Đông môn chi (bản + phận) - (Bản + phận): cây du trắng. Trong “Thân phong”đây là một bài thơ tình hay cực kì con trai con gái rất yêu chuộng thích thú.
Đêm qua mãi đến lúc tang tảng sáng tôi mới đi ngủ, khoảng mười giờ sáng hôm sau mới thức dậy, ăn cơm xong đã mười một giờ trưa. Định đi gặp Linh Trân nói một số chuyện, ví dụ tìm em nói, tối hôm qua em không nên sai Tiểu Hạnh bưng chiếc hộp lên tìm anh, nói đêm qua anh và Tiểu Hạnh ngoài nói chuyện, anh hoàn toàn không động đến cô bé một ngón tay. Nhưng vừa đến cửa, một nhân viên phục vụ đã cho biết, Linh Trân đi bệnh viện khám bệnh, nhắn lại khi nào tôi thức dậy muốn đi dạo chơi đâu thì đi.
Tôi muốn đến xem phố Thiên Đường mà Tiểu Hạnh đã kể.
Ra khỏi khách sạn Bả Lâu, tôi gặp Tiểu Hạnh vẫn mặc bộ đồng phục của khách sạn đứng ở cửa, có vẻ ân hận, tôi gật đầu chào cô, định hỏi cô một câu sao em đi làm sớm thế? Nhưng chưa kịp cất tiếng cô bé đã liếc nhìn người đầu bếp đang nhặt rau bóc hành trong nhà, nhìn chị em phục vụ đang trải vải trắng lên bàn ăn, mặt đỏ bừng ngẩng lên khẽ bảo tôi, em đã nói với chị Phó, chị Phó không dám tin anh và em ngồi đến sáng, anh không hề động đến em.
Tôi đứng ở cửa nhìn cô bé có phần cảm động nhìn khuôn mặt bầu bĩnh đỏ ửng và đôi vai tròn lẳn của cô. Anh đi dạo phố phải không? Cô bé hỏi.
Anh ra bách hóa Đại lầu mua thuốc đánh răng tôi đáp.
Đi về phía bắc, cô bé chỉ một đường phố ở phía bắc nói, ở đấy có siêu thị Xuân Lai, hàng hóa nhiều như siêu thị ở thành phố lớn.
Tôi đi về phía bắc theo hướng cô bé chỉ. Đến một ngã tư quay lại nhìn, thấy Tiểu Hạnh không nhìn theo mình, tôi rẽ sang một đường phố lớn ở phía tây. Mặt trời trên đỉnh đầu, ánh nắng chan hòa mùa thu, lá vẫn xanh rờn trên cây liễu và cây hòe mọc nghiêng ngả bên đường. (nhớ đến cây bào đồng nhà cô kể hôm qua, tôi bất chợt cười im lặng). Có vô vàn những đốm sáng tròn tròn nhọn nhọn từ tán cây lọt xuống, y như rải phiến vàng mảnh bạc у lên mặt đường. Huyện lị này có ba đường phố chính. Đường phố đầu tiên kiêm đường cái và giao thông vận tải, đường phố ở giữa chính là đường Ủy ban, còn phố Thiên Đường ở dưới chân núi tận cùng phía tây của huyện lị khỏi cần nói chính là khu vực tiêu dùng của huyện lị. Đi theo một đường phố đông tây xuyên qua ba đường phố này, chỉ trong nháy mắt, tôi đã đến phố Thiên Đường, đã nhìn thấy cảnh tượng trên phố Thiên Đường, đã nhìn thấy kiến trúc khác hẳn và ý vị hoàn toàn khác với hai đường phố kia và cả huyện lị.
Đứng trên một ngã ba đằng sau là đường phố và người qua lại bình thản thường ngày, có mấy cửa hiệu sửa chữa ô tô xe máy đang gõ xoang xoảng dưới gốc cây cạnh đường làm rung rung những túi nhựa màu trắng treo trên cây kêu soàn soạt, có cả rác và nhà vệ sinh bên đường bốc mùi chua thối đủ loại giữa trời thu. Nhưng trước mặt, trên phố lớn lát đá xanh của phố Thiên Đường nối với mặt đường rải bê tông thoáng nhìn, hai bên phố là những cây ngô đồng của nước Pháp to bằng chiếc thùng phuy. Dưới những cây ngô đồng, nhà hàng khách sạn, nhà trọ, quán bia, nhà ngâm chân, cửa hiệu làm đầu, tắm hơi, mát xa nhiều như cây cỏ mọc bên đường của dãy Bả Lâu khi xuân sang. Những thứ này được sử dụng có hiệu quả hơn các thành phố nào khác, chữ viết trên biển cũng hoa hoét đủ loại. Đúng là trăm nhà đua tiếng, dám gọi gian nhà cắt tóc bé tí tẹo thành đại thế giới làm đầu (to mà không xứng), dám gọi một quán ăn bé nhỏ là siêu thị ăn sang của Trung Quốc (chạy theo hư danh), dám gọi một nhà ngâm chân là túc hành thiên hạ (khoe mẽ dọa người). Mặt đường phố là phố đi bộ lát đá xanh (có vẻ giống phố đi bộ Vương Phủ Tỉnh ở kinh thành). Trên hai bên đường cũng tùy ý đặt những thùng rác hình vuông, nhưng trong thùng trống rỗng mà bên ngoài thùng chất nhiều rơm rác (thế sao gọi là phố Thiên Đường?). Đứng trên ngã ba tôi có phần nghi hoặc ngắm nhìn chung quanh như đi nhầm đường. Lúc này, trong cửa hiệu cắt tóc vừa mở cửa bên kia đường, đột nhiên có một cô gái ăn mặc diêm dúa đi đến chỗ tôi. Đến trước mặt tôi, cô ngắm nghía tôi suốt từ đầu đến chân một lát, rồi hỏi:
Chú từ tỉnh ngoài đến phải không?
Chú đến phố này ăn cơm hay vui chơi?
Chà chà, mời chú, mời chú.
Chú đi theo cháu. Cô gái cười trêu tôi, chú vào đây, chỗ chúng cháu an toàn, mà cô gái nào cũng xinh. Vừa nói cô vừa đi vào hiệu cắt tóc đối diện. Cô đi rất nhanh sang bên kia đường rồi quay lại nhìn, thấy tôi có vẻ hoảng hốt lúng túng đứng im tại chỗ, cô liền gọi to sang bên này:
Sang đi chú, không vừa ý, chú có thể đến cửa hiệu khác.
Hoảng hốt trước lời gọi của cô gái, tôi nhìn trước ngó sau, không thấy ai chú ý đến mình, ngay đến người đứng tuổi sửa xe đạp đằng sau cách tôi có có mấy mét, nghe thấy cũng coi như bỏ ngoài tai (hẳn là nghe quen không lấy gì làm lạ!). Tôi nói với cô gái thân hình dong dỏng cao bên kia đường, ở bên đó có mì sợi không? Chú muốn ăn một bát mì rau rừng nổi tiếng ở dãy núi Bả Lâu tìm ở đâu hả cháu?
Cô gái nhìn tôi một cách hoài nghi, chú ăn mì sợi thật à? Ăn mì sợi chú đi về phía trước, muốn vui chơi chú đến cửa hiệu của chúng cháu, không vừa lòng không lấy của chú một xu. Vừa nói vừa thấy tôi định đi, cô lại đuổi theo giải thích, ban ngày còn có thể trừ chiết khấu cho chú, không lấy tiền phòng cũng không lấy tiền chè nước. Người thành phố thích uống chè búp, chè búp là chè trinh nữ ngon nhất hạng.
Cô hỏi, chú không đến chơi thật sao? Chú không đến thì làm đàn ông phí hoài.
Cô hỏi, đồ ngốc, chú không đến thật chứ?
Tôi chỉ biết cắm đầu cắm cổ đi về phía trước, trong giọng nói ngây thơ nũng nịu của cô vọng lại phía sau mang màu hồng nhan của gai hoa hồng đuổi theo tôi y như kim châm vào người. Tôi không dám quay lại nhìn. Tôi sợ một khi ngoái nhìn lại, cô sẽ kéo tôi đến cửa hàng cắt tóc có dán ảnh đàn bà khỏa thân nửa người ở ngoài cửa. Tôi đi rất nhanh, gió quẩn dưới chân, nhưng vừa đi vừa không nhịn nổi nhìn sang hai bên đường. Các cửa hàng hai bên đường đều đã mở cửa, chính thức làm việc. Có người quét sân ở cửa khách sạn, có người đang bày biển quảng cáo của họ ở phố ngoài cửa hiệu mát-xa. Trong ánh nắng buổi trưa, sắc thu vàng ấm áp sáng sủa, chất phác thơm thảo. Trong không khí có mùi bụi đất bị ẩm ướt, có cả mùi nước hoa từ hai bên đường bay đến. Lá ngô đồng nước Pháp non tơ, được ánh nắng xuyên thấu sáng loáng, các đường gân trong lá rõ mồn một, giống như sợi chỉ xuyên qua xuyên lại trong lá. Có một cô gái không biết là nhân viên phục vụ của khách sạn, hay của cửa hiệu mát-xa bên cạnh môi bôi son xanh đang cắt móng tay bên đường, sau khi trông thấy tôi, cô trề cặp môi xanh cười với tôi, thấy tôi im lặng, cô lại tiếp tục cắt móng tay.
Tôi tiếp tục đi về phía trước.
Thì ra trước mỗi nhà hàng đều có một hai cô gái trẻ ăn diện son phấn lòe loẹt đứng mồi chài khách, y như bày một hai chậu hoa trước cửa hiệu, các cô hoặc ngồi hoặc đứng, ăn mặc hở hang một cách công khai, hễ nhìn thấy người là tươi cười hớn hở trề môi muốn nói với họ vài câu hết sức thân tình.
Đến trước một khách sạn chuyên bán các món đặc sản phương nam, có một cô thắt đáy lưng ong mặc áo dài, nói đặc giọng miền bắc hỏi tôi:
– Này, anh đã đến Hàng Châu bao giờ chưa? Trên trời có thiên đường, dưới đất có Tô Châu, Hàng Châu anh có biết không? Vào đây vào đây, có ăn, có uống có gái Tô Châu, Hàng Châu tiếp anh vui chơi.
Đến trước một cửa hiệu chuyên ngâm chân. Trước cửa hiệu của họ treo một biển gỗ to. Trên biển gỗ vẽ một chậu nước to. Trong chậu đựng nửa chậu nước, đang ngâm một đôi chân, dưới tấm biển gỗ có một cô gái đang ngồi xem báo. Thấy tôi đến, cô vội vàng để tờ báo xuống.
– Ngâm chân không anh?
– Em vừa nhìn đã biết anh ở tỉnh khác đến, bụi đất bám đầy, toàn thân mệt mỏi. Vào đây anh, vào đây em ngâm chân bấm huyệt cho.
Vào đây anh, còn xoa bóp chỗ khác. Anh bảo xoa bóp chỗ nào, bọn em sẽ xoa bóp chỗ đó.
Đến trước một nhà trọ, có một cô gái đột nhiên ra chắn giữa đường:
– Anh ở trọ phải không?
– Vào đi anh, các cô gái đều khỏe mạnh. Ngày nào cũng tắm rửa, giá cũng phải chăng đều dưới hai mươi tuổi.
Đến trước một quán mì sợi. Rõ ràng đây là một nhà hàng, nhưng bà chủ đã hơn bốn mươi tuổi cứ lôi kéo bằng được nói với tôi, không chỉ có mì sợi, mà còn có món khác ngon lắm.
– Ngoài món ăn ngon, còn có thứ xem thích lắm.
Anh muốn ăn thứ gì tôi làm cho anh thứ ấy, muốn chơi cái gì tôi tìm cho anh thứ ấy, có cưỡi sóng, dỡn sóng, có cợt nhả lẳng lơ, còn có loại hễ nói chuyện là sắc mặt đỏ ửng.
Khi thong thả, lúc bước nhanh, tôi đi qua đường phố này giống như đi qua một ngõ mọc kín hoa có gai. Khi dừng chân nhìn hoa tươi cây xanh bày ở cửa bên đường bàn tay có gai mềm sẽ chìa ra với bạn, bạn né tránh, cái gai đó tiếp tục đi lên phía trước, mùi thơm đậm đặc của hoa lại mời chào bạn, như mời chào một con ong, như vẫy gọi một con bướm. Tôi lúc đi lúc dừng, lúc dừng lúc đi, hết nhìn chỗ này một cái, lại đứng chỗ kia một lúc, hết nói mấy câu với cô gái ở trước cửa nhà này, lại nói mấy câu với tiểu thư ở trước cửa nhà kia, giống như một nhà nông trồng cây ăn quả, hết nhổ cỏ ở chỗ này, lại bẻ cành ở chỗ kia.
Tôi đến trước một cửa hàng tắm hơi, hỏi một cô gái ở cửa, chỗ này có bán mì sợi Bả Lâu không em?
Cô gái nhìn tôi một cách lạ lùng nói, trông anh giống như một văn nhân.
Khi đến trước cửa khách sạn, cô gái ở cửa vội vàng ra đón, tôi hỏi, trong này có tắm được không?
Cô gái trợn mắt nói, trông anh có vẻ rất nho nhã rất trí thức, sao lại không biết một chữ?
Tôi cười, lấy giấy công tác giáo sư đại học của mình ra đưa cho cô gái xem. Cô gái ấy nhìn tôi tỏ vẻ không dám tin, sau đó lại xem ảnh trên giấy công tác của tôi một lát hỏi. Anh là giáo sư đại học thật sao? Là giáo sư đến ăn cơm phải không? Anh muốn ăn món gì, đầu bếp sẽ chuyên làm cho anh ăn món ấy.
Nhưng tôi không ăn cơm, cũng không tắm, không mát-xa, không cắt tóc, cũng không mua gì, cứ thế quặt đông rẽ tây đi trên phổ Thiên Đường, hết xem chỗ này, lại hỏi chỗ kia, định vào trong một nhà hàng nào đó xem xem, lại e gây chuyện rắc rối trong nhà hàng đó. Hình như tôi khao khát xảy ra một chuyện như thế, lại không biết mình rút cục hi vọng sẽ xảy ra chuyện gì, cứ thế xông bừa, ù ù cạc cạc, đi hết một lượt phố Thiên Đường, giống như cuộc đi mạo hiểm, vừa vui vẻ, vừa kích thích. Đến khi sắp đi khỏi phố lớn này, tôi giống như đã xem một vở kịch trong lòng ngưỡng mộ từ lâu, từng lớp lang, từng tình tiết trong đầu tôi như cây non gặp mưa xuân khai hoa kết quả, sinh không gặp thời, nhốn nháo lộn xộn. Nhưng khi đi khỏi phố lớn này thật sự, khi rời khỏi nhà trọ ba tầng cuối cùng ở đầu mút phố lớn này, tôi nhìn ba dòng chín chữ viết trên biển quảng cáo ở cửa nhà trọ, có thể ăn, có thể ngủ, có thể chơi, bỗng dưng nhìn lại phía sau mình có vẻ như mất mát, giống như đánh mất một thứ gì trên phố này, giống như một khi tôi đi khỏi đường phố này không bao giờ có thể trở lại nữa, nỗi ân hận đen ngòm trong trái tim bỗng chốc trùm chặt người tôi, níu chặt trái tim tôi khiến tôi rất muốn lập tức quay người đi trở lại đường phố ấy, muốn đánh bạo đi vào một nhà trọ, một cửa hiệu cắt tóc, hoặc một quán ngâm chân nào đó có con gái đón ở cửa.
Cũng giữa lúc này, trong hai gian nhà có vẻ nhếch nhác lộn xộn bên đường dưới nhà gác ba tầng trước mặt tôi có một cô bé hơn mười tuổi, không son phấn cũng không mặc váy áo lòe loẹt, tết một mớ tóc đuôi sam vừa thô vừa to, xách một xô nước đang rửa bát ở cửa.
Trông thấy tôi, cô ngẩn người một lát rồi gọi tướng lên giống như quen biết tôi:
– Này, người nơi khác đến, anh đã đi một lượt trên phố kia không vào một cửa hàng nào ư?
– Vào chỗ chúng em ăn cơm nhé. Trong này sạch sẽ, trong này ngoài bán cơm, chúng em không để khách đi làm những việc bẩn thỉu.
– Anh có vào ăn cơm không, có bánh bao, có bánh chẻo, còn có cả canh mì rau rừng của dãy núi Bả Lâu.