Khi Yến Vũ từ trong phòng bước ra, Lê Lý đang nghiêng đầu, nhắm mắt tựa vào ghế sô pha. Gương mặt cô ửng đỏ, hơi thở cũng nặng nề.
Đêm khuya, gió sông đã lặng. Trong phòng chỉ còn nghe thấy tiếng thở của cô. Chiếc đồng hồ treo tường tích tắc chuyển động, phát ra những âm thanh đầy vẻ mệt mỏi.
Yến Vũ nhẹ nhàng bước đến bên cửa, định tắt đèn. Trên ghế sô pha, Lê Lý khó chịu hừ nhẹ một tiếng: "Nước." Yến Vũ đi rót một cốc nước ấm, đưa đến bên miệng cô. Cô hé miệng, ừng ực uống cạn cốc nước.
"Còn muốn nữa không?"
Lê Lý lắc đầu.
Yến Vũ đặt cốc xuống bàn, thấy Lê Lý vẫn đang nhìn mình: "Sao vậy?" "Muốn đi vệ sinh."
Yến Vũ nắm lấy cánh tay đỡ cô dậy, một tay vén chăn lên, vừa định hỏi xem cô có tự đi được không thì tay đã cảm nhận được thân hình cô mềm nhũn, chao đảo. Anh ngồi xổm xuống định cõng cô, cô mơ màng gãi gãi má, lầm bầm: "Trong bụng tớ toàn là nước, cậu cõng tớ, sợ không nhịn nổi." Yến Vũ: "..."
Anh đứng dậy, nghĩ ngợi vài giây rồi bế bổng cô lên theo kiểu công chúa. Nhưng không ngờ cô lại nhẹ đến vậy, anh dùng lực hơi quá, suýt nữa thì làm cô văng ra.
Cô theo bản năng ôm chặt lấy cổ anh, hơi thở nóng hổi như lửa phả vào người anh.
Yến Vũ khựng lại, mím chặt môi rồi xoay người bước đi.
"Tớ nặng không?"
"Không nặng."
"Hửm?" Cô thắc mắc, "Trong bụng tớ có cả tấn nước đấy." Vừa nói cô vừa lấy tay vỗ vỗ lên bụng mình.
Yến Vũ: "..."
Anh bước đi rất nhanh, chỉ vài bước đã tới nhà vệ sinh, đặt cô ngồi xuống một chiếc ghế. Anh đi ra ngoài, đóng cửa lại.
Trong nhà vệ sinh không có động tĩnh gì, Yến Vũ đang nghi ngờ liệu cô có ngủ quên rồi không thì bên trong vang lên tiếng gọi: "Cậu đang ở ngoài cửa à?" Yến Vũ: "Ừ."
Lê Lý như đang ngậm một miệng bông gòn: "Cậu có thể đi ra chỗ khác được không, tớ không đi được." Yến Vũ thấy cô thật kỳ lạ, say đến mức này rồi mà vẫn còn để ý chuyện đó.
Anh đi ra phía cửa phòng khách, nhưng căn nhà quá nhỏ, khoảng cách này chẳng có tác dụng gì, vì thế trong nhà vệ sinh vẫn im phăng phắc.
"Tớ ra ngoài đây." Yến Vũ cầm chìa khóa, đóng cửa tạo ra tiếng động.
Cơn gió dữ dội đã ngừng, nhưng ngoài trời vẫn rất lạnh. Không khí ẩm ướt, hít một hơi sâu thấy vừa lạnh vừa mát.
Yến Vũ men theo con dốc đi xuống, phóng tầm mắt nhìn ra sông Trường Giang.
Nước sông ban đêm mang màu xám đen, như chất lỏng xi măng, chậm rãi vỗ vào bờ. Đã qua mười hai giờ, bến tàu phía xa tối om. Chỉ có vài cột đèn đường trên con đường dẫn vào nội thành, trông như những chiếc đèn lồng hình nón điểm xuyết bên bờ sông.
Anh đứng đó một lúc, lờ mờ nghe thấy tiếng xả nước, khi quay đầu lại, bước chân hơi khựng lại - căn nhà nhỏ của bà ngoại vẫn sáng ánh đèn vàng vọt, ánh sáng xuyên qua khung cửa gỗ, tựa như đốm lửa nhỏ giữa trời đất bao la.
Trước kia mỗi lần anh đến rồi đi, trong nhà đều tối om.
Yến Vũ vào nhà, gõ cửa phòng vệ sinh. Cô đáp lại bằng giọng nghẹt mũi là đã xong, anh bế cô ra đặt lên ghế sô pha, đắp lại chăn cho cô.
Anh khẽ nói: "Ngủ đi."
Cô nói: "Tớ không muốn ngủ."
Yến Vũ nhìn cô, cảm thấy cô vẫn còn buồn bã, liền hỏi: "Vậy cậu muốn làm gì?" Cô nghĩ ngợi: "Tớ muốn nói chuyện với cậu một lát."
Yến Vũ ngồi xuống bên cạnh cô: "Nói gì?"
Cô lại không nói nữa, qua rất lâu sau mới lầm bầm: "Tớ không biết."
Yến Vũ không thúc giục, cũng không đứng dậy rời đi. Anh cứ ngồi đó, lặng lẽ chờ đợi.
Đợi rất lâu, anh hơi mệt, bèn dựa vào lưng ghế sô pha nhắm mắt lại.
Cuối cùng: "Hôm nay tớ có phải rất mất mặt không? Ở ngoài đường, giống như một kẻ điên."
Yến Vũ mở mắt, thấy lớp sơn trên trần nhà cũ đã ngả vàng, bong tróc vài mảng. Anh nói: "Không có. Tớ thấy cậu rất tuyệt vời, biết liều mạng để bảo vệ người cậu coi trọng."
Hai giọt nước mắt của Lê Lý rơi xuống, thấm nhòe trên chiếc chăn bông.
Yến Vũ quay đầu, ngồi thẳng người dậy một chút: "Sao vậy?"
Lê Lý lắc đầu: "...Tớ nhớ bố tớ quá."
Yến Vũ không tiếp lời, anh không biết phải an ủi thế nào. Nhiều lúc, anh cho rằng mọi lời an ủi trên đời này đều vô ích. Nếu thực sự có ích, chính anh cũng đã không rơi vào vũng bùn này.
"Chắc cậu cũng biết chuyện nhà tớ nhỉ."
Yến Vũ "ừ" một tiếng. Lúc đó là một sự kiện lớn, ở Giang Châu không ai là không biết. Ngay cả khi anh ở thành phố Hi, trong lớp cũng có người bàn tán.
"Người Giang Châu đều bảo ông ấy, cả anh trai tớ nữa, là kẻ điên, là mầm họa." Lê Lý ngước mắt nhìn vào khoảng không, ánh mắt dại đi, "Không phải vậy."
Trước khi chuyện đó xảy ra, ông Lê là một người rất bình thường.
Bốn năm mươi năm cuộc đời ông đều trải qua ở Giang Châu, không có thành tựu gì lớn lao, nhưng là một người tốt. Ông lái xe tải chở bùn cát ven sông để kiếm sống, cũng chở cả sắt thép xi măng; khi không có việc thì lái xe tải nhỏ giúp người ta chở hàng, kiếm chẳng được bao nhiêu, chỉ đủ nuôi gia đình. Ông chưa bao giờ chiếm lợi của ai, cũng không bao giờ tranh cãi với ai.
Lê Huy lại càng là một đứa trẻ bình thường hơn, thành tích không tốt, nhưng quy củ, không gây chuyện cũng không rước họa.
Hai bố con cách chữ "điên" tới mười vạn tám nghìn dặm, Lê Lý cũng vậy.
Cô ngoài vẻ ngoài nổi bật, những thứ khác đều bình thường. Từ nhỏ học hành không giỏi, không phải vì nghịch ngợm, mà là thực sự không vào đầu. Nhưng cô yêu tiết âm nhạc, giáo viên âm nhạc khen cô có tai nghe tốt, cảm thụ âm nhạc tốt, có thiên phú, có thể học một loại nhạc cụ. Ông Lê liền đưa cô con gái cưng đến cung thiếu nhi xem nhạc cụ, cô vừa nhìn đã thích ngay trống dàn.
Ngoài ra, trong nhà chẳng có chuyện gì mới mẻ. Chẳng qua là bố chở hàng, mẹ bán xôi, nuôi hai đứa con. Là một gia đình bình thường không thể bình thường hơn.
Thậm chí, chuyện đó trong mắt nhiều người Giang Châu, khởi nguồn cũng rất bình thường. Nếu không phải gặp phải một gia đình "điên rồ" như vậy, thì đã không phát triển đến mức này.
Đó là một chuyện rất đỗi bình thường —
Mùa đông bốn năm trước, sắp đến kỳ nghỉ đông, Hà Liên Thanh làm mấy trăm cân bánh dày và các sản phẩm từ gạo nếp, muốn tranh thủ lúc trời lạnh bán được nhiều hơn, tích tiền đón năm mới.
Ông Lê nghe người ta nói, phố Hải Đường ở khu Tân Thành người qua lại đông, nhiều người bày sạp, bán hàng nhanh. Ông liền lái xe tải nhỏ, chở đầy bánh dày, trôi nước, bánh nếp đi bán.
Nhưng thật không may, ông vừa mới đến đã nghe tin có lãnh đạo đột xuất đi kiểm tra, không cho phép bày sạp, tất cả chủ sạp phải rút lui ngay lập tức. Ông Lê không rành đường xá khu vực này, không biết chạy đi đâu, bị đội quản lý đô thị bắt tại trận.
Ông khổ sở van xin, nói mình mới đến ngày đầu, không biết chính sách tạm thời thay đổi, sau này tuyệt đối không đến nữa. Không có tác dụng. Ông nói hết lời này đến lời khác, còn quỳ xuống trước mặt người ta. Nhưng một gã quản lý đô thị có cái cằm vuông vức vô cùng tàn nhẫn, tịch thu cả xe lẫn hàng. Nói trong vòng ba ngày phải nộp phạt một nghìn đồng.
Một nghìn đồng. Vợ ông phải đãi gạo, xay bột, hấp chín cả trăm cân gạo nếp mới kiếm được một nghìn đồng đó.
Ngày hôm đó về nhà, ông Lê không nói gì trước mặt bọn trẻ, đêm đến mới kể chuyện này với Hà Liên Thanh. Hà Liên Thanh thở dài, nói trong tiệm vừa nhập nguyên liệu, không còn dư bao nhiêu tiền.
Nhưng số hàng trên xe trị giá ba nghìn, xe bị giữ không thể chở hàng, tổn thất càng lớn hơn.
Sáng hôm sau, Hà Liên Thanh lấy một nghìn đưa cho ông Lê, bảo ông mang đến đội quản lý đô thị.
Nhưng vừa vào sân đội, xe vẫn còn đó, nhưng mấy trăm cân hàng trên xe đã không còn một mẩu, ngay cả chậu, thùng, giỏ cũng chẳng còn sót lại cái nào.
Đó là số hàng mà vợ ông dậy sớm thức khuya, nhẫn nhịn đau lưng, ngâm mình trong nước lạnh, làm việc như trâu bò suốt gần một tháng trời. Tất cả đều mất sạch.
Gã cằm vuông nói, bày sạp trái phép, tất cả bị tịch thu, trả lại xe cho là tốt lắm rồi.
Ông Lê van xin hắn, nói sẽ nộp ngay một nghìn tiền phạt, mong trả lại đồ cho ông. Ông sẽ không bao giờ đến đây bày sạp nữa, tuyệt đối không bày nữa.
Nhưng dù nói thế nào, cầu xin ra sao cũng vô ích. Gã cằm vuông nói, đồ đạc đã xử lý theo quy định rồi. Mất là mất rồi.
Người qua đường vây quanh cổng sân xem, nhìn ông như một con chó, hết quỳ lại xin, hết xin lại gào thét.
Tất cả đều vô ích.
Gã cằm vuông thấy ông vướng víu, lười để ý, giật lấy một nghìn đồng trong tay ông, vứt chìa khóa xe xuống rồi đi vào nhà.
Tiền mất tật mang. Ông Lê bò dậy, ra khỏi sân.
Không lâu sau, ông quay lại, cầm theo một cái chai, đứng ngoài sân gào thét, đòi trả lại hàng.
Gã cằm vuông cùng đồng nghiệp bước ra ngoài, đứng trên bậc thềm mắng nhiếc, bảo ông cút đi.
Ông Lê nói: "Tao hỏi mày lần cuối, có trả đồ cho tao không?"
Gã cằm vuông nói: "Đừng có giả điên giả khờ ở đây. Đồ xử lý rồi, trôi xuống cống rồi, mày cứ việc xuống sông mà vớt."
Ông Lê chửi bới bọn chúng tham ô, sẽ gặp báo ứng; vừa chửi vừa vặn mở nắp chai thuốc trừ sâu trong tay, đe dọa rằng nếu không trả đồ, hôm nay ông sẽ chết ở đây, làm lớn chuyện này ra.
Nhưng không ai tin lời ông, hoặc là, không ai quan tâm đến mạng sống của ông. Kết quả, ông ngửa cổ đổ hết chai thuốc vào miệng.
Gã cằm vuông và đồng bọn tưởng ông đang diễn kịch, cho đến khi những người xung quanh ngửi thấy mùi hắc nồng nặc, hét lớn không xong rồi. Bọn chúng mới biết chuyện lớn, lập tức đưa người đến bệnh viện.
Đến bệnh viện, ông Lê nghiến răng không chịu rửa dạ dày, cứ chết cứng nắm lấy tay gã cằm vuông, bắt hắn trả lại đồ. Nhưng hàng đã bị bán lại từ lâu, làm sao lấy lại được. Gã kia muốn hất tay ông Lê ra nhưng không được. Ông Lê như con quỷ dữ bám riết lấy hắn đòi số hàng đó.
Hà Liên Thanh chạy đến, gào khóc thảm thiết, cầu xin hắn vì hai đứa con mà tha cho ông; Lê Huy và Lê Lý cũng được giáo viên gọi đến, cả hai đều đứng chết lặng.
Ông Lê đầy nước mắt nước mũi, buông tay ra, nhưng đã quá muộn.
Cái chết do uống thuốc độc rất đau đớn, ông đau đớn gào thét thảm thiết, nghe nói người bán trái cây ở phố đối diện bệnh viện đều nghe thấy.
Sau này, người Giang Châu nhắc lại chuyện này, chép miệng nói, một xe bánh dày đáng giá bao nhiêu, cùng lắm là ba nghìn. Sao phải phát điên đến mức tự uống thuốc, vì tiền mà không cần mạng? Hay là ngày thường tính cách quá mạnh mẽ, quá bướng bỉnh, hơi không vừa ý là đòi liều mạng.
Nhưng ba nghìn đồng đó là tiền sinh hoạt phí hơn một tháng của cả gia đình họ, là số tiền họ muốn dành dụm cho con gái học trống dàn.
Cũng có người từng nói với ông Lê, gia cảnh bình thường thì học nhạc làm gì. Đó là thứ chỉ người có tiền mới xứng tiếp cận.
Nhưng ông Lê nghĩ, con gái ông chỉ yêu cái đó, chỉ là không biết đọc sách, thì làm sao đây? Không lẽ làm con gái ông thì không có tư cách thích cái đó sao.
Ông không trộm không cướp, chẳng qua là vất vả một chút, mỗi ngày chở thêm vài chuyến cát, gửi thêm vài chuyến hàng, giúp vợ làm thêm chút việc trong tiệm, bớt hút thuốc bớt uống rượu, chắt bóp một chút, vẫn có thể khiến con vui vẻ.
Ông không tin, người nghèo, người bình thường, sao lại không có tư cách theo đuổi niềm vui?
Nhưng ông không biết, người nghèo không có tư cách ngồi vào bàn đánh bạc.
Ông không nên lấy mạng ra để đánh cược, mạng người nghèo quá nhẹ, không đáng tiền. Có lẽ trong lòng ông quá oan ức, đã rất cố gắng để sống, nhưng vẫn cứ bị chèn ép.
Mà thông thường, người nghèo vì không có quyền để đối phó, không có thế để chống lại, cũng không có tiền để bao dung, chẳng có gì cả, chỉ có một mạng rẻ mạt; nên rất dễ dàng đem mạng ra đánh cược. Đúng vậy, quả thật không có thứ gì đáng giá khác để đặt lên bàn cân đối kháng.
Thậm chí, ngay cả mạng sống cũng rất không đáng tiền.
Ngày hôm đó, Lê Lý bị giáo viên gọi ra khỏi lớp, đưa đến bệnh viện; đứng trong phòng cấp cứu nhìn bố mình gương mặt biến dạng, toàn thân co giật, gào thét thảm thiết trên giường bệnh, cô đã hiểu ra cái thực tế này.
Trong bệnh viện rất hỗn loạn, những bệnh nhân nhẹ trong phòng cấp cứu lại có tâm trí vây quanh bàn tán xôn xao.
Họ nói, không đến mức đó, quá bướng bỉnh.
Nói, tính khí quá cứng, cá tính quá mạnh, hại người lại hại mình.
Nói, ôi chao, con cái còn nhỏ thế kia, quá vô trách nhiệm. Quá điên rồ.
Ngay sau đó, một chuyện điên rồ hơn đã xảy ra. Lê Huy vốn luôn im lặng đột nhiên lao về phía gã cằm vuông, đâm hắn mười mấy nhát.
Đám đông tán loạn trong phòng cấp cứu, tiếng gào thét điên cuồng, máu tươi đầy đất, ánh đèn huỳnh quang văng vãi những giọt máu...
Nhiều chi tiết của cảnh tượng đó, đến tận bây giờ Lê Lý vẫn còn nhớ rõ.
Cô nói: "Có một người đang truyền dịch, vốn đứng gần đó xem náo nhiệt, sau đó sợ hãi bỏ chạy. Cái ống truyền vẫn còn treo đó, đung đưa qua lại, cứ nhỏ giọt nước xuống." Cô kể toàn bộ sự việc rất chậm, lúc thì nhắm mắt, lúc thì nói líu lưỡi, nghĩ đến đâu nói đến đó, rời rạc, không có logic.
Nhưng Yến Vũ nghe từng chữ một rất chăm chú, và cũng hiểu hết tất cả.
Lê Lý kể xong, căn phòng nhỏ chìm vào sự im lặng rất lâu.
"Những gì tớ kể, khác hẳn với những gì cậu từng nghe đúng không."
"Sự việc thì giống nhau."
Bố vì một xe bánh dày mà đe dọa uống thuốc trừ sâu; con trai học cấp hai đâm chết người trong bệnh viện, đó là điều anh đã biết từ lâu.
Lê Lý cụp mắt xuống: "Con người, rất khác nhau."
"Ừ." Yến Vũ nói, "Vốn dĩ tớ cũng không tin những gì họ nói."
Lê Lý sững sờ, quay đầu nhìn anh.
Anh cũng quay đầu, ánh mắt trầm tĩnh: "Những gì cậu nói, mới là sự thật." Mũi Lê Lý đỏ ửng lên, trong mắt dâng lên làn sương nước mỏng, nức nở: "Yến Vũ, cậu đừng nghe người khác nói. Bố tớ không phải kẻ điên, ông ấy là một người rất tốt. Đối với mẹ, anh trai, và cả tớ, đều rất tốt." "Tớ cảm nhận được." Yến Vũ nói, "Ông ấy đã dạy cậu rất tốt." Anh không biết câu nói này, ngày mai cô tỉnh lại còn nhớ hay không. Nhưng có lẽ chính vì không chắc chắn, anh mới nói ra.
Và lúc này, Lê Lý đột ngột cúi đầu vùi mắt vào chiếc chăn. Nước mắt trào ra, làm ướt sũng chăn bông.
Đã rất lâu rồi không có ai dùng từ này để nói về cô.
Năm đầu tiên, hàng xóm láng giềng, bao gồm cả học sinh trường nghệ thuật, đều nói bố và anh trai cô là kẻ điên, cô cũng gần như vậy, phải tránh xa ra.
Ngoài Tạ Hàm, cô không có bạn bè. Ai cũng không thích cô. Tất nhiên, sự ghét bỏ của thầy Tất đối với cô đã có từ trước chuyện này, ông ta chỉ đơn thuần là kẻ khinh nghèo yêu giàu.
Ban đầu, có người bắt nạt cô, cô đều đánh trả quyết liệt. Mình trầy một mảng da, thì cắn lại người ta một miếng thịt. Trước khi Lê Huy vào trại, đã dặn cô phải bảo vệ mẹ, bảo vệ chính mình.
Cô cũng không thể dựa vào ai, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Trước khi Hà Liên Thanh tái hôn, có hàng xóm đến trước cửa nhà chửi bới, Hà Liên Thanh không dám cãi lại. Cô cầm gậy lao ra đánh người ta đi. Người lớn đánh không lại, thì đánh con cái nhà người ta, nhất định phải làm cho người ta không dám trêu chọc mình nữa.
Ở trường có người nói thẳng vào mặt cô, cô cũng không nói nhảm, lao vào đánh trực tiếp; những nam sinh lớp trên tung tin đồn nhảm về cô, cô cũng dám cầm ghế ném.
Sau đó, không ai dám trêu chọc cô nữa. Mọi người sau lưng đều bảo, cô là một kẻ điên.
Nhưng bây giờ, anh lại nói, bố đã dạy cô rất tốt.
Cô còn chẳng biết mình tốt ở chỗ nào.
Có lẽ thực sự say rồi, cái tốt trong cơn say, trong giấc mơ.
Cô lặng lẽ rơi nước mắt một lúc rồi dừng lại.
Trên chăn có mùi long não thoang thoảng, hòa quyện với mùi thơm khô ráo của vải bông được sấy ấm.
Cô cảm thấy rất mệt, như vừa đi một con đường đêm rất dài và rất lạnh; nhưng lại rất thư giãn, như con đường đêm đã đi xong, cuối cùng rơi vào chiếc chăn ấm áp.
Cô nghiêng người, nằm đổ xuống ghế sô pha: "Tớ hơi buồn ngủ rồi." Yến Vũ hơi đứng dậy, kéo kéo chăn, đắp kín lưng cho cô: "Ngủ đi." "Tớ còn một câu hỏi nữa." Cô gối đầu lên tay vịn ghế sô pha, buồn ngủ nhìn anh.
"Gì cơ?"
Lê Lý giơ tay ra, vẽ một đường trên thái dương: "Chỗ này của cậu, bị ngã thế nào?" "Tớ chẳng phải đã nói rồi sao?"
Lê Lý nhắm mắt, rồi lại mở ra, là thực sự rất buồn ngủ, nhưng người lại rất kiên trì: "Nguyên nhân, hậu quả." Yến Vũ ngồi vào ghế sô pha.
Anh không biết là mình không biết bắt đầu nói từ đâu, hay thực sự không muốn nói.
Thực ra không phức tạp, chẳng qua là ngày hôm đó về nhà, Yến Hồi Nam nói, mấy gia đình người thân đang hát karaoke, bảo anh cùng đi chơi.
Yến Vũ nói không đi. Yến Hồi Nam lại trực tiếp ra tay lôi anh ra khỏi cửa.
Yến Vũ thực sự không có tâm trạng tranh cãi với ông ta, nên đã đi. Nghĩ rằng sẽ về nhanh thôi. Nhưng đến quán karaoke, trong phòng bao không có bóng dáng người thân nào cả.
Yến Vũ tưởng rằng Yến Hồi Nam lại lên cơn điên rượu, có những "lời tâm tình" tốn nước bọt nào đó muốn kể với đứa con trai là anh, nên đã ngồi xuống.
Nhưng rất nhanh, vài cô gái tiếp viên vào phòng.
Khi Yến Vũ lao ra ngoài, va phải Yến Hồi Nam trên hành lang, ông ta nắm lấy cánh tay anh đẩy vào phòng bao, nói: "Tao muốn cho bọn chúng thấy, con trai tao là người bình thường." Yến Vũ gần như phát điên: "Ông có bệnh à?!"
Yến Hồi Nam gào lại: "Mày mới là đứa có bệnh đấy?! Hả? Không bệnh thì vào trong." Yến Vũ cố hết sức vùng ra, chạy khỏi hành lang;
Đại sảnh có một bậc thang rất cao rất dài dẫn từ tầng hai xuống tầng một, Yến Vũ nhắm mắt lại rồi bước xuống.
Anh ngã lăn xuống, đầu đập vào chậu hoa lớn dưới bậc thang, chảy ra một vũng máu. Trước khi ý thức hoàn toàn mơ hồ, Yến Hồi Nam lao xuống, ôm lấy anh, gào khóc với quầy lễ tân gọi 120...
Chiếc đồng hồ treo tường trên tường nặng nề chậm rãi bước đi, Yến Vũ hồi tưởng lại trong đầu một lần, nhưng cuối cùng, vẫn không nói một lời nào.
Anh hy vọng lúc này Lê Lý đã ngủ, lại hy vọng cô chưa ngủ. Lại nghĩ, nghe thấy Lê Lý mơ màng gọi anh: "Yến Vũ." "Ừ."
Trong đêm, giọng cô rất nhẹ: "Tại sao, cậu lại đóng chặt thế giới của mình như vậy?" Yến Vũ bỗng cảm thấy mờ mịt, ánh đèn huỳnh quang chiếu làm mắt anh hoa lên, có cảm giác thời không đảo lộn.
Cô say rồi, sẽ không nhớ đâu; dù anh có nói gì, cô cũng sẽ không nhớ.
Yến Vũ, cậu có thể nói một chút, về gần đây, về quá khứ, về rất lâu trước kia... dù không nói chuyện cụ thể, nói một chút cảm xúc chưa từng nói với bất kỳ ai...
Nhưng, anh vẫn không thể mở miệng, một chữ cũng không thể mở miệng.
Nói gì đó đi, về bản thân mình, dù chỉ một chút.
Môi anh khẽ động: "Tớ..."
Lê Lý đợi rất lâu, mới hỏi: "Gì cơ?"
Yến Vũ im lặng rất lâu, nói: "Tớ buồn ngủ rồi."