Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1509 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 34

Đó là một quãng đường dài khi đi bộ trở lại thị trấn. Falk cảm thấy mọi thứ quay cuồng từ chân lên đến đỉnh đầu đang đập thình thịch của anh. Đầu anh rồi như tơ vò. Anh hồi tưởng lại cuộc trò chuyện với Gretchen, suy nghĩ mọi thứ một cách tỉnh táo và cố gắng tìm kiếm những kẽ hở. Anh gọi điện cho Raco. Không nghe máy. Có lẽ anh ta vẫn đang giận. Falk để lại một lời nhắn, nhắc anh ta gọi lại cho mình.

Khi anh về tới Fleece, quán rượu đã gần đến giờ đóng cửa. Scott Whitlam đang đứng trước cửa quán thắt lại quai mũ bảo hiểm của mình. Mũi ông ta có vẻ đã đỡ sưng hơn so với hôm nọ. Whitlam liếc nhìn khuôn mặt của Falk rồi dừng lại.

“Anh ổn chứ?”

“Một đêm mệt mỏi.”

“Mặt anh nói lên tất cả rồi.” Whitlam cởi mũ ra. “Đi nào, tôi sẽ mời anh mấy ly.”

Bây giờ Falk chỉ muốn trèo lên cái cầu thang kia và nằm xuống giường ngủ của mình, nhưng anh cũng không còn sức lực để đôi co, đành đi theo Whitlam vào bên trong. Quán bar gần như không còn ai và McMurdo đang lau dọn quầy. Anh ta dừng tay khi thấy hai người bước vào, rồi lấy ra hai cốc bia mà không cần hỏi họ muốn uống gì. Whitlam đặt mũ bảo hiểm của mình lên quầy bar.

“Tôi sẽ trả tiền hai cốc này. Ghi vào hóa đơn nợ cho tôi nhé, anh bạn?” Ông ta nói với McMurdo.

Người phục vụ cau mày. “Không có hóa đơn.”

“Thôi nào. Tôi đến đây thường xuyên mà?”

“Anh bạn, đừng để tôi phải nói lại một lần nữa.”

“Thôi được.” Whitlam rút ví ra và nhanh chóng xem xét số tiền bên trong. “Đợi một chút - Chắc tôi để hết tiền trong thẻ rồi…”

“Để tôi trả cho.” Falk ngắt lời và đặt tờ hai mươi đô lên quầy, khoát tay trước sự từ chối của Whitlam. “Không sao, đừng bận tâm. Cạn ly nào.”

Falk nhấp một ngụm lớn. Càng uống hết nhanh, Falk càng sớm được trở về phòng.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Whitlam hỏi.

“Không có gì. Chỉ là tôi mệt muốn chết với cái thị trấn này”

“Có tiến triển gì mới chưa?”

Falk suy nghĩ liệu có nên nói cho ông ta. McMurdo đã ngừng thu dọn và đang im lặng lắng nghe từ phía sau quầy. Cuối cùng, anh quyết định chỉ nhún vai.

“Tôi rất vui vì sắp rời khỏi nơi này.” Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ trở lại Melbourne vào thứ Hai. Hoặc sớm hơn nếu Raco tiếp quản nốt phần việc còn lại.

Whitlam gật đầu. “Chúc mừng anh. Mặc dù…” Ông ta đưa một tay lên và bắt chéo hai ngón tay. “Không ngờ tôi lại đi theo con đường của anh sớm hơn tôi tưởng.”

“Anh sắp rời Kiewarra ư?”

“Mong là vậy. Tôi phải nhanh chóng làm điều gì đó cho Sandra. Cô ấy đã chán ngấy việc sống ở đây. Tôi vẫn đang tìm kiếm một chỗ làm mới, chắc là một trường học nào đó ở phía bắc. Có thay đổi một chút.”

“Phía bắc thời tiết nóng hơn đấy.”

“Ít ra ở đó có mưa.” Whitlam nói. “Nơi này thiếu nước trầm trọng. Cả thị trấn này sắp phát điên rồi.”

“Cái này tôi phải đồng ý.” Falk nói, rồi uống cạn ly của mình. Đầu anh nặng trĩu. Rượu, bia, cảm xúc, mọi thứ lẫn lộn.

Whitlam hiểu ý và uống nốt ly của ông ta.

“Phải rồi, bỏ đi là thượng sách. Dù sao thì ngày mai vẫn phải đến trường.” Whitlam giơ tay ra phía trước biểu thị một cái bắt tay. “Mong rằng tôi có thể gặp anh trước khi anh rời đi, nếu không còn cơ hội gặp lại thì, chúc may mắn.”

Falk bắt tay Whitlam. “Cảm ơn, anh cũng thế. Chúc may mắn khi tới phía bắc.”

Whitlam vui vẻ vẫy tay trước khi đạp xe đi. Falk đẩy hai cái cốc rỗng về phía McMurdo.

“Có phải tôi vừa nghe thấy anh nói sắp rời khỏi đây không?”

“Có lẽ vậy.” Falk đáp.

“Vậy à, không biết anh có tin hay không, nhưng tôi rất tiếc khi anh rời đi.” McMurdo nói. “Anh là người duy nhất luôn có trách nhiệm trong việc thanh toán. Điều này khiến tôi nhớ đến…” Anh ta mở khay đựng tiền ra và trả lại Falk tờ hai mươi đô. “Tôi sẽ ghi vào hóa đơn thuê phòng. Chắc sẽ giúp được anh phần nào trong việc tính toán chi phí liên quan đến công việc cảnh sát của anh.”

Falk ngạc nhiên nhận lại tờ hai mươi đô.

“Ồ, được. Cảm ơn anh. Tôi tưởng anh nói là không có hóa đơn.”

“Tôi chỉ nói thế với Whitlam thôi. Đối với anh thì được.”

Falk nhíu mày. “Nhưng với Whitlam thì không được à? Chắc hẳn anh biết ông ta rất rõ.”

McMurdo cười lớn. “Đúng rồi. Tôi biết kha khá về ông ta. Đó là lý do tại sao tôi biết chỗ ông ta đốt tiền.” Anh ta quay mặt về phía mấy cái máy đánh bài đang nhấp nháy ở căn phòng phía sau.

“Whitlam thích chơi mấy trò bài bạc này à?” Falk hỏi.

McMurdo gật đầu. “Ngoài ra còn mấy trò đua ngựa và đua chó. Ông ta một mắt luôn dán vào mấy kênh đua động vật, mắt còn lại kiểm tra mấy ứng dụng trên điện thoại di động của mình.”

“Chắc anh đùa.” Falk bị bất ngờ, nhưng đồng thời cũng không ngạc nhiên cho lắm. Falk nghĩ về mấy cuốn sách thể thao tại nhà riêng của Whitlam. Khi làm cái nghề này, anh đã gặp rất nhiều những con nghiện cờ bạc. Không có dấu hiệu đặc trưng nào cả. Đặc điểm chung duy nhất là họ đều chìm trong mộng tưởng và cuối cùng rơi vào cảnh túng quẫn.

“Ông ta rất kín đáo trong vấn đề này, nhưng anh sẽ nhìn thấy tất cả khi đứng sau quầy bar.” McMurdo nói. “Đặc biệt là khi nhắc đến khả năng chi trả tiền đồ uống. Và tôi không nghĩ ông ta thực sự thích mấy trò tầm thường này.”

“Không ư?”

“Không, tôi cảm thấy chúng chỉ là những thứ vô nghĩa đối với ông ta. Tuy nhiên, ông ta vẫn ngốn tiền vào mấy trò đó mỗi khi đến đây. Đó là lý do tại sao ông ta bỗng nhiên bị lôi vào vụ ẩu đả đêm hôm trước. Khi mà Jamie và Grant đánh nhau.”

“Điều này chắc chắn đúng chứ?”

“Dù sao thì tôi không nên kể mấy chuyện ngoài lề này.” McMurdo nói. “Thực ra thì tiêu tiền mình làm ra cũng chẳng có gì là bất hợp pháp cả. Cảm ơn Chúa. Nếu không thì tôi sẽ chẳng làm ăn gì được mất.”

“Thế thì ai cũng giống anh thôi.” Falk mỉm cười.

“Tuy nhiên mấy kiểu đánh bạc này lại là trò hút tiền khá ổn. Luôn luôn tìm các chiến lược và sơ hở của đối phương. Cuối ngày, anh sẽ chỉ thành công nếu chọn đúng con ngựa để đặt tiền vào đấy.”

Phòng của Falk chưa bao giờ có cảm giác thân thuộc như thế. Anh chải răng thậm chí không cần bật đèn, sau đó nặng nề đổ người lên giường. Mặc dù tâm trí đang rối bời, nhưng anh chẳng nghĩ được gì nữa vì đã kiệt sức. Cơn buồn ngủ đã khống chế anh.

Ở bên ngoài, một cái cân bằng sắt tây lăn trên mặt đường, tiếng kim loại vang lên lách cách giữa màn đêm tĩnh lặng. Trong cơn mơ màng, Falk nhớ lại những âm thanh giả tạo của mấy trò cờ bạc. Anh nhắm mắt. McMurdo nói không sai về mấy trò cờ bạc bịp. Giống như trường hợp này. Đôi khi mọi chiến lược trên thế giới cũng không thể giúp được gì.

Anh sẽ chỉ thành công nếu chọn đúng con ngựa để đặt tiền vào đấy.

Một suy nghĩ chợt nổi lên trong đầu Falk. Uể oải và lờ đờ, bởi vì nó đã trở thành thứ gì đó thâm căn cố đế đến mức bảo thủ. Đông cứng lại và rất khó để thay đổi. Nó như cái mấu của bánh răng, miễn cưỡng quay thêm một nhịp nữa rồi sau đó dừng lại, đứng im thin thít.

Falk từ từ hé mở đôi mắt. Xung quanh tối om, nhưng anh cứ nhìn chằm chằm vào khoảng không tối đen như mực mà suy nghĩ.

Anh hình dung Kiewarra trong một không gian ba chiều. Anh tưởng tượng mình đang leo lên một ngọn núi, và mọi thứ bên dưới nhỏ dần khi anh trèo lên cao hơn. Khi leo tới đỉnh, anh nhìn xuống phía dưới. Bao trùm toàn bộ thị trấn là trận hạn hán và vụ thảm sát của gia đình Hadler. Lần đầu tiên, anh cảm nhận được điều gì đó khi nhìn từ một góc độ khác biệt.

Falk xoáy sâu vào suy nghĩ đó, với đôi mắt mở nhìn vô định trong bóng tối một lúc lâu. Anh thử lắp ráp mọi chi tiết dưới một góc độ mới. Cuối cùng anh ngồi dậy, cơn buồn ngủ đã hoàn toàn biến mất. Anh mặc một chiếc áo phông và xỏ giày. Anh cầm chiếc đèn pin và một tờ báo cũ rồi từ từ bước xuống cầu thang, đi ra bãi đậu xe.

Chiếc xe vẫn ở nguyên chỗ cũ. Mùi phân bốc lên khiến anh chảy cả nước mắt, nhưng anh dường như không quan tâm tới. Anh gỡ tấm bạt ra và dùng tờ báo như cái găng tay, cố gắng mở ngăn để hành lý. Nó tách biệt với thân xe bởi hàng ghế phía sau, do đó không phải hứng chịu hàng tá chất thải mà kẻ nào đó đã đổ lên xe anh.

Falk bật đèn pin và soi vào ngăn để hành lý trống trơn. Anh đứng như vậy một lúc lâu. Sau đó anh rút điện thoại ra và chụp một bức ảnh.

Trở về phòng, anh nằm loay hoay một lúc rồi mới chìm được vào giấc ngủ. Khi mặt trời lên, anh tỉnh dậy và thay quần áo từ rất sớm, sau đó sốt ruột chờ đợi. Đúng khoảnh khắc kim đồng hồ nhích đến chín giờ, Falk rút điện thoại di động ra và gọi.

Lòng bàn tay Luke Hadler chảy mồ hôi ướt nhẹp trên chiếc vô lăng. Điều hòa nhiệt độ đã hoạt động hết công suất nhưng dường như không khiến Luke cảm thấy mát hơn kể từ khi anh rời nông trại nhà Jamie Sullivan. Cổ họng anh khô khốc và anh ước gì có một chai nước trên tay. Anh cố gắng tập trung vào con đường trước mặt. Sắp về đến nhà rồi. Chỉ cần đến đó thôi.

Khi rẽ vào đoạn đường cuối, anh nhìn thấy một bóng người xuất hiện phía trước. Đứng một mình bên đường. Vẫy tay.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »