Uyên ương - Đây là một bài thơ chúc mừng tân hôn độc đáo.
Ăn gì, mà hình như không ăn gì.
Ngủ một giấc, mà hình như không chợp mắt. Tôi cứ đứng trong màn đêm ở sân, cũng hình như nằm trên giường mơ mơ màng màng. Lúc nửa đêm trăng sao đầy trời, tôi cảm thấy đầu mình chưa bao giờ tỉnh táo và bình tĩnh đến thế. Quay vào trong nhà bật đèn, nhìn nhà cửa tanh bành ngập ngụa, định xếp lại chiếc ghế đổ chỏng chơ trên nền nhà, bức tranh treo trên tường và mấy túi bản thảo cuốn sách bị người ta lục tung tóe (mà tôi lâu lắm không sờ đến), nhưng lại lười động tay, tôi cứ nằm duỗi thẳng cẳng trên giường trong buồng. Đêm đã rất khuya (có lẽ còn sớm), ánh trăng lọt qua cửa sổ, giống như giấy bị ướt.
Tiếng bước chân rậm rịch trên đường thôn, kèm theo tiếng cười nói từ hướng nhà Tiểu Mẫn vọng đến (có lẽ người ta đi trêu chọc cô dâu chú rể đêm tân hôn về), rồi lại mất hút trong làng. Những tiếng vui đùa ấy khiến tôi nghĩ đến đôi chân nây nây, bóng mẩy như bắp ngô của Tiểu Mẫn, nghĩ đến khuôn mặt trắng hồng trơn nhẵn của Linh Trân mẹ cô và bộ ngực căng tròn của cô hễ nói chuyện là phập phồng lên xuống như Linh Trân ngày nào, cả khóe miệng, sống mũi, mái tóc đen nhánh và cái cổ trắng nõn nà như ngọc. Đêm yên tĩnh, sâu thăm thẳm như khe núi, dẫn dắt tôi muốn nghĩ, muốn đến với các bộ phận trên cơ thể Tiểu Mẫn. Tiểu Mẫn cũng giống như một người hướng dẫn du lịch, dẫn tôi từ trong thung lũng đi đến chỗ sâu kín trong cơ thể cô. Thì ra, sự hoang dâm vô độ hai ngày hai đêm trên phố Thiên Đường không cứu tôi ra khỏi nỗi nhớ đối với Tiểu Mẫn một cách tham lam khao khát. Chỉ cần bóng dáng Tiểu Mẫn hiện ra trước mặt, là người đàn ông kia - chàng rể của Tiểu Mẫn - anh chàng thợ mộc tôi chưa hề biết mặt lại đứng trước mặt tôi một cách vừa mờ nhòa vừa rõ nét. Tôi cố sức gạt bỏ, lại tỏ ra bất lực nghĩ đến hình dáng chàng rể và lời nói cử chỉ của anh ta trước mặt Tiểu Mẫn. Nghĩ đến giờ phút này, khi hai người đang âu yếm bên nhau trong buồng cưới, trong lòng tôi hình như có hàng trăm hàng ngàn con dòi bọ đang bỏ lổm ngổm, hoặc có một đám ruồi nhặng đang bay vù vù. Hình như Tiểu Mẫn đã từng nói, chồng cô có dáng người cao to, tôi tưởng tượng anh ta thành con người cao to thô kệch (một thợ mộc nhà quê). Tiểu Mẫn đã từng bảo mặt anh ta trắng trẻo, có những nét giống tôi (như Tiểu Mẫn có nét giống mẹ cô). Tôi tưởng tượng anh ta thành chàng trai mặt trắng trẻo, nhưng nhất định có vệt đen, hoặc không có vệt đen, nhưng chắc chắn năm giác quan phối hợp không cân đối, trông vào có vẻ méo mồm lệch mũi, hoặc có tật gì đó (một anh chàng thợ mộc ở vùng sâu vùng xa hẻo lánh). Tôi vừa tưởng tượng dáng dấp anh ta, vừa thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng bước chân lịch bịch trên đường làng, hoặc bà con dân làng nói oang oang phía trước đằng sau nhà mình, nhưng tôi nghe câu được câu chăng. Sau đó cực chẳng đã tôi hoàn toàn nghĩ đến chuyện buồng cưới của Tiểu Mẫn và anh chàng thợ mộc. Cực chẳng đã, tôi nghĩ đến những động tác ấy.
Khi nghĩ đến chàng thợ mộc thô kệch, một chữ cắn đôi không biết, lại có thể nằm trần truồng trên thân Tiểu Mẫn một cách đương nhiên có lí có lẽ, tôi đột nhiên ngồi dậy, vứt cái chăn chiên trên người xuống đất, thò chân xỏ giầy, giẫm lên tấm thảm màu vàng nhạt, đi ra ngoài cửa.
Đang nửa đêm khuya khoắt, tôi đi sang nhà Tiểu Mẫn. Trăng đã nhạt. Trong ánh trăng ban đầu sáng vằng vặc như nước, hình như đã thấm vào mấy giọt mực. Trong ngõ cây du thông đến sau làng, mùi thuốc pháo ban ngày đã nhạt dần như hơi cỏ mùi mạch ngoài làng ban đêm, chỉ có hơi ẩm sương đêm vẫn nặng mùi bay là là trong ngõ xóm. Tôi thất tha thất thểu, bước thấp bước cao đi sang nhà Tiểu Mẫn, chốc chốc lại nhìn trước ngó sau, trông phải liếc trái, lén la lén lút như kẻ cắp. Cuối cùng đã đến trước cửa nhà Tiểu Mẫn. Khe khẽ đẩy cánh cổng nhà cô. Cổng được khóa chặt, y như một tấm đá. Tôi lại đi men theo tường sân, đến đằng sau buồng nhà gác, áp hẳn tại vào bức tường gạch dày, mong nghe được một vài tiếng nói chuyện nào đó. Nhưng chỉ nghe được tiếng xèo xèo hạ nhiệt độ từ nóng xuống mát trong đêm của bức tường gạch phơi nắng cả ngày. Nghe thấy tiếng vào mẩy nỉ non của lúa mạch chín muộn sau nhà gác, như đói như khát, như nước chảy trong ruộng cát khô cằn. Tôi dịch tại khỏi bức tường sau nhà nong nóng man mát, thở một hơi dài khoan khoái yên tâm, vì không nghe thấy tiếng động. Sau đó lại bắt đầu men theo chân tường đi từ bắc đến nam, vòng qua một góc tường, từ tây đi sang đông. Nhưng giữa lúc này, khi tôi cứ tưởng không có chuyện gì xảy ra, thì đột nhiên có tiếng khẽ lép bép, rạn nứt, êm tại từ đâu vọng đến, y như một khúc gỗ đang cháy ngùn ngụt bên tại tôi.
Tôi đột nhiên đứng lại.
Tiếng động ấy từ chỗ nào đó bên thân tôi vọng đến. Tôi bước nhanh mấy bước, không tóm được tiếng động, liền quay trở lại, đến tận cùng phía nam chân tường đằng sau ngôi nhà gác của Tiểu Mẫn, đứng lại áp sát tại vào tường (y như dán tai vào mặt tường). Cuối cùng đã nắm bắt được tiếng tí tách nhỏ giọt như gió thảm mưa sầu. Đúng là từ căn buồng phía nam ngôi nhà gác của Tiểu Mẫn vọng ra tiếng động. Đúng là giường chiếu nóng bỏng gặp đêm lạnh, lạnh chạm nóng phát ra tiếng. Tôi lại áp sát tai trái vào tường lần nữa, y như xây tai vào trong tường rút cuộc đã phân biệt ra đó là tiếng Tiểu Mẫn và chồng cô đang vui sướng trên giường. Niềm vui sướng của hai người làm rung chuyển giường chiếu, khiến chân giường sắp long khỏi thân giường, tiếng nứt gãy như bóc tách. Khỏi cần nói, giường cưới làm bằng thứ gỗ du già bền dai nhất của dãy núi Bả Lâu, tiếng kêu mềm và dai, rít và nhỏ y như đầu ngọn roi da bò quất vào trong màn đêm vun vút từng cái. Trong âm thanh khi to khi nhỏ, lúc mềm lúc cứng ấy, tôi ép càng sát tai vào tường (giống như tại tôi chui qua tường gạch sang bên kia tường), cuối cùng cũng chỉ loáng thoáng như bắt bóng bắt gió nghe được tiếng kêu và tiếng thở của Tiểu Mẫn dưới thân thể chồng cô. (giống như tiếng giả vờ kêu thét lên của các cô gái trên thân bọn đàn ông ở phố Thiên Đường). Tiếng xì xì tóe lửa như chiếc kim hơ nóng đỏ chui ra khỏi khe tường chọc vào màng nhĩ tôi từng tiếng từng tiếng, khiến tại tôi rụt lại một cách bản năng. Rụt tai lại, tiếng kêu loãng hẳn, tội lại đoán chiếc giường cưới của họ theo phong tục địa phương có thể kê ở vị trí nào đó, lùi lại một bước, tôi xoay người, lại một lần nữa áp kín mít tai phải vào tường sau phía nam ngôi nhà.
Lần này tôi nghe càng rõ hơn.
Tôi nghe rõ hết tiếng mạt gỗ trắng xóa từ chân giường sơn đỏ bong ra, kèm theo tiếng thở hổn hển của người đàn ông vã mồ hôi và tiếng thở tiếng kêu sung sướng của Tiểu Mẫn (lại sung sướng!). Mùi ngòn ngọt tanh tanh của giao cấu có đỏ có trắng, vừa là mùi mồ hôi, vừa là mùi thơm xác thịt trai gái chen vào thấm ra từ bên kia tường, lan tỏa, bay luẩn quẩn bên tai và dưới mũi tôi như mù đọng như mây che. Bị mùi vị và những âm thanh rát bỏng ấy hành hạ, tôi mím chặt hai môi, đôi tay vã mồ hôi, tai dán hẳn vào tường, hình như cuối cùng tại mình cũng trở thành gạch, thành vữa đông cứng vào trong tường nghe thấy âm thanh ấy, nhìn thấy cảnh tượng ấy. Đang lúc căng thẳng không biết làm thế nào, bỗng dưng có tiếng Tiểu Mẫn rú lên sung sướng đến xé tim rách phổi, hoàn toàn giống như một thanh sắt nung đỏ, thọc mạnh vào trong tai tôi, khiến tôi một lần nữa lùi lại một cách bản năng, cũng chẳng cần áp sát tai vào tường vẫn nghe rất rõ tiếng kêu rên vui sướng, nóng bỏng, bừng bừng cửa Tiểu Mẫn, vượt núi qua đèo xuyên tường, khỏi cần che đậy, cứ vang to bên thân tôi và trong bầu trời đêm hoàn toàn yên tĩnh.
Khỏi cần nhờ ánh trăng ánh sao, tôi có thể nhìn thấy hình dạng của tiếng kêu, có thể thò tay tóm được tiếng cong vênh của những đường vân gỗ thân giường, tiếng rú thét lên sung sướng của Tiểu Mẫn và tiếng thở phì phò như trâu bò của chồng cô đầm đìa mồ hôi. Bị tiếng kêu to lên đột ngột, tôi rụt người, né sang bên, hình như là để tránh tiếng kêu đó, nhưng lại hình như là để tìm cách bắt tiếng kêu đó. Khi từng tiếng kêu đó to dần, dày đặc, như mưa rào có sấm rơi tới tấp từ tường đằng sau xô đến vây kín tôi, tôi thở gấp, toàn thân rạo rực khó chịu. Tôi bỗng nhìn thấy một chiếc thang gỗ đang dựa ở góc tường vây sau nhà. Trong tường vây đối diện cái thang có một cây gỗ to bằng cái bát đứng đó. Trăng sáng vằng vặc, không khí ẩm trơn như tơ vớt từ nước lên. Nhìn chiếc thang gỗ trong sáng trăng, tôi biết đó là một lối đi đến gần buồng cưới trẻ con bắc cho mình để nghe lỏm. Tôi cứ nhìn, nhìn mãi và đi đến chỗ cái thang như ma xúi quỷ sai. Chiếc thang bằng gỗ liễu lâu ngày đã cũ, bởi nứt gãy, thân thang được buộc dây thép. Tôi đường đường là một giáo sư có tên tuổi, chuyên gia nghiên cứu "Kinh thi" đang ở tuổi trung niên, lúc ấy đã rón rén leo lên thang như kẻ cắp, lại dỏng tai nghe một lúc ở đầu tường, rồi hết sức cẩn thận tụt xuống theo cây gỗ trong sân (hình như là cây xuân, khi tụt xuống tôi cảm thấy da cây gỗ trơn như chiếc sào tre). Vào trong sân, tôi rón rén đi đến dưới cửa sổ buồng cưới.
Buồng cưới ở trong tầng một ngôi nhà gác phía nam của gia đình Linh Trân. Tôi chưa đi đến dưới cửa sổ, tiếng kêu sung sướng nóng bỏng của Tiểu Mẫn và anh chàng thợ mộc trên giường lại vang ra ngoài cửa sổ, cứ huỳnh huỵch, ngông cuồng như điên như dại, như lốc cuốn bao vậy tôi, thổi vào tôi, quất đen đét vào tôi. Giây phút ấy, tội chợt nghĩ đến quá trình và cảnh tượng mình vật lộn với cơn lốc xoáy trong trận bão cát một năm về trước. Tôi biết mình vượt tường vào đây định làm gì, ma xúi quỷ sai tôi làm gì. Cơn nôn nóng buồn bực ban đầu trên người tôi đã dần dần nguội đi, tiếp theo là từng bước trấn tĩnh và bình tĩnh. Tôi đứng thẳng người trước kính cửa sổ, nghe thấy trong buồng hình như gió lặng sóng êm, sự yên tĩnh từ trong buồng tràn ra ngoài. Trong giây lát tĩnh lặng ngắn như ngón tay cái, chàng thợ mộc ồm ồm nói một câu gì đó, nghe xong Tiểu Mẫn cười có vẻ phóng túng (hình như là phóng túng, lại là phóng túng!). Tiếng giường vốn tĩnh lặng lại bắt đầu rung chuyển (nếu lần này không có tiếng cười buông thả của Tiểu Mẫn thì tốt, không có tiếng rung giường nữa thì tốt, sự việc sẽ xoay sang chiều hướng khác, tình huống và kết cục sẽ khác. Thế nhưng tiếng rung giường lần này nổi lên càng dữ dội và cấp tập hơn trước, càng ngông cuồng và buông thả hơn, như một bày ngựa khỏe đang lao hừng hực trên giường). Tôi không do dự nữa, không hề có một giây do dự, tôi rón rén bước lên mấy bước, đến trước cửa ra vào thử đẩy một cái, hai cánh cửa gỗ sơn đỏ từ từ hé mở (Trời ơi, cửa lại không cài then, lại không khóa. Khỏi cần nói, sở dĩ cửa ra vào khép hờ, là vì anh chàng thợ mộc đúng là sốt tiết muốn sốt sột xơi ngay, muốn ăn ngấu ăn nghiến, muốn ăn sống nuốt tươi tình yêu của mình, chỉ kịp cài then cổng, không thèm cài then cửa). Hình như họ vốn là để chờ tôi đến mới không cài then trong. Hình như là để có một kết cục gấp gáp mới không gài then cửa. Cửa vừa mở, như cây gỗ, tôi cùng đứng với khe cửa trong màn đêm. Lúc ấy, nghi ngờ đầu tiên lóe lên trong đầu tôi là chàng rể trong buồng một nghìn phần nghìn là đồ không ra gì, hắn là lợn, là chó, là trâu ngựa, là đồ súc vật ăn đêm trong đồng hoang.
Chắc là sau khi sốt ruột không thể chịu nổi tiễn một người làng (cậu bé) cuối cùng đến trêu cô dâu chú rể trong đêm tân hôn ra về, hắn khóa cổng lao vào buồng cưới như con sói đói bụng, để đến nỗi cửa vào nhà chỉ khép hờ, không cài then khóa cửa, vội vàng vào buồng cưới (cũng có thể vội vã không nhớ đến khóa cửa là Tiểu Mẫn, nhưng tôi hoàn toàn không nghĩ do Tiểu Mẫn). Anh chàng thợ mộc nhà quê, chồng mới cưới của Tiểu Mẫn mới là tình địch, kẻ thù không đội trời chung của tôi. Nói đến phá trời, nói đến thấu đất, người chung giường buồng cưới với Tiểu Mẫn không nên là tôi, cũng không nên là một chàng thợ mộc quê mùa ở tận vùng sâu của dãy núi Bả Lâu.
Gã thợ mộc họ Lí đáng chết này!
Gã thợ mộc họ Lí này!
Tôi không còn do dự nữa.
Tôi không hề do dự một chút nào, đi đôi với niềm vui sướng vang ra từ khe cửa sà vào người tôi một lần nữa, như chủ nhân của buồng cưới, tôi bất chấp tất cả xồng xộc lao vào.
Tiếng mở cửa và tiếng bước chân của tôi, như yêu như ma đột nhập vào nhà chặn đứng ngay niềm hoan lạc trong buồng cưới. Trong giây lát, nỗi kinh ngạc và sự yên tĩnh y như tiếng sấm rền vang loang ra trong ngoài nhà, loang ra khắp thôn xóm và trên dãy núi, loang ra khắp nam bắc tây đông và mọi ngóc ngách dưới gầm trời.
Tôi đi vào cửa buồng cưới ở phía nam một cách khá quen thuộc (một chiếc ghế bị tôi đá đổ kêu đánh xoảng một tiếng lăn chỏng chơ ngay cửa buồng trong đêm tối). Tiếp theo sau là tiếng kêu hốt hoảng của Tiểu Mẫn và chồng cô vang lên cùng một lúc: Ai? - Một to một nhỏ, giống như hai viên gạch khác nhau đập vào mặt tôi. Tôi không trả lời, không đứng lại, vén rèm cửa (đừng quên, buồng trong, gian trong ở nông thôn miền bắc thông thường không có cánh cửa). Giống như về nhà mình, tôi thò tay vào công tắc đèn trên tường (đừng quên, khi Linh Trân còn sống, tôi đã từng đến ngôi nhà này). Tôi bấm vỏ công tắc một cái, như một tiếng nổ lớn xua tan màn đêm, buồng cưới tối đen như mực sáng bừng lên như ban ngày.
Sự việc xảy ra nhanh như sấm chớp đan xen, từ lúc leo thang vào sân, rồi đến đứng trước giường trong buồng cưới, từ đầu chí cuối chưa đến một phút. Chưa đến một phút, sự việc trắng đen rõ ràng, trống đánh xuôi kèn thổi ngược, lộn xộn lung tung, kết cục rõ ràng. Đèn neon mới thay trên trần nhà chiếu lên tường buồng cưới trắng lạnh như trời băng đất tuyết, chiếu sáng trưng đỏ au mọi tiện nghi mới tinh như tủ đứng, bàn ghế, hòm xiềng xếp gọn gàng ngăn nắp, như một dãy một đống lửa xếp dưới tường. Chiếc giường kê sát tường sau khỏi phải nói cũng là giường gỗ mới sơn đỏ, cả chữ song hỉ đỏ tươi trên tường trắng phía trong giường, những chữ chúc mừng những câu đối mừng đám cưới viết dán trên chân giường, chân bàn, trên lưng ghế tựa, những mạt giấy đỏ và những hạt thóc hạt ngô rắc trên nền nhà mừng cô dâu bước vào phòng cưới chưa kịp quét dọn (cạnh chân giường vẫn còn rơi một quả đào hạt to), khiến buồng cưới toát lên sự ấm cúng và vui mừng nồng nhiệt. Trong sự ấm cúng mừng vui này, chiếc chăn cưới bị chú rể đạp lên đầu giường tấm ga trải giường mới, cái nệm mới và cái gối mới, khăn trải gối mới cứng, bị niềm hưng phấn và kích thích của cô dâu chú rể làm cho nhăn nhúm, chất đống lên. Giống như (trên thực tế) họ vừa họp chợ trên giường họp được một lúc, thì máu lên, hào hứng, phấn khởi đánh nhau, rồi trải qua một chầu chúc mừng và vận động kéo dài. Tôi đứng ngay trước giường. Ánh đèn sáng trắng giá lạnh hắt vào mắt, tôi không thể không hơi nhắm lại, mới có thể giật mình ngạc nhiên nhìn rõ cảnh tượng và tình hình trong buồng, nhìn vào anh chàng thợ mộc và Tôn Tiểu Mẫn, con gái của Linh Trân giống mẹ như đúc nằm trần truồng trên giường. Tôi có vẻ lúng túng, lại có vẻ không bất ngờ. Nhìn thấy Tiểu Mẫn nằm trần truồng trên giường toàn thân vừa trắng vừa bóng đang xấu hổ và đỏ bừng vì sợ hãi. Hình như tôi nhìn thấy Phó Linh Trân mẹ cô chưa bao giờ nằm trên giường trước mặt tôi, thì giờ đây cởi quần áo nằm trên giường. Nhưng người đàn ông nằm trên thân thể trần truồng không phải tôi, mà là anh thợ mộc nhà quê ở vùng sâu trong dãy núi Bả Lâu chưa đi học tiểu học (mà còn là họ Lí!). Anh ta có dáng người cao to, nước da bánh mật, vai rộng như tấm cánh cửa, khuôn mặt có mái tóc cắt bốc, không thể nói là đẹp hay không đẹp, chỉ có điều sống mũi, cái cằm có góc có cạnh rõ ràng và nổi bật trên khuôn mặt ấy. Anh ta không biết đã xảy ra chuyện gì, ngạc nhiên và bối rối trước sự xuất hiện bất ngờ của tôi, như vừa nằm vừa ngồi, anh ta thuẫn người trên thân Tiểu Mẫn. Một chàng trai cao to vạm vỡ nhìn tôi như một chú cừu non nhìn con sói dữ đột nhiên đứng trước mặt. Không biết lúc ấy mặt tôi như thế nào, nét mặt và nước da như thế nào, ánh mắt và tư thế như thế nào, ghen tức và phẫn nộ như thế nào. Trong buồng lặng im như chết. Kinh ngạc bao phủ đất trời. Cặp vú Tiểu Mẫn lộ ra ngoài trắng hếu và mềm mại bóng loáng như một luồng ánh sáng. Có một mùi thơm xác thịt ấm nóng ngọt tanh khiến buồn nôn từ thân thể họ tỏa ra ngoài giường mù mịt, cộng với hơi đêm ẩm ướt lúc nửa đêm về sáng trôi chảy và đông lại nặng trịch trong buồng cưới, giống như đang gánh trên vai hơi nóng như lửa và sự giá lạnh mùa đông. Tôi đứng trước giường, buồn giận đan xen, lửa ghen rừng rực, nhìn cảnh tượng con người trên giường, như bắt quả tang đôi trai lơ gái lẳng thông dâm, như tóm được con súc vật ban đêm từ lâu nuôi dã tâm định cưỡng hiếp con gái tôi, vợ tôi và người tình của tôi (tôi nghĩ đến tình hình và cảnh tượng Triệu Như Bình và Lý Quảng Trí ở trên giường nhà mình).
Ánh mắt tôi sắc lạnh, mép run run, môi dưới tôi bị răng cắn chặt, vừa nóng vừa bỏng, tê dại đau điếng, một đầu ngón tay hình như bị khe cửa chẹt. Nhưng cánh tay căng cứng và hai nắm tay nắm chặt, hình như trong cánh tay có ống thép chống đỡ, trong nắm đấm như có nắm đá nắm búa. Giữa lúc này, giữa lúc hai mắt tôi và hai thân thể trần truồng trên giường đang ở thể cầm cự quyết liệt, Tiểu Mẫn đã cất tiếng.
Mặt đỏ tía tai, Tiểu Mẫn gọi tôi một tiếng chú, ánh mắt xấu hổ thẹn thùng. Cô nói tiếp, chú, sao lại là chú, sao chú lại vào đây?
Có lẽ lúc này Tiểu Mẫn không nên gọi tôi là chú, cũng có lẽ lúc này, Tiểu Mẫn không nên hỏi sao chú lại vào đây. Tiểu Mẫn gọi, Tiểu Mẫn hỏi bỗng phá vỡ thế giằng căng cứng trong buồng, giống như một vết rạn trên tấm kính giá lạnh. Chàng rể, người chồng, anh chàng thợ mộc Bả Lâu có dáng vóc không kém của Tiểu Mẫn hình như đã hiểu ra điều gì (hình như lúc đầu anh ta coi tôi là một người đến trêu đùa cô dâu chú rể đêm tân hôn). Anh ta bỗng dưng có vẻ thẹn thùng nhìn tôi cười thoải mái. Khi anh ta nhổm lên với chiếc áo ở đầu giường định mặc vào (màn này gần giống và giống biết chừng nào khi vợ tôi Triệu Như Bình và Lý Quảng Trí bị tôi bắt quả tang trên giường nhà tôi). Tôi đã nhìn thấy dương vật của anh ta (cái đồ xấu xí). Giữa lúc này, giữa lúc tôi trông thấy cái của nợ ấy của anh ta, hình như mọi chuyện nổ ra đều bắt nguồn từ cái của nợ ấy. Từ trong cuống họng, tôi ho mạnh một tiếng một cách bản năng, sà xuống giường, hai tay bóp chặt cổ chàng rể, vật ngã anh ta ra giường, cưỡi lên thân anh ta, ra sức đập đầu anh ta vào tường phía trong giường như đánh trống. Tôi chẹt đúng nút cổ họng anh ta, vừa đập đầu anh ta cho đến chết, vừa nghiến răng nghiến lợi rối rít hét to:
– Gã thợ mộc nhà quê, tao cho mày kết hôn!
– Gã thợ mộc nhà quê, tao cho mày kết hôn!
– Tao cho mày vui sướng trong buồng cưới, gã thợ mộc nhà quê họ Lí mù chữ!
Tôi vừa chửi vừa đập đầu, lại vừa dồn sức lên hai ngón tay cái đang bóp chặt nút cổ họng anh ta. Tôi không biết đã dùng bao nhiêu sức mạnh, không biết tôi lắc và đập đầu anh ta mấy cái, cũng không biết khi tôi bóp tôi đập đầu anh ta, mồm mình đã nói tất cả bao nhiêu tiếng. Tóm lại, nói tóm lại, trong giờ phút ấy, tôi cảm thấy mình trút xả và sung sướng hơn bao giờ hết (y như cao trào), cảm thấy toàn thân thoải mái nhẹ nhõm, cảm thấy nỗi oán hận chứa chất cả một đời trong người đều được tôi vứt bỏ trong nháy mắt (y như mủ chất trong tim được tôi nặn ra hết). Tôi nói nào là, mẹ kiếp tình yêu, mẹ kiếp học vấn, mẹ kiếp sĩ diện, chúng mày hãy chết ráo đi cho tao! Tôi vừa nói vừa bóp, vừa chửi vừa đập. Lúc đầu chàng rể còn giãy giụa, còn đạp dưới thân tôi, vẫn còn dùng hai tay gỡ hai cổ tay tôi, cốt để hai tay tôi buông cổ anh ta ra. Nhưng chỉ một lát sau, hai tay anh ta gỡ cổ tay tôi không chặt nữa, mà từ từ lỏng ra, cuối cùng mềm nhũn, thõng xuống giường hai bên thân. Người anh ta như bó bông, như cây gỗ, để mặc cho tôi bóp, tôi lắc, tôi chửi, tôi đập, cho đến lúc Tiểu Mẫn kinh ngạc bị ngất xỉu ở đầu giường chợt tỉnh dậy, toàn thân run lẩy bẩy như dần cám. Cô run rẩy ôm chặt gối, co dúm lại ở đầu giường, hai mắt trợn tròn nói to:
Chú - Chú bóp chết anh ấy rồi!
Chú - Chú bóp chết anh ấy rồi!
Chú - Chú là giáo sư, chuyên gia - Giết người đền mạng chú biết không?
Lúc này, tôi mới bỗng chợt tỉnh, buông tay ra, nhìn thân thể chàng rể gục trên giường như một nửa bao gạo. Tôi vội vã nhảy khỏi giường.
Ở góc giường, Tiểu Mẫn hết nhìn tôi, lại nhìn chàng rể nằm trên giường hai mắt không hề động đậy. Cô hỏi, chú, anh ấy còn sống không?
Nhưng tôi cứ lẩm bẩm, mẹ kiếp, đừng đứa nào cho rằng trí thức là kẻ dễ bắt nạt.
Tiểu Mẫn nói, chú, chú đừng đi, mau xem xem anh ấy còn sống không?
Tôi lẩm bẩm nói, cháu cũng mau ngủ đi, trời đã khuya lắm rồi. Đừng đứa nào cho rằng trí thức là kẻ dễ bắt nạt.
Tiểu Mẫn ngỡ ngàng nhìn tôi không hiểu gì hết.
Tôi quay người, vừa đi ra cửa vừa lẩm bẩm - Kẻ nào còn cho rằng giáo sư, chuyên gia, trí thức dễ bắt nạt, muốn ỉa muốn đái lên đầu trí thức sẽ là kết quả này.
Cứ lẩm bà lẩm bẩm, tôi vừa đi vừa nói, giống như kẻ ăn xin nhặt được thỏi vàng, lại y như coi thỏi vàng là hòn đá ném vào đầu kẻ nhà giầu. Mặc cho Tiểu Mẫn ở trong nhà nói gì, gọi gì, tôi chỉ biết một mình thong thả, hiện ngang từ trong nhà đi ra. Giữa lúc này, Tiểu Mẫn lại gọi một tiếng chú. Tôi quay đầu lại một cách bản năng lại ngạc nhiên nhìn thấy cái hộp nhỏ bằng gỗ hồng rộng ba tấc, cao ba tấc, dài tám tấc, hoặc một thước Linh Trân còn để lại trên đời đặt bên gối Tiểu Mẫn và chồng cô vừa yêu nhau điên cuồng. Tôi không biết mình nên hay không nên quay lại lấy hộp khắc gỗ nạm ngọc, hoặc cứ để ở đó. Khi tôi đang do dự, Tiểu Mẫn xô đến ôm chặt đầu chồng mình, gọi to, chú, chú đừng đi, chú mau mau cứu anh ấy!
– Chú, chú đừng đi, chú mau mau cứu anh ấy!
Trong tiếng gọi của Tiểu Mẫn, tôi nhìn thấy đầu chàng thợ mộc ngoẹo trong khuỷu tay Tiểu Mẫn, hình như đã chết, hình như còn sống. Đến lúc này, trong lòng tôi lạnh toát. Tôi quay người sải chân bước ra ngoài như chạy trốn. Chạy như gió ra góc sân yên tĩnh, tôi cảm thấy ánh trăng đã nhạt, gió đêm thủ thỉ, một luồng hơi lạnh trong sân bỗng ùa vào người tôi. Tôi dừng lại trong sân một cách bản năng, ngẩng lên nhìn bầu trời đêm xanh mênh mông, nghe thấy tiếng Tiểu Mẫn đang kêu cứu trong nhà
Cứu người, cứu người, ới cứu người! - Từ trong buồng vọng ra tiếng kêu khóc thất thanh. Tôi luống cuống quay đầu nhìn ánh sáng từ cửa sổ, cửa chính và tiếng kêu cứu vọng ra, tiếp theo toàn thân bỗng run bắn. Cho đến giờ phút này, hình như tôi mới hoàn toàn hiểu đã xảy ra việc gì, tôi đã làm những gì. Hai chân bủn rủn, suýt nữa tôi ngã quỵ giữa sân. Cứ thế khi hoảng loạn, lúc tỉnh táo, khi tôi lại nghe thấy tiếng kêu cứu rõ mồn một của Tiểu Mẫn, hình như từ trên giường buồng cưới cô đã đi xuống đất (hình như Tiểu Mẫn vừa khóc vừa kêu chạy ra ngoài sân). Nhanh như chớp, tôi co cẳng ù té chạy.
Giật tung then cánh cổng đã cài chặt nhà Tiểu Mẫn, tôi cắm đầu cắm cổ chạy như bay ra ngoài đường.