Whitlam mở nắp bật lửa và ngọn lửa nhảy múa lập lòe giữa khung cảnh ảm đạm của khu đất hoang đầy bụi rậm. Mọi thứ diễn ra như một cơn ác mộng. Như là chiếc dù bị rối, hay phanh bất ngờ hỏng trên đường cao tốc. Đó là một sự linh cảm, và Falk cảm thấy nỗi sợ đang lan từ trong ra ngoài cho đến khi nó nhoi nhói như kim châm lên da anh.
“Scott…” Falk bắt đầu cất tiếng nói, nhưng Whitlam ra hiệu cho anh dừng lại bằng cách giơ một ngón tay lên cảnh báo. Đó là một chiếc bật lửa đắt tiền, loại chỉ tắt khi người ta dùng tay đóng nó lại. Ngọn lửa rung lên và bập bùng trong cơn gió.
Bằng một động tác dứt khoát, Whitlam thò tay xuống, lấy ra một cái bình nhỏ từ trong túi của ông ta. Ông ta bật nắp và nhấp một ngụm. Mắt ông ta dán chặt vào mắt của họ, sau đó ông ta nghiêng bình và đổ ra một dòng chất lỏng màu hổ phách xung quanh mình. Hơi rượu whiskey khiển Falk bừng tỉnh.
“Hãy gọi đó là chính sách bảo hiểm.” Whitlam hét lên. Ngọn lửa rung rinh khi cánh tay của ông ta bắt đầu run rẩy.
“Scott.” Raco la lớn. “Tên khốn ngu xuẩn. Ông sẽ thiêu cháy tất cả những người ở đây. Cả ông nữa.”
“Vậy thì bắn tao đi, nếu mày định làm vậy. Nhưng tao sẽ thả chiếc bật lửa xuống.”
Falk cố di chuyển trọng lượng cơ thể mình, những chiếc lá và cành cây khô ở dưới chân anh bắt đầu gãy và kêu răng rắc. Hai năm chúng đã không được tắm mưa và giờ đây chúng phải tắm trong thức uống có cồn. Cảm giác như họ đang đứng trên một hộp diêm. Lờ mờ phía sau họ là trường học và thị trấn, được ngăn cách bởi một hàng cây bạch đàn bản địa và cỏ dại. Anh biết ngọn lửa sẽ bén qua hàng cây và lan tới đó như một đoàn tàu tốc hành. Rồi nó sẽ bùng lên thiêu cháy toàn bộ nơi này. Nhanh như một Con thú. Thị trấn sẽ chìm trong biển lửa.
Cánh tay Raco run lên khi anh ta chĩa khẩu súng lục về phía Whitlam. Anh ta nghiêng đầu qua phía Falk.
“Rita ở đâu đó dưới kia.” Giọng anh ta trầm xuống và hàm răng nghiến chặt. “Tôi sẽ bắn chết hắn trước khi hắn kịp thiêu rụi nơi này.”
Falk nghĩ về người vợ nhanh nhẹn, hoạt bát của Raco, thân hình cô nặng nề hơn do đang mang bầu, sau đó anh nói to về phía Whitlam.
“Scott. Ông cũng không thể ra khỏi đây khi ngọn lửa bén xuống mặt đất đâu. Ông biết điều đó mà. Ông cũng sẽ bị thiêu sống.”
Đầu Whitlam bất thình lình giật mạnh trước câu nói của Falk và chiếc bật lửa này lên trong tay ông ta. Falk hít một hơi thật sâu, còn Raco lùi lại nửa bước và chửi thề.
“Lạy Chúa, ông muốn nhìn thấy điều này lắm ư?” Raco hét lên.
“Chỉ cần lùi lại thôi.” Whitlam nói, lấy lại thể kiểm soát. “Hạ súng xuống.”
“Không.”
“Các người không có sự lựa chọn đâu. Tao sẽ thả chiếc bật lửa xuống đấy.”
“Đóng nắp bật lửa lại.”
“Mày trước. Hạ súng xuống.”
Raco dao động, ngón tay anh ta đã sẵn sàng để bóp cò. Anh ta liếc nhìn sang Falk, sau đó miễn cưỡng cúi đầu và đặt khẩu súng xuống đất. Falk không thể trách anh ta. Anh đã từng thấy lửa lan nhanh như thế nào khi nó bén vào các bụi cây. Một người hàng xóm đã mất ngôi nhà và bốn mươi con cừu vào một mùa hè khi mà ngọn lửa tưởng chừng dễ đối phó lại vượt quá tầm kiểm soát. Falk và cha anh khi đó đã phải buộc giẻ lau ngang mặt và trang bị ống nước, xô chậu để dập lửa dưới bầu trời ban trưa chuyển sang đỏ rực và đen xì. Đàn cừu rống lên cho đến khi chúng không thể phát ra tiếng kêu được nữa. Ngọn lửa gào thét như một vị thần báo tử. Mọi thứ thật kinh khủng. Lửa cháy rừng rực tựa như từ địa ngục dội lên. Đất đai hiện giờ thậm chí còn cằn cỗi hơn cả khi xưa. Lửa sẽ lan nhanh hơn bao giờ hết.
Trước mặt họ, Whitlam cứ liên tục bật tắt chiếc bật lửa như một món đồ chơi. Raco dõi theo hành động của ông ta với sự kinh hãi tột độ, tay siết chặt thành nắm đấm. Máy bay trực thăng lơ lửng ngay phía trên đầu, và trong tầm nhìn của mình, Falk có thể thấy rất nhiều những chiếc áo màu cam rải rác lấp ló đằng sau những cái cây. Họ chắc hẳn đã được cảnh báo phải giữ một khoảng cách nhất định.
“Vậy là mày đã tìm ra phải không?” Giọng Whitlam nghe phấn khích hơn là tức giận. “Số tiền tài trợ đó.”
Ông ta lại mở nắp chiếc bật lửa và lần này cứ để ngọn lửa bập bùng cháy. Tim Falk như ngừng đập. Anh cố gắng không nhìn vào nó.
“Đúng vậy.” Anh đáp. “Đáng lẽ tôi phải biết từ sớm hơn. Nhưng anh thật tài tình trong việc che giấu thói cờ bạc của mình.”
Whitlam cười khẩy, một âm thanh kỳ lạ và quái gở phảng phất trong gió. “Tôi đã phải luyện tập rất nhiều. Sandra đã cảnh báo tôi. Cô ấy nói một ngày nào đó tôi sẽ phải trả giá. Này…”
Whitlam giơ chiếc bật lửa về phía họ và Raco khẽ thốt ra một âm thanh giận dữ trong cổ họng.
“Nghe này. Sandra không liên quan đến việc này. Cô ấy biết về chuyện cờ bạc, nhưng không thực sự hiểu tình hình tồi tệ đến mức nào. Cũng không biết cả những chuyện khác nữa. Hãy hứa với tôi rằng anh hiểu những gì tôi nói. Cô ấy không biết gì hết. Về chuyện tiền tài trợ nhà trường. Cũng như chuyện gia đình Hadler.”
Giọng ông ta hơi lắp bắp khi nhắc đến gia đình xấu số kia và ông ta hít một hơi thật sâu.
“Và tôi rất lấy làm tiếc về thằng bé. Billy.” Whitlam cau mày khi nhắc đến tên đứa trẻ. Ông ta nhìn xuống và đóng nắp bật lửa lại. Falk cảm thấy những tia hy vọng đầu tiên dần lóe lên.
“Tôi chưa bao giờ muốn Billy bị tổn hại. Thằng bé lẽ ra không nên có mặt ở đó. Anh phải tin tôi. Tôi đã cố gắng cứu sống nó. Tôi muốn Sandra biết điều này.”
“Scott.” Falk nói. “Tại sao anh không đi cùng chúng tôi, anh bạn, và chúng ta có thể cùng đi tìm Sandra, nói với cô ấy điều đó?”
“Rồi cô ấy sẽ đối xử với tôi như thể không có gì xảy ra ư, sau tất cả những gì mà tôi đã làm?” Hai má Whitlam ánh lên mồ hôi và nước mắt. “Lẽ ra tôi nên để cô ấy rời đi từ nhiều năm trước, khi lần đầu tiên cô ấy muốn bỏ đi. Lẽ ra tôi nên để cô ấy mang Danielle theo và tránh xa khỏi tôi, rồi sống một cuộc sống an toàn. Nhưng tôi đã không làm điều đó và bây giờ mọi thứ đã quá muộn.”
Ông ta đưa tay vuốt mặt và Raco vội chớp thời cơ này để nhặt khẩu súng lên.
“Ôi!”
Trước khi Raco kịp chạm tay vào khẩu súng, Whitlam đã nhanh tay để ngọn lửa bập bùng thêm lần nữa. “Chúng ta có một màn kịch vui sắp diễn ra.”
“Được rồi.” Falk nói. “Anh phải thật bình tĩnh, Scott. Raco cũng lo lắng về gia đình anh ấy. Giống như anh vậy.”
Raco lúc này đang đứng bất động, một tay vươn ra phía trước và khuôn mặt tràn đầy nỗi sợ hãi cùng sự tức giận, anh ta từ từ đứng thẳng người lên.
“Scott, vợ tôi đang mang thai.” Anh ta nói, mắt nhìn thẳng vào Whitlam. Giọng anh ta nghe khàn đi. “Chỉ còn bốn tuần nữa là cô ấy lâm bồn rồi. Làm ơn. Làm ơn hãy đóng nắp cái bật lửa lại.”
Tay Whitlam run lên. “Câm mồm.”
“Anh vẫn có thể xoay chuyển tình thế Scott.” Falk nói.
“Tôi không thể. Mọi chuyện không đơn giản như vậy. Anh không hiểu được đâu.”
“Làm ơn.” Giọng Raco van lơn. “Hãy nghĩ về Sandra và Danielle. Đóng nắp cái bật lửa lại và đi cùng chúng tôi. Nếu anh không nghĩ đến bản thân mình thì hãy nghĩ đến vợ của anh. Và đứa con gái bé bỏng của anh.”
Whitlam nhăn mặt và những vết xước trên má dần biến thành nét xấu xí khi mặt ông ta tối sầm lại. Ông ta cố hít một hơi thật sâu nhưng ngực ông ta đang phập phồng vì thở gấp.
“Đây là vì họ!” Ông ta hét lên. “Tất cả những điều này. Mọi thứ tôi làm đều là vì họ. Tôi muốn bảo vệ vợ con tôi. Tôi còn có thể làm gì được đây? Tôi đã nhìn thấy khẩu súng bắn đinh. Bọn chúng đã bắt tôi phải chạm tay vào nó. Tôi còn lựa chọn nào khác nữa?”
Falk không biết chắc Whitlam đang nói về cái gì, nhưng anh có thể đoán ra. Đằng sau sự hoảng loạn đang trỗi dậy, anh cảm thấy điềm tĩnh một cách kỳ lạ. Whitlam có thể biện minh cho hành động của mình, nhưng những hành động tàn ác đó là do con thú bên trong ông ta tạo ra.
“Chúng tôi sẽ bảo vệ họ, Scott. Chúng tôi sẽ chăm sóc cho Sandra và Danielle.” Falk rành mạch nói to hai cái tên. “Hãy đi theo chúng tôi và nói hết tất cả những gì anh biết. Chúng tôi có thể đảm bảo an toàn cho vợ con anh.”
“Các người không thể! Anh không thể bảo vệ họ mãi mãi được. Thậm chí tôi còn không thể bảo vệ được họ.” Whitlam bắt đầu khóc rưng rức. Ngọn lửa rung lên khi ông ta nắm chiếc bật lửa chặt hơn, và hơi thở của Falk gần như nghẹn lại ở cuống họng.
Anh cố gắng giữ một cái đầu lạnh và nghĩ về mối nguy hiểm mà họ đang phải đối mặt. Kiewarra, thị trấn đang nằm thu mình trong thung lũng với những bí mật và sự u ám của nó. Trường học, gia súc, Barb và Gerry Hadler, Gretchen, Rita, Charlotte, McMurdo. Đầu óc anh bắt đầu điên cuồng tính toán. Khoảng cách, số lượng nhà cửa, những con đường để thoát ra. Không có gì khả thi. Lửa có thể lan nhanh hơn tốc độ của một chiếc xe hơi, chưa nói đến việc di tản bằng cách đi bộ.
“Scott.” Anh hét lên. “Làm ơn đừng làm điều này. Lũ trẻ vẫn đang ở trong trường học. Con gái anh cũng ở đó. Chúng tôi đã nhìn thấy con bé. Cả nơi này đang như cái thùng thuốc nổ, anh biết rõ hơn ai hết.”
Whitlam liếc nhìn về phía thị trấn, Raco và Falk vội tiến lên một bước.
“Này!” Whitlam quát lớn, đung đưa chiếc bật lửa trong tay. “Đứng im. Đừng có tiến thêm nữa, lùi lại. Tôi sẽ thả nó xuống đấy.”
“Con gái của anh và lũ trẻ sẽ chết cháy trong khi chạy trốn.” Falk cố gắng để giọng mình nghe thật bình tĩnh. “Thị trấn này… Scott, nghe tôi này - toàn bộ thị trấn và con người ở đây sẽ chìm trong biển lửa.”
“Lẽ ra tôi nên được nhận một tấm huy chương vì đã giải thoát Kiewarra khỏi sự thống khổ. Thị trấn này như một đống đổ nát từ lâu rồi.”
“Có lẽ vậy, nhưng đừng để lũ trẻ phải trả giá.”
“Họ sẽ cứu bọn trẻ, lính cứu hỏa sẽ tới đó trước.”
“Lính cứu hỏa nào hả tên khốn?” Raco gào lên. Anh ta chỉ vào những chiếc áo màu da cam đang ẩn hiện đằng sau mấy bụi cây. “Họ đều ở đây tìm kiếm anh. Tất cả sẽ xuống mồ cùng với anh đấy . Nếu anh thả chiếc bật lửa xuống, chúng ta đều mất mạng, bao gồm cả vợ con anh. Tôi dám chắc với anh điều đó.”
Whitlam oằn người về phía trước như thể bị thụt vào bụng, ngọn lửa lung lay trong tay ông ta. Đôi mắt ông ta lóe lên một nỗi sợ hãi thực sự khi bắt gặp ánh mắt của Falk và ông ta bắt đầu gào khóc, như một đứa trẻ.
“Dù sao thì tôi cũng mất họ rồi! Tôi không thể bảo vệ được họ. Tôi không bao giờ làm được. Điều này còn tốt đẹp hơn những gì đang chờ đợi chúng tôi.”
“Không, Scott, không phải như vậy…”
“Và thị trấn này. Cái thị trấn hoang tàn mục nát này.” Whitlam hét lớn khi giơ bàn tay đang cầm chiếc bật lửa lên. “Kiewarra có thể rực cháy…”
“Nào.” Falk thét lên, và anh lao về phía trước cùng với Raco, dang rộng cánh tay và kéo chiếc áo khoác của họ ra như một chiếc chăn, nhào về phía Whitlam khi ông ta bắt đầu ném chiếc bật lửa xuống mặt đất. Một tia lửa liếm qua ngực Falk khi họ ngã nhào trên mặt đất, lăn lộn, áo khoác quật xuống tới tấp, giày giẫm trên nền đất bụi, cả hai cố lờ đi cảm giác bỏng rát ở bắp chân và vùng đùi. Anh đã nắm được một nhúm tóc của Whitlam và giữ thật chặt, vừa giữ chặt vừa hét lên đau đớn cho đến khi chỗ tóc đó khô quắt lại, teo đi và tay anh đỏ lên màu hồng của thịt sống, không còn giữ cái gì trong tay nữa.
Họ cứ thế lăn lộn và cảm tưởng như đã bị đốt cháy trong cả nghìn giờ đồng hồ cho đến khi một đôi bàn tay đeo găng dày dặn thò xuống, kéo mạnh vai Falk về phía sau. Anh rú lên như một con thú khi lớp da bỏng bốc mùi cháy khét và nứt ra.
Người ta phủ một tấm chăn nặng lên người anh, nước được dội xuống đầu và mặt anh. Rồi một đôi tay thứ hai kéo anh đi. Anh đổ sụp xuống, nằm ngửa ra và một chai nước được kề sát miệng nhưng anh không thể uống. Anh quằn quại trong đau đớn cho đến khi có ai đó nhẹ nhàng giữ lấy anh và anh bật khóc thành tiếng khi cơn đau lan đến các chi. Mùi của thịt cháy xộc vào lỗ mũi khiến anh thấy ghê sợ, anh chớp mắt và khịt mũi, nước mắt nước mũi giàn giụa trên mặt.
Anh quay đầu sang một bên, áp phần má ướt xuống mặt đất. Raco bị che khuất sau một đám người mặc vét đang cúi xuống xung quanh. Falk chỉ có thể nhìn thấy đôi giày của anh ta. Anh ta nằm bất động. Nhóm người thứ ba đứng vây quanh một hình dáng đang gục xuống và gào thét.
“Raco.” Falk cố gắng thốt ra thành tiếng, nhưng ai đó lại ấn chai nước vào miệng anh lần nữa. Anh chật vật quay đầu đi. “Raco, anh bạn. Anh ổn chứ?” Không có tiếng trả lời. “Cứu anh ấy.” Tại sao họ lại không thao tác nhanh hơn? “Lạy Chúa, hãy cứu anh ấy.”
“Suyt.” Một phụ nữ mặc vét phản quang nói khi anh được buộc vào một chiếc băng ca cứu thương. “Chúng tôi đang làm mọi thứ có thể.”