Phong Nhã Tụng

Lượt đọc: 2414 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
tiểu biền

Tiểu biền là một bài thơ buồn giận của đứa con bị đi đày.

Giống như mất đi cái thứ vốn không nên mất, để tìm lại nó, tôi đã ở liền hai ngày hai đêm trên phố Thiên Đường một cách u mê, thực tế và điên đảo. Tôi không tìm những tiểu thư và cô gái quen như Tiểu Hạnh, Quế Phần, Tuệ Tuệ, cả cô em nhỏ nằm trên giường cũng có mùi cay khắp người. Tôi tránh từng người quen, chui vào khách sạn Thiên Đường thuê phòng, chọn gái, chọn người, ôm các em trong phòng, thay đổi triệt để cách sống, hoàn toàn buông thả, không hề kiêng kị. Ăn xong lại ôm các em ngủ. Thức dậy bảo các em ngồi lên đùi mình ăn. Các em đòi uống rượu, tôi tiếp các em uống rượu trắng, rượu vang, uống bia địa phương, bia nhập ngoại khai đắng lè lè như nước dải, còn có cả bia trong vắt nhập khẩu của nước Đức. Uống say rồi khóc, uống say rồi cười, uống say rồi tôi và các em tôi ngưỡng mộ chơi nhau như súc vật. Gặp cô nào không biết mặt có nét giống Tiểu Mẫn, tôi hỏi, em tên gì? Em năm nay bao nhiêu tuổi? Năm nay thi trượt đại học, em đến phố này làm ăn phải không? Tôi bảo, cũng tốt thôi, em cứ đến, em còn mới lạ chỗ nào chưa biết, anh dạy em, chỗ nào không hiểu em cứ hỏi. Không hề giữ gìn, hoang dâm vô độ, tôi phung phí học thức, danh dự, tôn nghiêm và tiền bạc trong túi mình. Trong đêm thứ hai tôi hướng dẫn một cô có nét giống Tiểu Mẫn các tư thế và động tác trên giường. Tôi dạy em chơi trên giường, dưới đất, trai trên gái dưới, gái trên trai dưới, nghiêng trái, nghiêng phải, nhạn bay về nam, chim khách về tổ, tên lao tơi tới, dừng nghỉ, nở hoa trên mồm, nở hoa trên tay, sờ bóp nho, ngậm lê xiên, có cả én qua lại trong mơ, trôi thở trên nước. Không kiểu nào tôi không làm, dốc hết sinh mạng, vốn sống và tài hoa của mình, cho đến khi cô bé quá ư kích thích hôn mê trên giường, chảy máu ra chiếu, cho đến khi tôi kiệt sức ôm em, hé mở cửa sổ để gió thổi vào, tôi lắc đầu em gọi tên, Tiểu Mẫn - Tiểu Mẫn - Tiểu Mẫn. Khi tỉnh lại cô bé nhìn tôi cảm động thốt lên, giáo sư Dương, cảm ơn anh, anh dạy em cả một đêm, để em có cơm ăn suốt đời, để cả đời em nhất định sẽ có khách mê em luôn luôn quay đầu lại.

Một ngày đầu tháng 5 âm lịch, bởi đêm qua quá ư mệt mỏi, lúc tôi thức dậy trong phòng 309 gác 3 khách sạn Thiên Đường, cô gái giống Tiểu Mẫn đã mất hút. Căn phòng trống không, tĩnh lặng, có một gói điểm tâm cô ấy mua cho tôi để ở đầu giường. Cạnh gói bánh điểm tâm còn có một cốc nước cô rót. Toàn thân tôi mềm nhũn, bò trên giường, ăn mấy miếng bánh bích quy và uống nước, liếc nhìn đồng hồ đã mười một giờ trưa. Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu là đám cưới của Tiểu Mẫn đã kết thúc, tôi có thể về nhà mình ở thôn Chùa trước dãy núi Bả Lâu.

Y như giúp tôi tránh qua một trận ôn dịch, tôi tràn đầy lòng cảm ơn và yêu mến đối với phố Thiên Đường. Khi đi khỏi khách sạn, tôi quét dọn vệ sinh căn phòng sạch sẽ, gấp vuốt cho thẳng giường chiếu, lại còn lấy khăn mặt của mình lau sạch kính cửa sổ, bỏ giấy vụn và chai lon vào túi ni lông nhét trong bồ rác ở đầu hành lang. Sau khi thanh toán ra khỏi khách sạn, tôi đứng trên phố lớn Thiên Đường thở một hơi khoan khoái, cảm thấy hình như tìm được của đã mất (chí ít cũng tìm được một nửa), tôi phải về nhà mình ở núi Bả Lâu.

Không biết tại sao, tôi không hề có ý nghĩ ra bưu điện gọi điện thoại cho Như Bình và Trường đại học Thanh Yên, tôi sốt ruột trở về thôn Chùa trước dãy núi Bả Lâu. Trong giây lát đi ra khỏi khách sạn, tôi bỗng có cảm giác mạnh mẽ giống như hai hôm trước muốn đến phố Thiên Đường. Trên phố Thiên Đường nắng như đổ lửa, bóng cây như cái ô. Tôi đứng một lát dưới bóng râm, rồi đến mấy cửa hiệu mua một số đồ sinh hoạt hàng ngày cần đến (thuốc đánh răng, xà phòng thơm, cả máy hun muỗi. Sang mùa hè rồi, thôn Chùa trước muỗi lắm như ruồi, ruồi lắm như muỗi). Lúc đi khỏi phố ấy, tôi rất muốn nghêu ngao hát một làn điệu dân dã của dãy núi Bả Lâu, hoặc đứng tại chỗ đọc rõ to một bài thơ "Thái cát" (hái sắn dây). Nhưng cuối cùng tôi không hát, cũng không đọc thuộc lòng bài thơ "Thái cát" như một bài kinh điển hay tuyệt vời, chỉ thầm đọc một câu hay nhất, cảm động nhất trong bài thơ đó:

Nhất nhật bất kiến như tam thu hề.

Nhất nhật bất kiến như tam thu hề.

Nhất nhật bất kiến như tam thu hề.

(Một ngày không gặp dài đằng đẵng như ba mùa lá rụng).


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Tiến »