Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1494 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 20

Falk nhìn qua tấm kính dày trên cánh cửa dẫn vào phòng thẩm vấn duy nhất của đồn cảnh sát. Jamie Sullivan đang ngồi phía bên kia bàn, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm cái cốc giấy. Trông anh ta có vẻ nhỏ bé hơn so với khi họ ngồi nói chuyện ở phòng khách nhà anh ta.

Falk cảm thấy tội lỗi khi để Gretchen một mình tại công viên. Anh đã do dự khi cô nhìn thẳng vào mắt anh và nói rằng mọi thứ ổn thôi. Anh không tin cô, vậy nên cô đã mỉm cười với anh và đẩy anh về phía chiếc xe.

“Đi đi. Không sao đâu. Gọi cho em sau nhé.”

Và anh lái xe đi.

“Anh đã tìm được gì rồi?” Falk hỏi Raco. Viên trung sĩ nói cho anh và Falk gật đầu, cảm thấy ấn tượng.

“Ngay từ ban đầu câu chuyện đã rõ ràng như vậy rồi.” Raco nói. “Chỉ là nó đã bị lu mờ trước mọi thứ xảy ra ngày hôm đó.”

“Ừ, phải rồi, đó là một ngày bận rộn. Đặc biệt là đối với Jamie Sullivan, có vẻ là vậy.”

Sullivan ngẩng đầu lên khi hai người họ bước vào. Ngón tay anh ta siết chặt cái cốc giấy.

“Phải rồi, Jamie. Tôi muốn thông báo rằng anh không bị bắt.” Raco nghiêm nghị nói. “Nhưng chúng tôi muốn làm rõ vài chuyện mà chúng ta đã nói cách đây mấy hôm. Anh nhớ Falk, nhân viên cảnh sát liên bang chứ. Anh ấy cũng sẽ tham gia vào cuộc nói chuyện này, nếu anh thấy không phiền?

Sullivan nuốt nước bọt. Anh ta nhìn tới nhìn lui, không biết nên trả lời thế nào.

“Tôi đoán anh ta làm việc cho Gerry và Barb, phải vậy không?”

“Không chính thức.” Raco nói.

“Tôi có cần luật sư của mình không?”

“Nếu anh thích.”

Căn phòng trở nên yên lặng. Nếu anh ta có thì luật sư của Sullivan cũng phải dành đến năm mươi tuần để giải quyết các tranh chấp về tài sản và các hợp đồng gia súc, Falk thầm nghĩ. Đây có thể là một phạm vi hoàn toàn mới dành cho anh. Đó là còn chưa nhắc tới chi phí được trả trong mỗi giờ. Sullivan dường như cũng đi đến kết cục tương tự.

“Tôi không bị bắt chứ?”

“Không.”

“Được thôi.” Sullivan nói. “Vậy thì hỏi nhanh đi. Tôi còn phải quay về nhà.”

“Tốt. Chúng tôi đã tới nhà anh hai hôm trước, Jamie.” Raco bắt đầu. “Để nói về cái ngày mà Luke, Karen và Billy Hadler qua đời.”

“Đúng vậy.” Những giọt mồ hôi lấm tấm trên phần nhân trung của Sullivan.

“Và trong buổi nói chuyện đó, anh đã nói với chúng tôi rằng sau khi Luke Hadler rời trang trại nhà anh vào khoảng 4.30 chiều, anh đã ở lại. Anh nói rằng…” Raco xem lại mấy tờ ghi chú của mình. “ Tôi đã ở lại nông trại. Làm một vài việc. Ăn tối với bà nội.”

Sullivan lặng thinh không đáp.

“Có điều gì anh muốn nói với chúng tôi về điểm này không?”

Sullivan đưa mắt nhìn Falk và Raco. Anh ta lắc đầu.

“Được rồi.” Raco nói, đẩy một xấp giấy trên mặt bàn về phía anh ta. “Anh biết đây là gì không?”

Sullivan liếm đôi môi khô khốc của mình. Hai lần. “Bản báo cáo của CFA.” Anh ta nói.

“Đúng vậy. Anh có thể thấy ngày ghi trên phần đóng dấu trùng với ngày mà gia đình Hadler qua đời. Mỗi khi lực lượng cứu hỏa được gọi đi, họ sẽ ghi lại ngày tháng. Trong trường hợp này, họ đang trả lời một báo động khẩn cấp. Anh có thể thấy ở đây.” Raco chỉ vào dòng chữ được in trên giấy. “Và ở dưới, đây là địa chỉ mà họ được gọi tới. Anh có nhận ra địa chỉ này không?”

“Dĩ nhiên.” Anh ta ngập ngừng một lúc lâu. “Là nông trại nhà tôi.”

“Theo bản kết luận…” Raco cầm tập báo cáo lên. “Đội cứu hỏa đã được gọi tới nông trại của anh lúc 5 giờ 40 phút chiều. Họ nhận được tín hiệu cảnh báo tự động khi bà anh kích hoạt còi báo động. Họ tới và phát hiện chỉ có một mình là anh ở trong nhà với cái bếp nấu đang bốc cháy. Ở đây có ghi họ đã dập tắt ngọn lửa và trấn an bà anh. Họ cố gắng gọi cho anh nhưng anh không trả lời điện thoại, nhưng sau đó anh trở lại ngôi nhà. Đó là lúc 6 giờ 5 phút tối, theo bản báo cáo này.”

“Tôi đã ở ngoài đồng.”

“Anh không hề. Tôi đã gọi cho người phụ trách viết bản báo cáo. Anh ta nhớ rằng anh đi về từ phía con đường chính.”

Mọi người nhìn nhau chằm chằm. Sullivan là người thu lại ánh mắt của anh ta trước, nhìn xuống mặt bàn như thể câu trả lời xuất hiện trên đó. Một con ruồi bay vòng vòng quanh đầu họ với tiếng vo ve khe khẽ.

“Tôi đã ở ngoài đồng sau khi Luke rời đi, nhưng sau đó tôi lái xe ra ngoài một chút.” Sullivan nói.

“Đi đâu?”

“Không đi đâu cả. Chỉ lượn lờ xung quanh thôi.”

“Cụ thể đi.” Falk nói.

“Chỉ đi ra ngoài thôi. Không gần với chỗ nhà Hadler. Lúc đó tôi cần một chút không gian để suy nghĩ.”

Falk nhìn anh ta.

Sullivan cố nhìn thẳng vào mắt anh.

“Nông trại của anh.” Falk nói. “Rộng bao nhiêu?”

Sullivan ngập ngừng, cảm thấy câu hỏi là một cái bẫy. “Khoảng vài trăm mẫu.”

“Vậy thì khá là lớn.”

“Đủ lớn.”

“Vậy hãy cho tôi biết tại sao một người đàn ông dành từ mười hai đến mười bốn tiếng mỗi ngày trên cánh đồng rộng vài trăm mẫu lại cần thêm không gian để suy nghĩ?”

Sullivan quay mặt đi.

“Vậy cứ cho rằng anh đã lái xe ra ngoài. Một mình. Lý do anh giữ im lặng về chuyện này là gì?” Raco nói.

Sullivan liếc nhìn lên trần nhà, cân nhắc rồi loại bỏ câu trả lời ban đầu của mình. Anh ta thả lỏng bàn tay rồi lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt họ một cách đàng hoàng.

“Tôi biết khi nói ra thì mọi chuyện nghe như thế nào và tôi không muốn vướng vào rắc rối. Thật lòng mà nói, tôi đã mong rằng anh sẽ không phát hiện ra.”

Đây là lần đầu tiên Falk cảm thấy mình được nghe một lời nói thật. Từ tập hồ sơ, anh biết được Sullivan hai mươi lăm tuổi và đã chuyển tới Kiewarra mười năm trước với người cha quá cố và bà nội của mình. Hơn một thập kỷ sau cái ngày Ellie chết đuối. Sau đó bầu không khí lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng.

“Cái tên Ellie Deacon có ý nghĩa gì với anh không?” Anh hỏi.

Sullivan ngước lên nhìn với nét biểu cảm thoáng qua trên gương mặt mà Falk không thể hiểu được đó là gì.

“Tôi biết cô bé đã chết. Rất nhiều năm trước đây. Và tôi biết…” Anh ta gật đầu về phía Falk. “Tôi biết Luke và… và anh… là bạn của cô ấy. Đó là tất cả.”

“Luke có bao giờ kể về cô ấy không?”

Sullivan lắc đầu. “Không phải kể với tôi. Anh ấy có nhắc đến cô ấy một hay hai lần gì đó, rằng anh ấy có một người bạn và cô gái đã bị chết đuối, nhưng anh ấy không nói nhiều về chuyện trong quá khứ.”

Falk lật mấy tập tài liệu cho đến khi nhìn thấy bức ảnh mình đang tìm kiếm và đẩy nó sang mặt bàn phía bên kia. Đó là bức ảnh chụp cận cảnh bên trong khoang chở hàng chiếc xe của Luke, phóng to bốn vạch kẻ chỗ gần thi thể của anh ta.

“Anh có biết đây là gì không?” Falk nói, và Sullivan nhìn chằm chằm vào bức ảnh.

Bốn vạch kẻ. Chia làm hai cột, mỗi cột hai vạch kẻ mặt trong của khoang xe, cách nhau khoảng một mét. Sullivan không hề chạm vào bức ảnh. Ánh mắt anh ta lướt qua hình ảnh như thể đang cố gắng suy nghĩ điều gì đó.

“Vết gì?” anh ta nói. Gương mặt không biểu lộ sự tin chắc hay có ý muốn thuyết phục ai.

“Được rồi.” Falk thu bức ảnh lại.

“Nghe này, tôi không hề giết họ.” Giọng Sullivan nghe to hơn. “Luke là bạn của tôi. Anh ấy là một người bạn tốt đối với tôi.”

“Vậy thì hãy giúp chúng tôi.” Raco nói. “Giúp Luke. Đừng khiến chúng tôi mất thời gian ngồi nhìn anh trong khi chúng tôi cần tìm kiếm ở nơi nào đó khác.”

Mồ hôi bắt đầu rỉ thành hình tròn dưới cánh tay chiếc áo sơ mi xanh của Sullivan. Mùi cơ thể của anh ta phả qua mặt bàn khi anh ta thở mạnh. Sự im lặng tiếp tục kéo dài.

Falk đánh liều nói. “Jamie. Chồng của cô ấy không nhất thiết phải biết đâu.”

Sullivan ngước mắt lên, và trong một khoảnh khắc, gương mặt anh ta biểu lộ một nụ cười tinh quái.

“Anh nghĩ rằng tôi có quan hệ với vợ của người khác à?”

“Tôi nghĩ rằng nếu có ai đó khẳng định được anh đã ở đâu, thì tốt nhất anh nên nói với chúng tôi ngay bây giờ.”

Sullivan tiếp tục im lặng. Họ chờ đợi. Sau đó người nông dân này khẽ lắc đầu. “Không có.”

Có gì đó không đúng lắm, Falk nghĩ. Nhưng đồng thời anh cũng có cảm giác rằng mình không hoàn toàn sai.

“Còn gì tồi tệ hơn việc bị tình nghi là kẻ giết ba mạng người chứ?” Falk cất tiếng nói nửa tiếng sau khi họ nhìn Sullivan lên xe và rời đi. Cuộc thẩm vấn cứ loanh quanh cho đến khi Sullivan khoanh tay trước ngực. Anh ta từ chối nói thêm bất kỳ điều gì ngoại trừ việc khăng khăng nói rằng anh ta cần kiểm tra xem bà mình còn ổn không hoặc gọi cho ai đó để sắp xếp các cuộc hẹn.

“Đúng vậy, anh ta e sợ điều gì đó.” Raco nói. “Chính xác đó là điều gì?”

“Chúng ta sẽ để ý anh ta kỹ lưỡng hơn.” Falk nói. “Tôi sẽ quay trở lại quán rượu một chút, cần xem xét đống hồ sơ còn lại của nhà Hadler.”

Đồng thời trong một thoáng hoài nghi, anh nhớ lại lời một người đã luôn nói với anh rằng, hãy đi theo tiếng gọi của đồng tiền. Đó là một lời khuyên đúng đắn. Raco châm một điếu thuốc và cùng anh đi bộ ra chỗ chiếc xe đang đỗ trên mảnh đất trống phía sau đồn cảnh sát. Họ vòng qua góc nhà và Falk chết lặng. Anh đứng lại, nhìn chằm chằm, chờ cho bộ não kịp xử lý điều mà mắt anh đang nhìn thấy.

Trên khắp cánh cửa và nắp ca-pô chiếc xe của anh, thông điệp được rạch đi rạch lại nhiều lần trên lớp sơn. Các con chữ lóe lên màu bạc dưới ánh nắng gay gắt.

BỌN TAO SẼ LỘT DA MÀY TÊN GIẾT NGƯỜI CẶN BÃ

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »