Hữu (Tất) - Đây là bài hát vui trong "Lỗ tụng”, Lỗ Hi Công và quân thân dự yến tiệc.
Ngày mồng sáu tết.
Sau mấy ngày yên tĩnh, trên phố Thiên Đường lại bắt đầu ồn ào và náo nhiệt. Những chiếc khóa cửa to đùng đóng im im các cửa hiệu nay đã mở. Khách sạn bếp lò tắt ngấm lại đỏ lửa. Người về nhà ăn tết trong ngày này đã trở lại phố Thiên Đường, mở đầu sự phồn vinh và làm ăn mới. Bởi vì đêm qua ngủ muộn quá, sáng nay mồng sáu mãi cho đến gần trưa mới thức dậy. Nhìn trong nhà không có người, cũng không thấy động tĩnh, thầm nghĩ các cô gái đã ai về cửa hàng người đó từ lâu. Nằm ườn trên giường một lát, tôi xuống giường đi đánh răng rửa mặt. Từ gian vệ sinh đi ra chợt trông thấy toàn bộ mười hai cô đều đứng trong buồng, quần áo gọn gàng, nét mặt nghiêm trang y như các đại biểu về dự hội nghị ở đại học kinh thành đứng trước mặt tôi. Nhưng trên đầu mỗi cô đều đội mũ tiến sĩ được các cô gấp bằng quần áo xanh đỏ của mình (lòng nhạy tay khéo, gấp y hệt mũ tiến sĩ). Cô nào cũng như sinh viên tốt nghiệp của tôi, nét mặt tươi tắn, dùng dây thép nhỏ và kim băng kẹp và đỡ góc mép mũ, trông chiếc nào cũng có góc có cạnh hẳn hoi, đường đường chính chính đội trên đầu một cách quang minh chính đại, giống như từng đoá từng đoá hoa to nở trên đầu. Trong buồng hương thơm ngào ngạt, ấm cúng vô hạn, có một mùi ngai ngái của gia đình đã mấy ngày rất ít mở cửa, có cả mùi mỡ muối chúng tôi thái rau nấu cơm trong nhà. Càng có những mùi tanh sữa đặc biệt trên thân các cô và mùi kinh nguyệt của đàn bà.
Đứng trên cửa gian vệ sinh, tôi nhìn các cô và mũ tiến sĩ trên đầu các cô. Các cô cũng đứng rải rác ở trước giường nhìn tôi, cười im lặng để ánh nắng mặt trời mồng sáu tết rọi vào chiếu lên chiếc mũ hoa tiến sĩ có đến một nửa số người trong các cô tự làm bằng xi líp, xu chiêng và áo lót của mình, nét mặt tươi cười hoan hỉ y như một bầy chim sẻ sắp sửa bay lên.
Nhìn các cô tôi thốt lên, ô..
Các cô vừa cười vừa nói: chúng em đã tốt nghiệp, hôm nay sẽ đi nhận nhiệm vụ.
Tôi nói, ồ!
Các cô nói, giáo sư Dương cám ơn giáo sư có nhà không về, ở lại cùng chúng em đón tết này. Mọi người chúng ta thầy trò một trận, vợ chồng một trận, bố con một trận, tình nhân một trận. Đã đến lúc chia tay, chúng em đã bàn nhau đâu vào đấy, mỗi đứa biếu giáo sư năm trăm đồng. Đây không phải là trả lại tiền giáo sư cho chúng em tiêu khi khuyên chúng em đi khỏi phố Thiên Đường, vừa không phải là trả lại tiền giáo sư mừng tuổi mỗi đứa chúng em một trăm đồng khi đón tết. Chúng ta sắp sửa chia tay, coi như tiền quà của học sinh biếu thầy giáo, tiền tiêu vặt của vợ cho chồng, tiền bồi dưỡng của con gái biếu bố.
Tôi nói, ô!
Các cô nói chúng em đều có lời nói với thầy, muốn nhỏ nhẹ nói với thầy một câu. Như đã bố trí chương trình sẵn đâu vào đấy, tất cả đều nhìn vào cô bé nhỏ tuổi nhất. Lúc này, cô gái nhỏ nhất lấy từ người ra năm trăm đồng, cố tình nhét vào túi áo tôi, ôm vai tôi, bảo tôi cúi người xuống, ghé sát vào tai tôi, khe khẽ nói bằng tiếng nửa địa phương nửa phổ thông, giáo sư Dương, sau này giáo sư đến phố Thiên Đường hãy cứ tìm em, em không đòi một xu. Thầy là giáo sư lớn đến từ kinh thành, em chỉ muốn sống chung với thầy.
Cô gái Hồ Nam gần mười bảy tuổi bước đến, cứ nhét bằng được tiền vào túi tôi, ghé sát vào tai tôi khẽ nói một lô xích xông, trước kia em nói với anh bố em bị liệt nằm trên giường, mẹ em lại mắc bệnh tim, em đi làm thế này là để kiếm tiền chữa bệnh cho bố mẹ, em nói dối đấy anh ạ. Giáo sư Dương em xin nói với giáo sư, gia đình nhà em khá lắm, có nhà gác, còn có hai chiếc xe tải cỡ lớn, em làm thế này không vì cái gì cả, chỉ để kiếm nhiều tiền, muốn sau này về nhà, cũng mở một cửa hàng tiếp khách. Thưa giáo sư Dương, giáo sư có học vấn như thế, người lại tốt như thế, từ nay về sau đến phố Thiên Đường nhất định phải tìm em, cả cuộc đời giáo sư tìm em em cũng bằng lòng. Cả đời em không tiêu tiền của giáo sư, em còn vui lòng kiếm tiền cho giáo sư tiêu.
Cô gái Tứ Xuyên mười tám tuổi rưỡi nhét tiền cho tôi, ghé vào tai tôi chỉ nói hai câu. Một câu là em thích nghe anh đọc thơ ca bằng giọng Bắc Kinh, một câu nữa là khi anh giảng bài đọc thơ, toàn thân em đều rạo rực, y như làm việc kia.
Một cô gái khác người địa phương nhét tiền vào trong túi khác của tôi, ghé vào tai tôi chỉ nói một câu, từ nay về sau khi em nhớ anh, em sẽ đến thôn Chùa trước của dãy núi Bả Lâu tìm anh có được không?
Các cô thay phiên nhau nói vào tai tôi nói lời ngọt ngào tha thiết chân tình, bắt đầu từ cô nhỏ tuổi nhất cho đến cô lớn tuổi nhất. Khi đến lượt cô Quế Phần của cửa hàng thuốc bảo vệ sức khoẻ, cô từ từ bước lên một bước, đứng trước mặt tôi cô im lặng một lát, lấy ra năm trăm đồng đưa cho tôi. Tôi đẩy tay cô sang một bên nói, đây coi như suất học phí anh thay em trao cho em trai em học đại học.
Nhìn tiền trong tay, Quế Phần không nói gì, giống như các cô khác, cô cứ giằng giật cố tình nhét vào túi phồng phồng của tôi. Bám vào tai tôi, cô khẽ nói, anh Dương, anh nhận em làm em nuôi của anh được không?
Đến lượt một cô tôi không nhớ tên nói với tôi, giáo sư Dương, anh đối với em tốt hơn bố em, anh làm bố nuôi của em được không?
Người cuối cùng ghé vào tai tôi nói là Tiểu Hạnh, đến lượt cô nói lời chia tay với tôi, cô hết sức cẩn thận nhìn trái nhìn phải, bước đến ôm vai tôi, ngậm dái tai tôi vào mồm, cắn một cái như ăn kẹo, khẽ khàng nói, bảo mỗi người biếu anh năm trăm đồng là ý của em, như vậy trong túi của anh lại có thêm sáu ngàn đồng. Từ nay về sau anh đến phố Thiên Đường, chỉ cần tìm Tiểu Hạnh em, không tìm người khác được không? Thấy tôi gật đầu, cô lùi lại một bước dài, đứng trước mặt tôi, nói thẳng:
– Giáo sư Dương, từ nay về sau anh đến phố Thiên Đường thì chỉ được tìm mười hai chị em chúng em, không được tìm ai khác nữa.
Giữa lúc này, bên ngoài cửa có tiếng bước chân vọng lại đúng lúc (từ khi bước sang năm mới đây là lần đầu tiên có tiếng bước chân đi lại ngoài mười ba người chúng tôi). Tiếng bước chân ấy có vẻ chậm chạp nằng nặng giống như của người quét dọn vệ sinh. Đang dọn thứ gì ngoài hành lang. Mọi người chúng tôi đều biết, một năm mới chính thức bắt đầu từ giờ phút này. Người nên làm học vấn phải về chỗ dãy núi Bả Lâu làm học vấn. Người làm gái làng chơi phải về trong các cửa hàng trên phố Thiên Đường làm gái làng chơi, ai nấy đều đồng thanh đọc to một câu thơ: Nhất nhật bất kiến tam thu hề, nhất nhật bất kiến tam thu hề, sau đó chia tay ai đi việc người ấy.