Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1500 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 26

Trở về từ nhà Raco, Falk cảm thấy cần phải tắm rửa ngay lập tức. Tất cả những gì xảy ra trong ngày hôm đó đã ám lấy anh như một lớp bụi dơ bẩn. Đó là một ngày dài và cảm giác buổi tối đến muộn hơn thông thường. Quán bar vẫn đang rất sôi nổi khi anh lẩn vào và bước lên gác.

Dưới làn nước mát lạnh, cơ thể anh để lộ ra những chỗ bị cháy nắng do phơi mình dưới cái nắng ở Kiewarra. Vùng cánh tay, cổ, và phần cổ áo hình chữ V của anh. Làn da nhợt nhạt giờ đây đã được nhuộm một màu đỏ ửng.

Tràng gõ cửa thô bạo đầu tiên đã bị tiếng nước chảy át mất. Falk khóa vòi và đứng trần truồng, im ắng nghe ngóng. Rồi một tràng gõ cửa khác lại vang lên, lần này nghe lớn hơn.

“Falk! Nhanh lên!” Người đàn ông bên ngoài vừa gọi vừa đấm thùm thụp vào cửa. “Anh có trong đó không thế?”

Anh vội với lấy cái khăn tắm và suýt bị trượt chân trên nền nhà ướt nước. Chạy vụt ra mở cửa, trước mặt anh là McMurdo đang thở hổn hển chuẩn bị giơ tay lên để gõ một tràng tiếp theo.  “Dưới lầu.” Người phục vụ quầy bar nói không ra hơi. “Khẩn trương.” Anh ta lao đi, bước hai bậc thang một lúc. Falk vội mặc quần áo và xỏ giày, còn chẳng kịp lau khô người, đóng sập cửa chạy theo sau.

Quán bar chìm trong hỗn loạn. Bàn ghế để chỏng chơ và sàn nhà phủ đầy mảnh thủy tinh vỡ. Ai đó đang oằn mình trong góc và dùng tay bịt cái mũi đang chảy máu. McMurdo thì đang quỳ xuống, cố gắng tách hai người đàn ông đang vật lộn trên sàn. Xung quanh, đám đông đến uống rượu dần tắt nụ cười và đứng tránh ra khi Falk sải hai bước chân đến giữa quán.

Một cái tạt nước bất thình lình đã khiến hai người đàn ông trên sàn nhà ngớ người và cuối cùng McMurdo đã có thể đưa một cánh tay vào. Anh ta tách họ ra và mỗi người nằm lê lết một góc, miệng thở hồng hộc.

Một bên mắt của Jamie Sullivan sưng vù lên, biến dạng thành một hình củ hành. Môi dưới anh ta nứt toác và trên má đầy những vết xước.

Đối diện với anh ta, Grant Dow cười hềnh hệch rồi nhăn mặt, cẩn thận cảm giác xem bộ hàm của hắn liệu còn hoạt động tốt không. Trông hắn có vẻ đắc thắng vì ít thương tổn hơn, và hắn biết rõ điều này.

“Được rồi. Anh và anh.” Falk chỉ vào hai người trông tỉnh táo nhất trong quán rượu. “Đưa Sullivan vào trong phòng tắm và lau sạch máu trên mặt anh ấy. Rồi đưa anh ấy trở lại đây. Hiểu chứ?”

Họ đỡ Sullivan đứng dậy. Falk quay sang Dow.

“Còn anh. Ra đằng kia ngồi đợi và… Không. Ngậm miệng lại. Vì lợi ích của chính mình, tốt nhất là hãy im lặng và đừng nói gì cả. Nghe rõ chưa?”

Falk quay sang McMurdo. “Làm ơn lấy một cái khăn sạch và dọn dẹp các chai lọ thủy tinh xung quanh. Cả mấy cái cốc nhựa nữa.”

Falk cầm cái khăn tới chỗ người đàn ông đang khom mình trong góc, giữ chặt vào phần mũi của anh ta.

“Ngồi thẳng dậy, anh bạn.” Falk nói. “Đúng rồi. Như này. Giữ lấy cái khăn.”

Người đàn ông ngồi thẳng lên và giữ lấy cái khăn trên mũi. Falk chớp mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy khuôn mặt đầy máu me của Scott Whitlam.

“Lạy Chúa tôi, sao anh lại bị kéo vào đám lộn xộn này thế?”

Whitlam cố gắng nhún vai và khẽ nhăn mặt.

“Nhầm chỗ, sai thời điểm.” Ông ta nói, ấn chặt chiếc khăn vào mũi.

Falk quay lại và nhìn chằm chằm vào đám đông đang đứng xem.

“Tôi nghĩ rằng mấy người nên rời chỗ này ngay lập tức.” Anh nói.

Raco xông vào căn phòng khi mọi người đã tản đi. Anh ta vẫn mặc nguyên cái áo phông đã mặc lúc ăn tối nhưng mái tóc xoăn dựng lên ở một bên và đôi mắt đỏ ngầu.

“McMurdo gọi điện. Tôi đang ngủ. Chúng ta có cần xe cứu thương không? Tôi có thể gọi bác sĩ Leigh tới.”

Falk nhìn xung quanh. Sullivan được người ta dìu trở lại từ phòng tắm và anh ta ngước mắt lên nhìn, nét mặt thoáng một chút lo âu khi nghe thấy hai tiếng bác sĩ. Hai người còn lại quay về chỗ ngồi của họ.

“Không, không cần thiết.” Anh nói. “Trừ phi anh lo lắng rằng một trong hai người đó bị chết não. Đầu đuôi câu chuyện là thế nào?” Anh quay sang McMurdo.

Người phục vụ quầy bar đảo tròn mắt. “Anh bạn của chúng ta, ngài Dow ở đằng kia cho rằng lý do duy nhất mà anh ta bị tình nghi trong vụ thảm sát gia đình Hadler là vì Jamie Sullivan không đủ can đảm để thú tội. Vì vậy anh ta quyết định tạo cơ hội để khuyến khích Jamie nói ra.”

Falk bước tới chỗ Dow. “Chuyện gì đã xảy ra ở đây?”

“Hiểu lầm.”

Falk cúi xuống, miệng anh sát gần tại Dow. Anh có thể ngửi thấy người hắn nồng nặc mùi rượu.

“Nếu chúng tôi đang làm phiền anh, Grant, thì tất cả những gì anh cần làm là đưa ra một lý do hợp lý giải thích tại sao cô ấy lại viết tên của anh trên tờ giấy.”

Dow cười cay đắng. Hơi thở hắn bốc mùi.

“Hài hước đấy, bắt nguồn từ anh. Ý anh là, một lý do hợp lý mà anh cũng chưa bao giờ đưa ra được về tờ giấy Ellie để lại đúng không? Không.” Hắn lắc đầu. “Anh bạn, tôi có thể đưa ra hàng ngàn lý do, nhưng anh vẫn sẽ không buông tha cho tôi. Anh chỉ hạnh phúc khi gắn được tội danh sát hại nhà Hadler cho tôi hoặc cậu tôi mà thôi.”

Falk lùi lại. “Cẩn thận cái mồm của anh. Cứ nói như vậy đi, rồi sẽ đến lúc anh chính thức bị người ta chất vấn và xét hỏi, và cuối cùng tự vướng vào một đống rắc rối, hiểu chứ?” Falk đưa tay ra. “Chìa khóa.”

Grant hoài nghi ngước mắt nhìn. “Đừng có mơ.”

“Anh có thể đến đồn cảnh sát lấy lại vào ngày mai.”

“Chỗ đó cách nhà tôi hơn năm kilomet đấy.” Grant phản đối, nắm chặt chùm chìa khóa trong tay.

“Thật không may. Thong thả đi bộ nhé.” Falk nói, giật mạnh chùm chìa khóa từ tay hắn rồi nhét vào túi. “Bây giờ thì đi đi.”

Anh quay sang nhìn Sullivan và Whitlam, hai người đang được sơ cứu tạm thời bởi McMurdo và Raco.

“Anh có muốn kể cho chúng tôi nghe xem chuyện gì đã xảy ra không, Jamie?”

“Như hắn đã nói đấy. Hiểu lầm.”

“Ý tôi không phải tối nay.”

Không có tiếng trả lời. Falk cứ để yên cho sự im lặng kéo dài.

“Càng để lâu, mọi thứ chỉ càng tồi tệ hơn mà thôi.” Không có gì diễn ra.

“Được thôi.” Falk nói. Người anh nhớp nháp, ẩm ướt từ sau lúc tắm, và anh đã chịu đựng quá đủ cái cảm giác khó chịu này. “Hãy có mặt tại đồn cảnh sát vào mười giờ sáng mai. Dù sao chúng tôi cũng cần nói chuyện với anh. Và anh bạn, tôi có một lời cảnh báo nho nhỏ, tôi đã suy nghĩ cả đêm về việc anh ở đâu vào ngày hôm đó rồi đấy.”

Sullivan cau mặt. Cảm giác như anh ta sắp khóc. Falk liếc nhìn Raco.

“Tôi sẽ chở anh về nhà, Jamie.” Raco nói. “Thôi nào, đứng dậy đi.”

Mọi người đỡ Sullivan ra khỏi quán bar. Anh ta không nhìn ai cả. Cuối cùng Falk cũng quay sang Whitlam, ông ta có vẻ ngượng ngùng trong góc phòng với chiếc khăn áp chặt trên mũi.

“Chắc máu ngừng chảy rồi.” Whitlam nói, cẩn thận kiểm tra vùng mũi của mình.

“Xem nào.” Falk nhìn chăm chú và cố gắng nhớ lại điều học được từ khóa huấn luyện sơ cứu của anh. “Được rồi, miễn là sắp tới không phải mùa chụp ảnh kỷ yếu, anh sẽ ổn thôi.”

“Vậy là tốt rồi.”

“Chắc chúng tôi không cần phải mời anh đến đồn vào ngày mai đâu nhỉ?”

“Tôi không liên quan.” Whitlam giơ hai tay lên. “Tôi chỉ là một người ngoài cuộc vô tội mà thôi. Tôi đang từ phòng vệ sinh bước ra thì họ lăn xả vào tôi. Thậm chí tôi còn chẳng kịp nhìn thấy gì. Tôi mất thăng bằng sau đó ngã vập mặt vào ghế.”

“Được rồi.” Falk nói, đỡ Whitlam đứng dậy. Ông ta lảo đảo một chút. “Nhưng tôi không chắc anh có nên lái xe không.”

“Tôi đi xe đến.”

“Xe máy?”

“Lạy Chúa. Tôi là thầy giáo. Xe đạp.”

“Rồi. Đi thôi.”

Tuy hơi chật chội nhưng họ cũng cố nhét được chiếc xe đạp vào khoang hành lý phía sau ô tô của Falk với phần ghi đông xoắn vào nhau. Đi qua các con phố vắng vẻ, họ hầu như không nói với nhau một lời.

“Có thu thập được gì mới từ các máy quay an ninh không?” Whitlam cuối cùng cũng cất tiếng hỏi, ho thành tiếng khi cố gắng thở qua đường mũi.

“Chúng tôi vẫn đang kiểm tra.” Falk nói. “Cảm ơn vì sự giúp đỡ của anh.”

“Đừng lo.” Khuôn mặt sưng vù của ông ta trông biến dạng qua lớp kính phản chiếu khi ông ta nhìn chằm chằm ra con đường không một bóng người. “Lạy Chúa, tôi mong việc này sẽ sớm kết thúc. Thị trấn này như một cơn ác mộng.”

“Mọi thứ sẽ ổn thôi.” Lời nói dối tự động thốt qua miệng của Falk.

“Thật chứ?” Whitlam hỏi ngược lại. Ông ta ngả người ra phía sau, tay cẩn thận chạm vào chiếc mũi. “Tôi không chắc. Tôi nhớ khi tôi lo lắng về những chuyện không đâu. Bóng đá và mấy chương trình truyền hình thực tế. Cảm giác không thể tin được. Bây giờ là trường học và những khủng hoảng về việc gây quỹ, luôn phải tìm kiếm nguồn tài trợ. Trẻ nhỏ xuất hiện như những cái bóng vật vờ, lạy Chúa.”

Whitlam vẫn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ cho đến khi họ dừng lại trước cửa nhà ông ta. Ánh đèn chào đón tỏa sáng trước hiên nhà. Ông ta thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng về đến nơi.

Kiệt sức và bị đày đọa bởi cảm giác bứt rứt trong bộ quần áo ẩm ướt, Falk bỗng khao khát được trở về căn hộ của riêng mình.

“Cảm ơn đã chở tôi về nhà. Anh muốn vào nhà uống một ly nước không?” Whitlam hỏi khi họ bước ra khỏi xe, nhưng Falk chỉ lắc đầu.

“Tôi xin phép được từ chối, cảm ơn anh. Hôm nay là một ngày dài đối với tôi.”

Falk mở khoang hành lý và nhấc chiếc xe đạp ra, tháo dỡ phần ghi đông cho đến khi chúng không xoắn vào nhau nữa.

“Xin lỗi nếu tôi khiến mọi thứ trở nên lộn xộn.” Whitlam nói, đưa mắt nhìn đống đồ được nhồi nhét trong bóng tối.

“Đừng bận tâm. Anh đi vào nhà được không? Với cái mũi đó. Mọi thứ ổn chứ?”

Whitlam ngoặt xe theo hướng ngược lại. Ông ta cố nở một nụ cười. “Phải, tôi vẫn sống. Xin lỗi vì đã tỏ ra yếu đuối. Tôi sẽ uống một viên thuốc giảm đau.”

“Mọi thứ không phải lúc nào cũng tồi tệ như thế này đâu. Chẳng qua là anh hơi kém may mắn khi bị vướng vào thôi.”

“Mấu chốt nằm ở chỗ đó. Không ai có thể kiểm soát được những đợt sóng ngầm bất chợt nổi lên như thế này.” Giọng Whitlam nghe nặng nhọc. Falk không chắc liệu có phải do cái mũi đau của ông ta hay không. “Nghe thật buồn cười. Bây giờ thì tôi đang đứng đây cảm thấy thương tiếc cho bản thân, nhưng sau đó tôi lại nghĩ về Billy tội nghiệp. Về những chuyện kinh khủng xảy đến với thằng bé. Tôi nói với anh này, dù bất kỳ điều gì đã xảy ra trong căn nhà đó - với Luke, cơn hạn hán, nông trại - dù bất kỳ lý do gì, thằng bé cũng không bao giờ đáng bị lôi vào.”

Ở đầu kia của đường lái xe vào nhà, cửa trước để mở và Sandra đang đứng lặng yên dưới ánh đèn rực sáng. Cô vẫy tay. Whitlam chào tạm biệt và Falk dõi theo ông ta đạp xe trên con đường. Dáng người ông ta vẫn còn run run. Khi Falk trở lại trong xe, điện thoại anh kêu bíp một tiếng. Tin nhắn từ Raco. Falk đọc từng con chữ và hứng khởi đập mạnh vào chiếc vô lăng.

Muốn biết vì sao Jamie Sullivan xuất hiện ở làn đường đó không? Gọi cho tôi sớm nhất có thể nhé.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »