Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1512 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 36

Chín mươi phút sau, Falk và Raco ngồi trên hàng ghế đầu của chiếc xe cảnh sát, lặng im quan sát trường học. Họ đậu xe trên một ngọn đồi phía con đường phụ, vị trí thuận lợi này giúp họ nhìn thấy rõ tòa nhà chính và sân chơi phía trước.

Cửa sau của chiếc xe mở ra, cảnh sát Barnes trèo vào bên trong. Anh ta vừa đi bộ lên đồi nên thở hồng hộc. Anh ta len vào khoảng trống giữa hai ghế trước và xòe lòng bàn tay ra, hãnh diện khi tìm được hai viên đạn nhãn hiệu Remington mới cứng.

Raco cầm viên đạn lên và xem xét kỹ lưỡng hình dáng, cấu tạo của nó. Anh ta gật đầu. Cùng nhãn hiệu với viên đạn được tìm thấy trong cơ thể của Luke, Karen và Billy Hadler. Đội pháp y sẽ đưa ra kết luận chặt chẽ hơn, nhưng thời điểm hiện tại, những gì họ tìm thấy là quá tốt rồi.

“Đúng như anh nói, mấy viên đạn này được cất trong kho để hàng của người trông coi trường học.” Barnes gần như nhảy bổ lên từ chỗ ngồi của mình.

“Có gặp rắc rối gì khi đi vào không?” Falk hỏi.

Barnes cố gắng nhưng không thể giấu nổi niềm tự hào về chiến tích của mình. “Tôi đến thẳng chỗ người trông coi. Nói rằng phải ‘thanh tra định kỳ’. Có biện pháp bảo đảm, giơ mấy cái giấy phép ra. Thế là anh ta cho tôi vào luôn. Quá dễ dàng. Sau đó tôi dọa anh ta rằng có rất nhiều sai phạm ở đây để anh ta không dám nói với ai. Cuối cùng tôi bảo rằng tôi sẽ làm ngơ chuyện này cho tới lần thanh tra tiếp theo nếu anh ta tự giải quyết mọi thứ. Anh ta nửa lời cũng không dám hé ra đâu.”

“Làm tốt lắm.” Raco động viên. “Miễn là trong vài giờ đồng hồ tới anh ta không nói gì với Whitlam là ổn rồi. Lực lượng cảnh sát từ Clyde sẽ hỗ trợ chúng ta trong khoảng bốn mươi phút nữa.”

“Tôi không hiểu tại sao chúng ta không xông thẳng vào đấy và bắt giữ tên khốn đó?” Barnes cằn nhằn ở ghế sau. “Cảnh sát ở Clyde chẳng nhúng tay vào bất cứ việc gì để xứng đáng với chiến công này.”

Raco vẫn đang quan sát trường học. “Rồi chúng ta sẽ được vinh danh thôi, anh bạn, đừng lo lắng.” Anh ta nói. “Chẳng có ai khen thưởng chúng ta vì khám xét nhà và lần theo báo cáo tài chính của ông ta đâu.”

“Vậy thì mong rằng họ hãy nhanh lên.” Barnes nói. “Phải, tôi cũng mong vậy” Falk tiếp lời.

Ba người tiếp tục theo dõi tòa nhà từ khoảng cách xa. Tiếng chuông vang lên và cổng trường rộng mở. Một đám học sinh ùa ra ngoài, tụ tập thành từng tốp nhỏ, say sưa tận hưởng sự tự do, thoải mái của giờ giải lao. Đằng sau chúng, Falk có thể nhận ra một bóng hình đang tựa vào ô cửa chính. Đầu đội mũ, tay cầm tách cà phê, chiếc cà vạt đỏ nổi bật trên nền áo sơ mi trắng. Scott Whitlam. Falk cảm thấy Barnes nhúc nhích.

“Năm mươi ngàn đô. Cái giá bẩn thỉu để giết chết ba mạng người.” Barnes nói.

“Thực sự thì không liên quan nhiều đến tiền bạc như anh nghĩ đâu.” Falk đáp. “Những con bạc như ông ta luôn theo đuổi những thứ khác nữa. Mọi thứ chìm vào tuyệt vọng nhanh lắm. Họ luôn nghĩ mình có cơ hội thứ hai khi tung xúc xắc. Vấn đề ở đây là, Whitlam đang theo đuổi điều gì?”

“Dù là gì đi chăng nữa thì cũng không thể biện minh cho hành động dã man này.” Barnes trả lời.

“Không, nhưng nếu số tiền đó rơi vào tay anh.” Falk nói. “Nó có thể trở nên cực kỳ ghê tởm đấy.”

Whitlam đứng ở cổng chính trường học, nâng niu tách cà phê trong tay. Gió lại nổi lên xào xạc. Ông ta có thể cảm thấy các hạt bụi li ti đang bám vào những giọt mồ hôi lấm tấm trên da. Lũ trẻ đang la hét và nô đùa trên sân ngay trước mặt, và ông tự hỏi liệu mình có thể bắt đầu thở phào nhẹ nhõm. Chỉ còn vài ngày nữa và Falk sẽ rời khỏi thị trấn này, nếu may mắn thì anh sẽ rời đi sớm hơn. Khi ấy ông ta có thể hít thở bình thường rồi. Chứ trước đây thì ông ta không đủ dũng khí để làm điều đó.

Chỉ còn vài tháng nữa. Đầu cúi xuống, vận may mỉm cười và ông ta có thể rời nơi này để tới miền bắc. Một phần nào đó trong ông ta vẫn không thể tin nổi mình đã làm được đến mức này. Ông ta suýt bị một cơn đau tim khi Raco nói rằng họ đã thu thập được đoạn băng an ninh từ nông trại nhà Hadler. Ông ta không hề biết nông trại đó cũng có máy quay, và ông ta đã vã mồ hôi hột khi ngồi giữa hai viên cảnh sát, tưởng rằng mình sắp bị lộ tẩy.

Ông ta phải rời khỏi thị trấn này. Ông ta phải thuyết phục Sandra cho mình thêm một cơ hội cuối cùng. Một lần nữa làm lại cuộc đời và lần này ông ta sẽ dừng mấy trò bài bạc lại. Ông ta đã hứa hẹn. Ông ta đã nói những lời này với cô vào đêm hôm trước, và trong dòng nước mắt, lần đầu tiên ông ta cảm nhận được những lời nói thực sự bắt nguồn từ tâm can ông ta. Cô chỉ đứng lặng im nhìn. Cô đã nghe những điều này trước đây. Ngay trước khi họ chuyển tới Kiewarra, và ít nhất hai lần nữa trước cả khoảng thời gian đó. Nhưng lần này ông ta buộc phải lấy được niềm tin của vợ. Hơn thế nữa, ông ta tự nhủ, bản thân ông ta cũng phải làm vậy. Ông ta phải dừng lại. Bởi vì lần này có quá nhiều rủi ro mà ông ta không thể chịu đựng được nếu thất bại.

Chỉ cần nghĩ đến điều đó, ruột gan ông ta đã cồn cào. Sandra vô cùng lo lắng, nhưng cô không hề biết sức nặng thật sự của lưỡi rìu đang treo lơ lửng trên đầu họ. Cô chỉ nghĩ rằng việc luôn bị bội chi và nợ tiền ngân hàng là điều tồi tệ nhất trong đống vấn đề của mình. Nỗi tủi nhục khi phải bí mật trả tiền tạp hóa hàng tuần bằng thẻ tín dụng. Lúc nào cũng phải ra vẻ giàu sang, đầy đủ trong khi phải đi ở nhà thuê và dùng những chiếc máy pha cà phê mua trả góp. Cô nghĩ rằng những vấn đề đó kéo dài từ ngày này qua ngày khác, nhưng sẽ không còn lâu nữa. Cô không hề biết về những khoản nợ kéo dài suốt từ đây đến tận Melbourne.

Hay nỗi kinh hoàng đang chờ đợi cô và con gái ở cuối con đường nếu ông ta không trả những khoản nợ đó.

Whitlam gần như mỉm cười, một nụ cười kỳ dị và dữ tợn trước suy nghĩ sẽ nói cho cô biết sự thật. Chỉ riêng lời hứa về chiếc súng bắn đinh cũng đủ để thuyết phục cô bỏ chạy tới miền bắc.

Chúng đã gửi tin nhắn đến nhà của ông ta. Ngay tại đây, tại Kiewarra. Hai tên cổ rụt lực lưỡng đến từ Melbourne, đã xuất hiện trước cửa căn nhà gọn gàng, ngăn nắp của ông ta để thông báo rằng ông chủ của chúng đã bắt đầu cảm thấy bực bội. Trả tiền. Chúng lôi chiếc súng bắn đinh ra trước mặt ông ta. Whitlam cứng đờ vì sợ hãi. Sandra và Danielle lúc đó đang ở trong nhà. Ông ta nghe thấy tiếng hai mẹ con xì xào trong phòng ăn khi hai gã đàn ông to lớn mô tả chi tiết bằng giọng trầm trầm những gì chúng sẽ làm với vợ con ông ta nếu ông ta không mang tiền đến trả. Đó là điều kinh khủng nhất mà ông ta từng được nghe.

Thông báo của quỹ Tài trợ Giáo dục Crossley đã được gửi tới hai ngày sau đó. Bức thư được chuyển thẳng đến cho Whitlam, kèm với đó là lá đơn xin nghỉ phép của Karen, đặt trên bàn làm việc của ông ta.

Ông ta đã quyết định mà không cần đến một giây suy nghĩ. Họ tài trợ hàng triệu đô. Năm mươi ngàn chỉ là một giọt nước nhỏ giữa đại dương bao la đối với đám người giàu có đó. Ông ta sẽ dùng số tiền này cho hoạt động nào đó mơ hồ và khó định lượng, chẳng hạn như các khóa đào tạo hoặc chương trình hỗ trợ học sinh nghèo vượt khó. Cách làm này có thể giải quyết những bài toán khó mà ông ta đang vướng phải. Một cách tạm thời. Nhưng hiện giờ đó là tất cả những gì ông ta cần. Rõ ràng số tiền này không đủ để ông ta xóa nợ, nhưng đủ để ông ta mua được một chút không gian hít thở cho riêng mình.

Ông ta đã không suy nghĩ nhiều khi chuyển tiền vào tài khoản của mình. Ông ta chỉ đơn giản trao đổi thông tin tài khoản nhà trường bằng thông tin tài khoản cá nhân. Đó là một tài khoản bí mật mà Sandra không hề hay biết. Rồi ông ta đề tên nhà trường lên mẫu đơn. Ngân hàng chỉ quan tâm tới số tài khoản, chứ không phải cái tên trên đó. Ông ta biết khi hai cái tương xứng thì sẽ không bị kiểm tra. Kế hoạch như vậy là ổn rồi, ông ta tự nhủ. Không tuyệt vời, không quá tốt, nhưng khá hợp lý. Rồi bất ngờ Karen Hadler gõ cửa phòng ông ta vào một buổi chiều, tờ thông báo tài trợ của quỹ Crossley cầm trên tay.

Whitlam nhớ lại ánh mắt cô lúc đó và, siết chặt nắm tay, ông ta kín đáo đấm vào bức tường bên cạnh cho đến khi các đốt ngón tay trầy da, chảy máu.

Whitlam nhìn Karen bỏ đi. Khi cánh cửa văn phòng đóng sập sau lưng cô, ông ta đi vòng qua chiếc ghế của mình rồi bất ngờ nôn vào thùng rác vứt đầy giấy lộn. Ông ta không thể vào tù. Ông ta không thể trả món nợ khi ở trong tù và đám chủ nợ không phải loại người quan tâm tới lý do vì sao ông ta không trả tiền. Trả nợ, hoặc gia đình của ông ta sẽ phải trả giá. Đó là thỏa thuận. Đã được ký kết và đóng dấu. Ông ta đã nhìn thấy chiếc súng bắn đinh. Chúng đã bắt ông ta sờ vào chiếc súng đó. Cảm nhận trọng lượng nặng như chì trong lòng bàn tay. Trả tiền - hoặc gia đình của ông ta - Không. Không có sự lựa chọn nào cả. Ông ta sẽ trả tiền. Dĩ nhiên ông ta sẽ trả.

Ông ta ngồi một mình trong phòng làm việc và buộc bộ não phải suy nghĩ. Karen đã biết. Điều này có nghĩa là rất có thể cô đã kể cho chồng mình nghe, hoặc nếu chưa thì cô sẽ kể. Trong khoảng thời gian bao lâu cô sẽ hé lộ sự thật này? Đó là một phụ nữ thận trọng. Cô quá siêng năng trong công việc của mình, vì vậy mà cô bị kéo tụt lại. Karen Hadler luôn muốn chắc chắn một trăm phần trăm trước khi hành động bất kỳ điều gì. Tuy nhiên, Luke lại là một chuyện khác.

Ông ta không có nhiều thời gian. Ông ta không thể để chuyện này lộ ra ngoài. Chắc chắn không thể để chuyện này lộ ra ngoài. Không có sự lựa chọn nào cả.

Giờ tan học đến và trôi đi, nhưng ông ta vẫn chưa có câu trả lời rõ ràng. Whitlam đã kiên nhẫn chờ đợi, sau đó làm điều mà ông ta luôn làm lúc căng thẳng. Ông ta lấy tất cả số tiền mình có và đi tới phòng đánh bạc trong quán rượu, cỗ máy vẫn ở đó, bao trùm trong ánh đèn nhấp nháy và tiếng la lối om sòm tràn đầy sự lạc quan, rồi một ý tưởng nảy sinh trong đầu ông ta theo cái cách mà chúng vẫn thường xuyên xuất hiện.

Đứng một mình và tách biệt giữa mấy cái máy đánh bạc, Whitlam nghe thấy giọng nói của Luke Hadler vang lên từ một chiếc bàn trong góc. Ông ta sững người, thậm chí còn không dám thở khi chờ đợi Hadler kể cho Jamie Sullivan về khoản tiền ở trường học. Ông ta chắc chắn anh ta sẽ nói về điều đó, nhưng bí mật vẫn chưa bị bại lộ. Thay vào đó, họ chỉ bàn luận về chuyện mấy con thỏ, lên kế hoạch săn bắn trên mảnh đất của Sullivan vào ngày hôm sau. Thời gian đã được sắp xếp. Luke sẽ mang theo khẩu súng săn của mình. Thật thú vị, Whitlam thầm nghĩ. Có vẻ như trò chơi vẫn chưa kết thúc. Chưa đến lúc.

Một trăm đô la nữa lại được đổi thành xu để ngốn vào cái máy đánh bạc kia, và cuối cùng ông ta cũng lên được cái khung xương cho kế hoạch của mình. Ông ta tính đi tính lại cho đến khi bồi đắp được một chút da thịt cho bộ xương đó. Kế hoạch vậy là ổn rồi. Không quá hoàn hảo. Không quá chắc chắn. Nhưng năm mươi - năm mươi. Và Whitlam sẽ đánh liều thử vận may của mình vào bất cứ ngày nào trong tuần.

Dưới sân chơi, Whitlam quan sát khi một đám học sinh nhỏ tuổi chạy qua và va vào người ông ta, có cả cô con gái của ông ta trong đó. Trong một khoảnh khắc ông ta đã nghĩ mình nhìn thấy Billy Hadler, và đây không phải lần đầu tiên ông ta có ảo giác này. Đầu của Whitlam vô tình giật mạnh, một sự co thắt xuất hiện từ vùng cổ. Ông ta vẫn cảm thấy phát ốm khi nghĩ về cậu bé. Về những thứ mà cậu bé đã phải chịu đựng.

Ông ta không bao giờ nghĩ rằng Billy lại có mặt ở đó. Móng tay của Whitlam cào kèn kẹt quanh tách cà phê, rồi ông ta trở lại văn phòng của mình. Cậu bé đúng ra phải ở bên ngoài vào thời điểm ấy. Mọi thứ đã được sắp đặt. Ông ta chắc chắn. Ông ta đã cố tình lấy ra bộ cầu lông. Sau đó chỉ cần một chút gợi ý tế nhị từ ông ta là Sandra đã có thể gọi điện và sắp xếp một cuộc hẹn chơi cầu lông với Billy vào phút chót. Nếu bà mẹ ngu ngốc của thằng bé không hủy hẹn và làm hỏng kế hoạch thì Billy đã không bị vướng vào rắc rối. Bởi vậy cô ta chỉ có thể tự trách mình mà thôi.

Bản thân Whitlam đã cố gắng cứu mạng đứa trẻ đó. Không ai có thể phủ nhận điều này. Ông ta uống một ngụm cà phê lớn, nhăn mặt khi cảm nhận sự bỏng rát của chất lỏng trong miệng. Ông ta có thể cảm thấy từng giọt đang chảy xuống thực quản rồi biến thành vị chua trong dạ dày.

Dằn vặt và đau khổ, Whitlam rời quán rượu, thao thức cả đêm suy nghĩ về những lỗ hổng trong kế hoạch của mình. Ngày hôm sau, ông ngồi trong căn phòng với đôi mắt trống rỗng, chờ đợi những tiếng gõ cửa không thể tránh khỏi. Karen chắc hẳn đã nói ra sự thật. Chắc chắn thế. Ai đó sẽ đến đây, ông ta chỉ không biết chính xác là ai mà thôi. Cảnh sát? Chủ tịch hội đồng nhà trường? Hay lại là Karen? Ông ta vừa sợ hãi lại vừa nôn nóng chờ mong tiếng gõ cửa. Tiếng gõ cửa đồng nghĩa với việc Karen đã tiết lộ chuyện này, nghĩa là mọi thứ đã quá muộn. Và ông ta không phải thực hiện kế hoạch mà mình đã vạch ra nữa.

Ông ta không cần phải hỏi bản thân rằng liệu mình có vượt qua được chuyện này hay không. Ông ta biết mình có khả năng. Ông ta đã chứng minh được khả năng giải quyết rắc rối trước một gã đàn ông ở phố Footscray. Đó là một gã mà lẽ ra phải biết nhiều hơn thế. Cứ tưởng hắn chuyên nghiệp lắm.

Whitlam đã gặp hắn một lần trước đây. Khi đó hắn dồn ông ta vào một bãi đậu xe, lấy hết tiền trong ví ông ta, kèm theo đó là một cú thúc mạnh vào vùng thận. Whitlam nghĩ rằng mọi thứ sẽ diễn ra y như thế tại phố Footscray. Nhưng không ngờ hắn lại nổi giận, bắt đầu múa may con dao trên tay và đòi hỏi nhiều hơn những gì họ đã thỏa thuận. Mọi việc nhanh chóng chuyển biến theo chiều hướng tiêu cực.

Hắn cô cùng nhếch nhác, và gần như bị chi phối bởi điều gì đó. Hắn nghe thấy từ “giáo viên” và đã đánh giá thấp thể lực của Whitlam. Một cú tấn công bằng dao không đúng lúc đã bị ông thầy giáo chống đỡ bằng cách thức giống một cú chuồi bóng trong môn bóng bầu dục, và cả hai ngã uỵch xuống sàn bê tông.

Lưỡi dao lóe lên màu cam dưới ánh đèn đường và Whitlam cảm thấy bụng mình có một vết cắt, mệt máu đỏ tươi ấm nóng hiện ra dưới lớp áo sơ mi. Kích động và sợ hãi, ông ta tóm chặt lấy bàn tay cầm dao của gã đàn ông kia. Ông ta cố gắng quay mũi dao lại và dùng trọng lượng cơ thể để ấn trở lại vào người kẻ đã tấn công mình. Hắn không buông con dao ra. Hắn vẫn giữ chặt lấy con dao khi lưỡi dao cắm phập vào người hắn. Hắn phun phì phì vào mặt Whitlam khi ông thầy giáo đè hắn xuống đất, cảm nhận dòng máu từ từ rỉ ra trên mặt đường. Ông ta chờ đợi cho đến khi hắn ngừng thở, rồi kiên nhẫn đợi thêm một phút nữa.

Mắt Whitlam ầng ậc nước. Cơ thể ông ta run lên và ông ta cứ sợ rằng mình sẽ ngất đi. Nhưng đâu đó chôn chặt dưới tận đáy lòng là một cảm xúc bình thản. Ông ta đã bị dồn vào chân tường, ông ta phải vùng lên chống trả. Ông ta đã làm một điều cần thiết. Whitlam, đã quen thuộc với cảm giác rơi tự do mỗi khi vươn tay chạm vào ví của mình, cuối cùng cũng tự chủ được.

Với những ngón tay run run, ông ta kiểm tra phần bụng của mình. Chỉ là một vết cắt ngoài da. Thực tế không tồi tệ như vẻ ngoài khi nhìn vào. Ông ta quỳ xuống bên cạnh kẻ tấn công và nghiêm túc tiến hành hai lần biện pháp hồi sức tim phổi, nhằm đảm bảo rằng dấu vân tay dính máu của ông ta là để sơ cứu cho gã đàn ông này. Ông ta nhìn thấy một ngôi nhà vẫn còn sáng đèn ở gần đó, rồi bộc lộ những cảm xúc mà ông ta đã kìm nén khi nhờ họ báo cáo về một vụ cướp. Những kẻ tấn công đã bỏ chạy nhưng làm ơn hãy nhanh lên, có người bị thương nặng.

Hiện giờ, mỗi khi nhớ lại vụ rắc rối đó, ông ta biết rằng đó là một hành động tự vệ. Nhưng mối đe dọa mới này có thể sẽ liên quan tới cả một cơ quan trụ sở, chứ không chỉ là một vụ ăn cướp trong ngõ hẻm, liên quan đến giấy tờ chứ không phải một con dao, nhưng sâu trong tim ông ta cũng không thấy có quá nhiều khác biệt. Gã đàn ông trong hẻm. Karen ở phía bên kia chiếc bàn. Đều dồn ông ta vào đường cùng. Buộc ông ta phải ra tay. Hoặc là họ phải nằm xuống, hoặc là ông ta phải nằm xuống. Và Whitlam đã lựa chọn bảo vệ bản thân mình.

Giờ tan học đến rồi trôi đi. Các lớp học và sân chơi nắng tanh. Không ai đến gõ cửa văn phòng. Karen vẫn chưa báo cáo sự việc này. Ông ta vẫn có thể lật ngược tình thế. Ngay bây giờ hoặc không bao giờ. Ông ta liếc nhìn đồng hồ.

Ngay bây giờ phải ra tay.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »