Ban - Đây là bài hát vui cúng tế Thân sông núi trong "Chu tung".
Tôi chạy theo hướng chính tây dãy núi Bả Lâu.
Lần này, thành tội phạm thật, tôi không thể không chạy trốn. Tôi sững sờ bần thần không biết làm thế nào. Lúc từ nhà Tiểu Mẫn chạy ra, nghe rõ tiếng Tiểu Mẫn kêu thất thanh cứu người, cứu người, từ trong sân đuổi theo, tôi chạy gằn về nhà mình. Về đến nhà, tôi hấp ta hấp tấp vơ mấy bộ quần áo, bàn chải, thuốc đánh răng, mấy quyển sách trên bàn và cái túi giấy xi măng đựng bản thảo cuốn "Phong nhã chi tụng" (giấy bên trong đều đã ít nhiều ố vàng, mủn ra. Nhét phứa những thứ này vào chiếc túi du lịch màu vàng tôi xách từ kinh thành về Bả Lâu dạo nào, tôi vội vàng liếc nhìn trong nhà, tắt điện, đóng cửa, bước nhanh ra cổng, treo chùm chìa khóa lên móc khóa giữa cổng (nhà này sân này, ai muốn cứ việc lấy, ai thấy có lợi cứ việc dùng). Tôi vừa đi vừa chạy ra đầu thôn.
Khi đi khỏi thôn, tôi nghe thấy nhiều tiếng bước chân chạy đến nhà Tiểu Mẫn.
Khi chạy đến ven đường sườn núi, tôi nghe thấy những tiếng kêu cứu the thé rát bỏng từ trong nhà Tiểu Mẫn dồn dập vọng đến.
Khi nghe rõ những tiếng kêu nhốn nháo cứu người kinh ngạc, tôi bắt đầu co cẳng chạy, chạy thục mạng theo hướng chính tây của dãy núi Bả Lâu.
Lúc này, ánh trăng đã khuất vào đám mây màu. Trên sườn núi mờ mờ ảo ảo, giống như bị ánh nước mờ mờ hắt lên. Trên cánh đồng và trên ruộng mạch hai bên đường, cả trên những thửa ruộng mạch đã gặt đọng đầy sương đêm và mùi thơm lúa mạch. Ruộng mạch chưa gặt nối liền một dải với cánh đồng hoang trải dài, nhấp nhô trên sườn núi, giống như mặt nước xao động trong gió to. Tôi chạy nhanh chạy gấp trên sườn núi theo hướng chính tây. Dọc đường mồ hôi đầm đìa y như tắm.
Không biết làng bản bị tôi vứt lại phía sau từ lúc nào. Không biết tiếng kêu cứu ầm ĩ trời đất ở thôn Chùa trước từ to đến nhỏ bị tôi xéo nát dưới chân từ lúc nào, cuối cùng đã mất hẳn.
Có lẽ tôi chạy một mạch trên sườn núi suốt nửa đêm, dài mấy chục dặm. Có lẽ tôi chỉ chạy trên đường núi theo hướng chính tây có một giờ, mười mấy dặm (hoặc chỉ có mấy dặm). Tôi đã không còn là giáo sư, không còn là chuyên gia, không còn là người có thẩm quyền nghiên cứu về "Kinh thi" của một nhà trường có tên tuổi hàng đầu. Tôi là một kẻ tội phạm không hơn không kém. Để trốn tội, tôi đã chạy đến một nơi xa xôi hoang lạnh nhất không một bóng người. Chân bước tay vung liên tục, tôi vừa đi vừa chạy, vừa chạy vừa đi. Mồ hôi giống như mưa to bão lớn rơi xuống mặt đường. Tôi thở hồng hộc, hơi thở đập lên ngực, đập lên hai tay luôn luôn thay nhau xách túi hành lí. Cuối cùng khi rơi xuống, hơi thở hồng hộc lại đập lên mặt bàn chân khi tôi sải bước chạy nhanh lên phía trước, sau cùng nó tan ra rơi xuống đất, rơi trên sườn núi, xối xả như mưa bão. Cho đến lúc tôi không chạy được nữa, không đi được nữa, tôi dừng lại, quay nhìn phía sau, không nhìn thấy thôn Chùa trước đâu nữa.
Thôn Chùa sau cũng bị tôi vứt lại từ bao giờ bao giờ.
Những thôn trang mình quen thuộc đều bị bước chân tôi xóa hết, giết hết. Trên dãy núi chỉ còn cánh đồng đất hoang và khe rãnh. Hai bên đường có vài thửa ruộng mạch đã gặt chỉ còn lại gốc. Trong sắc sớm màu vảy cá mông lung, gốc mạch khô, cỏ xanh và đất đỏ au bị ẩm ướt một đêm, tỏa mùi hoang dã ấm nóng mát mẻ, ôn hòa và tàn khốc, giống như nắng dãi trên tuyết. Có lúc tôi đứng một mình trên dãy núi, nhìn cảnh trống trải và tĩnh mịch mênh mông không bờ bến, cùng cảnh vắng tanh vắng ngắt và hoang lạnh, tôi cảm thấy nhẹ nhõm cuối cùng mình đã thoát thân, giống như trên thân đứa trẻ bỏ nhà ra đi không còn nỗi lo bám níu, tôi thở phào một hơi khoan khoái, lại bắt đầu chầm chậm đi về phía tây.
Tôi cứ đi, đi mãi, cảm thấy sau lưng nong nóng, như có một bàn tay khẽ vuốt trên lưng.
Tôi dừng chân quay lại.
Quay lại, tôi chợt nhìn thấy sau lưng là hướng chính đông có một vùng sáng đỏ như máu, từ một khe núi viễn đông chen ra, như nước bắn tung tóe lên trên mây sát ngay sườn núi. Chỉ trong nháy mắt, cạnh đám mây đã đỏ rực, giống như nước gang đỏ rừng rực bắn lên đám mây đông đặc lại, nhuộm đỏ dãy núi, các làng bản và đồng ruộng phía đông. Ánh sáng đỏ run rẩy, ngay đến nóc nhà và ngọn cây loáng thoáng nhìn thấy cũng đều lắc lư và run rẩy như gió thổi cỏ lay trong ánh sáng đỏ. Tôi cố giữ bình tĩnh, đứng thẳng giữa đường, ngửi thấy mùi sền sệt của mây trắng bị hơ cháy từ phía đông lan đến mũi, cứ ngỡ màu đỏ loãng như nước kia sẽ giống như nước hồ lồi lõm lăn tăn trong gió, sẽ vĩnh viễn nằm trợ lì dưới gầm trời phía đông. Nhưng chỉ trong tích tắc, mây màu và dãy núi như nước tương đỏ lại đột nhiên chen lấn nhau, giống như có ai giẫm mạnh lên bụng dãy núi và đám mây, kêu ình một tiếng, mặt trời tròn vành vạnh chen ra khỏi khe hở giữa dãy núi và tầng mây. Bỗng chốc nửa núi phía đông, nửa trời phía đông và hai phần ba lục địa sát phía đông nhuộm thành vàng màu máu, vừa dồi dào sinh lực vừa non mịn.
Tôi sững sờ trước màu trời sắc đất óng ánh rực rỡ. Là kẻ chạy trốn, lại đã ở tuổi trung niên, lúc ấy tôi y như một đứa trẻ, vứt túi hành lí trong tay ra đường, nhìn cảnh rực rỡ và đỏ lửa ngợp trời ngợp đất phía đông (tôi đúng như một em bé), moi cu ra (chẳng còn bao giờ giống giáo sư nữa), xoe xóe tương ra hẳn một bãi về hướng chính đông. Tiểu tiện xong, nhét cu vào, tôi cất tiếng gào thật to lên bầu trời phương đông:
– Ta là Dương Khoa, ta là giáo sư, ta là chuyên gia tài giỏi các người có biết không?
Các người dám cướp đồ đạc của nhà ta, dám lấy nhà cửa của gia đình ta, dám nói thế này thế kia đối với ta, các người điên rồi sao?
– Phó Linh Trân, Tôn Tiểu Mẫn, ta yêu hai người. Nhưng hai mẹ con các người không ai trao thân cho ta. Mẹ thì chết, con gái đi lấy chồng. Tôn Tiểu Mẫn lấy một chàng thợ mộc ít chữ. Chàng thợ mộc cũng dám mang họ Lí. Anh ta mang họ Lí là kết quả như thế.
Phen này coi như xong, phen này coi như xong! Hãy để chàng thợ mộc họ Lí chết quách đi! Hãy để cho bọn trẻ thôn Chùa trước, thôn Chùa sau, Tiểu Lí Trang và các thôn trang phía trước phía sau bên phải bên trái của các người, không đứa nào thi đỗ đại học! Hãy để dãy núi Bả Lâu và tất cả những kẻ bất kính đối với ta (phần tử trí thức) trên thế giới này, đều trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu, năm nào cũng mưa thuận gió hòa, được mùa lương thực, thân thể an khang, phúc như biển Đông, sống lâu trăm tuổi!
Tiếng kêu của tôi sáng láng khản đặc, mang theo ánh nắng sớm mai trong lành, đỏ au, hoang dã, y như đàn ngựa phi nước kiệu, băng băng xông pha trên dãy núi.