Không biết Gretchen đang nói chuyện gì, nhưng cô lập tức khựng lại, miệng cô gần như đóng băng khi Falk đưa chiếc xe bị phá hoại của mình vào bãi đỗ của quán rượu. Cô đang nói chuyện với Scott Whitlam trên vỉa hè, còn Lachie thì đùa nghịch bên cạnh. Qua gương chiếu hậu, Falk có thể thấy họ đang nhìn chăm chú khi anh dừng xe.
“Mẹ kiếp.” Anh thì thầm. Từ đồn cảnh sát tới quán rượu chỉ cách có vài trăm mét, nhưng đoạn đường ấy cảm giác dài dằng dặc như thể phải đi qua trung tâm thị trấn. Anh bước ra khỏi xe, những đường rạch màu ánh bạc trên lớp sơn xe làm mắt anh bị lóa khi anh đóng sầm cửa xe lại.
“Ôi Chúa ơi. Chuyện này xảy ra khi nào vậy?” Gretchen chạy tới với Lachie bám theo sau. Thằng bé vẫy tay với Falk trước khi hướng đôi mắt to tròn và sự chú ý của nó về phía chiếc xe. Nó đưa những ngón tay mũm mĩm của mình vuốt theo các chữ cái được rạch trên thân xe, Falk hoảng hốt kêu lên một tiếng trước khi Gretchen vội vàng lôi thằng bé ra xa. Cô bảo cậu con trai ra chơi ở góc khác của bãi đỗ xe, cậu bé miễn cưỡng chạy đi nghịch ngợm vài thứ khác ở chỗ rãnh thoát nước.
“Là ai đã làm việc này vậy?” Cô quay lại và hỏi anh.
“Anh không biết.” Falk nói.
Whitlam huýt sáo khe khẽ đầy cảm thông khi chậm rãi bước quanh chiếc xe.
“Kẻ đó thực sự đã làm rất đến nơi đến chốn đấy. Hắn dùng cái gì nhỉ? Dao, tuốc-nơ-vít hay cái gì khác?”
“Chắc thế, thực tình tôi không biết nữa.”
“Một lũ khốn khiếp.” Whitlam nói. “Nơi này. Đôi lúc nó còn tệ hại hơn cả ở thành phố.”
“Anh ổn chứ?” Gretchen chạm vào khuỷu tay Falk.
“Ừ.” Falk nói. “Dù sao thì vẫn ổn hơn chiếc xe.” Anh chợt cảm thấy căm giận bừng bừng. Chiếc xe đã ở bên anh hơn sáu năm rồi. Không quá nổi bật, nhưng nó chưa từng gây ra bất cứ rắc rối nào cho anh. Nó không đáng bị mấy thằng người to não bé quê mùa phá hoại như thế này.
BỌN TAO SẼ LỘT DA MÀY.
Falk quay sang phía Whitlam. “Việc này có liên quan đến một số chuyện trong quá khứ. Cô gái từng là bạn của chúng tôi…”
“Không sao đâu mà.” Whitlam gật đầu. “Tôi đã nghe qua câu chuyện đó rồi.”
Gretchen vuốt tay qua dòng chữ. “Aaron, nghe em nói này, anh phải cẩn thận đấy.”
“Anh sẽ ổn thôi. Khá là bực mình, nhưng mà…”
“Không. Sẽ còn tệ hơn thế.”
“Thôi nào. Thực sự thì bọn họ còn định làm gì hơn thế nữa nào? Lột da anh thật sao?”
Cô ngừng lại. “Em không biết. Nhưng hãy nhìn gia đình Hadler xem.”
“Hai chuyện đó khác nhau mà.”
“Anh có chắc vậy không? Ý em là, anh đâu thực sự biết chắc đâu.”
Falk nhìn về phía Whitlam xin hỗ trợ, nhưng ông hiệu trưởng chỉ đáp lại anh bằng một cái nhún vai.
“Có điều, anh nên biết rằng, quanh đây bây giờ giống như trong một cái nồi áp suất ấy, anh bạn ạ. Chuyện nhỏ biến thành chuyện lớn nhanh hơn anh có thể tưởng tượng. Cẩn thận hơn một chút cũng chẳng hại gì. Đặc biệt là khi cả hai sự việc cùng xảy ra trong một ngày.”
Falk nhìn ông hiệu trưởng chăm chú. “Hai sự việc á?”
Whitlam liếc sang phía Gretchen, lúc này đang tỏ vẻ bứt rứt, lo lắng.
“Tôi xin lỗi.” Ông ta nói. “Tôi cứ nghĩ anh đã nhìn thấy chúng rồi cơ.”
“Chuyện gì?”
Whitlam lấy một mẩu giấy hình vuông từ trong túi quần sau và chuyển nó sang cho anh. Falk mở tờ giấy ra. Một cơn gió nóng thổi đám lá rụng dưới chân họ bay xào xạc.
“Đã có ai xem được cái này chưa?” Không ai trả lời. Falk ngước mắt nhìn lên.
“Sao nào?”
“Tất cả mọi người. Chúng được rải khắp thị trấn rồi.”
Quán Fleece đang đông khách, nhưng Falk vẫn nghe được giọng nói mang ngữ điệu Celtic của McMurdo giữa đống tạp âm hỗn độn trong quán. Anh dừng lại trước cửa quán, đằng sau Whitlam.
“Tôi không muốn tranh luận với anh đâu, anh bạn ạ. Tiếng McMurdo đang nói từ phía sau quầy bar. “Nhìn xung quanh mà xem. Đây là một quán rượu. Chứ không phải là một nghị viện dân chủ.”
Anh ta đang cầm trong tay một nắm lớn các mẫu tờ rơi bị vò nát. Chúng giống hệt tờ giấy đang nóng như lửa đốt trong túi quần Falk và anh phải cố kiềm chế cơn thôi thúc để không lấy nó ra xem lại lần nữa. Đó là một bản pho-to sơ sài, có lẽ đã được sao ra cả năm trăm bản bằng máy photo ở cái thư viện nhỏ xíu của thị trấn.
Phía trên cùng của tờ giấy là dòng chữ viết hoa, in đậm: Yên nghỉ nhé, Ellie Deacon, 16 tuổi . Bên dưới đó là bức ảnh chụp cha Falk cái hồi ông mới chớm ngoài bốn mươi. Bên cạnh đó là một bức ảnh chụp vội của Falk, có vẻ như được chụp trộm ngay lúc anh rời khỏi quán rượu. Bức ảnh bắt được góc nghiêng của anh, khuôn mặt đang cau lại.
Bên dưới các bức ảnh là một dòng chữ nhỏ hơn: Hai người này bị nghi ngờ liên quan đến sự việc chết đuối của Ellie Deacon. Chúng ta cần thêm thông tin. Hãy bảo vệ thị trấn của chúng ta! Hãy giữ lấy sự bình yên cho Kiewarra.
Trước đó, khi ở bãi đỗ xe, Gretchen đã ôm lấy anh.
“Đúng là một lũ khốn nạn.” Cô thì thầm vào tai anh. “Nhưng dù thế nào, anh cũng phải cẩn thận đấy.” Cô bế thốc cậu bé Lachie đang vẫy vùng không chịu về và rời đi. Whitlam hộ tống Falk đi về phía quán rượu, mặc cho anh nhất mực nói không cần.
“Ở đây bọn họ cứ như là cá mập cả ấy, anh bạn ạ.” Whitlam nói. “Bọn họ sẽ vồ lấy anh ngay khi đánh hơi thấy mùi máu. Lựa chọn sáng suốt nhất của anh, đó là ngồi trong đó cùng với tôi và cùng uống một ly bia lạnh. Bởi vì đó là đặc quyền mà Chúa ban cho đàn ông chúng ta khi được sinh ra ở vùng đất phương nam này.”
Giờ đây cả hai cùng đứng lại ngay trước lối vào. Một người đàn ông to lớn với gương mặt đỏ tía lên mà Falk nhớ ngày xưa đã từng quay lưng lại với Erik Falk trên phố, đang tranh cãi với McMurdo ở phía bên kia quầy bar. Người đàn ông mạnh mẽ chỉ ngón tay lên những tờ rơi và nói điều gì đó mà Falk không nghe ra được, và anh chàng phục vụ lắc đầu.
“Tôi không biết nên khuyên anh thế nào, bạn của tôi ạ.” McMurdo nói. “Anh muốn kiến nghị điều gì thì hãy lấy giấy bút và viết thẳng lên cho ngài nghị sĩ của anh ấy. Nhưng nơi này không phải là chỗ để anh làm mấy việc đó.” Nói rồi anh ta quay đi và ném đống tờ rơi vào thùng rác, lúc đó, anh ta bắt gặp ánh mắt của Falk ở phía bên kia căn phòng. Anh ta lắc đầu nhè nhẹ với Falk.
“Đi thôi.” Falk nói với Whitlam và quay ngược ra khỏi cửa. “Dù sao cũng cảm ơn anh, nhưng đây không phải là một ý hay.”
“Có lẽ anh nói đúng. Thật đáng tiếc. Chúa ơi, thi thoảng nơi này hoang dại cứ như trong phim Deliverance vậy.” Whitlam nói. “Anh định làm gì?”
“Trốn trong phòng thôi, tôi nghĩ vậy. Xem xét lại giấy tờ tài liệu. Hi vọng chuyện này sẽ qua đi.”
“Bỏ đi. Hãy ghé qua nhà tôi và uống gì đó.”
“Thôi. Nhưng dù sao cũng cảm ơn anh. Tôi nên tránh xuất hiện thì tốt hơn.”
“Không, tôi chẳng thấy tốt hơn chỗ nào. Đi nào. Nhưng sẽ đi bằng xe của tôi nhé, được chứ?” Whitlam lấy chìa khóa xe của mình ra cùng một nụ cười rạng rỡ. “Vợ tôi sẽ rất vui được gặp anh. Có thể sẽ giúp an ủi cô ấy đôi chút.” Nụ cười của ông ta hơi phai nhạt đi đôi chút, rồi lại bừng sáng. “Với cả tôi có cái này muốn cho anh xem.”
Whitlam nhắn tin cho vợ khi ngồi trong xe, rồi họ lái xe đi dọc theo thị trấn trong im lặng.
“Anh không lo lắng gì khi tôi xuất hiện trong nhà của anh sao?” Cuối cùng Falk lên tiếng. Anh đã nghĩ lại về sự cố ở công viên. “Các bà mẹ sẽ không thích đâu.”
“Mặc xác bọn họ.” Whitlam nói, mắt chăm chú nhìn đường. “Có thể làm thế sẽ dạy cho họ được gì đó. ‘Một lũ người thiển cận nói người mà không nghĩ đến mình’, đại loại thế. Thế nào. Anh nghĩ ai đã phát tán đống thư hâm mộ này?”
“Có thể là Mal Deacon. Hoặc Grant - cháu trai của ông ta.”
Whitlam cau mày. “Tôi nghĩ nhiều khả năng là Grant. Rõ ràng dạo gần đây Deacon không còn tỉnh táo nữa. Ý tôi là về mặt tinh thần ấy. Tôi cũng không biết rõ, vì tôi chẳng qua lại gì với hai người đó cả. Không muốn dính vào rắc rối.”
“Có thể anh nói đúng.” Falk buồn bã nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ. Anh nghĩ đến chiếc xe của mình, đến những dòng chữ ánh bạc được rạch lên lớp sơn xe. “Nhưng không ai trong hai người đó đang làm cho tay mình vấy bẩn.”
Whitlam nhìn anh, cân nhắc phản ứng của Falk. Rồi nhún vai. Ông ta rẽ ra khỏi con đường lớn và đưa xe đi vào một khu vực có nhiều ngõ hẹp. Những căn nhà ở đây xây san sát và sơn sửa đẹp đẽ nằm phía sau những căn nhà nông trại ngổn ngang, và có vài bãi cỏ thực sự xanh ngắt. Không còn cách nào dễ hơn để quảng cáo là mình đang dùng thảm cỏ giả, Falk nghĩ trong đầu. Whitlam đỗ xe vào một cái sân nhỏ được lát ngay ngắn bên ngoài một căn nhà nhỏ nhắn, gọn gàng.
“Nhà đẹp đấy.” Falk nói. Whitlam làm mặt tỏ vẻ khiêm tốn.
“Ngoại ô của một vùng nông thôn. Đã tệ còn tệ cả đôi. Một nửa khu dân cư xung quanh làm gì có người ở đâu, thật là khủng khiếp. Vấn đề an ninh ấy, anh biết mà. Bọn trẻ con quấy phá suốt. Tất cả những người làm nông nghiệp đều sống ở phần đất của họ rồi, và thị trấn này cũng chẳng có gì nhiều để thu hút thêm người đến ở.” Ông ta nhún vai. “Nhưng nói chung, nhà cũng chỉ là nhà thuê thôi. Thế nên chúng tôi sẽ cân nhắc tình hình.”
Ông ta dẫn Falk đi vào một căn bếp sáng bóng, sạch sẽ, tại đây vợ ông ta đang pha cà phê, một thứ cà phê sánh, đặc và thơm lừng, được pha bằng một chiếc máy tinh vi. Sandra Whitlam là một phụ nữ mảnh mai với nước da trắng, đôi mắt màu xanh lục to tròn tạo ra ấn tượng rằng lúc nào chị cũng trong trạng thái sửng sốt. Whitlam giới thiệu hai người với nhau và chị vợ bắt tay Falk với thái độ thoáng chút hoài nghi, nhưng vẫn mời anh ngồi xuống chiếc ghế ăn rất dễ chịu.
“Uống bia nhé, anh bạn?” Whitlam hỏi anh trong lúc mở tủ lạnh.
Sandra đang đặt ba chiếc tách sứ lên mặt bàn bếp liền khựng lại.
“Không phải anh mới từ quán rượu về sao?” Giọng của chị nhỏ nhẹ, nhưng chị không quay lại nhìn chồng trong lúc nói.
“Ừ, nhưng thật ra thì cuối cùng bọn anh có bước vào trong đâu.” Whitlam nói và nháy mắt về phía Falk. Sandra mím chặt môi.
“Tôi uống cà phê được rồi, cảm ơn Sandra.” Falk nói. “Mùi thơm quá.”
Chị vợ nở một nụ cười mỉm gượng gạo và Whitlam nhún vai rồi đóng cửa tủ lạnh lại. Chị rót cho mỗi người một tách cà phê và bước đi quanh bếp trong im lặng, chuẩn bị cho chồng và khách một đĩa bánh quy kèm pho-mát. Falk nhấm nháp tách cà phê và nhìn theo bức ảnh gia đình được đóng khung ngay gần khuỷu tay anh. Trong bức ảnh là một cặp vợ chồng cùng cô con gái nhỏ với mái tóc xoăn xù.
“Con gái anh đây à?” Anh nói để phá vỡ sự im lặng.
“Danielle.” Whitlam nhắc khung ảnh lên. “Chắc con bé đâu đó quanh đây thôi.” Ông liếc nhìn sang phía người vợ, lúc này đang dùng tay bên bồn rửa bát khi nghe thấy nhắc đến tên cô con gái nhỏ.
“Con bé đang xem ti-vi ở phòng trong.” Sandra nói.
“Con bé ổn chứ?”
Sandra chỉ nhún vai và Whitlam quay lại nói chuyện tiếp với Falk.
“Danielle đang có chút bối rối, thành thật mà nói là thế.” ông ta nói. “Tôi đã kể với anh con bé là bạn của Billy Hadler. Nhưng con bé không thực sự hiểu chuyện gì đã xảy ra đâu.”
“Cảm ơn chúa.” Sandra nói, trong lúc gập chiếc khăn lót bàn trong tay thành một hình vuông ngay ngắn. “Em hi vọng con bé sẽ không bao giờ phải hiểu một chuyện kinh khủng như thế. Mỗi lần nghĩ đến lại khiến em thấy nôn nao. Những gì tên vô lại đó đã làm với vợ và con ruột của mình. Địa ngục vẫn còn là chỗ quá tốt dành cho hắn.”
Chị quay sang chỗ bàn bếp và cắt một lát pho-mát mỏng, chị ấn mạnh con dao qua khỏi pho-mát, cho tới khi nó cắm phập xuống cái thớt bên dưới.
Whitlam khẽ đằng hắng. “Aaron đã từng sống ở thị trấn này. Anh ấy là bạn của Luke Hadler khi họ còn nhỏ.”
“Ồ. Có thể ngày đó anh ta khác bây giờ.” Sandra không hề tỏ ra bối rối một chút nào. Chị rướn mày về phía Falk. “Vậy là anh đã lớn lên ở đây, ở Kiewarra hả? Chắc hẳn quãng thời gian đó anh phải cảm thấy dài dằng dặc đấy nhỉ.”
“Nói chung cũng khá ổn. Nhưng mà chị không thích sống ở đây sao?”
Sandra bật cười gượng gạo. “Nơi này không thực sự là một chỗ thích hợp để khởi đầu lại như chúng tôi mong chờ.” Chị nói. “Cho Danielle. Hay cho bất cứ ai trong chúng tôi.”
“Ừm. Tôi không phải người thích hợp để phản bác lại chị và bảo vệ nơi này.” Falk nói. “Nhưng chị biết đấy, chuyện xảy ra với gia đình Hadler chỉ là một sự cố hiếm hoi, cả đời mới xảy ra một lần mà thôi. Thật sự là vậy.”
“Có thể là thế.” Sandra nói. “Nhưng thái độ của mọi người quanh đây là điều mà tôi không thể hiểu nổi. Tôi đã nghe thấy một số người nói kiểu như họ thương cảm Luke Hadler. Nói rằng công việc, mọi thứ của anh ta chắc hẳn đã gặp khó khăn đến mức nào đấy, và tôi chỉ muốn đánh cho họ tỉnh lại. Ý tôi là, sao họ có thể ngu ngốc đến thế? Mặc kệ Luke đã trải qua những gì. Ai quan tâm chứ? Anh có thể tưởng tượng được những giây phút cuối cùng của Billy và Karen là như thế nào không? Ấy thế mà họ lại - tôi không biết gọi thế nào nữa - dành một sự thương tiếc hết sức thiển cận cho anh ta. Và…” Chị giơ ngón tay được sơn sửa đẹp đẽ về phía Falk. “Tôi không quan tâm cho dù sau đó anh ta có tự lấy đi tính mạng của mình hay không. Giết hại vợ con là hành động bạo lực gia đình tồi tệ nhất rồi. Không gì có thể hơn được nữa.”
Suốt một lúc lâu, âm thanh duy nhất trong căn bếp là tiếng sôi xì xì của chiếc máy pha cà phê đặt trên mặt bàn bếp sạch sẽ tinh tươm.
“Được rồi, em yêu. Em không phải người duy nhất có cảm giác như vậy.” Whitlam nói. Ông ta với tay ngang qua mặt bàn bếp rồi đặt lên tay vợ mình. Chị chớp mắt, lớp mascara nhòe đen xung quanh viền mắt. Chị để yên tay mình trong tay chồng suốt một lúc rồi mới rút tay ra và với lấy một tờ giấy ăn.
Whitlam quay về phía Falk. “Đó là một sự việc kinh khủng đối với tất cả chúng tôi. Mất đi một học sinh. Danielle mất đi người bạn nhỏ của mình. Và hiển nhiên, Sandra xót xa thay cho Karen.”
Sandra khẽ đằng hắng trong cổ họng.
“Anh nói rằng đáng lẽ Billy đã tới đây chơi vào buổi chiều cậu bé bị sát hại.” Falk nói, nhớ lại cuộc trò chuyện lúc ở trường.
“Đúng vậy.” Sandra xì mũi, rồi rót thêm cà phê cho mọi người, trong lúc ấy, có thể nhìn thấy rõ ràng chị đang cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Cậu bé vẫn thường xuyên qua chỗ chúng tôi chơi. Và ngược lại, Danielle cũng qua chơi nhà họ. Hai đứa rất hợp nhau, và điều đó thực sự rất dễ thương. Con bé nhớ Billy nhiều lắm. Nó không thể hiểu được rằng cậu bé sẽ không quay lại đây nữa.”
“Vậy là việc qua nhà chơi được thỏa thuận diễn ra đều đặn sao?” Falk hỏi.
“Không phải là đều đặn, nhưng chắc chắn là nhiều.” Sandra nói. “Tuần đó tôi không sắp xếp kế hoạch gì với Karen cả, nhưng rồi Danielle tìm thấy bộ vợt cầu lông cho trẻ con mà chúng tôi tặng cho con bé vào sinh nhật năm ngoái. Con bé và Billy chơi cực kì tệ, nhưng chúng lại rất thích nghịch bộ vợt đó. Cũng lâu rồi con bé không động đến chúng, nhưng đột nhiên lại cứ nhất định đòi chơi - anh biết bọn trẻ con mà - và nó cứ muốn Billy phải sang nhanh nhất có thể để cùng chơi với nó.”
“Vậy chị đã nói chuyện với Karen vào lúc nào để sắp xếp cuộc hẹn?” Falk hỏi.
“Tôi nghĩ là một ngày trước đó, có phải không nhỉ?” Sandra nhìn sang chồng mình, ông chồng chỉ nhún vai. “Ừm, tôi nghĩ đúng là hôm ấy rồi. Bởi vì, nhớ không, Danielle ỉ ôi đòi anh phải căng lưới cho nó trong vườn ấy? Đấy, tôi gọi cho Karen tối hôm ấy và hỏi liệu Billy có muốn về nhà với Danielle ngày hôm sau không. Cô ấy nói “Được chứ, không vấn đề gì”, và chỉ có thế thôi.”
“Giọng cô ấy lúc đó thế nào?”
Sandra cau mày như thể đang phải trải qua một bài kiểm tra. “Ổn, tôi nghĩ thế” Chị nói. “Rất khó để nhớ lại chính xác. Có thể có một chút… phân tâm. Nhưng mà đó chỉ là một cuộc nói chuyện ngắn. Mà lúc đó cũng khá muộn rồi nên chúng tôi không nói chuyện nhiều. Tôi đưa ra lời đề nghị, cô ấy chấp thuận, và chỉ có thể thôi.”
“Cho đến khi?”
“Cho đến khi tôi nhận được cuộc gọi của cô ấy ngày hôm sau. Quá giờ ăn trưa một chút.”
“Sandra Whitlam đang nghe.”
“Sandra, xin chào, là tôi, Karen đây.”
“Ồ, xin chào. Chị khỏe chứ?”
Một khoảng im lặng ngắn ngủi trôi qua, tiếp theo là một âm thanh nho nhỏ, có lẽ là một tràng cười, ở phía bên kia đầu dây.
“Vâng, cảm ơn chị. Nghe này, Sandra, tôi xin lỗi phải làm việc này với chị, nhưng chiều hôm nay Billy không thể sang nhà chị được.”
“Ồ, thật tiếc quá.” Sandra nói, cố kìm nén giọng rên rỉ. Vậy là bây giờ, hoặc chị hoặc Scott, cũng có thể là cả hai, sẽ phải tham gia ít nhất mấy séc cầu lông tối hôm ấy. Trong đầu chị đã bắt đầu liệt kê ra một danh sách những người có thể thay thế vào phút chót. “Mọi chuyện vẫn ổn chứ?” Chị hỏi, sau vài giây.
“Vẫn ổn. Chỉ là…” Phía đầu dây bên kia lặng thinh, và Sandra chợt nghĩ trong đầu có lẽ hai người họ đã bị mất sóng. “Thằng bé gần đây không được khỏe lắm. Tôi nghĩ tốt hơn nên cho nó về thẳng nhà hôm nay. Tôi rất xin lỗi. Tôi hi vọng Danielle sẽ không quá thất vọng.”
Sandra cảm thấy hơi có chút tội lỗi.
“Không đâu, thật sự đấy, đừng suy nghĩ ngốc nghếch như vậy chứ. Đâu thể làm gì khác khi mà thằng bé không được khỏe. Có lẽ làm thế là tốt nhất đấy, đặc biệt là với những gì con bé Danielle định làm. Chúng tôi có thể thu xếp được mà.”
Lại là sự im lặng. Sandra liếc nhìn lên chiếc đồng hồ trên tường. Phía bên dưới, danh sách các việc cần làm của chị gắn trên chiếc bảng gỗ ép bị gió thổi bay phần phật.
“Phải.” Cuối cùng Karen lên tiếng. “Phải, có lẽ là thế.”
Sandra chuẩn bị nói ra mấy lời chào tạm biệt cho đúng phép lịch sự thì nghe thấy tiếng thở dài của Karen ở đầu dây bên kia. Chị ngập ngừng. Nếu trên đời này có một bà mẹ nào có con ở tuổi đến trường mà không thở dài mỗi ngày, ắt hẳn bên cạnh người phụ nữ ấy lúc nào cũng kè kè một vú em. Thế nhưng, sự tò mò vẫn lấn át được chị.
“Karen này, mọi việc ổn cả chứ?”
Lại là sự im lặng.
“Vâng.” Dừng lại một lúc lâu. “Còn chị thì sao, cũng ổn chứ?”
Sandra Whitlam đảo mắt và một lần nữa liếc nhìn lên chiếc đồng hồ. Nếu bây giờ lên đường vào thị trấn, chị có thể quay về nhà kịp lúc để lấy đồ giặt ra và gọi được ai đó thay thế cho Billy trước giờ tan trường.
“Ổn mà, Karen. Cảm ơn đã báo cho tôi biết về Billy. Tôi hi vọng thằng bé sẽ sớm khỏe mạnh trở lại. Nói chuyện sau nhé.”
“Từng ngày tôi đều cảm thấy tội lỗi về cuộc điện thoại đó.” Sandra nói, lại tiếp tục rót đầy các tách cà phê như để giấu đi nỗi bồn chồn. “Cái cách tôi vội vàng dập máy với cô ấy như thế. Có lẽ cô ấy đã cần một ai đó để nói chuyện, ấy thế mà tôi chỉ…” Nước mắt chị giàn giụa trước khi kịp nói hết câu.
“Em không có lỗi gì đâu, em yêu. Làm sao em có thể biết được chuyện gì sắp xảy ra cơ chứ?” Whitlam đứng dậy và vòng hai cánh tay ôm lấy người vợ. Sandra đứng đó với vẻ ngượng ngùng và xấu hổ liếc nhìn sang Falk trong lúc dùng khăn giấy lau nước mắt.
“Tôi xin lỗi.” Chị nói. “Có điều cô ấy thực sự là một người rất dễ mến. Cô ấy là một trong số những người giúp tôi có thể chịu đựng được cuộc sống ở đây. Tất cả mọi người đều yêu quý cô ấy. Tất cả các bà mẹ ở trường. Có thể là cả vài ông bố nữa.” Chị bắt đầu cất tiếng cười gượng gạo, sau đó cố ngăn nó lại. “Ôi Chúa ơi, không, tôi không có ý đó - Karen sẽ không bao giờ… Ý tôi chỉ là cô ấy được nhiều người yêu mến mà thôi.”
Falk gật đầu. “Không sao đâu, tôi hiểu mà. Rõ ràng cô ấy được rất nhiều người thích.”
“Đúng, chính xác là vậy đấy.”
Mọi người im lặng. Falk uống cạn tách cà phê và đứng dậy. “Dù sao có lẽ đã đến lúc tôi phải đi rồi, trả lại sự bình yên cho anh chị.”
Whitlam uống nốt chỗ cà phê còn lại của mình. “Chờ chút đã, anh bạn. Tôi sẽ đưa anh về lại quán, nhanh thôi, nhưng có cái này tôi phải cho anh xem. Anh sẽ thích nó. Lại xem đi nào.”
Falk chào tạm biệt Sandra lúc này vẫn đang sụt sùi, và đi theo Whitlam vào một gian phòng làm việc tại nhà có vẻ ấm cúng. Anh có thể nghe thấy tiếng phim hoạt hình phát ra đâu đó dưới hành lang. Căn phòng làm việc tạo cảm giác nam tính nhiều hơn hẳn những gì anh đã thấy ở không gian còn lại của căn nhà, đồ đạc bên trong đã sờn cũ, nhưng chắc hẳn rất được chủ nhân yêu thích và sử dụng thường xuyên. Dọc theo các bức tường là các giá sách cao từ sàn lên đến trần nhà, nhét đầy sách liên quan đến thể thao.
“Trong này là nửa cái thư viện rồi đấy.” Falk nói, liếc nhanh một vòng các loại sách trên giá, từ sách cricket cho tới sách đua ngựa, từ tiểu sử cho tới niên giám. “Có thể thấy anh là một fan cuồng.”
Whitlam cúi đầu tỏ vẻ ngượng ngùng. “Chuyên ngành sau đại học của tôi là lịch sử hiện đại, nhưng thành thật mà nói, tất cả các nghiên cứu của tôi đều tập trung vào lịch sử thể thao. Các thể loại chạy đua, quyền Anh, nguồn gốc của việc dàn xếp tỷ số, vân vân. Nói chung là toàn thứ vui vui, thú vị thôi. Nhưng tôi nghĩ mình đủ khả năng biết cách xử lý các loại tài liệu bay màu và phủ bụi.”
Falk mỉm cười. “Tôi phải thừa nhận, tôi đã không ngờ anh lại làm công việc liên quan đến đám tài liệu phủ bụi đó đấy.” Anh nói.
“Một sự hiểu sai phổ biến, nhưng thực tình mà nói tôi có khả năng đào bới tất cả những loại tài liệu được niêm cất để tìm ra những thông tin hữu ích nhất. Nói đến đây…” Ông ta rút ra một chiếc phong bì lớn từ trong ngăn bàn và đưa nó cho Falk. “Tôi nghĩ anh sẽ thích cái này.”
Falk mở phong bì và lấy ra một bản pho-to đen trắng một bức hình chụp nhóm. Các chàng trai trẻ trong đội cricket XI đầu tiên năm 1948 của Kiewarra khoác trên người bộ đồ màu trắng đẹp nhất của họ và xếp hàng để chụp ảnh. Những khuôn mặt nhỏ xíu đã bị phai màu và mờ đi, nhưng chắc chắn Falk vẫn nhận ra được, ngồi ở chính giữa hàng đầu tiên, một khuôn mặt thân quen. Ông nội của anh. Falk cảm thấy lồng ngực đập hơi mạnh một chút khi anh nhìn thấy cái tên được gõ ngay ngắn trong danh sách đội viên ở bên dưới: Đội trưởng: Falk, J.
“Tuyệt quá. Anh tìm thấy nó ở đâu vậy?”
“Thư viện. Nhờ vào kĩ năng tìm kiếm đã được mài giũa kĩ càng của tôi đấy.” Whitlam cười. “Tôi đã nghiên cứu đôi chút về lịch sử thể dục thể thao ở Kiewarra. Thực sự là vì hứng thú của cá nhân thôi, và rồi tôi bắt gặp bức hình này. Tôi nghĩ anh sẽ thích nó.”
“Rất tuyệt vời. Cảm ơn anh.”
“Giữ lấy nó đi. Đây chỉ là bản photo thôi. Hôm khác, tôi có thể chỉ cho anh chỗ có thể tìm được ảnh gốc, nếu anh muốn. Có thể sẽ còn những bức ảnh khác được chụp cùng khoảng thời gian đó. Có thể ông ấy còn xuất hiện trong nhiều bức hình khác nữa.”
“Cảm ơn anh, Scott, thực sự đấy. Thật là một phát hiện tuyệt vời.”
Whitlam tựa người vào bàn. Ông ta lấy ra tờ rơi phản đối Falk bị vò nhăn nhúm trong túi quần sau, bóp chặt nó và ném về phía thùng rác. Nó bay thẳng vào trong.
“Tôi rất xin lỗi về Sandra.” Whitlam nói. “Nói chung cô ấy cảm thấy không dễ dàng gì để thích nghi với cuộc sống ở đây. Ý tưởng bỏ trốn về nông thôn để giải tỏa căng thẳng không thực sự hiệu quả như những gì chúng tôi đã nghĩ. Và sự việc kinh khủng xảy ra với gia đình Hadler khiến mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn. Chúng tôi đã nghĩ chuyển tới đây là để trốn khỏi những chuyện tương tự như thế. Cảm tưởng cứ như tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa vậy.”
“Nhưng những gì đã xảy ra với gia đình Hadler cũng là chuyện hiếm gặp thôi mà.” Falk nói.
“Tôi biết, nhưng…” Whitlam liếc nhìn ra cửa. Hành lang bên ngoài không có ai. Ông ta hạ thấp giọng. “Cô ấy cực kì mẫn cảm với bất cứ hành động bạo lực nào. Hãy giữ bí mật chuyện này nhé, nhưng tôi đã từng bị chặn cướp tiền hồi ở Melbourne và kết cục… ừm, khá là bi đát.”
Ông ta lại liếc nhìn về phía cửa, nhưng vừa nhìn vừa nói tiếp, có vẻ như cần phải giãi bày hết nỗi lòng. “Tôi tới tham dự sinh nhật tuổi bốn mươi của một người bạn ở Footscray và đi tắt qua một con đường nhỏ để tới ga, anh biết đấy, tất cả mọi người đều thế. Nhưng lần này có bốn gã chờ sẵn ở đó. Thực ra chỉ là bốn thằng nhóc thôi, nhưng chúng nó có dao. Chúng chặn đường tôi và một người đàn ông nữa - tôi không quen anh ta, chỉ là một anh chàng đáng thương đi đường tắt như tôi - chúng tôi mắc kẹt ở đó. Chúng làm đúng như thường lệ, đòi lấy ví và điện thoại, nhưng một sự cố bất thường xảy ra.
“Bọn chúng bị giật mình và tấn công chúng tôi. Tôi bị đánh, bị gãy xương sườn và bị thương một số chỗ khác nữa. Nhưng người còn lại, anh ta bị đâm vào bụng, máu chảy đầm đìa trên đường.” Whitlam nuốt khan. “Tôi phải bỏ anh ta ở lại đó và chạy đi tìm người trợ giúp bởi vì lũ khốn đã lấy mất điện thoại của tôi. Đến khi tôi quay trở lại, xe cứu thương tới, nhưng đã quá muộn. Nhân viên y tế nói rằng anh ta đã chết.”
Whitlam cúi đầu nhìn xuống, mân mê chiếc kẹp giấy suốt một lúc lâu. Ông ta lắc đầu như để rũ bỏ suy nghĩ.
“Nói chung, chuyện là thế đấy, rồi lại đến chuyện này nữa. Thế nên anh có thể hiểu tại sao Sandra lại không thấy vui.” Ông ta nở nụ cười yếu ớt. “Nhưng có lẽ gần như tất cả mọi người trong thị trấn bây giờ đều như vậy cả.”
Falk cố gắng suy nghĩ để tìm ra một ai đó khác biệt. Nhưng anh không thể.