Phòng làm việc của Whitlam không có bóng người.
Ví tiền của ông ta đã được đem đi, cùng với chìa khóa và điện thoại. Chiếc áo khoác vẫn treo trên lưng ghế.
“Có lẽ ông ta ra ngoài rồi.” Cô thư ký nói vẻ lo lắng. “Xe của ông ta vẫn ở đây.”
“Chưa đâu.” Falk nói. “Barnes, anh tới nhà hắn đi. Nếu vợ hắn vẫn còn ở đó, giữ cô ta lại.” Anh suy nghĩ một lát. Quay về phía cô thư ký.
“Con gái của Whitlam vẫn ở trong lớp học chứ?”
“Có, tôi tin là c…”
“Chỉ con bé cho tôi đi. Ngay bây giờ.”
Cô thư ký phải bước thật nhanh dọc theo hành lang để bắt kịp được Falk và Raco.
“Đây.” Cô ta hổn hển nói khi đi tới cửa lớp học. “Con bé ở trong lớp này.”
“Đứa nào vậy?” Falk vừa nói vừa đưa mắt nhìn qua ô cửa sổ nhỏ, tìm kiếm đứa trẻ mà anh đã nhìn thấy trong bức ảnh chụp gia đình Whitlam.
“Kia.” Cô ta chỉ. “Cô bé tóc vàng, hàng thứ hai.”
Falk quay sang phía Raco.
“Liệu hắn có rời khỏi thị trấn mà không đưa đứa bé theo không?”
“Khó nói lắm. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Trừ phi hắn đủ nhẫn tâm.”
“Tôi đồng ý. Tôi nghĩ hắn ở gần đây thôi.” Falk ngừng lại. “Gọi cho đội cảnh sát Clyde đi. Chắc hẳn họ đã gần đến nơi rồi. Phong tỏa các ngả đường, sau đó tập hợp tất cả những người có kinh nghiệm tìm kiếm và cứu hộ mà chúng ta có được.”
Raco nhìn theo ánh mắt của Falk rời khỏi ô cửa sổ. Phía sau ngôi trường, những khu đất hoang đầy cây bụi rậm rạp. Giữa cái nóng nhưng nó vẫn khiến người ta phải rùng mình. Không ai biết có thứ gì đang chờ đợi trong đó.
“Sẽ là một cuộc săn tìm đẫm máu.” Raco nói, áp điện thoại lên tại. “Nơi lẩn trốn tuyệt vời nhất thế giới đang ở ngoài kia.”
Đội tìm kiếm và cứu hộ đi sát với nhau thành một tốp, đoàn người trong bộ đồ màu cam sáng rực trên con đường dẫn vào khu đất hoang đầy bụi rậm. Những cây bạch đàn bản địa xào xạc phía trên đầu mỗi khi có gió thổi qua. Cơn gió mạnh lùa tới thổi tung đất bụi và đá giăm, buộc họ phải nheo mắt và đưa tay lên che. Phía sau lưng họ là thị trấn Kiewarra, hiện ra ngổn ngang, mờ ảo dưới làn sương mù xuất hiện vì nhiệt độ cao.
Falk cũng ở trong tốp người đó. Lúc này đang là giữa trưa, anh có thể cảm thấy mồ hôi túa ra bên dưới lớp áo phản quang. Bên cạnh anh, khuôn mặt Raco nghiêm nghị, đầy tập trung.
“Thưa các anh chị, bộ đàm đã bật.” Đội trưởng đội tìm kiếm và cứu hộ thông báo qua loa cầm tay. “Và đây là khu vực có rắn hổ, thế nên hãy cẩn thận để ý dưới chân mình nhé”
Phía trên đầu, một chiếc máy bay trực thăng đang phải hơi nóng xuống. Người đội trưởng ra mệnh lệnh, và gần như cả hàng người trong bộ đồng phục màu cam cùng một lúc tiến lên phía trước. Khu đất hoang khép lại sau lưng họ, nuốt chặt họ bên trong. Cả đội tách ra khi tiến vào sâu hơn giữa những cây bạch đàn cao vút và những bụi cây rậm rạp, và sau vài bước chân, Falk chỉ còn nhìn thấy Raco ở bên trái và một tấm áo màu cam khác xa xa phía bên tay phải.
Tìm kiếm theo phương pháp thăm dò, người đội trưởng giải thích cho họ với sự nôn nóng thấy rõ. Rất có ích khi tìm kiếm trong các bụi cây rậm rạp. Những người tham gia tìm kiếm sẽ đi theo hàng, và từng người đi thẳng vào bụi rậm ngay trước mặt mình, vừa đi vừa kiểm tra tới khi lối đi bị chặn lại.
“Về lý thuyết mà nói, nếu chúng ta không thể vượt qua, thì ông thầy hiệu trưởng của các anh cũng không vượt qua được. Khi đi vào đường cụt, các anh sẽ phải quay lại và đi theo con đường cũ,” người đội trưởng vừa nói vừa ấn chiếc áo khoác vào tay Falk. “Cố mà mở to mắt ra. Trong đó có thể sẽ rậm rạp lắm đấy.”
Falk tiến lên phía trước. Bên trong yên tĩnh đến lạ kỳ, chỉ có tiếng cành cây khô gãy giòn dưới chân, và tiếng gió khuấy động qua cành lá. Mặt trời đã lên cao và sáng lóa, len lỏi chiếu rọi qua vài khoảng trống hiếm hoi giữa các tán cây như một ngọn đèn pha. Thậm chí tiếng động phát ra từ chiếc máy bay trực thăng trên đầu cũng như bị bóp nghẹn khi nó hạ thấp độ cao như một con chim săn mồi đang sà xuống.
Falk bước đi đầy thận trọng, ánh nắng loang lổ như chơi đùa trên mặt đất. Anh không biết chắc mình cần tìm kiếm những dấu hiệu gì, cảm thấy nôn nao khi nghĩ tới trường hợp có thể sẽ bỏ qua chúng. Từ hồi còn trong đợt huấn luyện làm cảnh sát, anh chưa một lần thực nghiệm tìm kiếm toàn diện trong bụi rậm. Nhưng ngày còn nhỏ, anh đã dành quá đủ thời gian giữa những lùm cây này để biết được bị chúng kéo vào thì dễ, chứ nhả ra thì khó.
Một giọt mồ hôi lớn chảy xuống khóe mắt làm anh thấy cay xè, và anh nôn nóng quệt nó đi. Đã nhiều phút trôi qua. Xung quanh anh, theo mỗi bước chân, những cái cây dường như lại càng áp sát vào nhau, và Falk nhận ra anh đang phải nhấc chân cao hơn mỗi khi vượt qua những đám cỏ cao. Thẳng phía trước mặt, anh có thể nhìn thấy một bụi cây rậm rạp mọc cao che kín. Chưa cần tiến đến gần đã trông như một mớ bòng bong không thể vượt qua nổi. Anh đã gần đi đến chỗ đường cụt. Không thấy bóng dáng Whitlam.
Anh bỏ mũ xuống và dùng một bàn tay vuốt qua đầu. Trong cả dãy người tìm kiếm, chẳng có lấy một tiếng hô báo hiệu đã tìm thấy vang lên. Chiếc máy bộ đàm trên thắt lưng anh cũng lặng thinh. Họ đã để mất hắn sao? Hình ảnh Luke nằm bẹp phía sau thùng chiếc xe bán tải hiện lên trong đầu Falk. Anh đội lại chiếc mũ lên đầu và tiếp tục tiến về phía trước, cố gắng vượt qua đám cỏ lùm xùm đi về phía bụi cây. Việc tiến tới rất chậm, và anh chỉ mới đi được vài mét thì chợt cảm thấy một cành cây quất vào áo.
Falk ngước lên trong sự ngạc nhiên. Cách một quãng bên tay trái, phía trước anh vài bước, Raco đã dừng lại và quay về phía anh. Anh ta đang đặt một ngón tay lên môi.
“Whitlam à?” Falk lặng lẽ mấp máy môi.
“Có thể.” Raco cũng mấp máy đáp lại, giơ một tay lên thể hiện anh ta cũng không dám chắc. Anh ta nhấc bộ đàm lên và lẩm bẩm gì đó.
Falk lướt nhìn một vòng xung quanh để xem có thấy bóng áo cam nào không. Người tìm kiếm gần với họ nhất đang ở một vị trí xa phía sau một hàng cây. Falk rón rén đi về phía Raco, cau mày khi chân đạp xuống nền đất tạo ra những tiếng gãy khô khốc giòn tan.
Anh nhìn về phía người bạn mình đang chỉ tay. Một khúc cây để tạo ra một lỗ hổng phía trước bụi cây. Rất khó để nhận ra nhưng nó thật chẳng ăn khớp gì với khung cảnh xung quanh, có thứ gì đó gì đó hồng hồng như màu của da thịt thò ra ngoài. Những đầu ngón tay. Raco rút khẩu súng ngắn cảnh sát của anh ta ra.
“Tao sẽ không ra đâu.” Giọng Whitlam phát ra từ chỗ khúc cây đổ, nghe bình tĩnh đến rợn người.
“Scott, anh bạn, là chúng tôi.” Falk cố làm cho giọng của mình cũng bình tĩnh như vậy. “Anh nên đầu hàng đi. Quanh đây có đến năm chục người đang tìm kiếm. Chỉ có một đường ra duy nhất thôi.”
Tiếng cười của Whitlam vang lên.
“Lúc nào cũng sẽ có nhiều hơn một đường thoát.” Ông ta nói. “Chúa ơi, cảnh sát chúng mày thật thiếu trí tưởng tượng. Bảo gã bạn của mày cất khẩu súng đó đi. Rồi sau đó cầm cái bộ đàm đó lên và bảo những người khác hãy lùi lại.”
“Không có chuyện đó đâu.” Raco nói. Khẩu súng của anh ta vẫn nhắm về phía khúc cây, vững vàng trong tay.
“Nên thế” Whitlam đột nhiên đứng bật dậy. Người ông ta lấm lem và đầm đìa mồ hôi, những vết trầy xước thâm tím nổi bật trên cái má đỏ ửng lên của ông ta. “Cứ đứng nguyên đó đi.” Ông ta nói. “Mày đã vào phim rồi đấy.”
Whitlam chỉ một ngón tay lên trời, nơi chiếc máy bay trực thăng của cảnh sát to lù lù giữa bầu trời không một gợn mây. Nó lúc ẩn lúc hiện giữa những khoảng trống của các tán cây khi bay vòng vòng theo một cung rộng. Falk không dám chắc liệu chiếc máy bay đó có nhìn thấy họ không. Anh hi vọng là có.
Đột nhiên Whitlam vung một cánh tay ra trước mặt như động tác chào kiểu Quốc xã, và tiến một bước ra khỏi chỗ khúc cây. Ông ta đang nắm chặt thứ gì đó trong lòng bàn tay.
“Lùi lại đi.” Ông ta vừa nói vừa xoay xoay bàn tay. Falk nhận ra tia sáng phản chiếu từ một mẩu kim loại, và bộ não anh lập tức thét lên, súng, nhưng ngay lập tức những phần khác của não tiếp tục hoạt động điên cuồng, cố gắng phân tích xem thứ mà anh đang nhìn thấy là gì. Raco đầy căng thẳng bên cạnh anh. Whitlam lần lượt mở từng ngón tay ra, và Falk cảm thấy như muốn ngạt thở. Anh nghe thấy tiếng rên rỉ khàn khàn của Raco. Tệ hơn một khẩu súng cả ngàn lần.
Đó là một chiếc bật lửa.