“Nếu cứ giữ liên lạc với phía cảnh sát Clyde thì chúng ta đã biết được điều đó rồi.” Falk nói khi họ bước ra ngoài. Anh kẹp chiếc hộp có chứa đồ dùng của Karen và Billy dưới cánh tay. Cảm giác khó chịu bất chợt ùa đến khi phần bìa các tông chạm vào phần da nhớp nháp.
“Đúng vậy, cũng không có thiệt hại gì. Dù sao chúng ta đã tìm ra rồi.”
“Cuối cùng cũng xong. Tôi không biết nữa. Nhưng có lẽ đã đến lúc rồi.”
Raco nhìn anh.
“Anh quả thực thấy tự tin rằng chúng ta đã có đủ chứng cớ để gọi điện cho họ à? Đừng quên cái cách mà họ sẽ phản ứng?”
Falk đang định nói gì đó thì từ phía sân chơi vang tới một giọng nói.
“Này, Aaron! Đợi đã.”
Falk quay lại và thấy Gretchen Schomer đang chạy về phía mình. Tâm trạng anh bỗng trở nên phấn chấn hơn một chút. Bộ trang phục đã được thay bằng chiếc soóc ngắn và chiếc áo sơ mi xanh vừa vặn với thân hình, được xắn đến khuỷu tay. Trong thâm tâm anh nghĩ bộ quần áo này hợp với cô hơn cả. Raco cầm lấy chiếc hộp từ phía Falk.
“Gặp lại anh ở chỗ chiếc xe, anh bạn.” Raco lịch thiệp nói, kèm một cái gật đầu nhẹ về phía Gretchen. Cô chạy đến trước mặt Falk, đẩy cặp kính râm lên đỉnh đầu, chỗ phần tóc lộn xộn vàng hoe. Anh để ý thấy màu xanh của chiếc sơ mi tiệp màu với đôi mắt của cô.
“Này, anh vẫn còn làm gì ở đây vậy? Em tưởng anh rời đi rồi?” Cô vừa nhíu mày vừa nở một nụ cười, đồng thời vươn tay ra chạm vào khuỷu tay của anh. Anh chợt thấy có lỗi. Lẽ ra anh phải cho cô biết từ trước đó.
“Bọn anh vừa nói chuyện với Scott Whitlam.” Anh nói. “Thầy hiệu trưởng ấy.”
“Ừ, em biết thầy Scott. Em ở trong ban giám hiệu mà. Ý của em là, anh đang làm gì tại cái thị trấn Kiewarra này thế?”
Falk nhìn phía sau cô. Một đám mấy bà mẹ đang quay đầu nhìn họ, ai cũng cho đôi mắt của mình phía sau cặp kính râm. Falk nắm lấy cánh tay của Gretchen rồi từ từ xoay người lại cho đến khi cả hai quay lưng về phía nhóm người đó.
“Chuyện hơi dài dòng một chút. Nhà Hadler nhờ anh lại để điều tra xem điều gì đã xảy ra với Luke.”
“Chắc anh đang nói đùa. Sao lại thế nhỉ? Có gì mới à?”
Falk phải cố kìm nén để không nói buột ra toàn bộ câu chuyện. Về Ellie, về chứng cớ ngoại phạm, và về cả những lời nói dối. Cảm giác tội lỗi. Gretchen là một phần của bộ tứ khi xưa. Cô là người cân bằng mọi thứ. Soi sáng khoảng tối trong Ellie, làm dịu sự điên rồ của Luke. Cô sẽ hiểu. Phía sau vai cô, mấy bà mẹ vẫn đang lặng yên theo dõi.
“Là vấn đề liên quan đến tài chính.” Falk nói kèm theo một cái thở dài. Anh làm ra vẻ xuống nước giống cái cách mà bà Barb Hadler bày tỏ quan ngại của mình. Những khoản nợ xấu vượt ngoài tầm kiểm soát.
“Chúa ơi.” Cô chớp mắt, xử lý thông tin vừa tiếp nhận. “Anh nghĩ có gì trong đó không?”
Falk chỉ nhún vai. Cuộc đối thoại với Whitlam đã cho anh thêm vài manh mối. “Bọn anh vẫn đang xem xét. Nhưng làm ơn giúp anh một chuyện là đừng nói với ai từ bây giờ nhé.”
Gretchen nhíu mày. “Có lẽ anh nhắc hơi trễ rồi. Người ta đang bàn tán rằng cảnh sát đã tới nhà của Jamie Sullivan.”
“Lạy Chúa, tại sao thông tin tuồn ra ngoài nhanh thế?” Falk hỏi, mặc dù đã biết trước câu trả lời. Thị trấn càng nhỏ, tin đồn lan truyền càng nhanh. Gretchen phớt lờ câu hỏi của anh.
“Chỉ cần làm việc thận trọng thôi.” Cô đưa tay xua một con ruồi đang đậu trên vai Falk. “Mọi người hiện tại khá là quan tâm đến vấn đề này. Cũng không có gì là khó hiểu cả.”
Falk gật đầu. “Cảm ơn. Anh hiểu rồi.”
“Dù sao thì…” Gretchen ngừng lại khi một đám bé trai chạy ùa đến trong một trận bóng đá hỗn loạn, sự nặng nề của buổi lễ tưởng niệm đã được nhắc khỏi bờ vai của lũ trẻ khi ngày cuối tuần đến gần hơn. Ánh mắt cô dịu lại và cô vẫy tay với bọn trẻ. Falk cố gắng tìm kiếm đứa con trai của cô trong đám trẻ nhưng anh không thể. Khi anh nhìn lại thì Gretchen đang quan sát anh.
“Anh định sẽ ở lại đây trong bao lâu?”
“Một tuần.” Falk ngập ngừng nói. “Không hơn.”
“Tốt.” Cô mỉm cười, hai khóe miệng nhếch lên, nụ cười y hệt hai mươi năm trước.
Sau khi cô rời đi khoảng vài phút, Falk mân mê trên tay mẩu giấy có số điện thoại của cô kèm theo thông tin một cuộc hẹn vào buổi tối ngày hôm sau, tất cả đều là nét chữ nguệch ngoạc mang dấu ấn riêng của Gretchen.
“Anh tới đây và làm quen được một người bạn mới à, anh bạn?” Raco nói nhỏ khi Falk bước vào trong xe.
“Cảm ơn, bạn cũ thôi.” Falk nói nhưng anh không thể che giấu nụ cười của mình.
“Vậy giờ anh muốn thế nào?” Raco trở nên nghiêm túc hơn. Anh ta hất hàm về phía chiếc hộp các-tông ở ghế sau. “Anh muốn gọi điện cho cảnh sát ở Clyde và trói chặt mình với vụ này bằng cách thuyết phục rằng họ đã mắc một sai lầm lớn, hay anh muốn tới đồn cảnh sát và kiểm tra xem có thứ gì ở bên trong?”
Falk nhìn anh ta một chốc, tưởng tượng ra cuộc điện thoại kia. “Ừm, được rồi. Tới đồn cảnh sát. Xem chiếc hộp.”
“Quyết định sáng suốt đấy.”
“Lái xe đi.”
Đồn cảnh sát là một tòa nhà thấp xây bằng gạch đỏ phía cuối con phố chính của thị trấn Kiewarra. Các cửa hiệu ở bên đường đã đóng vĩnh viễn, chỉ còn trơ lại những ô cửa sổ trống vắng. Bên kia đường cũng chẳng khá khẩm hơn. Dường như chỉ còn cửa hàng bán sữa và cửa hàng đồ uống có cồn là vẫn đang hoạt động bình thường.
“Lạy Chúa, mọi thứ trông thật tiêu điều, như không còn sự sống vậy.” Falk nói.
“Do tình hình tài chính đấy. Lan truyền như một căn bệnh truyền nhiễm. Nông dân không có tiền để mua sắm tại các cửa hàng, chủ cửa hàng sau đó phá sản rồi bản thân họ lại trở thành người không có tiền mua sắm trong các cửa hàng khác. Mọi thứ cứ thế lụi tàn như hiệu ứng domino.”
Raco kéo mạnh cánh cửa đồn cảnh sát. Nó đã bị khóa. Anh ta chửi thề rồi lấy chùm chìa khóa của mình ra. Trên cánh cửa là một tờ thông báo về thời gian làm việc: thứ Hai đến thứ Sáu, 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều. Ngoài những giờ này, nạn nhân trong các vụ phạm tội sẽ phải thử vận may ở sở cảnh sát Clyde, đó là theo những gì tờ thông báo này ghi. Falk nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình. 4 giờ 51 phút. Số điện thoại khẩn cấp đã được viết bằng bút mực phía bên dưới. Falk đoán đó là của Raco.
“Tan làm sớm à?” Raco hỏi khi họ bước vào bên trong, giọng điệu của anh ta thể hiện rõ sự bực dọc.
Người trực lễ tân, khoảng trên dưới sáu mươi tuổi nhưng mái tóc vẫn đen óng màu than đá như một phiên bản thời trẻ của Elizabeth Taylor, điềm nhiên ngẩng mặt lên.
“Tôi đã đến sớm.” Bà ta nói, toàn bộ thân hình ở phía sau quầy lễ tân vẫn không nhúc nhích. Chiếc túi xách trên vai bà ta trông giống như vũ khí của một anh lính. Raco giới thiệu đó là Deborah. Bà ta thậm chí còn chẳng thèm bắt tay.
Ở phòng làm việc phía sau, viên cảnh sát Evan Barnes ngước lên nhìn vẻ tội lỗi, tay nắm chặt chùm chìa khóa xe của mình.
“Chào buổi chiều, sếp.” Barnes nói. “Đến giờ tan ca rồi, không phải sao?” Giọng anh ta cố tỏ ra bình thường và anh ta giả bộ như đang nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay. “Ồ, phải rồi. Vẫn còn vài phút nữa.”
Đó là một người đàn ông vạm vỡ với nước da tươi tắn và mái tóc xoăn thành từng lọn lộn xộn, anh ta ngồi phía sau bàn làm việc và bắt đầu lật các trang giấy.
Raco đảo mắt. “Thôi nào, hết giờ rồi, đi đi.” Anh ta nói, nhấc cái cửa sập ở quầy lên. “Chúc cuối tuần tốt lành. Chúng ta chỉ mong rằng thị trấn này sẽ không bị thiêu rụi vào đúng 5 giờ chiều, phải không?”
Deborah ngồi thẳng dậy như thể một người phụ nữ được tăng thêm sức mạnh khi biết rằng mình đã luôn đúng từ đầu đến cuối.
“Vậy thì tạm biệt.” Bà ta nói với Raco. Bà ta gật nhẹ đầu với Falk, ánh mắt nhìn thẳng vào trán anh thay vì nhìn vào đôi mắt.
Falk bỗng cảm thấy tim mình lạnh toát. Bà ta biết. Anh không quá ngạc nhiên. Nếu Deborah sinh ra và lớn lên tại Kiewarra, thì chắc chắn bà ta biết về Ellie Deacon. Đó là bi kịch lớn nhất từng xảy ra tại Kiewarra, chí ít là cho đến khi xảy ra vụ thảm sát của gia đình Hadler. Có lẽ bà ta đang nhâm nhi cốc cà phê khi đọc bài báo có kèm bức ảnh đen trắng của Ellie. Sau đó bàn tán với hàng xóm. Cũng có thể bà ta biết bố anh. Dĩ nhiên là trước khi chuyện đó xảy ra. Về sau bà ta cũng không thừa nhận việc quen biết gia đình Falk.
Nhiều giờ đồng hồ trôi qua sau khi khuôn mặt của Luke biến mất sau ô cửa sổ phòng ngủ, Aaron nằm thao thức. Chuỗi sự kiện cứ chạy mãi trong đầu cậu tựa một vòng lặp luân hồi. Ellie, dòng sông, câu cá, tờ ghi chú. Luke và cháu đang bắn thỏ cùng nhau.
Cậu đã chờ đợi cả đêm, nhưng cuối cùng khi tiếng gõ cửa vang lên, đó không phải là dành cho cậu. Falk lặng lẽ theo dõi trong sự khiếp sợ khi cha cậu bị buộc phải chịu trách nhiệm và theo cảnh sát về đồn. Họ nói, cái tên trên tờ ghi chú không chỉ đích danh Falk nào, và ở độ tuổi mười sáu, Aaron Falk về cơ bản vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
Erik Falk, người đàn ông cam chịu và mềm mỏng, đã bị giữ đồn cảnh sát trong năm giờ đồng hồ.
Ông có biết Ellie Deacon không? Có, hiển nhiên, cô bé là một đứa trẻ con nhà hàng xóm. Là bạn của con trai ông. Là đứa trẻ bị mất tích.
Ông được hỏi về chứng cớ ngoại phạm trong cái ngày mà cô bé qua đời. Ông ở bên ngoài hầu như cả buổi chiều để mua nguyên vật liệu. Buổi tối ông có ghé qua quán rượu một chút. Có sự chứng kiến của hàng tá người tại tụ điểm đó. Chứng cớ khá rõ ràng, nếu không muốn nói là quá chặt chẽ. Bởi vậy nghi vấn vẫn tiếp tục được đặt ra. Đúng vậy, ông đã từng nói chuyện với cô bé trong quá khứ. Một vài lần ư? Phải. Nhiều lần? Có thể. Và không. Ông không thể giải thích được tại sao tên mình lại xuất hiện trên tờ ghi chú của Ellie Deacon vào cái ngày mà cô bé qua đời.
Nhưng Falk đâu chỉ là mỗi tên của ông, phải không? Viên cảnh sát nhấn mạnh. Lúc đó, cha của Aaron im lặng. Sau đó ông từ chối trả lời thêm bất kỳ câu hỏi nào.
Họ thả ông ra, tiếp theo là đến lượt cậu con trai của ông.
“Barnes được biệt phái từ Melbourne.” Raco nói khi Falk đi theo anh ta dưới cánh cửa sập dẫn vào văn phòng. Phía sau lưng, cửa đồn đóng sập, để họ lại một mình.
“Thật ư?” Falk ngạc nhiên. Barnes có vẻ ngoài chất phác như một người chăn bò, dáng dấp mang đặc trưng của một chàng trai từ nhỏ đến lớn sống ở nông thôn.
“Phải, nhưng bố mẹ anh ta làm nông. Không phải ở đây, mà ở một vùng phía tây xa xôi nào đó. Tôi nghĩ đó là lý do khiến anh ta được chọn để đến chỗ này. Tôi thấy tiếc cho anh ta, anh ta chắc chắn chưa từng đặt chân tới thành phố trước khi được điều chuyển đến đây. Nói vậy có nghĩa là…” Raco quay mặt về phía cánh cửa đồn đã đóng, suy nghĩ một chút. “Không có gì đâu.”
Falk có thể đoán được. Hiếm khi nào lực lượng thành phố lại gửi cảnh sát giỏi nhất của họ đến biệt phái ở một vùng thôn quê, đặc biệt là đến một nơi như Kiewarra. Barnes trông không giống một viên cảnh sát xuất sắc. Raco vì tế nhị nên không nói ra, mặc dù điều anh ta muốn ám chỉ thì rất rõ ràng. Ở đồn cảnh sát này, anh ta gần như là người điều hành tất cả.
Họ đặt chiếc hộp đựng đồ đạc của Karen và Billy trên một chiếc bàn trống rồi mở nó ra. Bóng đèn huỳnh quang kêu u u ở trên đầu. Phía cửa sổ, một con ruồi liên tục lao mình vào ô cửa kính.
Aaron ngồi trên một cái ghế gỗ, lo lắng và đau đớn, bám chặt theo kế hoạch đó. Cháu đã ở với Luke Hadler. Bắn thỏ. Hai, chúng cháu bắn được hai con. Đúng vậy, Ellie là… ý cháu muốn nói cô ấy đã từng là bạn cháu. Đúng, cháu đã gặp cô ấy ở trường ngày hôm đó. Không! Chúng cháu không hề gây sự với nhau. Thậm chí sau đấy cháu còn chẳng gặp cô ấy. Cháu không tấn công cô ấy. Cháu đã ở với Luke Hadler. Cháu đã ở với Luke Hadler. Chúng cháu đã bắn thỏ cùng nhau. Cháu đã ở cùng với Luke Hadler.
Họ buộc phải thả cậu ra.
Vài lời bàn tán xôn xao bắt đầu nổi lên. Có thể không phải bị sát hại, mà là tự tử. Một cô gái dễ tổn thương bị một chàng trai tên Falk nào đó chia tay rồi tự tử là một câu chuyện phổ biến. Hoặc cũng có thể là do bị người cha kỳ quái của cậu ta theo đuổi và lạm dụng. Ai là người dám khẳng định? Nói cách khác, dù là ai trong số họ thì đều có khả năng giết chết cô bé. Tin đồn ngày càng lan nhanh bởi bố của Ellie là ông Mal Deacon, và không bao giờ bị chìm vào quên lãng.
Một đêm, ai đó ném gạch vào cửa sổ trước nhà Falk. Hai ngày sau, bố của Aaron bị người ta đuổi việc khỏi cửa hàng. Bị buộc ra đi với hai bàn tay trắng trước những đôi mắt tràn đầy sự phẫn nộ và đóng hàng hóa của ông chất đống trên quầy. Buổi chiều ngày tiếp theo, ba người đàn ông trên một chiếc xe bán tải chở hàng đã đi theo Aaron từ trường về nhà. Họ lén theo sát khi cậu nhấn pê-đan ngày một nhanh hơn, và khiến cậu chết khiếp mỗi khi lấy can đảm quay đầu lại nhìn, cậu có thể nghe thấy tiếng thở hồng hộc của chính mình.
Raco thò tay vào hộp và bày những thứ bên trong ra thành một hàng trên mặt bàn.
Có một cái cốc để uống cà phê, một cái dập ghim có chữ “Karen” được viết bằng mực trắng, một cái áo len đan khít, một lọ nước hoa nhỏ có tên Spring Fling, và một bức ảnh đóng khung của Billy và Charlotte. Cái khung ảnh trông thật tạm bợ.
Falk tháo khung ảnh ra và nhìn vào mặt sau của bức ảnh. Không có gì. Anh đặt nó trở lại vị trí cũ. Bên kia bàn, Raco đang mở nắp lọ nước hoa ra và xịt thử. Mùi hương hoa quả thoang thoảng trong không khí. Falk thích mùi hương này.
Họ xem xét đến đồ đạc của Billy: ba bức tranh vẽ ô tô, một đôi giày thể thao nhỏ, một quyển tập đọc dành cho trẻ mới bắt đầu và một hộp bút chì màu. Falk lật xem các trang của quyển sách, không chắc mình đang tìm kiếm cái gì nữa.
Đó là lúc cậu nhận ra bố đang theo dõi cậu. Từ phòng bên kia, thông qua chiếc cửa sổ, liếc qua tờ báo. Aaron có thể cảm nhận được sợi lông tơ dựng lên phía sau gáy và ngước mắt lên nhìn. Đôi khi Erik vội vã hướng mắt sang phía khác. Nhưng đôi khi lại không. Trầm ngâm và im lặng. Aaron chờ đợi một câu hỏi nào đó từ bố nhưng điều này chưa bao giờ xảy ra.
Xác một con bê được đặt trước cửa nhà họ, vết cắt ở cổ sâu đến nỗi cái đầu nó gần như đứt lìa. Sáng hôm sau, hai bố con gói ghém tất cả đồ đạc có thể và để vào trong xe. Aaron nói lời chào tạm biệt vội vàng với Gretchen và một lời tạm biệt lâu hơn đối với Luke. Không ai đề cập đến lý do cậu rời đi. Khi họ lái xe ra khỏi Kiewarra, chiếc xe bán tải chở hàng màu trắng của Mal Deacon đi theo họ ra ngoài thị trấn trên đoạn đường dài hơn một trăm kilomet.
Họ không bao giờ trở lại kể từ đó.
“Karen đã bắt Billy về nhà chiều hôm ấy.” Falk nói. Anh đã luôn nghĩ về điều này kể từ lúc rời khỏi trường học. “Đáng lẽ thằng bé ra ngoài chơi với bạn bè nhưng mẹ nó lại bắt nó ở nhà, đúng cái ngày nó bị giết. Anh có nghĩ rằng đó là một sự trùng hợp không?”
“Cảm giác có gì đó không ổn.” Raco lắc đầu.
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
“Nhưng nếu cô ấy linh cảm có điều gì đó sắp xảy ra, chắc chắn cô ấy phải để lũ trẻ tránh xa nhất có thể.”
“Có lẽ cô ấy có nghi ngờ, nhưng không biết rõ là gì.” Falk nói.
“Hoặc là không biết nó lại diễn ra theo chiều hướng tới tệ như thế này.”
Falk nhấc cái cốc cà phê của Karen lên rồi lại đặt xuống. Anh kiểm tra cái hộp, sờ lần xung quanh các mép và cạnh. Không có gì cả.
“Tôi cứ mong có nhiều hơn thế này.” Raco nói.
“Tôi cũng vậy.”
Họ nhìn chằm chằm những đồ vật đó một lúc lâu, từng cái một, sau đó đặt mọi thứ trở lại vị trí ban đầu.