Hoàn Lan là một loại cỏ dại lâu năm. Bài thơ này lấy hoàn lan làm tiêu đề, miêu tả cảnh con trai con gái tỏ tình lần đầu giản đơn tốt đẹp.
Đến cuối cùng, bên hồ sen, tôi đã động viên Như Bình nói ra điều cô muốn nói.
Tôi giục, em nói đi, nói đi chứ!
Mùa thu bên hồ, những cây hòe ven hồ xanh nhạt vàng nhạt. Liễu rủ xa xa bên hồ đã treo kín lá vàng. Hai chúng tôi đứng dưới một cây liễu bên hồ. Chiếc túi hành lí đã đảo đi lục lại, vẫn còn nguyên đồ dùng và chứng cớ, để trên một ghế dài gỗ lim bên cạnh hai chúng tôi. Tôi giục, Như Bình, nói đi, không sao đâu, em nghĩ như thế nào cử nói hết với anh.
Như Bình liền nhìn tôi.
Nhìn tôi một lúc, tôi giục, em nói đi, nói đi! Sắc mặt cô ấy nín thành nửa tím nửa đỏ. Tôi lại giục, rút cuộc em có nói không? Có gì ghê gớm lắm đâu. Như Bình lại nhìn tôi lâu lắm, cuối cùng đã lòi ra mấy câu.
Cô ấy nói, Dương Khoa, chúng ta li hôn!
Cô ấy tiếp, chỉ cần anh kí vào đơn li hôn, em sẽ cho anh một khoản tiền. Khoản tiền này đủ để anh nằm viện điều trị bệnh, vẫn còn thừa ra một món lớn gửi tiết kiệm.
Cô ấy còn nói, em sẽ cho anh một căn hộ, khỏi bệnh anh có thể từ ngoại ô, hoặc quê nhà trở về ở thành phố.
Cô ấy lại nói thêm, cho dù anh ở đâu, em đều bảo đảm anh sẽ từ giáo sư thường lên hàm giáo sư cao cấp, chắc được chứ!
Như Bình giục, anh cứ suy nghĩ đi, nghĩ xong, chúng mình lại gặp nhau trong quán cà phê cổng trường sau bữa cơm trưa.
Nói xong, cô ấy buồn buồn âu yếm nhìn tôi, đi khỏi bờ hồ sen.
Để lại tôi ở đó, như mùa thu để lại chiếc lá rụng bên hồ.