Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1499 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 25

Bốn mươi phút sau, Rita Raco đặt bát mỳ Ý nghi ngút khói trước mặt Falk. Cô rời đi cùng một cái chạm nhẹ lên vai anh và quay lại một lát sau đó cùng với chai rượu vang. Họ ngồi ngoài trời quanh chiếc bàn nhỏ bằng gỗ thông, bên trên có phủ một tấm khăn sặc sỡ nhiều màu sắc, bầu trời lúc này đã gần tối hẳn. Gia đình Raco sống tại căn nhà được cải tạo lại từ một cửa hàng cũ ở cuối con phố chính. Chỉ cần đi bộ là có thể tới được đồn cảnh sát. Khu vườn đằng sau có trồng một bụi hoa oải hương và một cây chanh vàng, đèn nhấp nháy được treo dọc theo hàng rào tạo ra thứ ánh sáng lung linh như trong mùa lễ hội.

Ánh sáng lọt ra từ các ô cửa sổ của phòng bếp, và Falk nhìn theo Rita mỗi khi cô đi khuất vào bên trong để lấy cái này cái khác. Anh định giúp một tay, nhưng cô mỉm cười và bảo anh cứ ngồi tự nhiên. Một phụ nữ nhỏ nhắn, săn chắc với mái tóc nâu sáng bóng như vầng hào quang thả xuống ngang vai, thi thoảng cô lại vuốt tay lên cái bụng bầu căng tròn của mình. Ở người phụ nữ ấy dường như chứa đựng một nguồn năng lượng rất lớn, và mặc dù đang mang bầu, nhưng cô vẫn làm hết việc này đến việc khác một cách trơn tru và cực kì hiệu quả.

Mỗi khi cô mỉm cười, những nụ cười xuất hiện khá là thường xuyên, một cái lúm đồng tiền hằn sâu lại hiện lên trên má trái của cô, và cho đến khi cô đặt những món đồ ăn trước mặt Falk, anh đã có thể hiểu vì sao Raco lại yêu người phụ nữ này đến vậy. Khi họ bắt đầu bữa ăn - một món trộn béo ngậy gồm cà chua, cà tím và xúc xích cay đi kèm với rượu nho đen ngon tinh tế để kích thích vị giác - chính anh cũng cảm thấy hơi có chút rung động trước cô.

Bầu không khí của buổi tối vẫn ấm nóng, nhưng bóng tối có vẻ đã giúp mang bớt đi một phần sự nóng nực. Rita nhấm nháp cốc nước khoáng và nhìn theo chai rượu vang với ánh mắt thèm thuồng đầy thân thương.

“Ôi, em thèm uống một chút quá. Đã lâu lắm rồi…” Cô nói và bật cười trước biểu cảm phản đối của chồng. Cô đưa tay ra và vuốt ve phía sau gáy của anh ta cho tới khi anh ta nở nụ cười mỉm. “Anh ấy lo lắng quá mức cho đứa bé.” Cô nói với Falk. “Bảo bọc quá đáng luôn ấy mà con bé thì còn chưa có mặt ở đây.”

“Chừng nào thì tới ngày sinh vậy?” Falk hỏi. Với con mắt không mấy kinh nghiệm của anh thì trông cô có vẻ như sắp sinh tới nơi rồi.

“Bốn tuần nữa.” Cô bắt gặp ánh mắt của chồng và mỉm cười. “Còn phải chờ đợi những bốn tuần rất dài và rất lâu nữa.”

Có đồ ăn ngon, trò chuyện cũng sẽ dễ dàng hơn. Họ nói chuyện với nhau về chính trị, tôn giáo, bóng bầu dục.

Tất cả mọi chuyện ngoại trừ những gì đang diễn ra ở Kiewarra. Tất cả ngoại trừ gia đình Hadler. Chỉ đến khi Raco dọn bàn và mang chén đĩa đi khuất vào bên trong nhà, cuối cùng Rita mới lên tiếng hỏi.

“Nói tôi nghe đi.” Cô nói với Falk. “Làm ơn hãy nói thật nhé. Mọi chuyện sẽ ổn cả chứ?”

Cô nhìn về phía cánh cửa bếp và Falk biết những gì cô đang nhắc tới không phải chỉ liên quan đến vụ án của gia đình Hadler.

“Nghe này, đó chưa bao giờ là một công việc dễ dàng, giữ trật tự cho một cộng đồng nhỏ.” Anh nói. “Xét theo nhiều mặt, những nỗ lực và cố gắng đều chỉ là vô ích. Có liên quan đến cả các yếu tố chính trị nữa, quá nhiều người biết về nhau. Nhưng chồng của cô đang làm việc rất xuất sắc. Thật sự đấy. Anh ấy thông minh. Cực kì nhiệt huyết. Các sếp ở trên sẽ nhận ra những điều giống như vậy. Anh ấy sẽ còn tiến xa.”

“Ồ.” Rita khẽ xì một tiếng và phẩy tay tỏ ý gạt đi. “Anh ấy không để ý quá nhiều về chuyện đó đâu. Bố anh ấy cũng làm cảnh sát khu vực suốt cả cuộc đời. Một nơi chỉ là một dấu chấm nhỏ xíu trên bản đồ, đâu đó gần biên giới Nam Úc. Anh không biết chỗ đó đâu. Chẳng ai biết cả.” Ánh mắt của cô một lần nữa lướt qua lối cửa không người. “Nhưng ông ấy được mọi người cực kì kính trọng, tôi hiểu điều đó. Ông ấy quản lý thị trấn như một công ty, nhưng cũng giống như một vị tộc trưởng công bằng, vì thế mà họ yêu quý ông ấy. Cho đến tận khi ông ấy nghỉ hưu và cả sau đó nữa.”

Cô ngừng lại. Với tay ra và san sẻ chút rượu còn sót lại trong ly của Falk sang cốc của mình.

“Suỵt.” Cô nói, và đặt một ngón tay lên giữa môi khi nhấc cốc của mình lên. Falk mỉm cười.

“Hai người gặp nhau ở chỗ đó à? Nam Úc ấy?”

“Phải, nhưng không phải ở thị trấn nơi anh ấy sống. Sẽ chẳng có ai tới chỗ đó đâu.” Cô nói thành thật, mặt không cảm xúc. “Chúng tôi gặp nhau tại nhà hàng của bố mẹ tôi ở Adelaide. Anh ấy làm việc gần đó. Đó là công việc đầu tiên của anh ấy khi vào ngành, và anh ấy cực kì chỉn chu. Khát khao làm cho bố anh ấy cảm thấy tự hào.” Cô mỉm cười nhớ lại và uống cạn cốc rượu nhỏ của mình. “Nhưng anh ấy rất cô đơn và thường ở lì suốt cả ngày trong nhà hàng của chúng tôi, cho tới khi tôi cảm thấy tội nghiệp và cho phép anh ấy mời tôi đi uống nước.” Cô xoa xoa tay lên bụng. “Anh ấy đã chờ đợi cho tới khi tôi học xong chương trình thạc sĩ, và rồi chúng tôi kết hôn ngay sau đó. Đã từ hai năm trước rồi.”

“Thạc sĩ ngành gì vậy?”

“Ngành dược lý.”

Falk ngập ngừng. Anh không nghĩ ra phải đặt câu hỏi tiếp theo như thế nào. Rita giúp anh.

“Tôi biết.” Cô nói cùng một nụ cười. “Tại sao tôi lại ở nhà và mang thai ở một nơi xa lạ trong khi có thể sử dụng bằng cấp của mình ở một nơi nào đó khác, phải không?” Cô nhún vai. “Đó là vì chồng tôi, và chuyện này đâu có kéo dài mãi mãi. Những khát vọng của anh ấy, anh biết mà, chúng không giống với những người khác. Anh ấy tôn thờ cha mình, và anh ấy là con út trong số ba anh em, thế nên tôi cho là anh ấy luôn nghĩ - mà theo tôi đó là một suy nghĩ sai lầm - rằng anh ấy phải tranh giành để nhận được sự chú ý của cha mình. Thế là chúng tôi đã chuyển tới cái thị trấn nhỏ ở vùng nông thôn này, và anh ấy đã kì vọng rất lớn rằng anh ấy sẽ làm được giống như những gì mà cha anh ấy từng làm, nhưng gần như ngay lập tức mọi chuyện đã diễn ra theo hướng quá là…” Cô ngập ngừng. “Tồi tệ. Áp lực cứ liên tục đè lên anh ấy. Raco là người đã phát hiện ra thi thể của cậu bé đó, anh ấy có kể cho anh không?”

Falk gật đầu.

Rita rùng mình, mặc cho trời đang nóng bức. “Tôi nói với anh ấy, nói đi nói lại, rằng những gì đang diễn ra ở nơi này, đó không phải là lỗi của anh ấy. Nơi này rất khác. Nó không giống với cộng đồng dân cư mà bố anh ấy từng sinh sống.”

Rita nhướng đôi lông mày nhìn Falk và anh gật đầu. Cô lắc đầu và khẽ cười để lộ nửa cái lúm đồng tiền.

“Ấy thế nhưng, tôi có thể làm được gì chứ? Nó quá phức tạp để có thể giải thích bằng lô-gic, đúng không? Mối quan hệ giữa một người đàn ông với cha của anh ấy?”

Raco xuất hiện ở cửa trong lúc cô đang nói. Anh ta bê ra ba cốc cà phê.

“Anh ngâm nồi rồi đấy. Em đang nói chuyện gì thế?”

“Em đang nói rằng anh đã tự đặt ra cho mình quá nhiều áp lực để có thể thỏa mãn những tiêu chuẩn của bố anh.” Rita vừa nói vừa đưa tay vuốt ve mái tóc xoăn của chồng. Cái lúm đồng tiền lại xuất hiện. “Anh bạn của anh đây cũng đồng tình với em.”

Falk, dù chưa từng nói ra ý kiến của mình theo bất cứ chiều hướng nào, đồng ý rằng có thể Rita đã đúng. Raco hơi đỏ mặt một chút, nhưng rồi anh ta di chuyển để đầu mình chạm vào tay cô.

“Không hẳn là thế đâu.”

“Không sao đâu mà, anh yêu. Anh ấy hiểu mà.” Rita nhấp một ngụm cà phê và đưa mắt nhìn qua miệng cốc về phía Falk. “Có phải thế không? Ý tôi là, đó là một phần lý do anh ở đây, phải vậy không? Vì cha của anh.”

Mọi người chìm vào im lặng, một sự im lặng đầy bối rối. “Bố tôi mất rồi.”

“Ồ, tôi rất lấy làm tiếc khi nghe điều này.” Rita nhìn anh, đôi mắt cô tỏ vẻ cảm thông. “Nhưng chắc chắn chuyện đó cũng không khiến cho điều tôi nói bớt đúng đi, phải không? Cái chết gần như chẳng thay đổi được những gì chúng ta cảm nhận về một ai đó. Thậm chí, đa số trường hợp càng làm sâu sắc thêm ấy chứ.”

“Em yêu ơi, em đang nói chuyện gì thế hả?” Raco nói, huých nhẹ cô một cái khi anh ta cầm chai rượu đã uống cạn lên. “Anh biết em không nên uống dù chỉ một tí tẹo mà.”

Rita hơi cau mày một chút, ngập ngừng. Cô nhìn Falk rồi nhìn chồng, rồi lại nhìn Falk.

“Tôi rất xin lỗi.” Cô nói. “Có lẽ do tôi đã hiểu không đúng mất rồi. Chỉ là tôi đã nghe được những tin đồn, tất nhiên rồi, về người bạn thuở nhỏ đã mất của anh. Họ nói rằng bố anh phải chịu tội, thậm chí đã bị buộc tội, phải đưa anh đi, tha hương biệt xứ. Việc đó chắc hẳn đã gây ra một vài… xích mích. Và thậm chí đến bây giờ, những tờ rơi kinh khủng vẫn đang được rải khắp thị trấn với bức ảnh của ông ấy.” Cô ngừng lại. “Tôi xin lỗi. Làm ơn đừng để ý đến tôi. Lúc nào tôi cũng suy diễn quá đà với một tình huống.”

Suốt một lúc lâu không ai nói gì.

“Không, Rita ạ.” Falk nói. “Thật ra, tôi nghĩ cô đã suy luận khá đúng đấy.”

Chiếc xe bán tải của Mal Deacon nằm gọn trong gương chiếu hậu suốt hơn một trăm cây số dọc theo con đường dẫn ra khỏi Kiewarra. Erik, bố của Falk, cầm lái, một mắt nhìn vào gương, và hai tay bám chặt lấy vô-lăng.

Aaron ngồi im lặng trên ghế bên cạnh, vẫn đang choáng váng sau cuộc chia tay vội vã với Luke và Gretchen. Các đồ dùng trong nhà của bố con Falk đang xê dịch và va đập vào nhau ở phía sau xe. Tất cả những món đồ mà họ có thể chất được lên xe. Xa rất xa phía sau họ, căn nhà nông trại đã được khóa chặt, chốt đóng then cài kín kẽ nhất trong khả năng của họ. Đàn cừu đã được chia ra cho những người hàng xóm có ý muốn nhận nuôi chúng. Aaron đã quá sợ hãi mà không dám lên tiếng hỏi liệu những sắp xếp này chỉ là tạm thời hay là mãi mãi.

Chỉ duy nhất một lần, không lâu sau khi bắt đầu khởi hành, Erik đã cho xe chạy chậm hẳn lại để Deacon vượt lên trước. Như thể đó là một chuyến xe bình thường trong một ngày bình thường. Nhưng chiếc xe bán tải màu trắng cáu bẩn vẫn tiến tới đều đều cho đến khi nó húc sầm vào sau đuôi xe, làm chiếc xe xóc nẩy, khiến đầu của Aaron lao về phía trước. Erik không cho xe chạy chậm lại thêm một lần nào nữa.

Gần một giờ đồng hồ trôi qua, Deacon đột nhiên bấm còi inh ỏi, một tràng còi réo lên liên tục. Ông ta cho xe áp sát hơn, chiếc xe lù lù hiện lên trong chiếc gương bên phía Aaron, tiếng còi vang lên ầm ĩ trên con đường không bóng người. Tiếng ầm ĩ rền vang trong đầu Aaron và cậu phải chống cả hai tay lên cái hộc phía trước để giữ chặt thân mình khi những cú xóc từ phía sau thúc lại. Phía bên cạnh, các cơ trên gương mặt cha cậu căng cứng. Sự việc đó tưởng như kéo dài mãi, và đến khi Aaron nghĩ rằng cậu không thể chịu đựng nổi nữa, thì tiếng ồn dừng lại. Sự im lặng đến đột ngột, nhưng tiếng ồn vẫn còn rung lên trong tai Aaron.

Trong tấm gương phản chiếu, cậu nhìn thấy Deacon hạ thấp kính cửa sổ và chầm chậm duỗi cánh tay ra, rồi tiếp theo đó là một ngón tay giữa. Ông ta cứ giữ như thế suốt một lúc lâu, gồng lên trước những cơn gió táp lại. Rồi cuối cùng, may mắn thay, hình bóng của ông ta trong gương nhỏ dần, nhỏ dần, rồi khuất hẳn khỏi tầm mắt.

“Bố tôi ghét Melbourne.” Falk nói. “Ông chưa bao giờ thực sự an cư tại nơi đó. Ông tìm được một công việc văn phòng, quản lý một chuỗi cung ứng cho một công ty nông nghiệp, nhưng nó gần như rút hết sinh lực khỏi ông.”

Còn Falk thì được khuyên nên đi học ở một trường cấp ba gần nhà nhất để hoàn thành nốt năm cuối. Sao nhãng và mất hết tinh thần học hành, anh gần như chẳng nhớ nổi việc cầm bút chứ đừng nói đến chuyện giơ tay phát biểu. Anh tham gia kì thi cuối cùng và vượt qua với điểm số khá, chứ không được xuất sắc.

“Tôi thích nghi tốt hơn bố một chút. Ở đó, ông ấy thực sự cô đơn.” Anh nói. “Nhưng chúng tôi chưa bao giờ trò chuyện với nhau về điều đó. Hai cha con kiểu như tự khép kín mình lại và dần quen với cách đó. Điều ấy chẳng có lợi chút nào.”

Rita và Raco nhìn anh từ phía bên kia bàn. Rita vườn một tay ra và đặt nó lên tay Falk.

“Tôi dám chắc bất luận ông đã hi sinh những gì cho anh, ông đều cảm thấy sự hi sinh đó là xứng đáng.”

Falk hơi nghiêng đầu một chút.

“Cảm ơn vì đã nói như vậy, nhưng tôi không chắc ông có thực sự nghĩ như thế hay không.”

Aaron tiếp tục nhìn vào gương khi họ lái xe trong im lặng. Deacon không xuất hiện nữa. Sau một giờ đồng hồ không có thêm chuyện gì, đột nhiên cha cậu đạp phanh, khiến dây an toàn bị kéo căng trên người Aaron, ông đánh xe dừng lại bên con đường không một bóng người, tiếng bánh xe rít lên trên mặt đường.

Aaron giật nảy người khi Erik Falk đập sầm một bàn tay lên ô-lăng. Cha cậu trông tái nhợt hơn bình thường và trán ông lấm tấm những giọt mồ hôi lấp lánh. Erik ngồi trên ghế, quay hẳn người sang bên, và nhanh chóng, chỉ bằng một động tác, ông đưa tay ra và túm lấy áo cậu con trai. Aaron thở dốc khi đôi bàn tay chưa từng một lần giơ lên với cậu, kể cả những lúc tức giận nhất, giờ đây lại đang tóm chặt chiếc áo và kéo cậu lại gần hơn.

“Ta sẽ chỉ hỏi con một lần này thôi, thế nên hãy nói cho ta nghe sự thật.”

Trước đây Aaron chưa một lần nghe thấy cha mình nói bằng giọng ấy. Cậu cảm thấy nôn nao trong người.

“Có phải con đã làm việc đó không?”

Choáng váng trước câu hỏi, Aaron cảm giác như có một sức nặng đang đè lên ngực cậu, và cậu cảm thấy như ngạt thở. Cậu bắt mình phải hít vào một hơi, nhưng hai lá phổi của cậu bị nén chặt. Trong giây lát, cậu không thể cất thành lời.

“Sao cơ ạ? Bố…”

“Nói ta nghe đi.”

“Không!”

“Con có liên quan gì đến cái chết của con bé đó không?”

“Không. Bố ơi, không. Tất nhiên là không đời nào con lại làm thế.”

Aaron cảm nhận được tim cậu đang đập thình thịch dưới nắm tay của bố. Cậu nghĩ đến những của cải quý giá nhất của hai cha con đang chất đống và va đập long sòng sọc phía sau chiếc xe bán tải, rồi lời chào tạm biệt vội vã với Luke và Gretchen. Cậu nghĩ tới Ellie, người mà cậu sẽ không bao giờ gặp lại nữa, và tới Deacon, người mà thậm chí ngay lúc này đây, cậu vẫn đang nhìn qua gương chiếu hậu xem ông ta có còn bám theo nữa không. Cậu thấy mình run lên vì giận dữ và cố gắng kéo tay cha cậu ra.

“Con không làm. Chúa ơi, sao bố lại có thể hỏi con như vậy?”

Cha của Aaron vẫn tiếp tục giữ chắc nắm tay. “Con có biết đã có bao nhiêu người hỏi ta về cái tờ giấy mà con bé đã chết đó viết không? Những người bạn của ta. Những người ta đã quen biết bao nhiêu năm. Rất nhiều năm. Họ ngoảnh mặt đi mỗi khi nhìn thấy ta. Tất cả chỉ vì tờ giấy đó.” Ông siết chặt nắm tay.

“Thế nên con đang nợ ta, con phải nói cho ta biết. Tại sao tên con lại ở trên tờ giấy đó?”

Aaron Falk cúi người về phía trước. Cha và con, mặt đối mặt. Cậu mở miệng.

“Tại sao lại là tên của bố?”

“Kể từ sau đó, chúng tôi không bao giờ có thể trở lại như xưa được nữa.” Falk nói. “Suốt nhiều năm, tôi đã cố gắng thử một vài lần. Có lẽ bố tôi cũng đã cố thử, theo cách của ông ấy. Nhưng chúng tôi không thực sự thay đổi được gì. Chúng tôi không nói đến chuyện đó, không bao giờ còn nhắc tới Kiewarra. Và như nó không hề tồn tại, vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Bố cam chịu chấp nhận Melbourne, chấp nhận tôi, rồi ông qua đời. Chuyện là như vậy đấy.”

“Sao con có thể…?” Đôi mắt của ông trợn trừng lên nhìn cậu và cậu nhìn thấy một điều khó gọi tên trong biểu cảm của ông. “Mẹ của con được chôn cất ở thị trấn đó. Nông trại đó là do ông bà con gây dựng nên, ôi Chúa ơi. Bạn bè của ta và cuộc sống của ta đều nằm lại ở đó. Sao con dám đổ chuyện này lên đầu ta chứ!”

Aaron cảm thấy máu đang dồn lên đầu cậu. Bạn bè của cậu. Mẹ của cậu. Cậu đã bỏ lại sau lưng gần như là tất cả mọi thứ.

“Vậy thì tại sao chúng ta lại đang trốn chạy?” Cậu nắm lấy cổ tay của cha mình và giật nó ra khỏi áo. Lần này nó đã chịu buông ra. “Tại sao bố lại biến chúng ta thành những kẻ cúp đuôi bỏ trốn như vậy? Nó chỉ khiến chúng ta trông như những kẻ có tội.”

“Không, chính tờ giấy nhắn đó khiến chúng ta trông như có tội.” Erik nhìn chằm chằm Aaron. “Nói cho ta nghe sự thật đi. Có thật là con đã ở cùng với Luke không?”

Aaron ép bản thân phải nhìn thẳng vào mắt cha. “Vâng.”

Erik Falk mở miệng. Nhưng rồi ông đóng lại. Ông nhìn cậu con trai như thể chưa một lần được nhìn thấy cậu. Bầu không khí bên trong chiếc xe đã biến thành thứ gì đó hiện hữu và mục ruỗng. Ông lắc đầu một cái, quay người về phía bánh lái và nổ máy.

Họ cho xe đi hết phần còn lại của chặng đường mà không nói với nhau một lời nào. Aaron, bừng bừng trong cơn giận dữ và nỗi hổ thẹn cùng hàng ngàn thứ khác, nhìn chằm chằm chiếc gương chiếu hậu trong toàn bộ chuyến đi.

Một phần trong cậu cảm thấy thất vọng khi Mal Deacon không xuất hiện thêm lần nào nữa.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »