Phong Nhã Tụng

Lượt đọc: 2406 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
con ngựa béo tốt

Bài thơ này ca ngợi Lỗ Hi Công chăn nuôi nhiều ngựa, sinh đẻ khỏe mạnh béo tốt, có niềm thú vị ăn nên làm ra phát đạt thịnh vượng.

Đúng là tết này tôi đã ăn một cái tết vinh hoa phú quý, xa xỉ thối nát trong nhà trọ Thiên Đường trên phố Thiên Đường, giống như một đồng tiền đúc được kính biếu trong đống tiền vàng, một cây cỏ khao mọc giữa bãi linh chi.

Tôi không ngờ, mình đến nhà trọ gặp được nhiều khách thế, bạn thơ bạn rượu, hồng nhan tri kỉ, không ngờ giữa lúc giá lạnh suy tàn nhất, tôi có được một đống bạn bè sốt sắng nóng bỏng vây quanh mình. Trên phố Thiên Đường, người đã đi, phố đã vắng, các nhà hàng cửa hiệu đều dán câu đối trước rồi khoá cửa về nhà ăn tết đoàn tụ đón xuân. Hai bên đường phố thanh vắng đều là những câu đối đỏ, hai dãy mặt phố đều chìm trong không khí vắng vẻ chào mừng năm mới. Trên cửa lớn hiệu làm đầu kiêm nhà hàng có tiểu thư phục vụ có một câu đối - cắt tóc gội đầu thượng tầng kiến trúc, lao động làm giấu hạ tầng cơ sở. Trước cửa hàng thuốc chuyên bán sản phẩm bảo vệ sức khỏe cho đàn ông, tuy có một khoá đồng to bằng nắm tay ở cửa lớn sắt cuộn, nhưng câu đối lại viết hết sức thân tình và dịu dàng mềm mỏng - Vào cửa đều là người ruột thịt trong gia đình, ra cửa đều là anh em bè bạn. Còn một Đại thế giới vui chơi bên ngoài cửa hàng thuốc bắc bảo vệ sức khỏe chuyên môn kinh doanh mát-xa, tẩm quất và ngâm chân, nhưng bên trong trực tiếp buôn bán dâm, trên cửa kính làm bằng thép không gỉ trên bậc thềm xỏ ba cái khoá xích to hơn đầu ngón tay một cách lạnh lùng, nhưng câu đối trên cửa kính lại tỏ ra dịu ngọt khác thường - Hôm nay khoá cửa ngày mai mở, trai gái trẻ già đều tìm đến. Hoành phi là - Thiên Đường của bạn. Những câu đối trên phố lớn, không nhất thiết phải hợp vần và ý vị sâu xa, nhưng xét cho cùng là viết chữ mực đen to đùng trên giấy đỏ, lại có cửa hiệu không chỉ cắm cành bách trong khe tường ở cửa mà còn cắm cành bách suốt từ khe cửa ở mặt đất lên tận bạo cửa, hoặc chất một đống tướng cành bách ngay ở cửa. Những ông bà chủ cửa hiệu không về nhà ăn tết. Ngày hai mươi chín tháng Chạp, người tuy vẫn ở cửa hàng, nhưng các cánh cửa phần lớn đều khép hờ. Trên đường phố người qua lại thưa vắng, không còn cảnh đẹp, thi thoảng có một hai người qua lại cũng đều không phải là kẻ hưởng lạc hôm qua trên phố này. Tôi đến phố Thiên Đường vào lúc mặt trời lặn (tôi phần nhiều đến đó vào lúc này). Hôm nay phá lệ, tôi không gặp người trung niên thường hay chữa xe đạp ở đầu phố. Hơi sớm một chút, khi tôi có vẻ lo lắng không yên men theo đường Uỷ ban đi lên phía trước, đến trước cửa khách sạn Bả Lâu đã nhìn thấy một chiếc khóa như dự tính trước. Như dự tính, tôi đã trông thấy một câu đối đỏ. Vế trên là Trời nam đất bắc người một nhà, vế dưới là Xuân hạ thu đông bốn mùa ruột thịt. Hoành phi là Gia đình Bả Lâu. Không có việc gì không lường tới, không có mừng vui và bất ngờ nào. Tôi đứng một lúc dưới ngôi nhà gác hai tầng của khách sạn Bả Lâu như một cây đứng cạnh đường, rồi quay người đi đến phố Thiên Đường. Tôi cũng đã nhìn thấy cảnh giá lạnh và náo nhiệt, sự vắng vẻ và phồn hoa trên phố Thiên Đường, đã chứng kiến niềm hân hoan chào đón và cảnh tĩnh mịch của tết xuân sắp đến. Như mọi lần, tôi đi từ bắc đến nam phố Thiên Đường, nhìn những chiếc khoá, những câu đối và thi thoảng có những đống tuyết chất cạnh đường. Trái tim tôi cũng băng giá và tê cứng như những đống tuyết kia, biết rành rành tết lớn sắp đến, các nhà hàng khách sạn đều phải đóng cửa đón tết, biết rõ riêng mình đã khuyên một cô gái hoặc nhân viên phục vụ nhỏ tuổi nhất trong các cửa hàng của phố này bỏ về nhà hoặc đi nơi khác, tổng cộng trên một đường phố tôi đã khuyên năm mươi tám cô bỏ đi (tên các cô đều được ghi vào một quyển sổ tay). Nhưng lúc này đột nhiên tôi muốn để năm mươi tám cô gái đều xuất hiện trên phố lớn, giống như học sinh cùng một lớp đi theo sau tôi, hoặc đều như trước kia đứng ở trước cửa hàng nhà mình, ngẩng đầu ra dáng đon đả đón tôi, mồi chài cái phong tình và ngứa nghề chất phác của họ.

– Vào đây đi, gái ở đây vừa trẻ vừa xinh.

– Có hưởng thụ không? Các cô đều sạch sẽ, ngày nào cũng tắm.

– Vui chơi đi, vui chơi đi, giá rẻ hàng lại đẹp mà.

Nhưng hôm nay không có những lời mồi chài ấy, cả dãy phố đều yên ắng như một cánh đồng hoang. Khi có người địa phương đi qua bên cạnh tôi, họ nhìn tôi một cách hoài nghi, hình như tôi lúc này còn đang đi đang tìm kiếm trên phố Thiên Đường, đúng là có vẻ mắc bệnh tâm thần, có tội ác không việc xấu xa nào không làm. Từ mãi còn xa, ông ta đã liếc mắt càu cạu nhìn tôi. Đến trước mặt tôi, ông ta lạnh lùng nói, còn tìm tiểu thư phải không? Tiểu thư cũng phải nghỉ ăn tết chứ!

Tôi đứng lại vội vàng đáp, tôi muốn tìm nhà trọ nghỉ một đêm.

Ông ta trừng mắt nhìn tôi một cái bỏ đi. Lại có người đi đến trước mặt:

– Tìm gì vậy? Hiện giờ nghỉ ăn tết, người tỉnh ngoài các anh không về nhà ăn tết sao?

Tôi cười nói lảng tránh, tôi đánh rơi một thứ nhân tiện đi tìm.

Tôi ngó ngó nghiêng nghiêng, đi như kẻ mất vía. Nhưng khi đến trước cửa nhà trọ Thiên Đường, trông thấy một người đang đứng ở cửa dán câu đối, bưng bát hồ dán lại là Tiểu Hạnh (lại là Tiểu Hạnh sao!). Cô bé vẫn mặc chiếc áo len đỏ và chiếc váy len dày. Trông thấy Tiểu Hạnh, tôi như nhìn thấy đứa con gái bị mất tích.

– Tiểu Hạnh!

– Ơ kìa anh!

– Nhà trọ này vẫn mở cửa đón khách chứ?

Tiểu Hạnh để bát hồ xuống, dẫn tôi vào nhà trọ, tìm được người phục vụ ở lại trực ban đón tết, giúp tôi mở cửa phòng nghỉ, giúp tôi xách túi hành lí trong tay. Cô bé cười hỏi tôi, anh cũng không về ăn tết sao? Chúng tôi leo cầu thang từ gác một lên gác hai, mở gian phòng phía trong cùng. Vừa bước vào cửa tôi đã ôm Tiểu Hạnh nói, may mắn em cũng không về nhà ăn tết, anh mới có bạn. Tiểu Hạnh liền bảo, em về nhà ăn tết thế nào được. Bố em đã biết em làm gái làng chơi trong phố huyện này, về nhà bố em sẽ đánh chết.

Tôi nói em đã từng đồng ý với anh, em không bao giờ còn làm việc này cơ mà.

Tiểu Hạnh nói, đặt hành lí vào trong rồi em đun cho anh ấm nước nóng cái đã.

Tôi nhắc lại, em đã từng đồng ý với anh không bao giờ làm cái nghề này nữa cơ mà.

Tiểu Hạnh đáp, em cứ nghĩ rằng trên thế giới này chỉ có chúng em làm cái nghề này mới không dám về nhà ăn tết.

Tôi nói, Tiểu Hạnh, may mà em đã từng đồng ý với anh đi khỏi phố Thiên Đường, song lại không đi khỏi thật.

Cô em cười đáp, em giúp nhà trọ này làm mấy việc. Tết xuân em ở trong nhà trọ này họ không thu tiền của em.

Tôi nói em nên về nhà ăn tết, không về, bố mẹ em sẽ nhớ em. Em về nhà thật, bố mẹ em sẽ không đánh em đâu, huống hồ em làm việc này là việc bất đắc dĩ, lại là để kiếm tiền cho gia đình.

Tiểu Hạnh nói có nhiều tiểu thư đều không về, đều ở trong nhà trọ Thiên Đường này, em đi gọi bọn chúng đến hết đây nhé.

Thoáng một cái Tiểu Hạnh đã gọi tất cả tiểu thư không về nhà ăn tết đến chỗ tôi. Các cô ùa đến giống như một đàn ong mật, bay là là ở ngoài hành lang. Tôi vừa mở cửa, các cô liền đứng ở cửa, giống như tôi vừa mở cửa lớp học, một bày học sinh liền bước vào trong. Trong số mười mấy cô gái, có Lưu Quế Phần của cửa hàng thuốc bảo vệ sức khoẻ, có Lục Tiểu Phượng mười sáu tuổi trẻ tuổi nhất trong Đại thế giới vui chơi, còn có một cô bé tên là Tuệ Tuệ lần đầu tiên tiếp khách đã gặp tôi ở một nhà hàng mát-xa. Bởi vì cô là lần đầu tiên, nhà chủ đã đòi tôi một ngàn đồng. Tôi vét túi đưa cho cô một ngàn đồng, rõ ràng nhìn thấy cô xách hành lí đi khỏi nhà hàng mát-xa đó, ra bến xe mua vé về nhà. Nhưng hôm nay Tuệ Tuệ lại đứng trong đám cô gái này. Trông thấy tôi cô bé cười có vẻ xấu hổ. Tôi cũng cười với cô.

Hơn mười cô gái đều cười với tôi.

Tôi cũng cười với hơn mười cô gái.

Trong số các cô tôi quen một nửa, còn một nửa hoàn toàn không biết, nhưng cô nào cũng cảm thấy như quen, đều cảm thấy các cô đều là những cô gái nhỏ nhất trên phố Thiên Đường đều được tôi khuyên về nhà, đều được tôi cho tiền, đều được tôi khuyên đi khỏi phố Thiên Đường, không nên làm những việc như tiếp khách để kiếm sống. Tôi nhìn các cô gái một lúc, giơ tay ra hiệu mời tất cả vào trong nhà, còn đứng ở cửa làm gì? Các cô ùa vào trong phòng tôi. Tôi chỉ vào một cô hỏi, sao em không về nhà ăn tết? Lại chỉ vào một cô khác hỏi, sao em không về nhà ăn tết? Lại chỉ vào Tuệ Tuệ, cô bé nhỏ nhất trong các cô hỏi, em nhận tiền của anh không đi khỏi phố Thiên Đường à? Cô cúi đầu xuống nói, bà chủ bảo cô xách hành lí ra ga dạo một vòng, rồi lại đón cô từ nhà ga về.

Tôi hỏi em còn nhỏ thế này tại sao không về nhà ăn tết?

Cô trả lời, bố chết rồi, mẹ đi bước nữa, phố Thiên Đường này mới là nhà của cô.

Tôi bảo các cô ngồi lên mép giường, ngồi lên ghế, ngồi lên góc tủ tivi, không có chỗ ngồi thì dựa vào bàn, dựa lên tường. Sau đó các cô hỏi tôi, sao anh không về nhà ăn tết?

Tôi đáp anh ở lại là để cùng ăn tết với các em.

Chúng tôi vui sướng chan hòa, mọi người bàn bạc đều sống chung với nhau, như thế vừa có thể vui vẻ đón xuân, lại có thể giảm bớt được một số buồng, tiết kiệm được một số tiền. Vậy là tôi đã hào phóng trả cho nhà trọ một ít tiền, đổi phòng một người của mình thành buồng thuê bao, bảo các cô cho hết hành lí vào gian này. Mọi người sống chung như một nhà.

Gian thuê bao này là gian phòng sang trọng nhất lớn nhất của nhà trọ Thiên Đường, ở tận đầu phía nam của tầng hai, gian trong có một chiếc giường đôi, gian ngoài kê một bộ sô pha và tivi. Bên cạnh còn có một gác xép, tuy nhỏ nhưng có hai chiếc giường một, nền nhà trải thảm đỏ, trên tường dán giấy vàng, rèm cửa sổ treo rèm mới màu xanh. Để ăn tết rôm rả, các cô gái phát huy sở trường, không biết kiếm từ đâu về bếp điện, nồi áp suất, bát đũa, thớt, dao thái rau khi các cô thuê phòng ở. Các cô chia nhau ra đi một lần, đem về nào thịt, nào rau, nào gà, nào cá, còn có cả sâm biển đóng băng mấy tết xuân trước kia tôi chưa bao giờ được ăn tại Trường đại học Thanh Yên.

Buổi tối chúng tôi nấu tại phòng một nồi mì sợi ăn tuỳ tiện, ăn xong chia thành ba tốp đánh tú lơ khơ trong phòng, một tốp chơi trên giường ngủ chính, một tốp chơi trên giường gác xép, một tốp chơi trên sô pha phòng khách. Đến lúc chơi tú lơ khơ tôi mới biết vừa vặn mười hai người, vừa đúng ba tốp, người nhiều ra lại chính là tôi. Tôi liền đun nước pha trà, rót nước để cho các cô chơi thật vui vẻ, thật thoải mái, thật hết mình, giống như các cô mới mấy tuổi, mười mấy tuổi, rất vô tư ngây thơ, không lo không nghĩ, đúng là ở lứa tuổi không biết trên thế giới này trời rộng đất lớn, núi cao biển sâu ra làm sao. Trong ba tốp, một tốp chơi theo kiểu nộp thóc thuế, một tốp chơi theo kiểu đấu địa chủ, còn một tốp chơi theo kiểu máy kéo, (dùng hẳn ba bộ tú lơ khơ chia bài vào tay từng người nhiều tới mức như bài tập bài khoá của sinh viên). Tôi không ngờ học vấn của các cô lớn hơn mình. Tôi dạy học nửa đời người, làm giáo sư nửa đời người, nhưng tôi không biết đánh theo kiểu nộp thóc thuế, lớn đè nhỏ, hoàn toàn không hiểu đánh theo kiểu máy kéo của các cô. Tốp đánh nộp thóc thuế, ai thua phải dán một mẩu giấy lên mặt. Tốp chơi đấu địa chủ, ai thua phải đội một chiếc giày lên đầu. Tốp chơi máy kéo ai thua phải trả người thắng mười đồng. Ba tốp chơi suốt từ chập tối đến mười hai giờ đêm. Khi ngủ, trên chiếc giường đôi nằm ngang bốn người, trên hai giường đơn nằm dọc bốn người. Trên sô pha phòng khách và trên nền nhà nằm ngang nằm dọc bốn người. Mọi người không ai cởi quần áo, cứ ngả người xuống là ngủ (Tôi ngủ trên bàn uống trà dài, đúng là cái bàn gỗ). Cứ tưởng các cô ngủ chen chúc như bó hẹ bó hành xếp trên đất, sẽ không ai ngủ ngon, nhưng không ngờ vừa tắt đèn, các cô chỉ chí cha chí chóe một chút rồi đi vào giấc ngủ ngon lành.

Đêm hôm ấy, trăng sáng như gương, trời lạnh, đất đóng băng, nhưng trong nhà ấm áp, dạt dào ý thơ, y như nhà có lò sưởi mùa băng tuyết. Ánh trăng sáng láng lọt qua khe cửa sổ vào trong nhà, giống như một dải mã não mép lờm xờm đổ xuống từ bệ cửa sổ đến giữa nhà, có một luồng hơi lạnh của đêm đông từ đâu đó lọt vào trong nhà, được hơi ấm của bếp điện tôi đốt lên sưởi nóng hoà quyện lại với nhau, được hơi thở ấm nóng của mười hai cô gái non trẻ sưởi ấm, làm cho bầu không khí trong nhà trở nên ngọt ngào ấm cúng thoải mái dễ chịu hẳn, không hề có giá lạnh và run cóng. Có thể nghe thấy tiếng gió bắc bên ngoài thổi vù vù lên cành cây, mái nhà và giấy câu đối dán trên các cánh cửa dọc đường phố (giống như mấy sợi rơm bé nhỏ phe phẩy bên tai tôi), cũng có thể nghe thấy tiếng một con dế ở trên bệ cửa sổ hay ở một góc nào đó trong nhà kêu re re sống qua đông. Còn có cả tiếng hít thở êm êm đều đều của mười hai cô gái hoà vào nhau hỗn độn vô cùng y như tiếng kéo cửa ở đâu đó ngoài thành phố vọng vào phòng. Liếc mắt nhìn ánh sáng lờ mờ như sáng như tối trong nhà, tôi đã nhìn thấy trong ánh sáng đó hơi sữa trên thân các cô gái như mây như mù, vừa thơm vừa ngọt chen bay và lan toả trong khoảng không và trên nền nhà. Tôi còn nhìn thấy do hít thở mà bộ ngực căng phồng của các cô cứ phập phà phập phồng nhấp nhô như sóng vỗ y như mặt nước trong cơn gió. Có một mùi thơm của khe vú, không biết từ trong nhà bay ra hay là từ bên ngoài bay vào trong nhà, giống như một luồng khí hỗn loạn tụ tập chen lấn xô đẩy qua đi qua lại, lúc đi lúc dừng trong nhà, khi thì chen dưới bệ cửa sổ, lúc thì ngự trên tủ tivi, lát sau lại đọng ngay trên lưng chừng của bàn uống trà, kết thành mảng trước mũi tôi. Tôi xua tay mấy lần đều không thể xua đi những mảng những vệt của mùi thơm rãnh vú. Còn có cả mùi thơm của những mái tóc rối bung cùng mùi làn da tươi mát thơm nức của các cô.

Trong nhà núi trắng biển đỏ, rừng đen nước xanh cánh tay các cô thò ra mép giường trong suốt như trụ ngọc bày trên quầy hàng. Các cô nằm ngửa hoặc nằm nghiêng, từng khuôn mặt lộ ra bên ngoài đều phơn phớt hồng và bụ bẫm y như từng vầng trăng rằm hồng hào sáng láng ngả trên đầu giường, mép giường và trên sô pha. Đêm hôm ấy tôi bị bao vây bởi những lời nói mộng mị và líu ríu của các cô, bị ngợp trong tiếng hít thở màu trắng sữa của các cô, bị mùi thơm dầu tóc của các cô đè nén, bị bao bọc bởi mùi thơm và nước da vừa căng vừa nõn nà vừa đỏ ửng trên thân thể mỗi cô, khiến tôi không sao chợp mắt (hoàn toàn tỉnh táo không hề buồn ngủ và ngủ gật). Mấy lần tôi định ngồi dậy nhìn mặt các cô, nhìn rãnh vú và hít thở của các cô, nhìn bộ ngực phập phồng và biểu hiện tình cảm của các cô khi ngủ (còn định thò tay xoa má vuốt người các cô). Nhưng tôi chỉ giương mắt nhìn, nhìn lên trần nhà tối lờ mờ không động đậy, mãi cho đến nửa đêm có một cô thức dậy đến bên tôi khẽ hỏi:

Anh đã ngủ chưa? Giáo sư Dương.

Tôi trở mình nhìn cô gái.

Cô nói to hơn, vừa có vẻ trách móc, vừa có vẻ không biết làm thế nào. Anh không ngủ em vào nhà vệ sinh thế nào được? Không thì anh quay mặt đi chỗ khác, lấy cái gì bịt tai vào.

Tôi ngoảnh đi, lưng quay sang phía bên kia của nhà vệ sinh, kéo một chiếc áo trùm kín đầu, qua lớp vải áo tôi nghe thấy tiếng dép lê của cô bé và tiếng bước chân của cô lách qua khe hở, cùng tiếng mở và đóng cửa nhà vệ sinh. Khi cô đi ra khỏi nhà vệ sinh, tôi cảm thấy cô lại cẩn thận thò đầu nhìn về chỗ tôi thăm dò, thấy tôi vẫn trùm áo kín đầu, cô mới leo lên sô pha ngủ.

Cứ như thế đã sống qua đêm hai mươi chín tết.

Ngày ba mươi tết, cả huyện lị đều tíu tít. Ngay đến người gác cổng khách sạn cũng khoá cửa lẳng lặng về nhà. Một nhà trọ hầu như chỉ còn một mình tôi và các cô gái ở lại. Chúng tôi như sống trong một biệt thự. Chúng tôi bận mải trong gian nhà thuê, người nhặt rau bóc hành, kẻ vằm nhân bánh, thu xếp xoong chậu bát đĩa. Theo thói quen ăn bánh chẻo ở Bắc Kinh và của Như Bình, tôi không cho hành tỏi gừng vào trong nhân bánh, cũng không cho xì dầu và mì chính, chỉ cho tí chút dầu vừng và bột tinh gà, sau đó lại theo thói quen của dân Bả Lâu, cho rất nhiều hành tỏi gừng vào trong nhân bánh, cho rất nhiều xì dầu và dầu vừng, còn cho cả một thìa to mì chính trắng và một nắm muối. Cô nào biết cán mì thì sai cán mì, cô nào biết gói bánh thì gói bánh, ai không biết gì thì sang một bên xem tivi, chỗ thì bận tíu tít, chỗ thì chơi dài. Trong nhà trọ yên tĩnh, chỗ nào cũng có tiếng bước chân và tiếng nói chuyện của các em, đâu đâu cũng vang lên tiếng cười tiếng mắng người này thụi người kia một quả, kẻ nọ véo kẻ kia một cái, còn có cả tiếng pháo nổ lẹt đẹt ở bên ngoài vọng vào ngắt quãng. Đến tối lúc sắp ăn bánh chẻo đêm giao thừa, từ bên ngoài các cô nhặt về những cành tùng cành bách cắm ở trước cửa gia đình người ta trên phố Thiên Đường, lấy cả giấy đỏ và mực tàu, bảo tôi úp mặt xuống giường viết một câu đối cô nào cũng đọc được cũng hiểu ý, dán ở bên ngoài cửa. Tôi suy nghĩ một lát rồi viết một câu đối đỏ - Vế trên là Chị chị em em em em chị chị Vế sau là Phụ nữ (Bố và con gái) tình sâu, nhi nữ (con cái) tình dài. - Hoành phi là Thiên hạ thân thiết như một nhà. Các cô xúm quanh câu đối, nhìn kĩ một lúc, ai cũng khen viết tốt đấy, viết tốt quá, chữ nào cũng biết, cũng hiểu ý. Để thưởng tôi viết cho các cô câu đối hay, cô bạo phổi lấy tay vuốt má trêu tối, cô nhút nhát cười với tôi. Để biểu thị quan hệ tốt với tôi, Tiểu Hạnh còn hôn tôi một cái trước đám đông. Nhưng khi đem câu đối ra dán ở cửa, phát hiện cửa buồng khác của nhà trọ vốn không có khung cửa, không có khe cửa và lỗ tường cắm cành tùng cảnh bách, lại không thể dán lên tường của buồng khách, liền dán luôn câu đối bên trong cửa, cắm cành bách cành tùng vào khe tường và sau cửa trong phòng, cắm lên đầu giường và góc cửa sổ, cắm cả vào miệng vòi nước và chậu tắm trong nhà vệ sinh. Bất cứ chỗ nào trong nhà cắm được cành tùng cành bách là các cô cắm một cành xanh, ở đầu giường, tủ tivi, kính cửa sổ, bên trong cửa ra vào, trên bàn uống trà, trên chân ghế sô pha, chỗ nào dán được giấy đỏ, các cô đều dán một tờ giấy. Cuối cùng không biết ai kiếm ở đâu về một quả pháo hai chân, tôi châm lửa vứt ra bên ngoài cửa sổ, sau hai tiếng nổ đoành đoành, chúng tôi bắt đầu ăn bánh chéo. Người ăn nạc. Kẻ ăn mỡ.

Những cô gái xinh đẹp ăn bằng bát bằng đĩa, bát đĩa không đủ, thì đưa hai cái cái chậu nhỏ vào trong tay hai cô gái nói to đi nhanh. Muốn ăn gì chúng tôi có thứ đó. Muốn cần gì chúng tôi có thứ đó. Trong buổi hoàng hôn ngày ba mươi tết, trong huyện lị tiếng pháo nổ không ngớt, mười ba người chúng tôi trong nhà trọ ăn liên tục, người ngồi ăn ở đầu giường, kẻ ngồi ăn bên bàn uống trà, có cô em làm nũng ngồi ngay trên đùi tôi. Sau khi ăn hết mấy nồi bánh chẻo, các cô lại mỗi người một chân một tay dọn nhà rửa bát đĩa, cọ xoong nồi, rồi ngồi trên số pha phòng khách, ngồi trên thảm nền nhà, tựa lưng ghế sô pha xem tivi, thức đón giao thừa, hẹn nhau trước đêm nay không ai được gọi điện thoại về nhà mình. Nhà của mọi người là phòng thuê bao của nhà trọ Thiên Đường, mọi người ruột thịt đều ở trong phòng trọ này. Các cô gái bỏ hết ý định gọi điện về nhà, một lòng chờ đón giao thừa trong phòng thuê bao, bày tất cả những thứ ăn vặt đã chuẩn bị, nào hạt dưa hạt thông, lạc, kẹo, chocolate, táo tàu, đào hạt, xanh xanh đỏ đỏ, trăng trắng sáng sáng, xếp trên bàn uống trà như quả núi, cô em nào muốn ăn gì thì ăn, vừa ăn vừa cười, khi cảm thấy chán xem tivi thì đi chơi tú lơ khơ. Khi chán chơi bài lại về xem tivi. Khi chán cả xem tivi lẫn chơi bài, thì mở cửa ra cổng dạo một lát, xuống gác một, ra phố xem người ta đốt pháo. Cứ thế thức đến mười hai giờ, khi thiên hạ đâu đâu cũng nổ giòn tiếng pháo, ánh sáng vút lên trời, kính phòng khách chớp chớp loé loé nổ inh tai, khi trên màn tivi xuất hiện hàng loạt khuôn mặt tươi cười và vỗ tay hân hoan, thì Tiểu Hạnh tắt tivi và lại kéo kín những tấm rèm cửa sổ.

Trong nhà bỗng im ắng, hình như mọi âm thanh của thế giới bên ngoài cách xa chúng tôi hàng ngàn hàng vạn dặm, hoàn toàn không vọng đến phố Thiên Đường không vọng đến phòng thuê của chúng tôi. Lúc này tất cả các ngọn đèn trong nhà đều bật lên, sáng như trời xanh mây trắng giữa trưa. Trong ánh sáng yên tĩnh lạ lùng này, mười hai cô gái người nọ nhìn người kia, ánh mắt họ thân thiết mà ngơ ngẩn, hình như đều phát hiện ra điều gì, đều chăm chắm nhìn xem cái gì, nhưng lại không ai biết các cô gái đã nhìn thấy gì, đã phát hiện ra cái gì.

Cuối cùng mọi ánh mắt đều đổ dồn vào tôi.

Trong giây lát, sự yên tĩnh kì lạ đột nhiên xuất hiện trong phòng, giống như một tiếng sấm từ trên trời giáng xuống, thế giới chết lặng đi trong giây lát ấy. Trong sự yên tĩnh chết lặng sau tiếng sấm ấy, mùi thơm trên thân thể mỗi cô, mùi thơm son phấn sực nức đầu tiên bay lan tỏa, sau đó lắng dần, gió lặng sóng dừng, cuối cùng ngưng đọng thành một khối băng giá có màu sắc rực rỡ trong nhà, may mà có mùi đốt giấy tiền, mùi thuốc pháo từ trên phố lớn của huyện lị bay ập đến, bay một cách rõ ràng đen ra đen, đỏ ra đỏ trên phố Thiên Đường bận rộn quanh năm đã trở nên yên tĩnh, chen vào hành lang của nhà trọ Thiên Đường, lại lách vào trong gian phòng của chúng tôi, lại xô đẩy mùi thơm đọng trên thân thể các cô gái bắt đầu một sự lan toả mới.

Cô gái Tứ Xuyên nói, nào, chúng mình nhảy đi!

Một cô khác nói tiếp, gian nhà không rộng bằng một cái bàn to.

Cô gái Tứ Xuyên nói, nào chúng mình hát đi!

Lại một cô lên tiếng, tiếp khách làng chơi chưa hát đủ hay sao.

Lại một lần nữa yên tĩnh. Giữa lúc yên tĩnh này, nét mặt buồn thương của Tiểu Hạnh không biết đã biến đi đâu mất, má đỏ ửng lên. Tiểu Hạnh tươi cười bảo, mình nói ra việc này bảo đảm còn náo nhiệt ầm ĩ hơn ngoài phố. Sau đó cô lướt mắt nhìn một lượt trong nhà, tự đi tắt mọi công tắc điện, chỉ để sáng một ngọn đèn nhỏ dưới tủ tivi, làm cho gian nhà vàng vàng mông lung, giống như khi mặt trời sắp lặn chỉ còn lại một vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn. Sau đó cô quay về ngồi xuống nói, quá mười hai giờ sẽ là mồng một tết. Sang mùng một tết phải chúc mừng năm mới. Chúng mình ở đây chỉ có giáo sư Dương là đàn ông, chỉ có giáo sư Dương tuổi cao hơn. Trong tất cả khách làng chơi chúng mình đã tiếp, chỉ có giáo sư Dương từ kinh thành đến là chưa hề động đến chúng mình, lại còn cho chúng mình mấy trăm đồng, hàng ngàn đồng, khuyên chúng mình đi khỏi phố Thiên Đường, trở về nhà. Biết ơn phải đền đáp, nào chị em, chúng mình hãy chúc tết giáo sư Dương. Dù sao thì trước kia học trò cũng phải chúc tết thầy giáo, con cái cũng phải chúc tết bố mẹ. Chúng mình hãy coi giáo sư Dương là bố chúng mình, mẹ chúng mình, là thầy giáo của chúng mình để chúc tết. Để cảm ơn lòng tốt của giáo sư Dương, xin giáo sư Dương hãy ngồi lên sô pha, còn chúng mình hãy cởi hết quần áo chúc tết giáo sư Dương, để giáo sư Dương muốn nhìn chỗ nào của chúng mình thì nhìn, muốn sờ vào chỗ nào của chúng mình thì sờ. Nhưng đêm nay giáo sư Dương không được làm việc ấy với chúng em. Bởi vì đêm nay đã là mồng một tết. Mồng một tết, chúng mình phải chúc tết bố mẹ, đương nhiên bố không được làm chuyện kia với con gái. Chúng mình phải chúc tết thầy giáo, thầy giáo cũng không được làm chuyện kia với học trò.

Nói xong, Tiểu Hạnh nháy mắt cười với tôi. Rồi nhìn các bạn gái chung quanh. Hỏi làm như thế có được không các bạn?

Hạnh nói mùng một tết, không chúc tết, chúng mình đâu còn gọi là mừng năm mới phải không nào?

Hạnh nói, giáo sư Dương, mời giáo sư ngồi lên ghế sô pha, không động đậy, mười hai học sinh của thầy (giống như mười hai Kim Thoa) sẽ chúc tết thầy.

Rồi Hạnh giục, nào chúng mình vào cả trong buồng cởi quần áo, xếp hàng từ lớn đến nhỏ, ai lớn tuổi nhất chúc tết trước, cứ thế lần lượt chúc tết đến người nhỏ tuổi nhất.

Vậy là các cô em đều lui vào trong buồng.

Thu dọn sơ sơ phòng khách, khiêng bàn uống trà sang một bên, lấy một chiếc gối đặt ở trước mặt tôi, bảo tôi ngồi ở chính giữa sô pha như Thần, sau đó chờ một lát. Người ở trong buồng hỏi xong chưa, người bên ngoài trả lời ra đi. Cô gái lớn tuổi nhất (lại là Tiểu Hạnh, thật ra cô bé còn chưa đến hai mươi tuổi) từ trong buồng đi ra. Quả thật em cởi hết quần áo, thân thể trần truồng, từ từ ra khỏi buồng, có người xem bên cạnh tivi cười hì hì, Hạnh trợn mắt về chỗ đó, tiếng cười bỗng vụt tắt. Dưới ánh đèn lờ mờ trong nhà, chỉ có sự yên tĩnh và thiêng liêng, nghiêm chỉnh và nhốn nháo, còn có mùi thơm da thịt trắng sữa, mùi thơm tóc đen nhánh, mùi môi son và mùi sơn móng tay càng đỏ thắm. Tiểu Hạnh không bôi môi son (bởi vì ăn tết không tiếp khách), móng tay cũng không sơn đỏ, nhưng mười móng chân của cô bé lại bôi màu đỏ không phai. Khi từ trong buồng đi ra, chân bước trên thảm, em từ từ đến gần tôi, mười móng chân em như mười que diêm bùng cháy. Té ra khi mặc quần áo, hình như em béo nung núc, bụ bẫm như con thỏ ngủ đông. Nhưng khi cởi hết quần áo, mới thấy cô, ngoài hai bờ vai và cặp vú tròn trịa, kì thực cô không phải là cô gái béo lắm. Bởi vì là người đầu tiên cởi trần truồng bước ra, nét mặt em hơi đỏ đâu cũng dám nhìn, lại không dám nhìn đi đâu. Cô cúi đầu liếc mắt một cái, đến trước mặt tôi ngẩng nhìn tôi nói, thưa giáo sư Dương, em xin chúc tết thầy. Sau đó đúng là em đã quỳ lên chiếc gối trước mặt tôi, khấu đầu với tôi nói, chúc thầy mạnh khoẻ.

Lại khấu đầu nói tiếp, chúc sư mẫu mạnh khoẻ.

Lại khấu đầu nói tiếp, chúc thầy năm mới may mắn, tốt lành như ý.

Cuối cùng Hạnh vẫn quỳ ngẩng đầu lên, như có ý đợi tôi nói gì, rồi bước tới dìu em đứng dậy, mắt chăm chắm nhìn tôi. Thấy trán tôi vã mồ hôi, em quay đầu đưa cho tôi một tờ giấy lau mồ hôi. Tôi nhận giấy lau xong mồ hôi, lại nhìn em, em vẫn quỳ không nhúc nhích, toàn thân trắng xoá, giống như một con cá sáng trắng trước mặt tôi. Hình như nếu tôi không bước đến kéo em, em sẽ mãi mãi quỳ ở đó.

Tôi giục, đứng dậy đi em.

Em nói, thầy vẫn chưa mừng tuổi cho em. Học trò chúc tết thầy giáo cũng phải được tiền, thầy không cho tiền mừng tuổi, cả năm em không may mắn tốt lành. Thành tích học tập trong năm của em đều không tốt.

Tôi vội vàng quay người, móc túi hành lí lấy ra một phong bì có in chữ Đại học Thanh Yên rút ra một trăm đồng (hình như hơi nhiều) đưa cho Tiểu Hạnh nói, đúng vậy, thành tích học tập của em không tốt không phải em không thông minh, mà do em không chăm học. Từ nay về sau dành bảy mươi phần trăm công sức cho học tập, ba mươi phần trăm công sức làm việc khác, thành tích học tập của em sẽ khá lên.

Tiểu Hạnh gật đầu với tôi.

Tôi giục, đứng dậy đi, thầy không có ý kiến gì khác, mong em trong năm mới, việc học thành công việc làm cũng thành công.

Tiểu Hạnh gật gật đầu, đứng dậy khỏi gối, đứng sang một bên, vội cầm một chiếc áo của người khác che giữa hai đùi mình.

Cô gái thứ hai toàn thân trần truồng từ trong buồng đi ra. Cô là Lưu Quế Phần của cửa hiệu thuốc bảo vệ sức khỏe đàn ông, người gầy mảnh dẻ, eo nhỏ như một chẽn cổ tay, cặp vú trên ngực cũng nhỏ, trông như chiếc bánh bao nho nhỏ nhà nghèo hấp ăn tết. Từ trong buồng đi ra cô không nhìn đi đâu, bước thẳng đến trước mặt tôi quỳ xuống, mái tóc chảy xuống phía trước cô như nước. Cô ngẩng đầu hất mái tóc ra đằng sau nói, thưa giáo sư Dương, em chúc tết thầy.

– Cám ơn thầy trong năm qua đã quan tâm chiếu cố đến em.

– Cám ơn thầy, em thi kiểm tra không đạt yêu cầu, thầy vẫn sửa cho em thành khá và giỏi.

– Cám ơn thầy tết xuân không về nhà, ở lại ăn tết với chúng em.

Tôi nói đứng dậy đi, từ nay trở đi hãy chăm chỉ học tập, chịu khó bán thuốc, đừng tiếp khách vớ va vớ vẩn khác là được. Vừa nói tôi vừa mừng tuổi cho em một trăm đồng. Cô lại cúi chào tôi, lui vào trong buồng.

Cô thứ ba, thân trắng bóng y như bông hút nước, tồng ngồng đi đến chỗ tôi, hình như nước từ trên người cô chảy xuống nền nhà.

Cô thứ tư, thân không trắng cho lắm, nhưng đen nhạt loé sáng, giống như thoa một lớp mỡ trên người.

Cô thứ năm, thứ sáu, cho đến cô cuối cùng, các cô tồng ngà tồng ngồng đến quỳ trước mặt tôi khoảng nửa bước, dưới mí mắt tôi thò tay có thể chạm. Các cô quỳ xuống nói, thưa thầy giáo, thưa giáo sư Dương, cô nào cũng nói là sinh viên chuyên khoa của tôi, là nghiên cứu sinh của tôi, là sinh viên làm luận án tiến sĩ của tôi (cô nào không hiểu rõ học vị còn hỏi tôi nói rõ). Cô nào cũng cảm ơn tôi đã giáo dục bồi dưỡng, coi trọng và yêu mến các cô, đều chúc tôi khoẻ mạnh, viết sách lập thuyết, có nhiều thành quả. Khi các cô nói là sinh viên chuyên khoa của tôi, tôi mừng tuổi cho mỗi cô một trăm đồng, chúc các cô tìm được việc làm trở thành cán bộ của bộ máy nhà nước. Các cô nói, các cô là sinh viên làm luận án tiến sĩ, tôi vẫn cho mỗi người một trăm đồng mừng tuổi, chúc cô đi làm chuyên gia, học giả, nhà khoa học và người lãnh đạo nhà nước. Nhưng khi đến cô gái thứ mười hai, cô em chỉ mới mười sáu tuổi, từ trong buồng trần truồng đi ra, thân hình nhỏ nhắn, toàn thân ửng lên một màu hồng nhạt, da trắng nõn như giọt sương, lúc cô quỳ xuống, tôi trông thấy, trên trán, trên vai, trên vú cô (vú cô như một nửa quả bóng bàn màu phơn phớt hồng) và trên đầu gối tròn mảnh cô quỳ trước mặt tôi đều có một lớp lông tơ trắng như nhung, mọc rất đồng đều giống như một vuông vải lụa trải ra phơi dưới nắng lớp lộng như có như không kia bay trôi trên mặt tấm vải lụa. Khi cô quỳ xuống nhìn tôi, giống như năm ngoái cô quỳ trước mặt ông bà nội cô chúc tết.

Cô nói, thưa thầy, chúc thầy ăn tết vui vẻ.

Tôi đưa tay xoa trán cô. Khi đầu ngón tay tôi chạm vào lông tơ trên trán cô, giống như đầu ngón tay tôi chạm vào bong bóng trên mặt nước khi trời mưa. Tôi móc túi lấy ra hai trăm đồng đưa cho cô mừng tuổi, tôi nói, em nhỏ nhất, mừng tuổi em hai trăm đồng. Cô nhận tiền tươi cười, lại quỳ xuống khấu đầu với tôi, em chúc giáo sư Dương có ngày làm hiệu trưởng, chúc giáo sư Dương là người viết nhiều sách nhất trên thế giới này.

Tôi cũng cười bảo, em còn nhỏ thế này, ăn tết xong sẽ trở về nhà. Nếu không được, anh có thể mua vé tiễn em về quê.

Cô nói, thưa giáo sư Dương, học trò không còn nhỏ nữa, em muốn làm việc em làm, vừa kiếm được tiền, vừa sung sướng. Mỗi lần tiếp khách, trên giường, em đều sung sướng hơn đàn ông.

Tôi ngẩn tò te nhìn cô bé.

Cô bé nói tiếp, em cảm thấy tiếp khách là việc tốt nhất, tốt nhất trên đời.

Cô đứng dậy trước mặt tôi, cầm hai trăm đồng trong tay lui vào trong đám cô gái trần như nhộng phía sau lưng. Giữa lúc này cô nào đó đã bật bóng đèn trên tường sau tivi. Ánh sáng trong nhà lắc lư, những tấm thân nõn nà trơn bóng của các cô đều loang loáng chen sột soạt trong ánh đèn (tay cô nào cũng cầm tiền mừng tuổi), giống như một bức tường tuyết trắng, giống như một loạt bức tranh khoả thân trên bức tường tuyết trắng.

Trên phố bên ngoài, tiếng pháo vẫn nổ giòn không ngớt, trên vải rèm cửa cứ loang loáng loang loáng, lúc tắt lúc sáng, y như ánh sáng đèn của máy chụp ảnh. Đã sang nửa đêm về sáng, nhưng đối với chúng tôi đêm giao thừa hình như cũng vừa mới bắt đầu.

Tôi hỏi buồn ngủ rồi phải không?

Các cô gái đều lắc đầu.

Tôi hỏi, còn xem tivi không?

Các cô lại lắc đầu với tôi.

Tôi hỏi chúng ta làm gì?

Tiểu Hạnh suy nghĩ (cô liếc nhìn tiền trong tay cô bé mười sáu tuổi), từ trong đám trắng xóa, cô đứng lên phía trước, nói với các cô gái, đêm ba mươi tết, thức đón giao thừa, bây giờ đi ngủ sớm quá, chúng ta đều là con gái, đều làm việc của gái làng chơi, đều làm việc của gà, đều làm việc hầu hạ cánh đàn ông khách làng chơi. Nhưng giáo sư Dương tốt với chúng ta như thế, giáo sư Dương là giáo sư, có tiền lại có học vấn, có điều kiện nhất làm khách làng chơi. Nhưng giáo sư Dương vẫn chưa động đến ai trong chúng ta, ngay đến sờ chúng ta một cái ra sờ cũng chưa, chưa vội nói đến biết ơn báo đáp, chỉ nói đến trong số khách chúng ta đã tiếp, cũng không có ai lịch sự như giáo sư Dương, không có ai là giáo sư, càng không có giáo sư có tên tuổi từ kinh thành đến. Chị em ơi, theo tôi thế này nhé, dù sao thì chúng ta cũng đã cởi hết quần áo, đều đã đứng ở đây. Bên ngoài kia người ta đón tết, pháo nổ đì đùng liên tục, chúng ta cũng phải đón một cái tết cho ra tết. Người ta đón tết đốt pháo, chúng ta đón tết làm chuyện kia, coi như hiếu kính giáo sư Dương, báo đáp giáo sư Dương, cứ để giáo sư Dương thích ai, người ấy sẽ vào trong buồng ngủ với giáo sư Dương, thích một người ngủ với một người, thích hai người ngủ với hai người, thích ba người, cả ba cô cùng đi ngủ với giáo sư Dương đều đi hầu hạ giáo sư Dương. Nếu giáo sư Dương thích một hơi cả mười hai chị em mình, thì cả mười hai chị em đều đi ngủ với giáo sư Dương, đều hầu hạ giáo sư Dương.

Khi Tiểu Hạnh nói như vậy, đầu cô hơi ngẩng lên, giống như một lớp trưởng của khoa Trung văn trường đại học chúng tôi, giống như nữ trưởng thôn của dãy núi Bà Lâu, nhanh mồm nhanh miệng, nói ngắn gọn, y như một cơn gió đùa giỡn ngọn cây ở lưng chừng trời, lại còn vừa nói vừa ngắm một dãy chị em bên cạnh mình. Tôi cứ tưởng những cô gái kia, khi nghe Hạnh nói xong, có những cô không vui, hoặc cười hì hì như trò đùa. Nhưng tôi không ngờ, các cô không cười, cũng không tỏ ra không vui, không thích trên nét mặt. Các cô vẫn bình tĩnh như ngày thường, đều quay người, bỏ tiền trong tay vào túi quần áo, quay lại đứng vào chỗ cũ, hoặc chỗ càng rõ hơn một cách nghiêm chỉnh.

Đèn điện trong nhà, lại đều được bật sáng, bên trong bên ngoài đều rõ hết như trời xanh mây trắng. Tôi ngồi ở chính giữa ghế sô pha, nắm mồ hôi trong tay, tim đập liên hồi như đánh trống. Các cô tự động đứng thành một hàng trước mặt tôi, cô nọ sát cô kia. Cô dáng thấp tự động đứng số một, cô dáng cao tự nguyện đứng sau cùng. Không ai bảo các cô đứng thứ tự theo cao thấp, nhưng các cô tự ngoái trái ngoái phải, ai thấp nhỏ đứng đầu hàng, ai cao to đứng cuối hàng (y như binh sĩ quân đội vốn được huấn luyện). Khi di chuyển vị trí, vai cô nọ khẽ chạm vào vai cô kia, như hai chiếc khăn lụa cọ vào nhau. Các cô chuyển chỗ xong lại đứng yên tĩnh (tiếng pháo nổ ở thế giới bên ngoài đập vào tai, chúng tôi không nghe, coi như hoàn toàn không có tiếng nổ ấy), khiến cho sự tĩnh lặng như gió thoảng, thổi nhẹ và di chuyển trong nhà. Có mùi tanh thoang thoảng và mùi thơm sữa trắng đậm đặc trên người các cô quyện và bay, chảy hoặc đông đặc trong tĩnh lặng. Lò sưởi điện trong nhà cũng được bê ra đặt dưới bệ cửa sổ. Hơi lạnh ban đêm từ bệ cửa sổ lọt vào, gặp khí nóng phát ra tiếng tí tách, giống như tiếng nứt tách của đỗ chín cuối hè đầu thu. Các em đứng đấy thành một hàng sáng trắng như nước trước mặt tôi hỏi, giáo sư Dương, anh thích cô nào trong chúng em? Thích một người anh đưa một người vào buồng, thích hai người anh dẫn hai người vào buồng, thích tất cả thì tất cả chúng em đi theo anh vào buồng.

Dương tiên sinh, tiên sinh cũng cởi hết quần áo ra, Tiên sinh nhìn chúng em đều trần truồng đây này.

Sao anh cứ im như thóc thế? Anh không thích ai hay thích tất cả? Yên tâm đi giáo sư Dương chúng em đều là học trò của giáo sư, đều là con gái của thầy. Thầy sai bảo chúng em thế nào chúng em làm như thế. Thầy muốn thế nào chúng em, thì thầy bảo. Chúng em vốn là người làm nghề hèn hạ này để kiếm sống mà! Chúng em không cười thầy đâu, cũng không ai nói chuyện của thầy ra. Chúng em ít học, nhưng chúng em biết, những kẻ quan lại và trí thức như thầy làm chuyện này sợ nhất là người khác biết. Cứ yên tâm giáo sư Dương, dù chúng em có chết hết, cũng không đời nào nói ra chuyện của giáo sư với chúng em.

Nói cho cùng, từ bố mẹ đến chính quyền, thầy mới là người đối xử với chúng em tốt nhất trong thiên hạ. Chính vì chịu ơn phải đền đáp nên chúng em muốn báo đáp thầy. Chúng em không có gì khác bảo đáp thầy, đành phải bảo đáp thầy bằng thân chúng em. Thầy hãy lại đây nhìn kĩ chúng em một lượt đi, thầy kén đi, chọn đi nào. Thầy là người từ mãi kinh thành về, là giáo sư cỡ bự của kinh thành, ai được thầy kén chọn, là người đó có phúc, không được thầy kén chọn cũng sẽ không buồn, không vui.

– Đến chọn đi giáo sư Dương. Đêm nay là đêm giao thừa, dân cả nước đều đoàn tụ vui vẻ trong gia đình, chúng ta cũng phải vui vẻ phấn khởi chứ! Thầy thích đứa nào? Thấy muốn chúng em đối xử như thế nào, chỉ cần thầy hé miệng nói một câu, ai ai cũng vâng theo thầy, đứa nào cũng để thầy tuỳ ý muốn làm thế nào thì làm.

Đêm đã khuya thăm thẳm như khe núi trong dãy Bả Lâu. Trên rèm cửa sổ cứ nhấp nha nhấp nháy, loang loáng loang loáng liên hồi đã thưa dần và tối lại. Tiếng pháo cũng thưa hơn trước, chỉ còn thi thoảng một chớp nổ đỏ lừ và tiếng vang bất thình lình từ đâu đó bay đến đập lên cửa sổ. Lúc ấy tôi đã động lòng bởi những lời nói của các em, muốn làm chuyện kia y như con sâu đang cọ quậy trong lòng tôi. Toàn thân tôi rậm rật, ngứa ngáy rạo rực, hình như máu nóng bỗng chốc bắt đầu từ chân chảy theo hai bắp đùi xộc lên đầu.

Tôi cứ thế nhìn các cô lâu lắm, cười ngượng và thở dài một cái bất ngờ nói, dễ có đến hơn sáu tháng nay, thầy không giảng bài cho sinh viên, nhìn thấy các em, thầy nghĩ đến nhà trường và học trò của mình, các em khiến thầy cảm thấy thầy có những học trò có lỗi với mình. Tôi nói các em không biết đâu, những học sinh của thầy xấp xỉ trang lứa các em, những sinh viên chuyên khoa, những nghiên cứu sinh và học sinh làm luận án tiến sĩ, khi họ nghe thầy giảng bài, y như nghe các học giả, các nhà khoa học nổi tiếng nhất trên thế giới giảng bài. Trong lớp tĩnh lặng, cái kim rơi xuống đất cũng nghe như một tiếng sấm. Khi họ vỗ tay, tiếng vỗ tay có thể làm long rơi những tấm nhựa và tấm gỗ trang trí trên trần nhà lớp học và lễ đường.

Tôi nói tôi nhớ những học trò của mình.

– Tôi muốn giảng bài cho học sinh.

– Thầy về dãy núi Bả Lâu để khảo sát nguồn gốc và sáng tác "Kinh thi" ở lưu vực sông Hoàng Hà, đã nửa năm nay thầy không giảng bài cho sinh viên.

Tôi nói, bốn người nhỏ tuổi các em (sờ vào cánh tay các cô như sờ vào nghiên Đoan tốt nhất của Trung Quốc) là sinh viên chuyên khoa của thầy, các em chịu khó ngồi trên thảm nền nhà, bốn em có dáng người vừa phải coi như nghiên cứu sinh của thầy hãy ngồi trên sô pha sau lưng kia, còn bốn em dáng cao cao coi như sinh viên làm luận văn tiến sĩ của thầy hãy ngồi trên lưng tựa ghế sô pha. Lớp học bậc thang của Trường đại học Thanh Yên là như thế, các em sinh viên ngồi từng lớp từng lớp ở đó, không ai che chắn ai như ngồi chụp ảnh. Tôi kéo từng cô đến ngồi thứ tự cao thấp theo ý mình. Các cô nhìn tôi có vẻ ngạc nhiên hỏi, giáo sư Dương, anh không thích việc trên giường sao? Tôi bảo đúng là sáu tháng nay anh không giảng bài ở Trường đại học Thanh Yên. Các cô kêu rầm lên, trời ơi, dưới gầm trời này vẫn còn có người đàn ông không muốn làm chuyện kia các bạn ạ. Tôi bảo im nào, hiện giờ các em đều là học trò của anh, đều là nghiên cứu sinh và sinh viên học làm luận án tiến sĩ của anh, chúng ta tập trung lại nghe một tiết bài văn học cổ điển, giảng một tiết bài thưởng thức "Kinh thi".

Các cô hỏi, học sinh của anh khi vào lớp đều không mặc quần áo, đều cởi trần cởi truồng ư?

Tôi nói người ta ăn tết ở nhà có niềm vui của người ta, chúng ta ăn tết ở ngoài có niềm vui của mình. Chẳng phải các em đã nói, anh thích một người lấy một người, thích hai người lấy hai người, thích toàn bộ lấy tất cả, mọi người đều nghe theo. Bây giờ lên lớp, không ai được mất trật tự. Thầy từ bên ngoài đi vào lớp. Nói xong tôi lui vào buồng để mười hai cô gái ngồi trần truồng ngay ngắn tại chỗ, có cô kéo quần áo che vú và giữa hai đùi lại. Tôi quay ra trợn mắt nhìn cô bé nói, lên lớp rồi em còn ngó ngoáy cái gì hả? Đây là trường đại học ở kinh thành em không biết sao? Nghe lời tôi, cô bé vội vàng vứt quần áo che trên người sang một bên, ngồi trần truồng dưới ánh đèn, khép hai đùi lại, để hai tay lên đầu gối, mắt đăm đăm nhìn thẳng về phía trước. Trong nhà yên tĩnh như giờ phút có giáo sư quốc tế sắp diễn giảng trong lễ đường của Trường đại học Thanh Yên.

Các sinh viên đều ngẩng đầu chờ đợi, chăm chú nhìn bậc giáo sư sắp từ ngoài cửa đi vào. Các cô gái cũng ngẩng đầu chờ đợi chăm chú nhìn vào cửa buồng, nhìn tôi quần áo chỉnh tề đi ra, trong tay bưng một cốc trà, cánh tay khép lại kẹp một cuộn báo (đó là bài giảng của tôi). Đi đến trước phòng khách (y như một góc bục giảng của giáo sư), tôi đứng lại, một cô gái có trình độ trung cấp chuyên nghiệp chỉ định từ trước làm lớp trưởng, hô to một tiếng đứng dậy, các học trò răm rắp đứng lên, ánh sáng trong nhà lại một lần nữa bừng lên trên làn da trắng xóa của các cô. Các em đồng thanh cất tiếng chào thầy. Tôi gật đầu chào lại. Các cô đều ngồi xuống. Vệt trắng xoá kia sau khi giãn ra lại gộp thành một khối, giống như một hồ nước biến thành một bể nước. Sau đó tôi liền đi đến chỗ cách trước mặt các cô một bước, đẩy cái tủ tivi lên phía trước làm bục giảng, đứng ở phía sau máy tivi, hai tay vịn vào tivi nhìn các cô (những tấm thân như ngọc y như một đống mây lớn trên sô pha), tôi nói, hôm nay chúng ta giảng bài thưởng thức "Kinh thi", giảng về tính cội nguồn và tính tinh thần sâu xa nhất trong "Kinh thi".

Xét cho cùng, xem xét từ bề ngoài, "Kinh thi" là một bộ sách thơ ca có 305 bài của nước ta. Trên thực tế, nó là một con đường thông về quê hương được hình thành bằng 305 cột mốc. Mỗi bài thơ trong đó đều là mốc đánh dấu đường và biển ám thị cắm trên con đường trở về quê sau khi chúng ta mất lối. Tôi nói tôi nhắm mắt giở một trang tùy ý trong cuốn "Thi kinh toàn thích", chúng ta sẽ giảng về bài thơ ấy, sẽ phân tích nghiên cứu bài thơ ấy, sẽ từ trong bài thơ ấy, tìm ám thị và chỉ hướng trên lối thông về quê hương. Nói xong tôi liền nhắm mắt vào thật, từ từ mở cuốn giấy báo để trên tivi hỏi đây là trang thứ bao nhiêu? Ồ đây là trang thứ 293 của "Thi kinh toàn thích". Đây là bài thứ 65 của "Tiểu Nhã "trong "Kinh thi", có tên là "Đô nhân sĩ" (xem tiết hai phần ba).

Tiếp theo tôi đọc một lượt bài "Đô nhân sĩ", còn dịch từng câu từng câu trong bài thơ. Bỉ đô nhân sĩ hô câu hoàng hoàng, - nghĩa là vị công tử kia thật điển trai, áo chùng da cáo dài lê thê. Tiếp “Kỳ thực bất cải, xuất ngôn hữu chương, có nghĩa là dung mạo của anh ta không thay đổi, nói năng không tầm thường có văn vẻ. Tôi đọc thuộc lòng toàn bộ bài thơ giống như em bé đọc một hai ba bốn, phiên dịch nó giống như đọc bốn ba hai một. Sau đó có vẻ hứng chí tôi nói, đô nhân sĩ là một bài luyến ca hết sức độc đáo trong thi ca. Nhà thơ không sắm vai trong đó. Nhà thơ đứng ở vị trí người bên cạnh, xem diễn xuất của một vở kịch ái tình, để ngâm và ca ngợi, chính là để nói rõ, hơn hai ngàn năm về trước, tổ tiên chúng ta đã biết: "Yêu" mới là quê hương cuối cùng của tinh thần loài người, là quê hương căn bản nhất của tất cả những kẻ mất tinh thần. Tôi phân tích với các cô đời sống và tình yêu chân thực ở cõi đời, cũng từ "Đô nhân sĩ", tôi bắt đầu liên hệ phân tích tất cả thơ tình yêu trong "Kinh thi", phân tích thơ tình yêu của người xưa trong hoan lạc, thơ tình yêu trong bi thương, thơ tình yêu trong lo sầu, thơ tình yêu trong lẻ loi cô độc. Cuối cùng tổng kết lại tôi nói, mọi bài thơ tình yêu trong "Kinh thi" đều là mốc đường và ám thị thông đến quê hương tinh thần của chúng ta hôm nay, đều đang nói với chúng ta, chỉ có yêu và tình yêu mới có thể đem đến cho loài người đang khủng hoảng tinh thần sự âu yếm và an ủi, mới có thể tu bổ và chỉ rõ cho chúng ta nguồn gốc quê hương căn bản nhất là ở đâu. Tôi nói không có yêu và tình yêu, những người không được yêu và không có tình yêu, thực ra là những đứa con bị vứt bỏ hiện đại của chúng ta, những đứa trẻ không có sữa, giống như một số chúng ta đây ăn tết không được về nhà đành phải sống ở nhà trọ.

Trước mặt các cô tôi thao thao bất tuyệt, lên bổng xuống trầm, nói về tình yêu và gia đình trong "Kinh thi", nói về mối quan hệ và quan điểm về tình yêu và nguồn gốc gia đình trong cuốn sách chuyên đề "Phong nhã chi tụng" của mình. Tôi không biết các cô có hiểu hay không, nhưng tôi cảm thấy nhất định các cô hiểu, lại cảm thấy các cô hình như không hiểu. Các cô ngồi trần truồng yên lặng tại chỗ, nhìn mặt tôi, nhìn mồm tôi. Mỗi cặp mắt đều mở vừa to vừa tròn, y như sinh viên năm thứ nhất vừa nhập học, sự hiếu kì và mới lạ ngợp trong mắt, ngợp trên người khi ngồi nghe bài học đầu tiên tại trường. Tôi giảng một lúc các cô lại vỗ tay hoan hô. Tôi đọc mấy câu thơ, các cô lại cho tôi một tràng vỗ tay. Tôi nói mấy câu có tính triết lí các cô không hiểu lại tỏ ra sâu sắc huyền bí, tràng vỗ tay hoan hô tưởng như dài đến mười dặm, hai mươi dặm. Tôi biết, trước mặt các cô gái, tôi không thể giảng quá ư thâm thuý huyền bí, không thể thao thao bất tuyệt mãi không thôi. Quả thật một tiết phải giảng bốn mươi lăm phút, nội dung sâu sắc nhưng lời lẽ dễ hiểu. Nói ít mà đủ ý, rút bài giảng bốn mươi lăm phút xuống còn nửa tiếng.

Nào ngờ trong ba mươi phút này, các cô đã vỗ tay cho tôi mười hai lần, bình quân chưa đến ba phút, các cô đã vỗ tay hoan hô tôi một lần. Tiếng vỗ tay liên tục và nồng nhiệt của các cô dành cho tôi còn giòn giã và mạnh mẽ hơn tiếng vỗ tay của anh chị em sinh viên Trường đại học Thanh Yên dành cho tổng thống nước ngoài mấy lần đến nhà trường diễn giảng.

Giảng xong, tôi đi ra khỏi phía đằng sau tủ tivi, cúi gập xuống chào các cô như hạ màn. Từ trên nền nhà trên ghế sô pha, các cô đứng cả dậy vỗ tay ùa đến trước mặt tôi nói, giáo sư Dương, giáo sư giảng hay quá, giáo sư là nhà học vấn lớn nhất trong thiên hạ.

Các cô nhao nhao nói, giáo sư ký cho chúng em cái tên làm kỉ niệm. Cả một đời chúng em chưa từng được nghe giáo sư giảng bài.

Các cô giục, ký tên đi giáo sư, nếu không thì đến mồng sáu tết đi làm việc, khi chúng em khoe với những chị em về nhà ăn tết, chúng mình đã ăn một cái tết xuân rất vui ở nhà trọ Thiên Đường lại còn được nghe giáo sư Dương giảng cho nghe một tiết bài giảng đại học, thì làm sao họ có thể tin được?

Tôi lấy bút trong hành lí của mình, bắt đầu ký tên và lưu niệm cho các cô. Tôi viết tên mình lên bàn tay, lên cánh tay, lên bụng, lên lưng, lên vú, lên đùi các cô. Tôi không chỉ ký tên mình, mà hăng máu lên, tôi đã viết câu thơ trong "Kinh thi" lên ngực, lên khe vú, lên vú và lên giữa hai đùi trắng nõn mịn mà của các cô. Khi tôi viết hai câu thơ: “Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo câu” lên trước ngực của Tiểu Hạnh, tôi đã ký tên mình lên rốn của cô em.

Khi tôi viết cả bài thơ "Thái Cát" (bài thơ này là một bài thơ tình yêu hay tuyệt vời có một không hai trong "Vương Phong" của "Kinh thi" lên vú của một cô em có bộ ngực thỗn thện, tôi đã ký thật láu tên mình như rồng bay phượng múa ở ngay giữa quầng vú của cô em. Cuối cùng còn bê cái vú căng phồng lên đọc một lượt bài thơ hay tuyệt vời cho các cô nghe.

Bỉ thái cát hề

(nàng đang hái sắn dây)

Nhất nhật bất kiến

(một ngày không gặp)

Như tam nguyệt hề

(dài dằng dặc như ba tháng)

Bỉ thái tiêu hề

(nàng đang hái khao thơm)

Nhất nhật bất kiến

(một ngày không gặp)

Như tam thu hề

(dài đằng đẵng như cách biệt ba thu)

Bỉ thái ngải hề

(người ấy đang hái rau ngải)

Nhất nhật bất kiến

(một ngày không gặp)

Như tam tuế hề

(thật buồn phiền như xa cách ba năm)

Tôi vừa đọc vừa giải thích. Đọc xong, lúc đầu các cô khẽ cười khúc khích, sau đó cười to, cười ngặt cười nghẽo và cũng làm như tôi xúm lại bưng cái vú to đùng đọc bài thơ ấy. Cuối cùng cô nào cũng bê cái vú to lên kêu to:

Nhất nhật bất kiến như tam thu hề.

Nhất nhật bất kiến như tam thu hề.

Nhất nhật bất kiến như tam thu hề!

Sau cùng, khi đằng đông hưng hửng sáng, thức đêm giao thừa chịu khổ, chịu mệt các cô liền dằn tôi ra lột hết quần áo, vừa khiêng vừa lôi tôi vào buồng đặt lên giường.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Tiến »