Falk ngồi một lúc lâu bên bờ sông, cảm giác chết lặng xâm chiếm toàn bộ cơ thể khi bóng hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Cuối cùng anh cũng buộc mình đứng dậy. Ánh sáng ban ngày đang dần lụi tàn. Anh biết mình phải đi đâu tiếp theo, nhưng không dám chắc mình có thể tìm được gì trong bóng tối.
Anh quay lưng về phía con đường dẫn đến trang trại của nhà Hadler và đi thẳng về phía ngược lại. Hai mươi năm trước, nơi đây đã từng có một dòng sông nhỏ. Hiện giờ thì Falk đang lần theo ký ức của mình, đi theo con đường chỉ còn trơ lại gốc rễ và mấy bụi cỏ còi cọc, khô khốc.
Anh vừa đi vừa cúi đầu, tập trung để không bị lạc. Không có bờ sông chạy dài chỉ lối, anh đã không ít lần lang thang đi chệch hướng. Cảnh vật xung quanh giờ đây vô cùng khác lạ, những vật làm dấu thân thuộc khi xưa không còn nhận ra được nữa. Đúng lúc bắt đầu lo sợ rằng mình đã đi lạc thì anh tìm thấy nó. Anh cảm giác như mình vừa được thổi một luồng sinh khí mới. Nơi đó cách bờ sông một đoạn ngắn, gần như đã bị cỏ cây che lấp hoàn toàn. Sau khi giẫm qua các bụi cỏ, trong anh bỗng le lói một niềm hân hoan vui sướng, và đây cũng là lần đầu tiên anh cảm nhận được nỗi hồi hộp được trở về nhà kể từ khi đặt chân tới Kiewarra. Anh bỏ tay trong túi áo ra. Mọi thứ vẫn đấy. Vẫn y nguyên như xưa.
Cái cây đá.
“Chết tiệt, chúng đâu mất rồi nhỉ?”
Ellie Deacon nhíu mày và dùng đầu mũi chiếc bốt xinh đẹp của mình đá một đống lá khô sang bên cạnh.
“Chúng ở đâu đó dưới kia thôi. Tớ nghe thấy tiếng chúng rơi xuống đất mà.” Aaron bò toài xung quanh cái cây đá. Cậu núp xuống, nằm sát mặt đất và tìm kiếm chùm chìa khóa nhà của Ellie trong đám lá khô. Cô bé liếc mắt quan sát cậu và miễn cưỡng rê rê một hòn sỏi nhỏ dưới chân.
Falk sờ lần xung quanh cái cây đá và mỉm cười khi nhận ra cảm giác mà anh đã đánh mất từ lâu. Đối với một đứa trẻ, nơi này như một phép màu của tạo hóa. Một cây bạch đàn khổng lồ cắm chặt rễ trên một tảng đá rắn chắc, thân cây uốn lượn xung quanh như muốn nhốt chặt hai người bằng cái ôm xương xẩu của mình.
Thời còn nhỏ, Falk không thể lý giải nổi tại sao mọi người lại phớt lờ trước sự kỳ diệu của cái cây. Những người tản bộ đi qua mỗi tuần chỉ nhẹ nhàng liếc mắt nhìn, thậm chí đối với những đứa trẻ khác, cái cây không hơn một cái cột mốc kỳ quặc là bao. Nhưng mỗi lần nhìn thấy nó, Falk đều tự hỏi cái cây đá đã phải mất bao nhiêu năm để hình thành và phát triển? Từng li từng tí. Cái cây khiến anh cảm giác mình chỉ như một chấm nhỏ trong vòng xoáy của thời gian. Anh thích cái cây này. Hơn hai mươi năm sau, nhìn lại cái cây và cảm xúc trong anh vẫn hoàn toàn nguyên vẹn.
Aaron đã ở một mình với Ellie ngày hôm đó, ở độ tuổi mười sáu thì viễn cảnh ấy vừa là một nỗi sợ vừa là niềm khao khát đối với cậu. Cậu cứ luôn mồm huyên thuyên, thậm chí tự khiến bản thân khó chịu. Nhưng cuộc đối thoại cứ thưa thớt dần, tựa như có những ổ gà không mong muốn trên con đường cái. Điều này chưa từng xảy ra, nhưng dạo gần đây nó đã trở nên rõ ràng hơn, như một vết rạn nứt ảnh hưởng đến tình bạn của họ.
Aaron thấy bản thân thường xuyên phải tìm đến những chủ đề mới để nói chuyện, mong được đáp lại nhiều hơn chứ không phải chỉ là một cái nhướng mày hay gật đầu. Đã có lúc cậu thành công, và khóe miệng cô bé nhếch lên một chút, đó là khi cô bé mỉm cười.
Cậu yêu những khoảnh khắc đó. Cậu cố gắng ghi nhớ những điều cậu đã nói, cất giữ nó để phân tích sau này. Mong muốn sẽ tìm ra được một khuôn mẫu chung để từ đó xây dựng danh sách các lời nói đùa hài hước nhằm giúp cô bé nở một nụ cười. Từ trước đến nay, cái khuôn mẫu đó chỉ là sự sắp xếp ngẫu nhiên đáng thất vọng.
Họ dành phần lớn buổi chiều ngày hôm ấy ngồi dưới bóng râm, dựa vào thân cái cây đá. Ellie ngày càng trở nên xa cách hơn bao giờ hết. Cậu đã hỏi cô bé điều gì đó hai lần và cô bé hình như còn chẳng nghe thấy lời cậu nói. Cuối cùng, lo sợ khiến cô bạn cảm thấy chán ngán, cậu gợi ý việc lần theo dấu vết của Luke hay Gretchen. Nhưng cô bé chỉ lắc đầu.
“Tớ không nghĩ mình có thể đối mặt với sự lộn xộn đó vào lúc này.” Cô nói. “Chỉ hai bọn mình là ổn rồi, không phải sao?”
“Phải, dĩ nhiên.” Dĩ nhiên hai người là ổn rồi. Cậu cố gắng giữ giọng của mình nhẹ nhàng nhất có thể. “Kế hoạch cho tối nay là như thế nào?”
Cô bé cau mày. “Tớ phải làm việc.” Một năm qua có đã phải bận rộn với công việc bán thời gian của mình, chủ yếu là đứng lặng thinh phía sau quầy bán sữa.
*“Không phải cậu đã làm tối qua rồi sao?”
“Quán sữa ngày nào cũng mở, Aaron ạ.”*
“Tớ biết, nhưng…” Công việc dạo này nhiều hơn thông thường. Bỗng nhiên cậu băn khoăn không biết cô bé có đang nói dối mình hay không, nhưng suy nghĩ này tan biến ngay lập tức. Cô bé chẳng việc gì phải làm thế cả.
Cậu nhìn cô bé liên tục ném chiếc chìa khóa của mình lên không trung rồi bắt lấy nó, bộ móng sơn màu tím sáng bóng phản chiếu ánh nắng buổi chiều. Cậu đã thử dồn hết can đảm để vươn tay ra tóm lấy chiếc chìa khóa từ giữa không trung. Cậu đã có thể trêu chọc cô bé một cách nhẹ nhàng giống như cách Luke đã làm. Sau đó thì, Aaron không chắc liệu mình có thể tóm được nó. Bởi vậy cậu gần như thở phào nhẹ nhõm khi thấy Ellie tung chiếc chìa khóa lên quá cao và khiến nó bay qua đầu, rơi xuống phía sau họ.
Chùm chìa khóa kêu lách cách khi rơi khỏi tảng đá và họ nghe thấy tiếng kim loại đập mạnh xuống đất.
Falk cúi xuống chỗ cái cây đá, thay đổi vị trí một vài lần cho đến khi tìm được đúng cái góc khi xưa. Anh thốt ra âm thanh thể hiện sự ngạc nhiên và thỏa mãn khi cuối cùng cũng nhìn thấy nó.
Khoảng trống.
“Này, nhìn này.” Aaron nghiêng người quay lại từ chỗ cậu đang quỳ. Một khe hở sâu trong lòng cây đá xuất hiện, sau đó biến mất khi cậu thay đổi một góc nhìn khác. Cậu chưa từng để ý thấy cái khe hở này trước đây. Một khe hở dễ chịu tại nơi mà gốc cây thà uốn cong ra bên ngoài còn hơn là phát triển phía trên tảng đá. Như một ảo ảnh quang học, cái khe hở đó chỉ có thể xuất hiện từ một góc nhìn duy nhất.
Aaron nhìn kỹ vào khoảng trống. Chỉ đủ để nhét vừa một bên cánh tay, bả vai và đầu vào bên trong, nếu cậu muốn. Thay vào đó, cậu đã nhìn thấy thứ mà mình đang tìm kiếm, nó mắc kẹt ở ngay bên ngoài. Cậu vui mừng tóm lấy chùm chìa khóa của Ellie.
Falk soi kỹ cái khe hở. Anh không thể nhìn sâu hơn vào bên trong. Anh nhặt một hòn đá nhỏ rồi ném vào, chăm chú lắng nghe tiếng lách cách đập vào hai bên vách. Không có gì nhốn nháo hay trôi tuột ra bên ngoài.
Falk ngần ngại một chút rồi xắn ống tay áo lên cao nhất có thể, sau đó thò tay vào cái khe hở tối đen như mực. Đầu ngón tay anh quờ quạng được một đồ vật nhỏ hình vuông và không giống do thiên nhiên tạo ra, anh nhấc nó lên. Đúng lúc đó, một thứ gì đó vô hình vụt qua cổ tay anh và anh vội rụt tay lại. Anh ngồi thẳng dậy, bật cười trước trái tim mỏng manh đang đập thình thịch trong ngực mình.
Falk mở lòng bàn tay và ngạc nhiên khi nhận ra món đồ vật đó. Đó là một cái bật lửa nhỏ bằng kim loại, đã cũ mòn bởi nắng mưa, nhưng phần bản lề vẫn hoạt động được. Falk cười tươi rói và lật ngược nó lại, biết chắc thứ mình sẽ tìm thấy là gì. Đây rồi, những nét nguệch ngoạc hồi xưa của anh khắc hai chữ cái viết tắt: A.F.
Chưa bao giờ thích hút thuốc, nhưng anh vẫn giữ nó chủ yếu là để thể hiện, cuối cùng anh chọn cách giấu nó đi hơn là để cha anh phát hiện. Falk mở nắp ra, nhưng không dám bật lửa. Không phải trong điều kiện thời tiết như thế này. Anh dùng lòng bàn tay chà xát lớp kim loại bên ngoài, cân nhắc liệu có nên cất chiếc bật lửa vào trong túi áo. Cảm giác như chiếc bật lửa thuộc về nơi này, tại một thời điểm khác. Một lúc sau, anh tiến đến chỗ khoảng trống rồi đặt nó trở lại bên trong.
Ellie cúi xuống, bàn tay ấm nóng của cô chạm vào vai cậu khi cô loạng choạng và cố gắng giữ thăng bằng. Cô đứng gần đến nỗi cậu có thể nhìn thấy lớp mascara trên hàng mi khi cô nheo mắt nhìn vào bên trong. Vai cô đè đau nhói vào vai cậu khi cố gắng vươn tay vào khoảng trống để kiểm tra kích cỡ của nó.
“Khá tuyệt đấy.” Cô nói, khuôn mặt chẳng thể hiện cảm xúc gì. Thật khó để biết liệu cô có thực sự có ý như thế hay không.
“Tớ tìm thấy chìa khóa của cậu rồi.” Aaron nói, nhặt chùm chìa khóa lên. Cô quay lại đối mặt với cậu. Cậu có thể nhìn thấy những đốm nhỏ ở khóe mắt nơi lớp trang điểm của cô bị lem ra. Gần đây cô đã cai rượu và khi nhìn gần, da mặt cô trông mịn màng và sạch sẽ.
“Tìm thấy rồi. Cảm ơn cậu, Aaron.”
“Không có gì, Ellie.” Cậu mỉm cười. Cậu có thể cảm thấy hơi thở của cô phả vào má mình. Cậu không chắc liệu cậu có thực sự dịch chuyển đầu mình hay không, hay là cậu chỉ muốn thế, nhưng bỗng nhiên khuôn mặt cô tiến sát lại gần, và cô hôn cậu, đôi môi hồng hồng đè chặt lên môi Aaron. Sự dinh dính ngọt ngào của hương anh đào nhân tạo. Cảm giác tuyệt vời hơn những gì cậu tưởng tượng, rồi cậu ngưng lại một chút, muốn tận hưởng nhiều hơn, muốn cảm nhận nhiều hơn sự lâng lâng của niềm hân hoan tinh khiết này.
Cậu đặt tay lên mái tóc óng ả của cô nhưng khi cậu nhẹ nhàng vuốt xuống phía gáy, cô thở hổn hển một chút, miệng cô vẫn hòa quyện với đôi môi cậu rồi sau đó rời ra. Cô ngồi thụp xuống đất, đưa tay chạm lên miệng và lên tóc. Cúi xuống với cái miệng mở ra vẫn còn hương vị của cô, cậu chết lặng như thể vừa trải qua một điều gì đó khủng khiếp. Cô ngước mắt nhìn cậu.
“Tớ xin lỗi, Ellie. Tớ…”
“Không, tớ xin lỗi, tớ không định làm vậy…”
“… Rất xin lỗi. Lỗi của tớ, tớ tưởng cậu muốn…”
“Không, Aaron, thật sự là không sao mà. Chỉ là…”
“Là gì?”
Một tiếng thở dốc.
“Không ngờ là như vậy.”
“Ồ.” Rồi sau đó: “Cậu ổn chứ?”
“Ừ.” Cô mở miệng định nói gì đó nhưng tất cả chỉ là sự im lặng kéo dài. Trong một khoảnh khắc tim ngừng đập, cậu đã nghĩ có lẽ cô đang khóc, nhưng cô chỉ chớp mắt và những giọt nước mắt tan biến nơi khóe mi.
Aaron đứng thẳng dậy và đưa tay ra để giúp cô đứng lên. Trong một khoảnh khắc đáng sợ cậu đã nghĩ cô sẽ phớt lờ bàn tay của mình, nhưng cô tóm chặt bàn tay cậu rồi gồng mình đứng dậy. Cậu lùi lại một bước, tạo một chút khoảng cách với cô.
“Tớ xin lỗi.” Cậu lặp lại.
“Làm ơn đừng nói thế nữa.”
“Được. Vậy chúng mình vẫn ổn chứ?”
Cô tiến một bước lại gần, thu hẹp khoảng cách giữa hai người trước sự ngỡ ngàng của cậu. Trước khi cậu kịp định hình điều gì đang diễn ra, khuôn miệng của cô lại đặt một nụ hôn phớt nhẹ lên môi cậu, và hương vị anh đào trở lại.
“Chúng ta vẫn ổn.” Cô quay người bước đi nhanh như cái cách cô tiến gần về phía cậu. “Tớ đã nói rồi. Chính tớ cũng không ngờ.”
Trước khi tâm trí của Aaron kịp nhận thức được mọi việc xung quanh, nụ hôn đã kết thúc. Cô cúi xuống, phủi bụi bám trên quần.
“Tớ phải đi đây. Nhưng cảm ơn nhé.” Cô không ngước mắt lên. “Vì đã tìm thấy chìa khóa cho tớ, ý tớ là vậy.”
Cậu gật đầu.
“Này.” Ellie nói khi cô chuẩn bị bước đi. “Đừng nói với ai về chuyện này nhé. Chỉ hai chúng ta biết thôi.”
“Chuyện gì…? Cái hốc hay…”
Cô bật cười. “Cái hốc.” Ellie nhìn qua hai cậu. “Nhưng cũng có thể là chuyện còn lại. Đại khái là từ giờ trở đi.”
Hai khóe miệng cô lại nhếch lên một chút.
Cậu không dám chắc hoàn toàn, nhưng sau khi cân nhắc mọi thứ thì cậu cho rằng đó là một ngày tốt lành đối với cậu.
Falk chưa từng nói với ai về khoảng trống đó. Cũng như về nụ hôn của họ. Anh khá tin chắc rằng Ellie cũng vậy. Không phải là vì cô đã giữ kín bí mật ấy suốt một thời gian dài. Ba tuần sau và cách nơi anh đang đứng hai mươi mét, thi thể bị ngâm nước đến trắng nhợt của Ellie đã được kéo lên từ dòng sông. Falk đã không bao giờ quay lại đây kể từ lúc cái xác của cô được tìm thấy. Ngay cả khi anh muốn, anh cũng không có nhiều cơ hội để quay trở lại. Trong vòng một tháng, anh và cha đã cách xa thị trấn này năm trăm kilomet, chuyển tới sinh sống ở thành phố Melbourne.
Anh đã luôn cảm thấy vui mừng khi anh và Ellie khám phá ra khoảng trống đó, chỉ hai người bọn họ. Khi họ còn nhỏ, lẽ ra đã có rất nhiều cơ hội để họ chơi đùa quanh gốc cây đá trong bộ ba khăng khít với Luke. Nhưng sau đó, như một sự mặc định, nó nghiễm nhiên trở thành một nơi do Luke tìm thấy. Khoảng độ tuổi mười hai, cậu ta sẽ giành lấy toàn bộ việc giám sát khi giữa ba người hình thành một vết nứt rõ ràng dọc theo sự phân chia giới tính.
Không ai để ý cho đến khi mọi chuyện trở nên quá muộn. Ellie dần bước vào thế giới riêng của những cô gái mới lớn với những chiếc chân váy, đôi tay sạch sẽ và những đoạn hội thoại khiến Luke và Aaron nhìn nhau bối rối. Đó là sự thay đổi chậm rãi, nhưng đến một ngày, Aaron ngước mắt lên và chợt nhận ra chỉ còn lại anh và Luke, và nó đã diễn ra như vậy hàng tháng rồi. Rõ ràng họ đã trật mất một nhịp. Cô chỉ là một đứa con gái. Có lẽ tốt nhất là cô không bám dính theo bọn họ nữa.
Ellie đã tan biến trong nhận thức của hai người một cách dễ dàng khiến Falk giờ đây cảm thấy kinh ngạc, nhưng trong ba năm, anh hầu như không gợi lại suy nghĩ về cô lấy một lần. Anh chắc chắn đã thấy cô dạo chơi ở bên ngoài - điều đó là đương nhiên rồi. Nhưng khi một lần nữa cô xuất hiện trong cuộc đời anh ở độ tuổi mười lăm, cảm giác như cô đã được tái sinh, đã phát triển toàn diện với sự bí ẩn và quyến rũ lướt theo phía sau, tựa như một mùi hương nước hoa khó cưỡng.
Đó là một buổi tối thứ Bảy khác chỉ có anh và Luke, hai người đang ngồi trên phần tựa lưng của chiếc ghế băng trong công viên Centenary. Chân đặt trên ghế trông như dân phiến loạn biểu tình, một mắt liếc cảnh sát địa phương, trong hệt như những cậu nhóc choai choai ở một thị trấn nhỏ.
Rồi tiếng sỏi bị giẫm lạo xạo vang lên và một cái bóng bước tới, Ellie Deacon không biết từ đâu xuất hiện. Mái tóc cô giờ đây là một bộ tóc giả đen nhánh, đuôi tóc chẻ ngọn gần như chạm đến khuỷu tay. Mái tóc mang vẻ xám xịt dưới ánh đèn màu cam trong công viên. Cô chỉ đến một mình.
Cô thong thả bước tới, quần bó, đôi bốt lướt đi trên mặt đất, dây áo lót hờ hững lộ ra ngoài cổ áo rộng. Đôi mắt được tô vẽ cẩn thận, liếc nhìn hai chàng trai một lượt khi họ cũng nhìn cô chằm chằm, miệng há ra kinh ngạc. Ellie nhướng một bên mày lên khi nhìn thấy lon bia mà hai người đang chia nhau nhâm nhi, thò tay vào chiếc túi giả da, cô lôi ra một chai rượu vodka gần như còn nguyên vẹn.
“Còn chỗ cho một người nữa chứ?” Cô nói. Họ gần như ngã khỏi ghế trong lúc hấp tấp bố trí lại chỗ ngồi. Năm tháng biến mất cùng hương vị của rượu vodka và tính đến lúc họ uống mất một lượng không nhỏ trong chai rượu, bộ ba đã được tái hợp.
Nhưng những thay đổi nhỏ nhặt trong mối quan hệ bạn bè của họ báo hiệu những ngã rẽ mới sắp sửa diễn ra. Những cuộc nói chuyện mới mẻ hơn. Hai cậu con trai vẫn thường xuất hiện theo đôi, nhưng Aaron nhận thấy chính anh đang cố gắng hạn chế các cơ hội chỉ có Luke và Ellie cạnh nhau khi không có anh. Anh chưa từng nói điều này với Luke, nhưng những lúc anh bị cản trở khi cố gắng dành thời gian với riêng cô khiến anh nghi ngờ bạn mình cũng đang thực hiện một kế hoạch vụng trộm tương tự. Những thay đổi trong nhóm thật khó để nhận ra, nhưng chắc chắn là có, và không ai trong số họ chắc chắn rằng họ đã đi đến một tình thế như thế nào.
Ellie chưa bao giờ giải thích tại sao cô lại quay lại chơi với hai cậu bạn. Một lần Aaron đã hỏi, nhưng cô chỉ ngước mắt nhìn lên bầu trời cao xanh thẳm.
“Một đám toàn con khốn.” Cô nói. “Nếu không liên quan đến vẻ ngoài của chúng, chúng sẽ không có hứng thú. Chí ít hai cậu cũng chẳng để tâm nếu tớ ngăn cản các cậu làm gì đó.” Cô châm một điếu thuốc và nhìn anh chân thành như thể câu nói đó giải thích cho tất cả, và có lẽ là như thế thật.
Tình bạn giữa họ vẫn khăng khít sau khi đối mặt với thử thách đầu tiên. Khi áp lực nổi lên, không ngờ nó lại bắt nguồn từ cái gót giày màu hồng chói lọi của Gretchen Schoner.
Thậm chí ở Kiewarra cũng có thể nhận thấy sự phân cấp xã hội, và Gretchen là một điển hình dễ thấy nhất với mái tóc vàng óng xõa ra đằng sau và nụ cười luôn nở trên môi giữa đám đông người hâm mộ. Bởi vậy Aaron và Ellie đã ngồi há hốc miệng ngạc nhiên khi thấy Luke xuất hiện ở công viên Centenary vào một buổi tối với cánh tay quàng qua vai cô bạn gái kia.
Sự phát triển vượt trội đã khiến Luke cao hơn nửa cái đầu so với phần lớn các bạn cùng lớp, vai rộng và ngực nở hơn thông thường. Dưới ánh sáng lờ mờ trong công viên tối hôm đó, với mái tóc của cô bạn Gretchen rủ xuống bên ngoài ống tay áo khoác, cộng thêm dáng điệu nghênh ngang khi bước đi của anh ta, lần đầu tiên Aaron nhận ra bạn mình trông giống một người đàn ông như thế nào.
Gretchen hai má đỏ ửng và cười khúc khích khi Luke giới thiệu bọn họ. Anh ta bắt gặp ánh mắt của Aaron đang lướt qua phần đỉnh đầu của cô và ra hiệu bằng một cái nháy mắt tinh tế. Aaron gật đầu, hoàn toàn bị ấn tượng. Có hàng nghìn nơi mà Gretchen Schoner có thể đến vào một buổi tối thứ Bảy, ấy vậy mà cô ở đây, tay trong tay với Luke.
Hiếm khi nào được mời nói chuyện với Gretchen trước đây, Aaron vừa ngạc nhiên vừa thấy thích thú. Cô quyến rũ, đối đáp thông minh và nhanh gọn. Cách nói chuyện lôi cuốn của cô khiến anh bật cười chỉ sau vài khoảnh khắc ngắn ngủi. Anh đã hiểu vì sao mọi người lại thích tụ tập quanh cô. Ở cô tỏa ra một nguồn năng lượng mà khiến người khác phải cầu xin được đắm mình trong đó.
Phía sau Aaron, Ellie hắng giọng, để bật ra một âm thanh nhỏ và anh chợt nhận ra mình gần như quên mất cô đang có mặt ở đó. Khi quay lại, đập vào mắt anh là cái nhìn khinh khỉnh nhưng không ngạc nhiên của cô, như thể anh và Luke đã trượt một bài kiểm tra mà đáng lý họ không được phép thất bại. Ánh mắt của anh chuyển từ nụ cười tỏa nắng của Gretchen sang biểu cảm lạnh lùng trên gương mặt Ellie, anh biết tình thế vô cùng gay go nhưng tất cả đã quá muộn. Anh liếc nhìn Luke, mong rằng anh ta cũng nhận ra. Nhưng Luke lại đang quan sát với sự tò mò và hào hứng. Trong phút giây căng thẳng đó, không ai nói với ai bất kỳ một lời nào.
Gretchen đột nhiên nở nụ cười bí ẩn với cô gái còn lại và thốt ra một lời nói đùa ác ý nhằm trêu chọc một trong hai người bạn của Ellie. Sau một thoáng im lặng, Ellie bỗng phì cười. Gretchen đã kết chuyện giữa họ bằng cách chuyền cho từng người điếu thuốc lá của cô. Chiếc ghế trong công viên có thêm một chỗ trống cho cô, vào buổi tối hôm đó và mọi buổi tối thứ Bảy của một năm sau này.
“Lạy Chúa, cô ấy dễ tan biến như bong bóng xà phòng vậy.” Ellie thì thầm với Aaron vào một buổi tối không lâu sau đó, nhưng khi nói cô không thể giấu nổi nụ cười của mình. Họ đều cười ngặt nghẽo trước câu chuyện của Gretchen về một chàng trai lớn tuổi hơn đã mời cô đi chơi bằng cách tạo chữ trên vụ mùa nhà anh ta và phá hủy toàn bộ cánh đồng của cha mình. Bây giờ thì cô và Luke đang trò chuyện thân mật, đầu sát đầu đến mức gần như chạm vào nhau. Gretchen cười sảng khoái và cô cụp mắt xuống khi Luke thì thầm gì đó mà Aaron không nghe thấy được. Anh sau đó quay lại với Ellie.
“Tớ với cậu nên đi đâu đó nếu cô ấy làm cậu thấy khó chịu.” Aaron nói. “Chúng ta không nhất thiết phải ở đây.”
Ellie đưa mắt nhìn anh qua làn khói thuốc mờ ảo rồi lắc đầu. “Không. Cô ấy tốt mà.” Ellie nói. “Đầu óc hơi trên mây một chút. Nhưng vô hại.”
“Vậy là đủ rồi.” Aaron thở dài nhẹ nhõm và nhận lấy điếu thuốc lá mà cô đưa cho anh. Anh đang chuẩn bị châm lửa thì thấy Luke quàng tay qua vai Gretchen và đặt lên môi cô một nụ hôn phớt nhẹ. Khi Luke ngồi lại, anh ta liếc nhìn về phía họ qua đỉnh đầu của Gretchen. Ellie không phản ứng gì, chăm chú nhìn điếu thuốc của mình với ánh mắt xa xăm.
Mọi thứ diễn ra trong chớp mắt, nhưng Aaron đã nhìn thấy cái nhíu mày thoáng qua trên khuôn mặt của bạn anh. Hóa ra không chỉ mỗi anh là cảm thấy hơi phiền lòng vì những cô gái đang lớn lên quá nhanh.