Hôm sau, họ tìm được Grant Dow khi hắn đang chổng mông sửa bồn rửa bát cho một phụ nữ. Một tay hắn đang cầm cờ lê, những đường ngấn mỡ lộ ra trước mắt.
“Này, anh ta sẽ quay lại sửa cho tôi cái đường ống bị gỉ đấy chứ?” Người phụ nữ hỏi khi Dow bị đưa đi.
“Tôi không nghĩ thế đâu.” Raco nói.
Những đứa con của người phụ nữ đó tròn mắt nhìn theo khi Dow được đưa ra xe cảnh sát. Biểu cảm trên mặt chúng như tấm gương phản chiếu khuôn mặt của Raco cách đó chỉ vài giờ đồng hồ, khi Falk cho anh ta xem tờ biên lai. Raco đã nháo nhào lao đi quanh đồn cảnh sát, những bước chân dồn dập, hoóc-môn hưng phấn tăng cao.
“Là số điện thoại của anh sao?” Anh ta hỏi đi hỏi lại. “Tại sao Karen Hadler lại muốn nói chuyện với anh? Về Grant sao?”
Falk đã thức gần như cả đêm tự hỏi mình chính câu hỏi đó, nhưng cũng chỉ biết lắc đầu.
“Tôi không biết nữa. Nếu thực sự là có gọi, thì rõ ràng cô ấy đã không để lại lời nhắn. Tôi đã kiểm tra lại lịch sử các cuộc gọi nhỡ. Nhưng chẳng có số nào trùng với số điện thoại nhà, chỗ làm việc, hay số di động của Karen cả. Và tôi biết chắc là tôi chưa bao giờ nói chuyện với cô ấy. Không phải chỉ là gần đây. Mà là chưa từng. Chưa một lần trong đời.”
“Nhưng chắc hẳn cô ấy biết anh là ai, đúng không?” Luke vẫn kể chuyện về anh. Barb và Gerry Hadler đã trông thấy anh trên ti-vi trước đó. Nhưng tại sao lại là anh nhỉ?
Raco nhấc điện thoại ở văn phòng lên và bấm dãy mười con số ấy. Anh ta nhìn theo Falk trong lúc ống nghe được áp sát vào tai. Chiếc điện thoại di động của Falk rung lên bần bật trong tay anh. Anh không thể nghe được lời nhắn khi máy trả lời tự động cất tiếng, nhưng anh biết nó đang nói gì. Anh đã lắng nghe giọng nói của chính mình rất nhiều lần suốt cả đêm khi gọi vào số đó từ chiếc điện thoại trong phòng mình với nỗi hoài nghi.
“Bạn đang gọi đến số của đặc vụ Aaron Falk. Xin hãy để lại lời nhắn.” Đó là những gì đoạn ghi âm nói. Ngắn gọn và ngọt ngào.
Raco cúp máy, nhìn anh chăm chú. “Suy nghĩ thử xem.”
“Tôi đã suy nghĩ rồi mà.”
“Nghĩ kĩ hơn nữa đi. Grant Dow và Luke không hòa thuận, chúng ta biết điều đó. Nhưng nếu Karen có vấn đề gì đó với hắn, tại sao cô ấy không gọi đến đồn cảnh sát ở ngay đây?”
“Anh có chắc là cô ấy chưa từng gọi không?”
“Không có bất cứ cuộc gọi nào từ người nhà Hadler đến đồn cảnh sát hay dịch vụ cấp cứu vào cái tuần trước khi họ bị sát hại.” Raco thuật lại. “Chúng tôi đã kiểm tra hồ sơ lưu trữ cuộc gọi vào cái ngày các thi thể được tìm thấy.”
Anh ta cầm cuốn tiểu thuyết, lật lên lật xuống trong tay, kiểm tra kĩ bìa sách. Rồi anh ta lại lật mở từng trang sách. Không còn gì khác kẹp giữa những trang sách cả.
“Cuốn sách viết về cái gì vậy?”
“Nó viết về một nữ thanh tra điều tra một loạt cái chết của các sinh viên tại một trường đại học ở Mỹ.” Falk nói, anh đã thức gần như suốt đêm để đọc nhanh từ đầu đến cuối cuốn tiểu thuyết. “Cô ấy nghĩ thủ phạm là một gã bất bình với xã hội trong thành phố, nhắm vào những đứa trẻ giàu có.”
“Nghe thật lố bịch. Có đúng hắn là thủ phạm không?”
“Ồ, không. Sự thật không phải thế. Hóa ra đó là mẹ của một trong số các cô gái ở ký túc xá nữ.”
“Một người mẹ á? Chúa ơi, thật điên rồ.” Raco bấu lấy sống mũi của anh ta, đóng sập cuốn sách lại. “Vậy chúng ta nên làm gì đây? Cuốn sách dở hơi này có ẩn chứa điều gì không?”
“Tôi không biết nữa. Không biết có ích gì không, nhưng tôi không nghĩ Karen đã đọc đến đoạn cuối của cuốn sách. Và tôi đã kiểm tra ngay khi thư viện mở cửa. Họ nói rằng cô ấy mượn rất nhiều sách cùng thể loại này.”
Raco ngồi xuống, chăm chăm nhìn vào tờ biên lai suốt một lúc lâu, đầu óc trống rỗng, rồi lại đứng thẳng dậy.
“Anh chắc chắn là cô ấy chưa từng gọi điện cho anh?”
“Một trăm phần trăm.”
“Được rồi. Vậy thì đi thôi.” Anh ta chộp lấy chùm chìa khóa xe để trên mặt bàn. “Anh không thể nói thêm gì cho chúng ta. Karen không thể kể cho chúng ta. Luke không thể kể cho chúng ta. Vậy hãy cùng tìm đến người còn lại duy nhất có khả năng giải thích cho chúng ta biết lý do tại sao tên của hắn lại nằm trên mảnh giấy được tìm thấy trong phòng ngủ của người phụ nữ đã chết.”
Họ để mặc Dow ngồi một mình trong phòng thẩm vấn suốt hơn một giờ đồng hồ.
“Tôi đã gọi điện đến Clyde.” Raco nói, lúc này đã bình tĩnh hơn. “Nói với họ rằng có một tay điều tra viên về tài chính khốn kiếp nào đó từ Melbourne xuất hiện để xem xét đống giấy tờ của gia đình Hadler. Nói rằng anh có vài câu hỏi về một tài liệu được tìm thấy ở nhà các nạn nhân, không biết họ có muốn tới và giám sát anh trong lúc anh đặt câu hỏi cho họ không? Họ đã từ chối, chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Thế nên chúng ta cứ việc mình mình làm thôi.”
“Ồ. Làm tốt lắm.” Falk nói, khá ngạc nhiên. Lần điều tra này anh chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ gọi điện báo cho sở cảnh sát ở Clyde. “Vậy chúng ta đã biết được những gì rồi nào?”
“Không tìm thấy bất cứ dấu vân tay nào của Dow ở nông trại.”
“Điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì. Găng tay được dùng vào việc đó mà. Thế còn chứng cứ ngoại phạm của anh ta thì sao?”
Raco lắc đầu.
“Rất chắc chắn mà cũng rất mong manh. Anh ta đang bận đào mương ở chỗ nào đó với hai gã bạn nghề của mình. Chắc chắn chúng tôi sẽ kiểm tra, nhưng kiểu gì tất cả cũng sẽ thề thốt chắc như đinh đóng cột là anh ta có mặt ở đó.”
“Được rồi, để xem anh ta sẽ nói gì.”
Dow đang tựa lưng ra phía sau ghế, hai cánh tay bắt chéo, mắt nhìn chăm chăm về phía trước. Hắn gần như không buồn ngước nhìn lên khi hai người họ bước vào phòng.
“Nhanh lên đi nào.” Hắn nói. “Vài người trong số chúng ta cần làm việc để kiếm ăn đấy nhé.”
“Anh muốn gọi luật sư tới không, Grant?” Raco nói trong lúc kéo ghế ra. “Anh có thể gọi nếu muốn.”
Dow cau mày. Luật sư của hắn có lẽ cũng chỉ là một tay gọi đến cho có giống như của Sullivan mà thôi, Falk nghĩ trong đầu. Một gã quanh năm suốt tháng chỉ biết đến ruộng đồng, gia súc. Dow lắc đầu.
“Chẳng có gì phải giấu giếm cả. Bắt đầu luôn đi.”
Hắn đang giận dữ nhiều hơn là lo lắng, Falk cảm thấy điểm này rất thú vị và cần ghi nhớ. Falk đặt tập tài liệu của mình lên bàn và im lặng trong giây lát.
“Hãy miêu tả mối quan hệ giữa anh và Karen Hadler.”
“Thèm thuồng từ xa.”
“Còn gì nữa không? Hãy nhớ là cô ấy được tìm thấy trong tình trạng bị sát hại.”
Dow nhún vai, không có vẻ gì là lúng túng. “Hết.”
“Nhưng anh cảm thấy cô ấy hấp dẫn kia mà.” Falk nói.
“Anh đã nhìn thấy cô ấy chưa? Tất nhiên là trước khi cô ấy xảy ra chuyện.”
Falk và Raco không nói gì, và Dow đảo mắt.
“Nghe này. Cô ta tạm ổn, tôi nghĩ vậy. Nói chung ở đây thế là được rồi.” Hắn nói.
“Lần cuối cùng anh nói chuyện với cô ấy là khi nào?”
Dow nhún vai. “Không nhớ.”
“Ngày thứ Hai trước khi cô ấy qua đời thì sao? Ngày Mười chín tháng Hai. Hoặc hai ngày sau đó?”
“Nghiêm túc nhé, không nhớ nữa.” Dow dịch chuyển người và chiếc ghế kêu lên kẽo kẹt dưới thân hình to lớn. “Nghe này, tôi có bắt buộc phải có mặt ở đây không? Có hợp pháp không? Tôi còn ti tỉ việc phải làm đấy.”
“Chúng ta sẽ đi thẳng vào chuyện chính luôn nhé.” Falk xen ngang. “Có lẽ anh có thể giải thích cho chúng tôi nghe tại sao tên của anh, Grant, lại được Karen Hadler viết trên tờ biên lai vào đúng cái tuần cô ấy bị sát hại?” Anh chuyển bản pho-to mẩu giấy sang phía bên kia bàn.
Âm thanh duy nhất trong căn phòng lúc này là tiếng o o của những bóng đèn huỳnh quang khi Dow chăm chú nhìn vào tờ giấy suốt một lúc lâu. Bất thình lình hắn đập mạnh lòng bàn tay xuống mặt bàn.
Cả hai người giật nảy mình.
“Các người đừng có mà buộc cái này lên cổ tôi.” Nước bọt của Dow phun phì phì sang phía bên kia bàn.
“Buộc cái gì lên cổ anh cơ hả Dow?” Giọng Raco vẫn thản nhiên.
“Cái gia đình chết tiệt đó. Nếu Luke có lên cơn và nổ súng vào vợ và con hắn, thì đó là việc của hắn.” Dow chỉ thẳng ngón tay mập mạp của mình về phía cả hai người ngồi đối diện. “Chuyện đó chả liên quan chó gì đến tôi cả, nghe rõ chưa?”
“Anh đã ở đâu vào buổi chiều họ bị sát hại?” Falk hỏi.
Dow lắc đầu, hai con mắt không một giây rời khỏi Falk. Cổ áo hắn ướt đẫm mồ hôi. “Anh bạn, anh xéo đi được rồi đấy. Anh đã gây ra quá đủ tổn thương cho Ellie rồi. Đừng có hủy hoại cả tôi và cậu tôi nữa. Như thể gọi là đuổi cùng diệt tận đấy.”
Raco hắng giọng trước khi Falk kịp đáp lời.
“Được rồi, Grant.” Giọng anh rất bình tĩnh. “Chúng tôi chỉ đang cố gắng tìm ra câu trả lời thôi. Thế nên hãy làm sao đơn giản nhất có thể. Anh đã nói với các cảnh sát từ Clyde là anh đang đào mương ở khu Eastway cùng với hai người khác mà anh đã kể tên ở đây. Anh chắc chắn đúng là thể chứ?”
“Phải, đúng là thế đấy. Cả ngày.”
“Và họ sẽ làm chứng cho anh chứ?”
“Tốt nhất là nên thế. Khi mà sự thật là vậy.” Dow cố gắng nhìn thẳng vào mắt họ trong lúc nói. Một con ruồi bay vo ve theo những vòng tròn rối mắt trên đầu họ khi sự im lặng kéo dài.
“Nói tôi nghe đi Grant, anh sẽ làm gì với nông trại sau khi cậu anh qua đời?” Falk nói.
Dow có vẻ bối rối khi bị chuyển chủ đề. “Hả?”
“Anh đã được chỉ định là người thừa kế mà, tôi có nghe kể rồi.”
“Rồi sao? Tôi xứng đáng mà.” Hắn ngắt lời.
“Như thế nào cơ, để cậu của anh sống trong chính cơ ngơi của mình khi ông ấy giả cả và bệnh tật sao? Thật là hào phóng quá nhỉ.” Thành thực mà nói, Falk không tìm được bất cứ lý do nào nói rằng Dow không nên nhận được quyền thừa kế, những lời nhận xét đó có vẻ đã chạm vào đúng chỗ nhạy cảm.
“Nhiều hơn thế một chút, thằng khốn thích tỏ ra biết tuốt.” Dow mở miệng định nói gì đó, nhưng sau khi nghĩ kĩ lại thôi. Hắn khép miệng vào trước khi nói tiếp. “Nói chung là tại sao lại không? Tôi là gia đình của cậu ấy cơ mà.”
“Tất cả những gì còn lại sau khi Ellie qua đời, phải không?” Falk tiếp tục đào sâu trong lúc Dow bực bội hít một hơi sâu. “Vậy là anh sẽ bán khu đất đó ngay khi có thể sao?”
“Tất nhiên là thế rồi. Còn lâu tôi mới có ý định cố gắng canh tác trên mảnh đất đó. Tôi có phải thằng ngu đâu. Nhất là khi cái đám người Trung Quốc ngoài kia đang sốt xình xịch muốn tìm mua đất. Kể cả mấy mảnh đất vớ vẩn như của bọn tôi.”
“Và như của gia đình Hadler nữa chứ hả?”
Dow ngừng lại. “Có lẽ thế.”
“Charlotte bé bỏng có lẽ cũng chẳng muốn lếch thếch vác phân bón đi làm đồng đâu nhỉ. Tôi nghe nói mảnh đất sớm hoặc muộn sẽ được rao bán. Hai mảnh đất ngay sát cạnh nhau.” Falk nhún vai. “Chúng sẽ hấp dẫn hơn nhiều đối với các nhà đầu tư nước ngoài. Chỉ riêng chuyện này cũng đã thú vị lắm rồi. Nhưng càng đặc biệt hơn nữa khi người chủ của một trong hai lại kết thúc đời mình với một phát đạn vào đầu.”
Lần này Dow không mở miệng đáp lời, và Falk biết trong đầu hắn cũng đã hiểu ra cùng một kết luận giống anh.
“Hãy quay lại chuyện của Karen.” Falk chộp ngay lấy lợi thế để thay đổi chiến thuật. “Anh đã bao giờ thử tìm cách tiếp cận cô ấy chưa?”
“Cái gì cơ?”
“Yêu đương? Hay tìm cách quan hệ?”
Dow khịt mũi. “Làm ơn đi. Người đàn bà ấy, đích thị là một nữ hoàng băng giá. Hơi đâu mà lãng phí thời gian.”
“Tôi nghĩ cô ấy đã từng từ chối anh thì có.” Falk nói. “Việc đó chắc hẳn khó chịu lắm nhỉ.”
“Đây đầy gái theo nhé, cảm ơn anh bạn, không cần lo cho tôi đâu. Còn cái cách mà anh bám riết theo Gretchen khắp thị trấn ấy, anh nên tự lo cho mình đi thì hơn.”
Falk bỏ qua lời nhận xét đó. “Karen có làm tổn thương cái tôi của anh không? Anh có tranh cãi gì đó với cô ấy không? Mọi chuyện trở nên rắc rối hơn chẳng hạn?”
“Gì chứ? Không có.” Đôi mắt của Dow liếc nhìn hết trái lại phải.
“Nhưng anh lại gây sự với chồng của cô ấy. Rất thường xuyên, theo những gì chúng tôi nghe được.” Raco nói.
“Thì đã sao? Gây sự chẳng vì lý do gì hết. Chỉ là tại thằng Luke đó cư xử như một thằng động rồ mà thôi. Chẳng liên quan chó gì đến vợ nó cả.” Tất cả chìm trong im lặng. Khi Falk tiếp tục nói, giọng anh trở nên nhỏ nhẹ.
“Grant này, chúng tôi sẽ kiểm tra lại mọi hoạt động của anh ngày hôm đó, và có thể mấy người bạn của anh sẽ bảo vệ cho anh. Vấn đề là một số chứng cứ ngoại phạm có thể sẽ rất giống với những tấm vữa mà anh vẫn làm đó. Lúc đầu, chúng liên kết với nhau chặt chẽ, nhưng khi anh đè chúng xuống, chúng sẽ vỡ vụn khá là nhanh đấy.”
Dow nhìn xuống một lát. Khi ngẩng đầu lên, thái độ của hắn đã thay đổi hoàn toàn. Hắn mỉm cười. Một nụ cười có tính toán, với nhiều ý nghĩa, đập vào mắt Falk.
“Sao nào, ý anh là giống như chứng cứ ngoại phạm của anh ấy hả? Kiểu như tại sao cô em họ của tôi lại viết ra tên của anh trước khi con bé qua đời, phải không?”
Sự im lặng trở nên căng như dây đàn khi ba cặp mắt nhìn vào tờ biên lai pho-to trên mặt bàn. So với Dow lúc này, Falk đã run rẩy hơn rất nhiều khi tên anh được tìm thấy trong số những món đồ thuộc sở hữu của Ellie. Anh đang tự hỏi điều gì đã khiến anh như thế thì Dow bật cười ầm ĩ.
“Cái hay ở đây là câu chuyện của tôi được xây nên từ những viên gạch rắn chắc, đúng chưa nào? Hãy kiểm tra đi, anh bạn, cứ tự nhiên. Đừng có hiểu sai tôi. Tôi chẳng thừa hơi quan tâm đến chuyện nhà Hadler. Và đúng, tôi sẽ bán nông trại của cậu tôi ngay khi có cơ hội nhận được nó. Nhưng tôi không giết hại họ, tôi không có mặt ở cái nông trại đó, và nếu các anh muốn đẩy tôi vào đấy, các anh sẽ phải dàn dựng kha khá đấy. Và các anh biết gì không?” Hắn dùng nắm tay đấm sầm lên mặt bàn. Tiếng đấm nghe như phát súng. “Tôi không nghĩ các anh đủ gan làm việc đó đâu.”
“Nếu anh có mặt ở đấy, Grant ạ, chúng tôi sẽ chứng minh được điều đó.”
Hắn cười khẩy. “Tôi sẽ chống mắt chờ xem.”