Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1504 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 29

Tiếng súng rền vang trên cánh đồng ở phía xa, tiếng vọng lại xé toạc bầu không khí nóng nực. Trước khi tiếng súng đầu tiên kịp lắng xuống, lại một tiếng khác nổ đùng đoàng. Falk đứng lặng trên lối cho xe đi vào tại trang trại của Gretchen, tay khựng lại trong trạng thái đang bóng dở cửa xe.

Trong đầu anh hiện lên hình ảnh lối hành lang được cạo sạch sơn và tấm thảm trải sàn nhuốm máu tại nhà Hadler. Anh tưởng tượng ra một phụ nữ tóc vàng đang nằm trên nền đất, có điều lần này không phải là Karen, mà là Gretchen.

Lại một tiếng nổ khác vang rền, và Falk chạy, anh chạy ngang qua những cánh đồng hướng về phía tiếng ồn đó. Anh cố gắng tìm hướng âm thanh phát ra, nhưng nó đập vào nền đất cứng, vang vọng tứ bề, khiến anh trở nên mất phương hướng. Anh điên cuồng nhìn hết một lượt theo đường chân trời, nước mắt chảy ướt nhòa khi anh nhìn theo ánh nắng mặt trời chiếu rọi chói chang, anh nhìn khắp mọi nơi, nhưng chẳng thấy bất cứ thứ gì.

Cuối cùng anh nhìn thấy cô, chiếc quần đùi bằng vải thô và chiếc áo phông màu vàng khiến cô gần như trở nên vô hình giữa cánh đồng cháy khô. Anh đứng khựng lại, trong lòng dâng trào cảm giác nhẹ nhõm, rồi sau đó là một chút xấu hổ. Gretchen quay đầu lại và nhìn anh chăm chăm trong vài giây, rồi cô gác khẩu súng lên vai và giơ tay vẫy anh. Anh hi vọng cô không nhìn thấy lúc anh chạy. Cô bắt đầu tiến về phía anh.

“Này ở đây, anh tới nhanh đấy chứ nhỉ.” Cô gọi lớn. Chiếc bịt tai màu hồng treo trên cổ cô.

“Anh hi vọng không làm phiền em.” Anh đã gọi cho cô khi vừa ra khỏi nghĩa trang. “Anh cảm thấy mình cần được nhìn thấy một gương mặt thân thiện.”

“Không phiền đâu. Gặp được anh thật là tốt. Em vẫn còn một tiếng rảnh rỗi trước khi tới giờ đón Lachie ở trường.”

Falk nhìn xung quanh, dành chút thời gian ngắn ngủi để lấy lại nhịp thở bình thường. “Chỗ này của em đẹp thật đấy.”

“Cảm ơn anh. Và lũ thỏ có vẻ cũng có suy nghĩ như vậy.” Cô hất đầu qua vai về phía sau. “Em cần hạ thêm vài con nữa để có thể tạm thời không phải bận tâm đến chúng. Lại đây nào, anh có thể làm người chỉ điểm cho em.”

Anh đi theo cô về phía cánh đồng, tại đây cô đã để sẵn túi dụng cụ. Cô lục lọi bên trong và lấy ra một chiếc bịt tai nữa. Cô lại lục bên trong một lần nữa và lấy ra một hộp đạn. Nhãn hiệu Winchesters. Không phải là đạn Remington được tìm thấy trên thi thể các nạn nhân nhà Hadler, Falk lập tức bật ra suy nghĩ đó trong đầu như thể được lập trình tự động. Anh cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng rồi đột nhiên có cảm giác tội lỗi vì đã để ý. Gretchen mở nòng súng ra và lắp vào một băng đạn.

“Hang của chúng ở đằng kia kìa.” Cô chỉ tay, mắt nheo đi một chút dưới ánh nắng. “Chỉ cho em nếu anh nhìn thấy nhé.”

Falk đeo cái bịt tai lên và tất cả những gì anh nghe được chỉ là tiếng ù ù như đang ở dưới nước. Anh nhìn thấy những cây bạch đàn lặng im đu đưa theo gió. Nhưng những âm thanh trong đầu anh thì lại rõ ràng hơn: tiếng máu chảy trong người, tiếng chạm nhẹ của răng.

Anh nhìn chăm chăm vào khu vực quanh hang thỏ. Suốt một lúc lâu, không có bất cứ chuyển động nào, rồi đột nhiên, thứ gì đó động đậy. Anh đang định ra hiệu cho Gretchen thì cô đã đặt chắc khẩu súng lên vai, một mắt nhắm chặt. Cô ngắm bắn, viên đạn bay vọt ra theo một đường cong mượt mà hướng chính xác về phía con thỏ. Một tiếng nổ trầm và nặng nề, cùng với đó, máu bắn tung tóe quanh một cái cây gần đấy.

“Hay lắm, em nghĩ chúng ta bắn trúng nó rồi.” Cô vừa nói vừa tháo cái bịt tai xuống. Cô bước qua cánh đồng và cúi xuống, chiếc quần đùi bằng vải thô hơi căng lên. Cô đứng hân hoan, đung đưa xác con thỏ đã chết ngắc.

“Bắn giỏi lắm.” Anh nói.

“Anh muốn thử không?”

Thực lòng thì anh không muốn lắm. Kể từ hồi mới lớn anh đã không còn đi bắn thỏ nữa rồi. Nhưng cô đã đưa khẩu súng về phía anh, thế nên anh nhún vai.

“Được thôi.” Khẩu súng ấm nóng khi anh đón nó từ tay cô.

“Anh biết phải làm gì rồi đấy.” Gretchen nói. Rồi cô đưa tay ra và đeo cái bịt tai cho anh. Cổ Falk râm ran kích thích khi những ngón tay của cô khẽ chạm vào. Anh nheo mắt nhìn chăm chú về phía hang thỏ. Có máu thẩm trên mặt đất. Nó nhắc anh nhớ đến dấu máu mà Billy Hadler đã để lại và kí ức đó khiến anh cảm thấy lạnh sống lưng. Đột nhiên anh không muốn làm việc này nữa. Trước mắt anh, có thứ gì đó đang chuyển động.

Gretchen vỗ nhẹ vào vai anh và chỉ. Anh không phản ứng. Cô lại vỗ nhẹ lên cánh tay anh lần nữa. “Có chuyện gì thế?” Anh nhìn thấy miệng có chuyển động chứ thật ra không nghe thấy gì hết. “Nó ở ngay kia kìa.”

Anh hạ khẩu súng xuống và tháo cái bịt tai ra.

“Xin lỗi.” Anh nói. “Anh nghĩ có lẽ đã lâu lắm rồi anh không làm việc này.”

Cô nhìn anh chăm chăm một lát rồi gật đầu.

“Không sao đâu.” Cô vỗ vỗ lên cánh tay anh khi lấy lại khẩu súng. “Nhưng anh biết là dù thế nào em vẫn phải bắn hạ chúng, đúng không? Em không thể để bọn chúng xâm chiếm đất của mình được.”

Cô giương khẩu súng lên, chỉ mất một vài giây ngắn ngủi để căn chỉnh, và nổ súng.

Falk biết rõ, thậm chí không cần phải bước tới tận nơi để kiểm tra, là phát đạn đã trúng đích.

Quay trở lại nhà, Gretchen thu dọn đống giấy tờ đã được trải ra gọn gàng trên bàn ăn.

“Cứ tự nhiên nhé. Cố gắng đừng để ý đống lộn xộn này.” Cô vừa nói vừa đặt một bình nước đá lên khoảng trống đã được dọn sạch. “Em đang viết dở đơn đề nghị để hội đồng nhà trường có thể xin thêm chút tiền tài trợ. Tiền từ thiện các loại. Em đang nghĩ đến chuyện thử xin Quỹ Crossley một lần nữa, mặc dù Scott cho rằng xin xỏ bọn họ chỉ tổ lãng phí thời gian. Thử xem liệu chúng em có thể tiến xa hơn cái danh sách rút gọn như năm nay không. Vấn đề là, trước khi bất kì ai có ý cho anh tiền, họ đều muốn biết chi tiết mọi thứ về anh.”

“Có vẻ phải làm nhiều loại giấy tờ lắm nhỉ.”

“Một cơn ác mộng, và cũng chẳng phải là sở trường của em, em rất vui mừng thừa nhận điều đó. Trước đây đó không phải là công việc mà thành viên hội đồng nhà trường phải đích thân làm.” Cô ngừng lại. “Đó là lý do vì sao em không nên phàn nàn. Thực ra đó từng là phần việc của Karen. Thế nên, anh biết đấy…” Cô không nói hết suy nghĩ của mình.

Falk nhìn xung quanh căn bếp khi anh giúp cô sắp xếp đống giấy tờ lên chiếc tủ kệ. Anh không biết chắc mình đang mong chờ điều gì, nhưng trông nó có vẻ hơi tồi tàn hơn một chút so với những gì anh tưởng tượng. Căn bếp sạch sẽ, nhưng các đồ dùng và đồ nội thất bên trong rõ ràng là rất cũ kĩ.

Một bức ảnh của Lachie, con trai Gretchen, đóng trong khung và đặt ở vị trí trang trọng nhất giữa đống đồ trang trí. Anh nhấc khung ảnh lên và đưa đầu ngón tay cái vuốt lên nụ cười tươi rói khoe cả hàm răng của cậu bé. Anh nghĩ đến Billy, lon ton chạy theo sau Karen trên bãi đỗ xe trong đoạn phim thu được từ máy quay. Cuộc đời ngắn ngủi của cậu bé chỉ còn lại chưa đến tám mươi phút. Anh đặt khung ảnh xuống.

“Câu hỏi này nghe rất kì, nhưng có bao giờ Karen nhắc tới anh không?” Anh nói, và Gretchen ngước mắt nhìn lên đầy ngạc nhiên.

“Anh á? Em không nghĩ là có. Nhưng thật ra chúng em không nói chuyện với nhau nhiều. Nhưng sao cơ? Mà cô ấy có biết anh không?”

Falk nhún vai. Anh đã tự thắc mắc cả nghìn lần về số điện thoại trên mẩu giấy của cô.

“Không, anh không nghĩ vậy. Anh chỉ đang thắc mắc không biết tên anh đã bao giờ được nhắc tới hay chưa thôi.”

Gretchen nhìn anh chăm chú, đôi mắt sáng không chớp lấy một lần.

“Em chưa từng nghe thấy. Nhưng em cũng đã nói rồi đấy, em không biết nhiều về Karen đến vậy.” Cô hơi nhún vai. Cách kết thúc câu nói cho biết câu chuyện về chủ đề này đến đây là chấm dứt. Giữa hai người là một khoảng lặng khiến họ có phần bối rối, và nó chỉ kết thúc nhờ tiếng đá và vào cốc khi cô rót nước cho hai người.

“Chạm cốc nào.” Cô nói và nâng cốc nước của mình lên. “Không thường xuyên, nhưng đôi khi, thứ này còn tốt hơn rượu.” Falk nhìn những khối cơ nhỏ xíu ở cổ họng cô khi cô uống một hơi dài.

“Mà việc điều tra của anh thế nào rồi?” Gretchen nói khi cô đã uống xong.

“Có vẻ như Jamie Sullivan trong sạch thật.”

“Thật sao? Như thế là tốt, phải vậy không?”

“Tốt cho anh ấy. Nhưng anh không dám chắc liệu điều đó có khiến việc điều tra của bọn anh kéo dài hơn rất nhiều hay không.”

Gretchen nghiêng đầu sang một bên như một con chim. “Nhưng anh sẽ ở lại đây cho tới khi vụ án được phá xong chứ?”

Falk nhún vai. “Với cái tốc độ này thì anh không chắc nữa. Anh sẽ phải quay lại làm việc vào tuần sau.” Anh ngừng lại. “Mà lúc nãy anh đã chạm mặt với Mal Deacon đấy.” Anh kể cho cô nghe về cuộc gặp ở nghĩa trang.

“Đừng để ông ta làm anh phải phiền lòng. Lão già đó loạn trí lắm rồi.” Gretchen với tay qua bàn, các đầu ngón tay của cô vuốt ve bàn tay trái của anh. “Đã hai mươi năm rồi và ông ta vẫn cố đổ tội cho anh về những gì đã xảy ra với Ellie. Ông ta không thể nào chấp nhận được chuyện anh và Luke đã ở bên nhau.”

“Gretchen, nghe này…”

“Nếu có ai đáng trách, thì đó là chính bản thân Deacon.” cô nói tiếp. “Để cho con gái bất hạnh tới mức phải đầm mình đến chết, đó là lỗi của ông ta. Suốt bao nhiêu năm nay ông ta vẫn cố tìm ai đó để đổ lỗi.”

“Thực sự em chưa bao giờ nghi ngờ đó không phải là tự tử sao?”

“Không.” Trông cô rất ngạc nhiên. “Tất nhiên là không rồi. Tại sao em lại phải nghi ngờ?”

“Anh chỉ hỏi thôi mà. Anh biết những ngày cuối đời, Ellie có những hành động hơi kì cục, cô ấy dành nhiều thời gian cô độc một mình. Và chẳng có gì để nghi ngờ, sống cùng với Deacon chắc chắn là một cơn ác mộng. Nhưng anh chưa từng nhận ra cô ấy lại tuyệt vọng đến thế. Chắc chắn không đến mức tự tìm đến cái chết đâu.”

Gretchen bật cười, tiếng cười khô khốc.

“Chúa ơi, con trai bọn anh đúng là có mắt như mù. Ellie Deacon đã khốn khổ vô cùng.”

Cuối giờ học, Ellie ném đống sách toán của mình vào trong cặp. Cô bắt đầu chép số bài tập về nhà trên bảng vào vở như một cái máy, nhưng rồi ngừng lại, chiếc bút trong tay cô im lìm bất động. Làm thế để làm gì cơ chứ? Cô đã nghĩ đến chuyện bỏ học cả ngày hôm nay, nhưng cuối cùng vẫn miễn cưỡng nghĩ lại. Nó chỉ khiến mọi sự chú ý thêm đổ dồn vào cô mà thôi. Và cô không cần thêm bất kì sự chú ý nào nữa. Tốt hơn cô nên làm những gì mà mình vẫn làm. Cúi thấp đầu và hi vọng - đó không phải là lựa chọn tốt nhất nhưng cũng không phải là tệ nhất.

Bên ngoài hành lang đông đúc, một nhóm con trai đang chen chúc bên chiếc radio di động, lắng nghe tường thuật trận cricket. Úc đấu với Nam Phi. Sáu điểm nữa là thắng. Chiều thứ Sáu và mọi chuyện đều đang rất ổn. Cuối tuần này xem chừng sẽ rực rỡ lắm đây.

Đã bao lâu rồi nhỉ, Ellie tự hỏi trong đầu, đã bao lâu kể từ khi cô có cái cảm giác ấy? Thực lòng cô không thể nhớ nổi nữa. Nếu những ngày trong tuần đã đủ tồi tệ, thì cuối tuần thậm chí còn tồi tệ hơn. Nó dường như vô tận, điểm kết thúc dường như luôn nằm ở rất xa, vượt ngoài đường chân trời.

Nhưng cuối tuần này sẽ không như thế nữa. Cô ôm chặt suy nghĩ ấy trong lồng ngực khi bước đi dọc theo hành lang. Sau cuối tuần này, tất cả sẽ khác. Cuối tuần này có một điểm kết thúc rất rõ ràng trong tầm nhìn của cô.

Vẫn đang chìm trong suy nghĩ, Ellie giật nảy người khi có ai đó tóm lấy cánh tay cô. Nó khiến tay cô hơi thâm tím đôi chút, và cô cau mày vì bàn tay siết quá chặt.

“Này. Đi đâu mà vội thế?” Luke Hadler nhìn cô.

“Ý em là sao cơ?” Falk nhìn chăm chú về phía Gretchen.

“Anh biết ý em là gì mà, Aaron.” Cô nói. “Anh cũng có mặt ở đó. Em nhìn thấy gì thì anh cũng nhìn thấy thế. Cô ấy đã cư xử kì quặc ra sao trong mấy tuần cuối cùng. Những lúc mà cô ấy thực sự có thời gian ở bên chúng ta ấy. Cô ấy không hề tập trung chút nào. Lúc nào cũng cố gắng lao vào cái công việc chết tiệt đó, hoặc là… ừm, em cũng không biết là cái gì. Nhưng nói chung cô ấy không còn chơi với chúng ta nữa. Và cô ấy đã hoàn toàn bỏ rượu, anh có nhớ không? Cô ấy nói rằng đó là để giảm cân, nhưng với những gì xảy ra sau đó, chuyện này nghe thật nhảm nhí.”

Falk khẽ gật đầu. Anh có nhớ chuyện đó. Anh đã rất ngạc nhiên bởi vì có lẽ Ellie thích chất cồn hơn bất cứ ai trong bọn họ. Cũng không ngạc nhiên cho lắm khi nhìn vào gia đình cô ấy.

“Em nghĩ tại sao cô ấy lại bỏ rượu?”

Gretchen buồn bã nhún vai. “Em không biết nữa. Có thể cô ấy không tin tưởng bản thân khi có chất cồn trong người. Không chắc cô ấy có thể làm gì. Và em không thích phải nói điều này, nhưng Luke đã đúng, cái đêm mà chúng ta tranh cãi kịch liệt ở trên đồi ấy.”

“Em đang nói chuyện gì cơ?”

“Em không có ý nói rằng anh ấy đã đúng khi lừa chúng ta.” Cô vội vàng nói. “Đó là một trò đùa kinh khủng. Nhưng những gì anh ấy nói về việc Ellie sẽ không bao giờ có thể biết đùa nữa. Đáng lẽ anh ấy không nên nói như vậy, nhưng đúng là thế. Cô ấy thực sự không thể. Đương nhiên cô ấy không cần thiết phải bật cười trước trò đùa giỡn ngu xuẩn đó, nhưng cho đến lúc ấy cô ấy chẳng mấy khi cười dù là vì cái gì đi nữa. Cô ấy lúc nào cũng điềm tĩnh và nghiêm túc và lặng lẽ đi đâu mất. Anh còn nhớ chứ?”

Falk ngồi im lặng. Anh có nhớ. “Và em nghĩ là…” Gretchen ngừng lại.

“Nghĩ gì cơ?”

“Em nghĩ nếu dám thành thật chấp nhận sự thật, có lẽ cho đến bây giờ, anh đã ngờ ngợ trong lòng từ rất lâu về chuyện Ellie Deacon bị lạm dụng.”

Ellie kéo tay ra khỏi Luke và xoa xoa vết thâm tím. Cậu ta có vẻ chẳng bận tâm.

“Cậu đang chạy đi đâu thế hả? Có muốn vào thị trấn uống lon Coca hay gì không?” Giọng Luke nghe suồng sã quá mức. Ellie không thể đếm nổi số lần cậu ta cố tìm cớ để ở bên cô một mình từ sau trận cãi nhau ở chỗ mỏm đá. Tính đến lúc này, cô đã từ chối sạch những lần như thế. Cô cảm thấy có lẽ cậu ta đang cố tìm cách xin lỗi, nhưng cô không đủ sức, cũng chẳng bận tâm xác minh có thật là như thế hay không. Hoàn toàn là tại Luke cả thôi, cô thầm nghĩ trong đầu. Đón nhận lời xin lỗi cũng tốn công tốn sức lắm chứ. Mà dù sao, kể cả nếu cô không còn bực cậu ta nữa, thì hôm nay cũng không phải một ngày may mắn với cậu ta.

“Tớ không đi được. Không phải bây giờ.”

Cô cố ý không xin lỗi khéo. Đúng là cô đã thoáng nghĩ đến chuyện liệu cô có nên giảng hòa, vì tình bạn tốt đẹp ngày xưa hay không. Họ đã quen biết nhau từ rất lâu rồi. Giữa họ có tình xưa nghĩa cũ. Nhưng rồi khuôn mặt tối sầm lại và ánh mắt hờn dỗi khi cậu ta nhìn cô nói cho cô biết, cô không đáng phí công phí sức vào việc đó. Trong đời mình, Ellie Deacon đã gặp quá đủ đàn ông chỉ muốn từ cô nhiều hơn những gì họ có thể mang đến cho cô. Cô không cần thêm một người như thế nữa. Cô quay người đi. Tốt hơn cả là cô nên quên ngay đi. Luke Hadler vẫn là con người như thế, mà cậu ta sẽ chẳng bao giờ thay đổi.

Falk cúi gằm mặt khi cảm giác tội lỗi và tiếc nuối dâng trào trong ngực anh. Gretchen đưa tay ra, chạm lên cánh tay anh.

“Em biết chuyện này không dễ để chấp nhận.” Cô nói. “Nhưng đã có các dấu hiệu. Chỉ là chúng ta khi ấy còn quá nhỏ và quá tự coi mình là trung tâm để có thể nhận ra.”

“Tại sao cô ấy không kể với chúng ta chứ?” Falk nói.

“Có thể là cô ấy sợ hãi. Hoặc thậm chí, cảm thấy có chút xấu hổ.”

“Hoặc có thể cô ấy cảm thấy sẽ chẳng ai quan tâm.”

Gretchen nhìn anh. “Cô ấy biết anh có quan tâm, Aaron ạ. Đó là lý do vì sao cô ấy bị anh thu hút chứ không phải Luke.”

Falk lắc đầu, nhưng Gretchen gật đầu.

“Sự thật là vậy. Anh thực sự đáng tin cậy. Là một người mà cô ấy có thể dựa vào. Anh sẽ lắng nghe nếu cô ấy thử nói chuyện với anh. Đúng là Luke hào nhoáng hơn, đẹp đẽ hơn. Nhưng không phải lúc nào điều đó cũng là tốt. Luke là ngôi sao, nhưng hầu hết mọi người đều không thích bị biến thành thứ yếu ngay trong chính cuộc sống của mình. Ở bên anh thì không như thế. Anh luôn quan tâm đến người khác nhiều hơn bản thân mình. Nếu không phải như thế thì anh đã không còn ở Kiewarra này nữa.”

“Này, Ellie.”

Cô đã đi hết nửa hành lang, cảm thấy ánh mắt của Luke vẫn đuổi theo sau gáy, thì chợt nghe thấy giọng nói vang lên từ một phòng học trống. Ở đó, Aaron Falk đang sắp xếp những chậu có dán nhãn vào một cái thùng các-tông lớn. Cô mỉm cười và bước vào phòng.

“Bài thuyết trình của cậu sao rồi? Lại được điểm cao rồi đúng không?” Cô vừa nói vừa quấn một nhánh dương xỉ lọt ra ngoài quanh ngón tay rồi nhét nó vào trong thùng.

Aaron khiêm tốn nhún vai. “Tớ không biết nữa. Chắc ổn. Cây cối thực vật đâu phải sở trường của tớ.” Cậu ấy sẽ không nhận đâu, Ellie biết, nhưng chắc chắn cậu ấy đã làm tốt. Tất cả những gì liên quan đến học hành đối với Aaron đều dễ như trở bàn tay. Năm học vừa rồi của cô cũng trôi qua mà gần như chẳng gặp mấy khó khăn, với những kết quả khác biệt rõ rệt. Đã một thời gian rồi, các thầy cô giáo không còn phải bận tâm tới chuyện học hành của cô nữa.

Aaron đóng nắp thùng lại và nhấc nó lên, chật vật giữ nó thăng bằng với hai cánh tay dài thoòng. “Về được đến nhà với cái đống này sẽ khó lắm đây. Có muốn giúp tớ một tay không? Trong này có một lon Coca dành cho cậu đấy.”

Giọng của cậu cũng thoải mái như giọng của Luke vậy, nhưng mặt cậu hơi đỏ và cậu không dám nhìn vào mắt cô. Họ đã trở nên ngượng ngùng với nhau hơn một chút kể từ sau nụ hôn chỗ cái cây đá. Cuộc tranh cãi ở chỗ mỏm đá cũng không giúp tình hình khá hơn. Cô cảm thấy cần nhanh chóng giải thích lý do từ chối, nhưng không nghĩ ra được lời nào để nói. Thay vào đó, cô muốn ôm lấy khuôn mặt cậu trong tay, và hôn cậu một lần nữa, nói với cậu rằng cậu đã làm cả những gì có thể.

Cậu vẫn chờ đợi, còn cô thì ngập ngừng, lưỡng lự. Cô có thể đi với cậu. Sẽ chẳng mất nhiều thời gian. Nhưng không, cô nhất quyết tự nhủ với bản thân. Cô đã quyết định rồi. Cô còn phải đi đến nơi đó nữa.

“Tớ không giúp cậu được. Tớ xin lỗi.” Cô nói, rất chân thành.

“Không sao đâu.” Nụ cười của cậu cũng chân thành và cô cảm thấy một sự tiếc nuối sâu sắc. Aaron là một trong số những chàng trai tốt. Cậu lúc nào cũng giúp cô cảm thấy an toàn.

Mày nên kể cho cậu ấy.

Suy nghĩ đó chợt xuất hiện trong đầu cô. Cô lắc đầu. Không cô không thể kể cho Aaron. Làm như thế thật ngu xuẩn. Đã quá muộn rồi. Lúc này đây cậu sẽ chỉ cố tìm cách ngăn cô lại. Nhưng rồi sau đó, cô nhìn vào gương mặt chân thành của cậu, cảm thấy bên trong mình quặn lên nỗi cô đơn khiến cô tự hỏi, liệu có khi nào, đó chính xác là điều cô mong muốn?

“Tội nghiệp Ellie.” Falk nói. “Chúa ơi, ai cũng nghĩ chúng ta là bạn của cô ấy, vậy mà chúng ta đã phụ lòng cô ấy.”

Gretchen nhìn vào đôi tay mình. “Em biết, em cũng cảm thấy tội lỗi về chuyện đó. Nhưng hãy cố đừng tự trách bản thân quá nhiều. Những người khác chắc cũng nghi ngờ, và họ nhắm mắt làm ngơ. Anh chỉ là một đứa trẻ. Anh đã làm tất cả những gì có thể. Và anh lúc nào cũng đối xử tốt với cô ấy.”

“Nhưng vẫn chưa đủ. Tất cả những gì cô ấy nghĩ mình sắp phải trải qua, chúng đã xảy ra ngay trước mắt chúng ta, ấy thế mà chúng ta chẳng hề chú ý.”

Căn bếp quá thoải mái và yên tĩnh, và Falk có cảm tưởng anh sẽ không bao giờ đủ sức đứng dậy mà rời đi. Gretchen hơi nhún vai rồi đặt tay mình lên tay anh. Lòng bàn tay cô ấm áp.

“Đó là một bài học mà tất cả chúng ta phải rút ra thông qua kinh nghiệm và lầm lỡ. Ngày ấy đã có quá nhiều chuyện xảy ra. Và không phải tất cả đều liên quan đến Luke.”

Ellie ngẩng đầu nhìn Aaron, và cậu mỉm cười. Kể cho cậu ấy đi, cái giọng nói nhỏ xíu trong đầu thì thầm với cô, nhưng cô dập tắt nó ngay. Thôi đi. Chuyện đã quyết rồi. Cô sẽ không kể cho bất cứ ai hết.

“Tớ phải đi đây.” Ellie bắt đầu bước đi, rồi ngừng lại. Suy nghĩ về những gì sắp tới khiến cô trở nên táo bạo hơn. Trước khi kịp thực sự nhận ra mình đang làm gì, cô đã tiến lên phía trước, vươn người qua cái thùng đựng cây và hôn nhẹ lên môi Aaron. Đôi môi khô và ấm. Cô bước lùi ra sau, va mạnh hông vào mép bàn trong lúc vội vã.

“Được rồi. Gặp lại cậu sau nhé.” Chính cô cũng cảm thấy có sự dối trá trong giọng nói của mình, và cô không chờ cậu đáp lại.

Khi Ellie quay người ra phía cửa lớp học, cô gần như giật bắn mình vì hoảng sợ. Tựa sát bên khung cửa, quan sát mà không gây ra một tiếng động, là Luke Hadler. Biểu cảm trên gương mặt cậu ta thật khó xác định là gì. Ellie hít một hơi và gắng gượng nở một nụ cười.

“Gặp lại cậu sau, Luke.” Cô nói khi lách qua cậu ta chạy đi. Cậu ta không mỉm cười đáp lại.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »