Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1485 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 13

Lũ vẹt mào rít lên hối hả trên các ngọn cây vào lúc Falk rời khỏi đồn cảnh sát. Chúng gọi nhau về tổ bằng những giai điệu đinh tai nhức óc khi trời bắt đầu nhá nhem tối. Bầu không khí oi ả làm cho mồ hôi chảy dọc trên lưng Falk.

Anh lang thang tản bộ dọc theo con phố chính, không chút vội vàng tìm tới quán rượu đang đợi anh ở phía cuối con phố. Bây giờ vẫn chưa muộn lắm nhưng đã chẳng còn mấy người trên đường. Falk liếc nhìn vào bên trong ô cửa sổ của các cửa hàng bị bỏ hoang, áp trán mình lên những ô cửa kính. Anh vẫn còn nhớ được hầu hết những cửa hàng ấy từng buôn bán thứ gì. Tiệm bánh. Một hiệu sách. Rất nhiều trong số đó đã bị tháo dỡ hoàn toàn. Khó có thể xác định được chúng đã bị bỏ trống bao lâu rồi.

Anh dừng lại trước một cửa hàng có bày một dãy quần áo bảo hộ lao động bằng cotton bên cửa sổ. Một người đàn ông tóc hoa râm, mặc trên người chiếc áo giống hệt những chiếc áo được trưng bày, quàng bên trên là chiếc tạp dề có gắn thẻ tên, ông ta đang đặt tay lên tấm biển MỞ CỬA treo trên cánh cửa. Đang định lật dở tấm biển, ông ta ngừng lại khi nhìn thấy Falk đứng xem hàng.

Falk kéo mạnh chiếc áo anh đang mặc trên người. Đó vẫn là chiếc áo mà anh đã mặc tới đám tang, bị cứng lại do phải giặt trong bồn rửa mặt của nhà tắm. Nó dính nhớp nháp dưới hai cánh tay anh. Anh bước vào bên trong.

Dưới ánh đèn gay gắt bên trong cửa hàng, nụ cười ấm áp của người đàn ông bỗng khựng lại sau vài giây, khi ông ta chợt nhận ra người đứng trước mặt mình là ai. Đôi mắt ông ta liếc nhìn quanh cửa hàng không một bóng người, Falk ngờ rằng tình trạng vắng khách này đã diễn ra gần như suốt cả ngày. Sau vài giây lưỡng lự, nụ cười lại nở trên môi ông ta. Khi tiền bày ra trước mắt, việc giữ nguyên tắc sẽ đơn giản hơn rất nhiều, Falk thầm nghĩ. Người bán hàng giới thiệu cho anh vài mẫu quần áo của cửa hàng một cách kĩ càng như thể ông ta là thợ may riêng của một quý ngài nào đó. Falk mua ba chiếc áo, bởi người đàn ông kia trông có vẻ rất biết ơn khi anh có ý định mua dù chỉ một chiếc.

Quay trở lại con phố, Falk kẹp số đồ mua được dưới nách và tiếp tục bước đi. Quãng đường thực chất cũng chẳng quá dài. Anh đi ngang qua một cửa hàng bán đồ ăn mang đi, cửa hàng dường như có thể phục vụ đồ ăn từ bất cứ nền ẩm thực nào trên địa cầu, miễn sao đó là đồ chiên hoặc có thể để vừa bên trong chiếc tủ giữ ấm thức ăn. Một phòng khám, một hiệu thuốc, và một cái thư viện nhỏ xíu. Một cửa hàng tạp hóa dường như bán tất cả mọi thứ, từ thức ăn gia súc cho đến thiệp quà tặng, đi qua thêm vài cửa tiệm đã đóng cửa, niêm phong, và thế là anh đã quay trở lại với Fleece. Chính là nó. Nơi tụ tập lớn nhất ở Kiewarra. Anh quay đầu nhìn lại, đang tính sẽ đi ngang qua đấy, nhưng chẳng tìm được động lực để làm như vậy.

Qua ô cửa sổ của quán rượu, anh trông thấy vài người đang hờ hững nhìn vào màn hình ti-vi. Căn phòng trống trải là tất cả những gì đang chờ đợi anh ở trên tầng. Anh đút tay vào trong túi, sờ thấy chìa khóa ô tô. Anh đã đi được nửa đường tới chỗ của Luke Hadler rồi mới nhận ra.

Mặt trời đã xuống thấp khi Falk dừng xe phía trước căn nhà của gia đình Hadler, ngay tại vị trí lúc trước. Những dải băng màu vàng của cảnh sát vẫn chăng đầy trên cửa.

Lần này, anh bỏ qua căn nhà và đi thẳng tới nhà kho lớn nhất. Anh ngước mắt nhìn lên chiếc máy quay an ninh nhỏ xíu gắn phía trên cửa. Trông nó có vẻ rẻ tiền, nhưng vẫn hoạt động tốt. Chiếc máy quay được làm từ nhựa màu xám và chỉ có một bóng đèn nhỏ màu đỏ sáng nhấp nháy, rất dễ bỏ qua chiếc máy quay này nếu từ đầu người ta không biết có nó ở đấy.

Falk tưởng tượng ra Luke đang treo trên thang, gắn chiếc máy quay lên tường, điều chỉnh để nó quay chính xác cái góc đó. Nó đã được đặt để ghi lại được nhiều nhất các cửa vào kho chứa nông sản và kho cất giữ dụng cụ, tại đây chứa các thiết bị có giá trị sử dụng cho nông trại. Những gì ghi lại được về căn nhà hoàn toàn không phải là chủ đích ban đầu của người lắp máy, một đoạn ngắn lối xe vào nhà được ghi lại chỉ là do vô tình. Nông trại sẽ chẳng hề hấn gì nếu kẻ trộm lấy đi chiếc ti-vi cũ đã dùng năm năm. Nhưng nếu nhà kho mất đi bộ lọc nước thì đó sẽ là một câu chuyện hoàn toàn khác.

Nếu ngày hôm ấy đã có ai đó tới đây, liệu người đó có biết về chiếc máy quay này không? Falk tự hỏi. Liệu có khi nào họ đã từng tới đây và biết trước những gì nó có thể ghi lại được hay chỉ đơn thuần họ đã gặp may?

Đáng lý Luke phải biết biển số xe của mình sẽ được ghi lại, nếu như anh ta là người ngồi sau vô-lăng, Falk nghĩ. Nhưng vào lúc ấy, có lẽ anh ta chẳng còn quan tâm nữa. Falk đi ngang qua sân và đi thêm một vòng nữa quanh căn nhà. Raco đã nói rất đúng về chuyện tránh những cặp mắt tọc mạch có thể soi mói vào bên trong căn nhà. Tất cả rèm đã được kéo xuống và tất cả cửa đã được khóa chặt. Chẳng có gì để xem cả.

Cảm thấy cần làm cho đầu óc thêm tỉnh táo, Falk bỏ lại căn nhà phía sau và lê bước chầm chậm ngang qua cánh đồng. Nông trại nép mình bên dòng sông Kiewarra, và phía xa xa, anh có thể nhìn thấy xác của một cây bạch đàn bản địa được trồng để đánh dấu địa giới. Mặt trời của ngày hè đã xuống thấp, cả bầu trời ửng lên màu vàng cam.

Việc đi dạo khiến đầu óc anh tỉnh táo và đưa ra những suy nghĩ sáng suốt. Khi cần làm như thế, anh thường hay rảo bước trên những con phố xung quanh tòa nhà văn phòng của anh ở thành phố, lách đi giữa dòng khách du lịch và tàu điện. Hoặc vòng qua vòng lại cả cây số quanh các khu vườn thực vật hoặc quanh vịnh khi anh thực sự bế tắc.

Falk biết anh từng cảm thấy những cánh đồng này giống như là nhà của mình, nhưng giờ đây tất cả mang đến cho anh cảm giác rất khác. Đầu óc anh vẫn rối ren vô cùng. Anh lắng nghe nhịp bước chân trên nền đất cứng và tiếng lũ chim gọi nhau vang vọng từ trên cây. Tiếng ồn ào chúng tạo ra nghe lớn hơn ở ngoài này.

Lúc gần tới mốc địa giới, bước chân của anh chậm lại, cuối cùng dừng hẳn. Anh không dám chắc điều gì khiến anh lưỡng lự. Hàng cây phía trước đứng lặng như tờ, rủ bóng xuống. Không một chút chuyển động. Một cảm giác không mấy dễ chịu gợn lên ở vai và cổ Falk. Thậm chí đến lũ chim dường như cũng đột nhiên lặng thinh. Cảm thấy có chút bối rối, anh ngoái đầu liếc nhìn qua vai. Chỉ có cánh đồng trống trơn đáp lại ánh nhìn của anh. Nông trại của gia đình Hadler nằm bất động ở phía xa. Anh đã đi quanh nó cả một vòng rồi cơ mà, Falk tự nhủ. Làm gì có ai. Chẳng còn ai ở đó nữa đâu.

Anh quay lại về hướng dòng sông, một cảm giác gờn gợn vẫn âm ỉ trong ngực anh. Khi câu trả lời đến, ban đầu nó sẽ tới chầm chậm, rồi sau đó cùng một lúc ào ạt và dồn dập. Tại nơi mà lúc này Falk đang đứng, đáng lý anh phải nghe thấy tiếng nước chảy rì rào. Âm thanh xa xăm của dòng sông tìm đường chảy đi khắp miền quê. Anh nhắm mắt lại và lắng tai nghe, cố gắng tìm kiếm, mong chờ nó hiện ra trước mắt thành một vật có hình có dạng. Nhưng đáp lại chỉ là một thứ hư vô kì quái. Anh mở mắt ra và bắt đầu bỏ chạy.

Anh lao vào giữa hàng cây, giẫm thình thịch lên những con đường mòn, mặc cho vài cành cây thi thoảng vươn ra quá dài quật vào người. Anh thở gấp khi chạy tới bờ sông, và dừng lại bên mép sông. Không cần thiết phải làm như vậy.

Con sông lớn chỉ còn là một vết sẹo ám bụi nằm giữa nền đất. Lòng sông trống trơn trải dài, khô cằn khắp mọi phía, những khúc sông uốn lượn ngoằn ngoèo theo con đường mà ngày xưa dòng nước từng chảy. Hố trũng nơi lòng sông được tạo ra sau nhiều thế kỷ giờ đây là những mảng chắp vá rạn nứt được tạo nên từ đá và cỏ dại. Dọc hai bên bờ sông, những rễ cây xám ngoét lỉa chỉa lộ ra ngoài trông như mạng nhện.

Thật kinh hãi.

Cố gắng chấp nhận những gì đôi mắt mách bảo, Falk trèo vào trong cái hốc trũng ấy, hai bàn tay và hai đầu gối cào xuống bờ sông khô rang. Anh đứng lại chính giữa trung tâm của dòng sông, bên trong cái hố, tại chính vị trí này, dòng nước xưa kia đã từng ngập sâu quá đầu anh.

Anh và Luke đã lao xuống chính dòng nước ấy mỗi mùa hè, ngụp lặn và vẫy vùng khi họ đầm mình vào giữa sự mát lạnh. Dòng nước anh đã từng nhìn chăm chăm suốt nhiều giờ vào những buổi chiều còn sáng nắng, dây câu thả xuống, lủng lẳng như bị thôi miên. Dòng nước đã tràn vào cổ họng của Ellie Deacon, xâm chiếm lấy thân thể cô cho đến khi cô chẳng làm chủ được bản thân nữa.

Falk cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng bầu không khí nóng rực và ngột ngạt trong miệng anh. Sự ngây thơ của chính anh dường như đang chế nhạo anh. Sao anh lại có thể nghĩ rằng dòng nước mát lạnh đó vẫn đang chảy dọc theo những nông trại này khi mà các con vật chết khô trên các cánh đồng? Làm sao anh có thể gật đầu một cách ngớ ngẩn khi nghe mọi người nhắc đến hai chữ hạn hán , mà chưa từng nghĩ ra dòng sông này đã cạn khô?

Anh đứng trên đôi chân run rẩy, hai mắt nhòa đi khi xung quanh lũ vẹt mào rú rít và gào thét trên bầu trời đỏ phừng như lửa thiêu. Đứng một mình, giữa khoảng trống gớm ghiếc đó, Falk úp mặt vào hai bàn tay, và chỉ một lần thôi, anh tự gào thét lên với chính mình.

« Lùi
Tiến »