Bạch Hoa là bài thơ bỏ vợ trong "Tiểu Nhã". Người chồng mà chị yêu đã phụ lòng bạc tình bỏ chị ra đi, khiến chị vô cùng đau khổ, làm bài thơ này để bày tỏ nỗi lòng oán hận thâm kín.
Theo lời Tiểu Hạnh cứ hỏi đi hỏi lại, tôi đã đến thăm Phó Lĩnh Trân.
Hai ba tháng không gặp em, đúng là sắc mặt em đã vàng vọt, người em gầy guộc như một thanh củi khô. Thời tiết còn một vài tuần nữa mới chính thức sang mùa đông, nhưng em đã mặc chiếc áo len mùa đông rất dày. Đứng trong sân, hình như tôi loáng thoáng nhìn thấy sắc chết trên mặt em, nhìn thấy trên mặt em màu vàng sáp như người mắc bệnh viêm gan da vàng, khiến tôi không nói ra điều muốn nói (Tôi định hỏi, em đã ăn ngủ với lão họ Ngô phải không? Những tài sản này đúng là của lão họ Ngô đã để lại cho em phải không?). Hôm ấy mặt trời nấp kín sau tầng mây, mãi đến khi gần tối, mới lộ ra khỏi tầng mây. Nắng chiều tà hắt lên căn nhà ngang phía tây của khách sạn Bả Lâu xả đục ngầu xuống sân sau khách sạn. Sân sau lát gạch xanh đã mười mấy năm. Bởi ẩm thấp mặt gạch đã phủ một lớp rêu xanh nhạt, tập trung ở dưới hiên hai bên nhà. Trong khách sạn phía trước, bếp trưởng và nhân viên phục vụ đang tấp nập nhộn nhịp thái rau xào thức ăn, chuẩn bị đón khách đến ăn tối. Nhưng phía sau khách sạn, trong sân yên tĩnh như một ngôi chùa. Linh Trân đang ngả lưng trên một chiếc ghế phơi nắng trong sân, còn đắp lên nửa người phía trên một chiếc áo bông, yên tĩnh y như một pha trong ngôi nhà thâm nghiêm kín cổng cao tường trong phim, bên cạnh còn để một cốc nước và mấy gói thuốc, không biết em đã uống hay chưa? Yên tĩnh vô cùng. Yên tĩnh đến nỗi nghe thấy ánh nắng rơi xuống và có tiếng bay của lá rụng khỏi cành. Từ cửa bên của sảnh lớn khách sạn đi vào, tôi nhìn thấy em đang nằm trong nắng. Trên mặt như bôi một lớp sơn dầy màu vàng. Đang bước lộp cộp, tôi đã đi chậm lại, ngẩn người ra một lát trước mặt em, đặt túi trái cây bên cạnh em. Tiếng động đã làm em bừng tỉnh. Ngồi dậy trên ghế, em nhìn tôi. Trên khuôn mặt vàng sáp hơi ửng đỏ.
– Anh đã đến? - Em cười, vội vàng kéo một chiếc ghế đến trước mặt tôi.
Liếc nhìn chiếc ghế, tôi nói, anh phải ra hiệu sách mua mấy quyển sách, sau đó tôi có vẻ lạ lẫm ngắm nghía cái sân, ngắm nghía khách sạn. Cuối cùng nhìn vào mặt em tôi nói, Linh Trân, anh vừa mới tuỳ tiện đi một lượt trên phố Thiên Đường. Té ra trên phố Thiên Đường đâu đâu cũng có chuyện kia, giá lại rẻ hết chỗ nói. Trong khi nói, tôi đã nhìn thấy trên bức tường trước mặt có một con cuốn chiếu đang bò từ dưới đất lên tường, tôi thản nhiên cầm một que củi hẩy nó xuống, di chết dưới chân, sau đó cười nói với em, các cô gái bây giờ từ dáng dấp đến ăn diện đều khác xưa. Trông vào các cô gái trên phố Thiên Đường, cô nào cũng xinh, cô nào cũng đẹp, khiến người ta không kìm nổi, muốn thò tay sờ một cái.
Nói xong, tôi quay lại nhìn em.
Sắc mặt em vẫn vàng như nến, trán em lấm tấm vã mồ hôi. Thấy tôi nhìn mình, màu vàng trên mặt em biến dần thành nụ cười nhạt. Em nói, anh Dương Khoa, tối nay anh ăn cơm ở đây nhé?
Tôi nói, Linh Trân, thật ra em hiểu anh nhất. Anh không giống một người trí thức, anh rất đê tiện. Vừa rồi anh đã hẹn với một cô gái ở nhà trọ Thiên Đường trên phố Thiên Đường, tối nay anh và cô ấy ở nhà trọ đó.
Nói xong mấy câu này, tôi quyết định đi khỏi trước mặt em, giống như một cơn gió thổi đến lại thổi đi. Lúc sắp đi tôi nhìn thấy sắc mặt em càng vàng vọt và nhợt nhạt, môi mấp máy định nói gì, nhưng lại thôi, có vẻ muốn ngăn tôi không đến phố Thiên Đường, song lại biết mình rất khó có lí do ngăn cản tôi. Vậy là nét mặt em càng trở nên nhăn nhó và méo mó, giống như một quả cà vàng khô héo treo lơ lửng trong ráng chiều.
Trông mặt em như một quả cà vàng, trong lòng tôi có một thứ đắc ý và thỏa mãn khó diễn tả, sợ em nói ra một câu cố níu giữ tôi lại, khiến tôi cuối cùng mềm lòng ở lại khách sạn Bả Lâu một đêm. Sau cùng tôi liếc nhìn em rồi bước đi khỏi bên cạnh em (giống như Tiểu Hạnh đi khỏi bên cạnh tôi vừa rồi). Khi ra khỏi sân, tôi không quay lại nhìn em, nhưng tôi biết, nhất định em thẫn thờ nhìn tôi ở sau lưng, nhất định sẽ hối hận vì việc làm của mình, lòng đau như dao cắt.