Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1496 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 22

Trở về căn phòng của mình, Falk đứng bên bậu cửa sổ, đưa mắt nhìn chằm chằm xuống con đường vắng vẻ phía dưới. Whitlam đã lái xe đưa anh về quán rượu và trước khi đi không quên vẫy tay chào anh thân thiện như một vị khách qua đường. Falk nhìn ông ta rời đi, sau đó trở lại chỗ đậu xe để kiểm tra xem lớp sơn trông có tệ như anh nhớ không. Những dòng chữ nguệch ngoạc trên xe sáng lên dưới ánh đèn nhợt nhạt, thêm nữa ai đó còn nhét một đống giấy bôi nhọ Falk vào dưới cần gạt nước trước tấm kính chắn gió.

Falk mệt mỏi lê bước lên cầu thang trong quán rượu và dành cả buổi tối hôm đó nằm trên giường xem xét nốt tập hồ sơ còn lại về vụ án nhà Hadler. Đôi mắt anh đau nhức. Đã khuya rồi nhưng anh vẫn cảm nhận được các dây thần kinh của mình bị kích thích do cốc cà phê của bà Sandra Whitlam. Bên ngoài cửa sổ, anh thấy một chiếc ô tô sáng đèn lẻ loi vụt qua và một con thú có túi ô-pốt nhỏ như một con mèo đang lon ton chạy dọc theo đường dây điện, cõng con của nó sau lưng. Rồi con phố lại chìm vào yên tĩnh. Cả vùng thôn quê yên tĩnh.

Đó là một phần lý do khiến dân thành phố như gia đình Whitlam phải ngỡ ngàng, Falk nghĩ. Sự yên tĩnh. Anh có thể hiểu vì sao họ tìm kiếm lối sống bình dị thôn dã ở đây, rất nhiều người cũng làm vậy. Ý tưởng về quê sinh sống có một sức hút kỳ lạ khó cưỡng khi người ta phải đối mặt với những vụ tắc đường kéo dài hoặc phải sống chen chúc trong một căn hộ không có vườn để trồng cây. Họ đều có chung niềm mong ước là được hít thở bầu không khí trong lành và biết rõ những người hàng xóm của mình. Trẻ con có thể ăn rau củ quả tự trồng ở nhà và hiểu được giá trị của một ngày làm việc lương thiện, chính đáng.

Khi đến nơi, lúc chiếc xe đã được dỡ xuống tất cả đồ đạc biến mất khỏi tầm mắt, họ nhìn xung quanh và bị những mảnh đất rộng lớn làm cho choáng ngợp. Không gian chính là thứ khiến họ bất ngờ trước tiên. Dù có phóng tầm mắt ra xa tít tắp thì họ cũng không thể nhìn thấy điểm tận cùng. Không gian đủ lớn để đắm chìm trong đó. Đủ để họ nhìn ngắm và không thấy khó chịu khi có ai đó đứng xen giữa họ và đường chân trời mênh mang.

Chẳng mấy chốc, họ sẽ nhận ra rau củ quả không tự nhiên phát triển như trong chiếc hộp đặt nơi cửa sổ ở thành phố. Rằng mỗi chồi xanh đều phải được nâng niu chăm sóc và bẩy lên từ đất cằn, và những người hàng xóm cũng bận rộn với hoa màu của họ trong quy mô sản xuất lớn hơn để có được nhiều sự ăn mừng hơn. Hàng ngày sẽ không còn cảnh xe nối xe đi lại như mắc cửi nhưng đồng thời cũng không có nhiều các tụ điểm tấp nập để lui tới.

Falk không trách gia đình Whitlam. Anh đã chứng kiến điều này rất nhiều lần khi còn nhỏ. Rất nhiều người tới đây nhìn ngắm những mảnh đất cằn cỗi trải rộng và họ có thể cảm nhận được cái nghèo xác xơ bao trùm khắp thị trấn này, rồi không lâu sau khuôn mặt họ đều biểu lộ chính xác một loại cảm xúc. “Tôi không hề biết thực tế trông lại thảm thương thế này.”

Anh quay mặt đi, nhớ lại cái đói khổ trong cuộc sống của người dân địa phương đã len lỏi một cách trần trụi vào những bức vẽ của trẻ con tại trường học như thế nào. Những khuôn mặt buồn rười rượi và phong cảnh phủ một màu nâu ảm đạm. Tranh của Billy Hadler có tươi sáng hơn một chút, Falk nghĩ. Những bức tranh của thằng bé được treo quanh trong nhà, màu sơn rực rỡ và khô cứng lại. Những khuôn mặt cười tươi xuất hiện bên ô cửa sổ máy bay. Các loại xe hơi khác nhau. Chí ít thằng bé Billy không buồn bã như những đứa trẻ khác, Falk nghĩ. Anh gần như bật cười thành tiếng trước sự ngớ ngẩn của mình. Billy đã chết, nhưng ít ra thằng bé không buồn. Cho đến lúc gần cuối đời. Chắc hẳn thằng bé đã rất khiếp sợ trong những giây phút cuối đời của nó.

Hàng trăm lần Falk cố tưởng tượng ra hình ảnh Luke đuổi theo đứa con trai duy nhất của mình. Anh có thể hình dung ra cảnh tượng đó, nhưng mọi thứ thật mơ hồ và không rõ nét. Anh nhớ lại lần cuối cùng gặp Luke. Năm năm trước, trong một ngày xám xịt không có gì đáng nhớ tại Melbourne. Đó là khi cơn mưa là nỗi phiền phức hơn là điều tốt lành. Kể từ đó, Falk phải tự thừa nhận rằng, có rất nhiều điều mà anh cảm thấy mình không hề biết về Luke.

Falk tình cờ gặp Luke tại quán bar Federation Square. Vừa tan làm, ủ dột, chán nản, Falk chỉ là một người đàn ông mệt mỏi trong bộ comple. Luke, thậm chí vẫn còn tươi tắn sau khi được giải thoát khỏi một cuộc thỏa thuận buôn bán dài lê thê, trông anh ta vẫn tràn đầy năng lượng và sức sống. Anh ta thoải mái dựa người vào một cái cột trong quán bar, chai bia đung đưa trong tay và gương mặt nở một nụ cười thích thú, lặng lẽ quan sát một đám đông những khách du lịch người Anh đeo ba-lô trên lưng xuất hiện đầu buổi tối ngày hôm đó và những người trẻ tuổi trông buồn chán với bộ quần áo màu đen từ đầu đến chân.

Anh ta chào Falk bằng một chai bia và một cái vỗ vai.

“Không thể giao cho anh ta việc xén lông cừu với mái tóc cắt kiểu như vậy.” Luke thản nhiên nói mà không hề giảm âm lượng. Anh ta chĩa chai bia về phía một thanh niên dáng người mảnh khảnh, đầu cạo trọc một phần, là một phần để theo kiểu thổ dân Mohawk, và nếu không nhầm thì kiểu đầu đó vô cùng đắt tiền. Falk mỉm cười đáp lại, nhưng anh tự hỏi tại sao Luke luôn đưa ra những lời bình phẩm kiểu con trai nông thôn mỗi khi họ gặp nhau. Anh ta điều hành một công ty nông nghiệp ở Kiewarra, nhưng luôn để lộ ra bản chất ếch ngồi đáy giếng của mình khi lên thành phố.

Tuy nhiên, đó là lời biện hộ ngắn gọn cho mối quan hệ ngày càng xa cách giữa họ mỗi lần gặp nhau. Falk mua một chầu rượu rồi hỏi thăm về bà Barb, ông Gerry và Gretchen. Mọi người đều khỏe, có vẻ là vậy. Chẳng có gì đáng để nói thêm.

Luke có hỏi Falk đã xoay xở thế nào kể từ khi cha anh qua đời vào năm trước đó. Mọi thứ vẫn ổn, Falk nói, vừa ngạc nhiên vừa biết ơn bạn mình vẫn nhớ đến điều này. Và cô gái mà Falk đang qua lại thì sao? Một lần nữa, anh ngạc nhiên. Tốt, cảm ơn. Cô ấy đã chuyển tới sống chung. Luke cười ranh mãnh. “Lạy Chúa, cẩn thận đấy. Một khi họ đã để miếng lót nệm lên ghế sofa nhà cậu, không bao giờ cậu đuổi họ đi được đâu.” Hai người bật cười, phá tan lớp bằng giữa họ.

Con trai Luke hiện giờ một tuổi, và lớn nhanh như thổi. Luke mở ảnh trong điện thoại của anh ta ra. Rất nhiều ảnh. Falk lượt xem các tấm ảnh với sự kiên nhẫn lịch sự của một người không có con. Falk lắng nghe khi Luke thuật lại những câu chuyện vặt vãnh về mấy người đồng nghiệp kinh doanh của anh ta, những người mà Falk chẳng bao giờ biết. Đổi lại, Luke cũng sẽ vờ tỏ ra hứng thú khi nghe Falk kể về công việc của mình, rằng anh luôn phải cúi mặt xuống bàn làm việc mà không còn chút thời gian nào để giải trí.

“Cậu giỏi lắm.” Luke luôn nói như vậy. “Lật tẩy những tên ăn cắp cặn bã đó. Nhưng anh ta nói theo kiểu kín đáo ám chỉ rằng, việc truy lùng những gã đàn ông lịch lãm trong bộ comple không phải là công việc thực thụ của một cảnh sát.

Tuy nhiên trong những trường hợp như vậy, Luke trở nên hứng thú hơn. Nhưng lần này không chỉ có câu chuyện về những người đàn ông lịch lãm trong bộ comple. Vợ một cầu thủ bóng đá được phát hiện đã chết với hai chiếc vali chứa hàng ngàn đô la ở chân giường. Falk đã được cử đi để lần theo dấu vết của tờ tiền giấy. Đó là một vụ kỳ lạ. Cô gái được tìm thấy trong bồn tắm. Chết do đuối nước.

Falk buột miệng nói ra và từng lời như ngưng đọng trong bầu không khí giữa hai người. Falk hắng giọng.

“Dạo gần đây cậu có vướng vào rắc rối nào ở Kiewarra không?” Anh không cần phải nói rõ là loại rắc rối nào. Luke quả quyết lắc đầu.

“Không, bạn hiền. Tớ yên ổn từ lâu rồi. Lần trước tớ đã nói với cậu.”

Falk cảm thấy miệng anh như chuẩn bị nói lời cảm ơn, nhưng vì lý do nào đó mà không thốt ra lời. Đừng như thế nữa chứ. Thay vào đó, anh im lặng và quan sát người bạn cũng đang đưa mắt nhìn mình chằm chằm.

Anh không biết chắc điều gì khiến bản thân muốn né tránh ánh mắt đó, nhưng lần này anh cảm thấy một thoáng khó chịu. Có thể là do sự căng thẳng mà công việc mang lại. Đói, mệt, và muốn nhanh chóng trở về nhà. Hoặc có thể do anh đã chán ngấy việc luôn phải tỏ ra biết ơn người đàn ông này. Cảm giác rằng dù câu chuyện có diễn ra theo chiều hướng nào, Luke vẫn có thể giải quyết một cách êm đẹp.

“Có bao giờ cậu định nói cho tớ biết thực sự ngày hôm đó cậu đã ở đâu không?” Falk nói.

Ánh mắt Luke chăm chú trở lại trước câu hỏi đó.

“Anh bạn, tớ đã nói với cậu rồi.” Anh ta nói. “Hàng ngàn lần. Tớ đang bắn thỏ vào lúc đó.”

“Được rồi. Vậy thôi.” Falk cố để không đảo mắt. Luôn là câu trả lời đó, kể từ lần đầu tiên anh hỏi anh ta cách đây nhiều năm. Câu trả lời chưa bao giờ hoàn toàn thuyết phục. Luke hiếm khi nào đi bắn thỏ một mình. Và Falk vẫn luôn nhớ khuôn mặt của Luke xuất hiện trước cửa sổ phòng anh nhiều năm trước. Ký ức của anh về đêm hôm đó chỉ bao trùm một nỗi sợ hãi và sự thở phào nhẹ nhõm khi anh nhìn thấy Luke, điều đó là sự thật, có cảm giác như câu chuyện chỉ là một lời buột miệng có căn cứ. Luke đưa mắt nhìn anh chăm chú.

“Vậy tớ có thể hỏi cậu đã ở đâu ngày hôm đó không?” Luke nói, giọng nhẹ nhàng một cách gượng gạo. “Nếu chúng ta định nói lại chuyện đó một lần nữa.”

Falk nhìn anh ta chằm chằm. “Cậu biết tớ ở đâu mà. Câu cá.”

“Ở dòng sông.”

“Thượng nguồn, cảm ơn.”

“Nhưng một mình.”

Falk không trả lời.

“Vậy tớ đoán là tớ sẽ phải tin lời cậu,” Luke nói, rồi nhấp một ngụm rượu, ánh mắt không rời Falk. “May mắn là, lời nói của cậu lại vô cùng tốt cho tớ, anh bạn. Nhưng dường như mọi chuyện sẽ tốt hơn nếu tớ và cậu cũng khẳng định rằng chúng ta đã cùng nhau bắn thỏ, cậu có nghĩ thế không?”

Hai người đàn ông nhìn nhau cho đến khi âm thanh trong quán bar càng lúc càng ồn ào, náo nhiệt. Falk cân nhắc xem nên làm gì tiếp theo. Sau đó anh chỉ nhấp một ngụm rượu và lặng thinh không đáp.

Cuối cùng họ đưa ra những lý do không thể cưỡng lại được như những chuyến tàu cần phải đi và những chuyến khởi hành sớm. Khi họ bắt tay nhau vì những gì cho thấy sẽ là lần cuối, một lần nữa, Falk cố gắng nhớ tại sao đến giờ này hai người vẫn còn là bạn.

Falk trở lại giường và tắt điện. Anh nằm thao thức một lúc lâu. Con nhện thợ săn đã xuất hiện trở lại vào buổi tối và bò ra phía sau cánh cửa phòng tắm. Ban đêm, bên ngoài mọi thứ tĩnh lặng như không còn sự sống. Falk biết anh cần ngủ một giấc, nhưng những mẩu hội thoại xưa và nay cứ ùa về trong tâm trí anh. Một lượng nhỏ caffeine cũng đủ làm não bộ tỉnh táo và khiến anh không tài nào chợp mắt được.

Anh xoay người và với tay bật chiếc đèn ngủ ở cạnh giường. Mấy cuốn sách anh mang về từ chỗ bà Barb sáng nay được đặt trên ghế và nằm ngay ngắn dưới cái mũ của anh. Anh sẽ mang chúng trở lại thư viện vào ngày mai. Anh cầm quyển sách đầu tiên lên. Một cuốn sách hướng dẫn cách trồng một khu vườn tươi tốt thân thiện với môi trường. Anh đã ngáp ngủ khi vừa đọc xong bìa sách. Việc này hầu như có hiệu quả tức thì, nhưng anh chỉ đơn thuần là không ngấm nổi quyển sách. Cuốn còn lại là một tiểu thuyết hình sự ly kỳ. Một người phụ nữ, một bóng dáng bí ẩn ẩn nấp trong bóng tối, một người đếm xác chết. Nội dung kiểu đại trà. Không quá phù hợp với sở thích của anh, nhưng nếu không ưa thích những điều kỳ bí thì hiện giờ anh đã không theo ngành cảnh sát. Anh tựa lưng vào gối và bắt đầu đọc những trang đầu tiên.

Đó là một cốt truyện dễ đoán, không có gì đặc biệt, và Falk đọc được khoảng ba mươi trang thì mắt anh bắt đầu trĩu xuống. Anh quyết định đọc nốt chương đó, và khi lật sang trang tiếp theo, một tờ giấy mỏng trượt ra, rơi xuống mặt anh.

Anh nhấc tờ giấy lên và nheo mắt nhìn. Một tờ biên lại thư viện cho thấy cuốn tiểu thuyết được Karen Hadler mượn vào thứ Hai ngày Mười chín tháng Hai. Bốn ngày trước khi cô chết, Falk nghĩ. Cô sử dụng từ biên lai để đánh dấu trang, và nghĩ đến việc cuốn sách tầm thường này là thứ cuối cùng cô đọc trong cuộc đời mình, anh cảm thấy thật chua xót. Anh chuẩn bị vò nát tờ biên lai thì nhìn thấy dấu bút mực ở mặt sau.

Tò mò, anh vuốt thẳng mẩu giấy và lật mặt sau lên xem. Anh mong rằng đó là danh sách những thứ cần mua sắm. Nhưng rồi anh thấy tim mình bắt đầu đập thình thịch. Anh cẩn thận miết chặt những nếp gấp và đặt nó dưới ánh đèn ngủ cạnh giường để nhìn rõ hơn những nét chữ viết láu của Karen.

Tại một thời điểm nào đó trong khoảng thời gian bốn ngày kể từ lúc Karen Hadler mượn quyển sách cho đến lúc bị bắn chết ở ngưỡng cửa, cô đã viết nguệch ngoạc hai dòng chữ ở mặt sau tờ biên lai. Dòng thứ nhất chỉ có một từ, khá là rối mắt, được viết một cách vội vàng và được gạch chân ba lần.

Grant??

Falk cố tập trung, nhưng ánh mắt anh lại bị thu hút bởi dãy số điện thoại gồm mười chữ số được viết ở dòng dưới. Anh nhìn chằm chằm vào dãy số cho đến khi đôi mắt nhòe nước và những con số bắt đầu nhảy múa, mờ đi. Anh nghe tiếng mạch máu chảy dồn dập qua bộ não tựa như tiếng rú đinh tai nhức óc. Anh nhắm mắt thật chặt, mở mắt ra, rồi lại chớp thêm cái nữa, nhưng những con số vẫn giữ nguyên thứ tự như vậy.

Falk không phải lãng phí thêm bất kỳ một khoảnh khắc nào để thắc mắc rằng đây là số điện thoại của ai. Anh không cần làm vậy. Anh biết rất rõ. Đó là số điện thoại của chính anh.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »