Tiến vào Định An huyện, Tạ Thương cuối cùng cũng thoát khỏi nỗi thấp thỏm, lo âu trên đường đào vong, hoàn toàn được tự do.
Ở kinh thành, dù trong tộc hay quân doanh, hắn đều bị ước thúc, không thể làm theo ý mình.
Nhưng đến Định An huyện, Tạ Thương lại thấy mình được tự do!
Đơn giản vì ở cái huyện nhỏ này, chẳng ai quản được hắn, càng không ai ước thúc được hắn. Tạ Thương, kẻ dẫn mấy ngàn tàn binh, giờ chẳng khác nào thổ hoàng đế ở Định An huyện, muốn gì được nấy.
Hắn có thể tùy ý giết chóc, thỏa sức phóng túng bản tính, có thể vênh váo tự đắc trên đầu bất kỳ ai…
Tóm lại, vứt bỏ thân phận Kinh Doanh tướng lãnh, Tạ Thương có được cảm giác thỏa mãn chưa từng thấy. Chỉ cần không dám tấn công huyện thành, gây sự chú ý của triều đình, thì toàn bộ Định An huyện là món đồ chơi trong tay Tạ Thương, muốn làm gì thì làm.
"Ực ực."
Cách Tạ Thương không xa, một thân binh trông rất dũng mãnh uống một ngụm hoàng tửu rẻ tiền, say sưa nói: "Loại rượu này tuy dở, nhưng thỉnh thoảng uống cũng có vị riêng!"
Nghe vậy, hơn chục thân binh của Tạ Thương cười ồ lên.
Những thứ rượu rẻ tiền vơ vét được từ nhà trưởng thôn này, trước kia họ chẳng thèm uống, vì thân là thân binh của Tạ Thương, địa vị trong Kinh Doanh vốn đã khá cao, đâu đến nỗi không có rượu ngon để uống.
Nhưng giờ khác xưa rồi. Thành bại quân, họ đã mất thân phận quan binh, lại trải qua một thời gian dài trốn chạy, ngày đêm dãi dầu sương gió, đừng nói rượu, cơm còn chăng đủ no.
Trong tình cảnh này, những thứ đồ ăn thức uống trước kia chướng mắt, giờ bỗng thành mỹ vị.
"Ha ha, rượu này đúng là có vị đặc biệt!"
Tạ Thương cũng cười lớn: "Chư vị, cạn chén này!"
Dứt lời, mọi người đồng loạt nâng chén, uống cạn thứ hoàng tửu rẻ tiền trong chén.
Ngay lúc đó, ngoài phòng bỗng có tiếng vó ngựa đồn dập. Tạ Thương khẽ động đậy, ngay sau đó, một thám báo vẻ mặt lo lắng bước nhanh vào.
"Tạ đầu."
Thám báo vái Tạ Thương. Từ khi vứt bỏ thân phận quan binh, Tạ Thương không cho thủ hạ gọi theo quân hàm nữa, mà thay bằng cách gọi "Tạ đầu" mang đậm chất giang hồ.
"Chuyện gì?"
Tạ Thương nheo mắt hỏi: "Chẳng lẽ huyện thành có động tĩnh?"
Tạ Thương tuy không tấn công huyện thành Định An, không có nghĩa là hắn không để ý đến động tĩnh ở đó. Thực tế, Tạ Thương luôn phái thám báo theo dõi huyện thành, để nắm bắt mọi động thái.
Quan trọng nhất là… để ý đến tình hình viện binh của huyện thành.
Phải nói rằng, huyện lệnh Định An khác hẳn những quan lại hồ đồ mà Tạ Thương từng gặp. Người này cực kỳ sáng suốt, vừa phát hiện ra đám bại quân của hắn, đã lập tức đóng chặt cổng thành, bày thế thủ nghiêm ngặt, không cho Tạ Thương cơ hội chiếm huyện thành một cách nhanh chóng.
Tất nhiên, đó cũng vì Tạ Thương không muốn tấn công huyện thành, gây chú ý cho triều đình. Nếu không, với lực lượng phòng thủ của một huyện thành nhỏ bé, không thể nào ngăn được mấy ngàn tàn binh của Tạ Thương tiến công.
"Đúng vậy, Tạ đầu!"
Thám báo đáp: "Huyện lệnh Lý Thanh Vân không biết rời thành từ lúc nào. Sáng nay, hắn dẫn mấy trăm quân lính trở về. Thuộc hạ nghi ngờ đó là viện binh mà Lý Thanh Vân đã điều đến.”
Nghe vậy, đồng tử Tạ Thương co lại.
Điều hắn sợ nhất, không nghi ngờ gì, chính là việc huyện lệnh Lý Thanh Vân đi cầu viện. Phải biết, Tạ Thương giờ không còn thân phận quan binh, lại gây ra mấy vụ đồ sát ở Định An, nói là tạo phản cũng không ngoa.
Một khi triều đình biết được những việc Tạ Thương đã làm, e rằng con đường sống duy nhất của hắn chỉ còn cách chạy lên Thương Mang sơn sống tạm.
Nghĩ đến đây, lòng Tạ Thương bất an, cố trấn tĩnh nói: "Ngươi chắc chắn đám viện binh kia chỉ có mấy trăm người?"
“Thuộc hạ chắc chắn."
Thám báo nghiêm túc đáp.
"Mấy trăm người đó đến từ hướng nào?"
"Từ phía bắc vào thành."
"Phía bắc?"
Đồng tử Tạ Thương lại co rút. Phía bắc Định An huyện là đâu?
Không hề nghi ngờ, chính là Thái Bình huyện!
Mà Thái Bình huyện…
Cái nơi kinh khủng đó, Tạ Thương thực sự không muốn đối mặt lần thứ hai.
Lúc trước, hắn muốn cướp bóc ở Thái Bình huyện, nhưng…
Không ngờ, một nơi hẻo lánh như Thái Bình huyện lại xuất hiện nhiều võ giả đến vậy. Nếu chỉ có nhiều võ giả thì thôi đi, mấu chốt là bên cạnh các võ giả Thái Bình huyện còn có những dị thú kinh khủng đi theo.
Con gà tuyết trắng khổng lồ với bộ lông vũ bao phủ toàn thân, cứ như những con quái vật trong tiểu thuyết kinh dị vậy. Chỉ cần vỗ cánh, nó có thể thổi bay mấy binh sĩ mặc giáp trụ. Mỏ gà mổ xuống, chỉ vài phút là có thể mổ nát khải giáp cứng rắn, thậm chí mổ xuyên thân thể binh sĩ…
Không ngoa, Tạ Thương lớn ngần này rồi, mới lần đầu thấy dị thú đáng sợ đến vậy.
Cũng may lúc đó Tạ Thương thấy tình hình không ổn nên đã nhanh chân bỏ chạy, lại thêm binh sĩ dưới trướng cầm chân con dị thú, nếu không Tạ Thương e rằng đã không sống sót đến Định An huyện.
"Tên đáng ghét Lý Thanh Vân, lại điều viện binh từ Thái Bình huyện!"
"Chết tiệt, sao Thái Bình huyện lại giúp Định An huyện?”
"Tạ đầu, chúng ta có nên trốn vào Thương Mang sơn tránh nạn?"
"..."
Không chỉ Tạ Thương kinh hoàng, các thân binh trong phòng cũng hoảng loạn.
Là thân binh của Tạ Thương, họ đã tận mắt chứng kiến những võ giả và dị thú ở Thái Bình huyện, biết rõ Thái Bình huyện kinh khủng đến mức nào.
Mà giờ, Lý Thanh Vân lại điều viện binh từ Thái Bình huyện.
Chỉ cần nghĩ thôi cũng biết, viện binh mà Lý Thanh Vân điều đến chắc chắn là những võ giả Thái Bình huyện, hơn nữa rất có thể còn có dị thú đi theo…
Vừa nghĩ đến con gà tuyết trắng khổng lồ đã thấy ở Thái Bình huyện, các thân binh của Tạ Thương không khỏi run rẩy.
Ban đầu, Tạ Thương có hai mươi thân binh, giờ chỉ còn lại mười hai người. Tám người còn lại, đều chết ở Thái Bình huyện!
Chính vì thế, những thân binh này mới sợ hãi Thái Bình huyện đến vậy, thậm chí vừa nghe tin Lý Thanh Vân điều viện binh từ Thái Bình huyện, đã không nhịn được nghĩ đến việc trốn lên Thương Mang sơn tránh nạn.
“Im lặng, để ta suy nghĩ đã.”
Tạ Thương ra hiệu cho mọi người im lặng, vẻ mặt lộ vẻ giằng xé.
Sở dĩ hắn chọn đóng quân ở thôn làng này, là vì nơi đây gần Thương Mang sơn, có thể tùy thời chạy lên Thương Mang sơn tránh họa.
Nhưng ngẫm kỹ, Tạ Thương không muốn chạy lên Thương Mang sơn. Thương Mang sơn nguy hiểm vô số, dấu chân người hiếm thấy. Một khi tiến vào Thương Mang sơn, đồng nghĩa với việc bị cô lập, chỉ có thể hái lượm quả dại, săn bắn dã thú để sống qua ngày…
Cuộc sống đó, thực sự không phải điều Tạ Thương muốn. Huống chi… trong Thương Mang sơn còn có yêu thú. Một số yêu thú thậm chí còn mạnh hơn cả võ giả trung phẩm. Một khi gặp phải những yêu thú này, dù có binh sĩ bảo vệ, Tạ Thương e rằng khó giữ được tính mạng.