Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1493 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 19

Faik ngồi trong ô tô đỗ bên đường, suy nghĩ về những gì Gerry đã nói. Xe bán tải chở hàng màu trắng ở Kiewarra nhiều như sao trên trời, ngày xưa hay bây giờ đều vậy. Có lẽ chẳng có gì liên quan ở đây cả. Nếu có ai đó đã nhìn thấy Luke đi từ hướng dòng sông ngày hôm ấy, Falk nghĩ trong đầu, tại sao họ không nói ra luôn ngay từ lúc đó? Ai sẽ có lợi khi giữ kín bí mật đó trong suốt hai mươi năm?

Suy nghĩ ấy cứ day dứt trong anh như một vết ngứa. Nếu người lái chiếc xe bán tải đó đã trông thấy Luke, có thể nào Luke lại không nhìn thấy người lái xe? Có lẽ… suy nghĩ đang dần sáng tỏ, đòi hỏi phải tập trung… có lẽ nào là ngược lại không? Có thể người nắm giữ bí mật của người khác lại chính là Luke. Và bất luận lý do là gì, có thể cuối cùng Luke đã không thể nắm giữ nó lâu hơn được nữa.

Falk nhìn bâng quơ vào khung cảnh ảm đạm khi anh lật đi lật lại suy nghĩ đó trong đầu. Cuối cùng, anh thở dài và rút điện thoại ra. Anh nghe thấy tiếng sột soạt của giấy tờ ở đầu bên kia khi Raco bắt máy.

“Anh đang ở đồn đấy à?” Falk hỏi. Đó là một ngày Chủ nhật đẹp trời. Anh tự hỏi liệu vợ của Raco có muốn tranh thủ ở bên anh ấy trong một ngày đẹp như thế này không?

“Ừ.” Một tiếng thở dài. “Xem xét lại một số giấy tờ của gia đình Hadler. Nhưng cũng chẳng có kết quả gì. Anh thì sao?”

Falk kể lại cho anh ta nghe những gì mà Gerry đã nói. “Vậy à.” Raco thở ra. “Anh nghĩ thế nào?”

“Tôi cũng không biết nữa. Có thể có gì đó liên quan. Mà cũng có thể chẳng có gì. Anh có ở lại đó thêm một lát nữa không?”

“Tôi rất tiếc phải nói là tôi sẽ ở lại đây thêm rất nhiều lát nữa.”

“Tôi sẽ ghé qua.”

Falk gần như chưa kịp đặt điện thoại xuống thì máy lại rung. Anh mở tin nhắn ra và cái cau mày của anh biến thành một nụ cười nhẹ khi nhìn thấy tên của người nhắn.

Có bận gì không? Gretchen viết. Đói bụng chứ? Em đang ăn trưa với Lachie ở công viên Centenary này.

Falk nghĩ tới Raco đang dốc sức rà soát tài liệu báo cáo đồn cảnh sát, và nghĩ tới đống cà phê đang cồn cào trong bụng kể từ lúc rời khỏi nhà Hadler. Anh nghĩ về nụ cười của Gretchen khi cô để anh lại, một mình đứng dưới bầu trời đầy sao bên ngoài quán rượu. Bộ váy đó chắc hẳn là dành cho mày rồi, thằng khốn ạ.

Anh đang trên đường tới, anh nhắn. Suy nghĩ một lát. Nhưng không ở lại được lâu đâu. Thực ra nó cũng chẳng giúp anh khuây khỏa bớt cảm giác tội lỗi. Nhưng anh cũng chẳng quan tâm lắm.

Công viên Centenary là nơi đầu tiên ở Kiewarra mà Falk cảm thấy dường như kha khá tiền đã được đổ vào đó. Những thảm hoa trông có vẻ tươi mới và được cẩn thận trồng xen kẽ cùng một loại xương rồng chịu hạn khá bắt mắt, tạo ra cảnh tượng tươi tốt sum suê mà Falk tưởng chừng như anh đã không được nhìn thấy suốt nhiều tuần liền.

Anh chợt nhận ra chiếc ghế băng mà họ từng ngồi bên nhau trong những buổi tối thứ Bảy đã bị bỏ đi, một cảm giác tiếc nuối dâng trào. Thay vào đó là những thiết bị vui chơi cho trẻ em đẹp đẽ, sáng lóa với những màu sắc cơ bản. Lũ trẻ con đu bám chật cứng khu vực sân chơi, và tất cả các bàn dành cho việc ăn uống sát cạnh khu vui chơi đều đã có người ngồi. Xe nôi đặt san sát, chen lấn với thùng bảo quản đồ ăn, cha mẹ lũ trẻ ngồi trò chuyện với nhau, chỉ thi thoảng ngừng lại để nhắc nhở hoặc cho lũ trẻ con ăn.

Falk nhìn thấy Gretchen trước khi cô nhìn thấy anh, và anh dừng lại, quan sát trong một lúc. Cô ngồi một mình bên chiếc bàn ở sát mép ngoài, cô ngồi trên chiếc ghế băng, đôi chân duỗi thẳng ra phía trước, hai khuỷu tay gác lên mặt bàn ở phía sau lưng. Mái tóc vàng óng của cô được búi rối thành một nắm tròn trên đỉnh đầu, phía trên búi tóc cô gái cặp kính râm. Cô đang quan sát các hoạt động ở khu vui chơi với vẻ mặt thích thú. Falk chợt nhận thấy một cảm giác thân thuộc vô cùng ấm áp. Dưới ánh nắng, ở khoảng cách xa xa ấy, trông cô như đã quay trở lại cái thời mười sáu tuổi.

Chắc hẳn Gretchen cảm thấy ánh mắt của anh nhìn cô, bởi vì đột nhiên cô ngước nhìn lên. Cô mỉm cười và giơ một tay lên, và anh đi tới. Cô chào đón anh với một nụ hôn lên má và chiếc hộp nhựa Tupperware đã mở sẵn nắp.

“Anh ăn một chiếc sandwich đi, một mình Lachie chẳng ăn hết được đâu.”

Anh chọn cho mình một chiếc nhân thịt nguội và họ ngồi xuống bên cạnh nhau trên chiếc ghế băng. Cô lại duỗi hai chân ra, bắp chân của cô Cọ vào chân anh, cảm giác ấm áp. Cô đi dép xỏ ngón và các đầu móng chân của cô sơn màu hồng sáng lấp lánh.

“Ồ, chỗ này khác hoàn toàn so với những gì anh nhớ. Thật tuyệt vời.” Falk vừa nói vừa nhìn theo lũ trẻ đang leo trèo lên các thiết bị vui chơi. “Họ lấy đâu ra tiền để làm chỗ này vậy?”

“Em biết. Đó là tiền từ một quỹ từ thiện dành cho nông thôn. Mấy năm trước chúng em đã may mắn nhận được tài trợ từ một quỹ của mấy đại gia tiền xài không hết bèn đem đi quyên góp. Em không nên lôi họ ra làm trò đùa như thế, vì đó thực sự là một khoản đóng góp rất tuyệt vời. Nơi đẹp nhất trong thị trấn lúc này. Và lúc nào nó cũng chật kín người. Lũ trẻ thích nơi này vô cùng. Mặc dù em rất đau lòng khi thấy họ bỏ chiếc ghế cũ của chúng ta đi.” Cô mỉm cười khi họ nhìn theo một đứa trẻ mới chập chững bước đi đang chôn người bạn của mình trong bể cát. “Nhưng tốt cho lũ trẻ. Có Chúa chứng giám, nơi này chẳng có gì nhiều dành cho chúng.”

Falk nghĩ đến lớp sơn bong tróc và cái vòng bóng rổ đơn độc ở sân chơi của trường học. “Bù lại cho ở trường, anh nghĩ thế. Nơi đó điêu tàn hơn những gì anh còn nhớ.”

“Đúng đấy. Thêm một điều nữa nhờ ơn đợt hạn hán.” Gretchen mở một chai nước và uống một ngụm. Cô đưa nó sang cho anh đúng như cái cách cô đưa chai vodka. Gần gũi thân thương. Anh đón lấy nó. “Ở đây không có quỹ cộng đồng.” Cô nói. “Tất cả những gì thị trấn nhận được từ chính phủ đều được trực tiếp sử dụng vào việc trợ cấp cho nông nghiệp, thế nên lũ trẻ chẳng còn gì cả. Nhưng vẫn may mắn là chúng em còn có Scott làm hiệu trưởng ở đó. Chí ít thì anh ấy có vẻ thực sự tận tâm. Nhưng dù sao cũng khó mà làm được gì khi tài khoản không có lấy một đồng. Thật phi lý nếu yêu cầu phụ huynh đóng góp thêm.”

“Em không thể tìm đến mấy vị đại gia nhiều tiền nữa à?”

Cô nở một nụ cười buồn bã. “Thực ra bọn em đã thử làm rồi đấy chứ. Chúng em cứ tưởng mình chắc chắn nhận được một khoản trong năm nay. Nhưng đó là từ một hội từ thiện khác, không phải hội cho tiền xây sân chơi. Đây là một hội của tư nhân, Quỹ Tài trợ Giáo dục Crossley. Anh đã nghe tới họ bao giờ chưa?”

“Anh nghĩ là chưa.”

“Đó là một dạng quỹ từ thiện điển hình. Họ chu cấp tiền để duy trì các trường học ở nông thôn, nhưng hình như còn có nhiều ngôi trường khác ở những vùng nông thôn xa xôi hơn chúng ta hoặc khó duy trì hơn chúng ta, anh tin được không? Chúa đã giúp họ. Chúng em đã vào được đến danh sách rút gọn, nhưng rất tiếc là cuối cùng không được chọn. Chúng em sẽ thử tìm cách khác, có thể là thử lại vào năm sau, nhưng cho đến lúc đó, ai biết được sẽ thế nào? Dù sao thì…” Cô ngừng nói để vẫy tay với cậu con trai, đang đứng trên đỉnh của một cầu trượt và cố gắng thu hút sự chú ý của họ. Cậu bé trượt xuống khi họ nhìn theo. “… Lachie bây giờ đang rất vui vẻ, và chí ít như thế cũng là tốt rồi.”

Cô đưa tay cầm lên chiếc hộp Tupperware khi cậu bé chạy lại. Gretchen lấy ra một chiếc bánh sandwich, nhưng cậu con trai chẳng để ý gì đến cô, mà nhìn chăm chăm vào Falk.

“Xin chào, anh bạn.” Falk chìa một tay ra. “Chú là Aaron. Chúng ta đã gặp nhau hôm trước rồi đấy, cháu nhớ chứ? Ngày xưa hồi còn nhỏ, mẹ cháu và chú là bạn của nhau.”

Lachie bắt tay với anh và cười rạng rỡ trước một cử chỉ mới lạ.

“Có nhìn thấy con trên cầu trượt chứ ạ?”

“Ừ, chúng ta thấy rồi.” Gretchen nói, nhưng câu hỏi ấy không phải là dành cho cô. Falk gật đầu.

“Cháu thật sự rất dũng cảm đấy, anh bạn.” Falk nói. “Trông nó có vẻ khá cao đấy.”

“Cháu có thể làm lại lần nữa. Chú chờ xem nhé.” Lachie chạy vụt đi. Gretchen nhìn theo với vẻ mặt vui vẻ. Đứa trẻ chờ cho đến khi Falk hoàn toàn tập trung nhìn theo rồi mới trượt xuống. Nó tiếp tục chạy vòng lại để trượt thêm lần nữa. Falk giơ ngón tay cái cổ vũ nó.

“Cảm ơn anh.” Gretchen nói. “Dạo này thằng bé có vẻ bị ám ảnh với những người đàn ông trưởng thành. Em nghĩ nó bắt đầu nhìn thấy những đứa trẻ khác có bố… ừm, anh biết đấy.” Cô nhún vai. Không nhìn thẳng vào mắt Falk. “Nhưng nói chung, bổn phận làm mẹ là như vậy mà, không phải sao? Mười tám năm sống cùng cảm giác tội lỗi đầy đau đớn.”

“Bố thằng bé không tham gia nuôi dưỡng nó chút nào sao?” Falk nhận ra sự tò mò trong giọng nói của chính mình.

Gretchen cũng nhận ra và mỉm cười thấu hiểu.

“Không. Và không sao đâu, anh hỏi cũng được mà. Bố thằng bé bỏ đi rồi. Anh không biết anh ấy đâu. Không phải là người ở đây, chỉ là một người lao động bình thường ghé ngang qua nơi này ít lâu. Em cũng không biết gì nhiều về anh ấy ngoại trừ việc anh ấy đã để lại cho em đứa trẻ tuyệt vời này. Và phải, em biết câu chuyện đó nghe thật buồn cười.”

“Nó chẳng buồn cười chút nào. Nó chỉ khiến anh cảm thấy Lachie thật may mắn khi có em.” Falk nói. Nhưng khi nhìn theo đứa trẻ đang nhanh nhẹn trèo lên thang, anh nhận ra mình đang tự hỏi cha của nó trông như thế nào.

“Cảm ơn anh. Nhưng không phải lúc nào em cũng cảm thấy như thế là đủ. Thi thoảng em vẫn tự hỏi liệu mình có nên cố gắng gặp gỡ một ai đó không. Vì cả hai mẹ con, cố gắng mang đến cho Lachie một chút cảm giác của gia đình. Để nó biết cảm giác khi có một người mẹ không phải lúc nào cũng căng thẳng và mệt mỏi sẽ như thế nào, bất luận người mẹ đó trông ra sao. Nhưng em cũng không biết nữa…” Tiếng cô nhỏ dần và Falk lo lắng cô đang cảm thấy xấu hổ, nhưng rồi cô nở một nụ cười thật tươi với anh. “Nhưng mà tìm được người để hẹn hò ở Kiewarra này nào có dễ dàng gì cho cam.”

Falk bật cười.

“Vậy là em chưa kết hôn bao giờ sao?” anh hỏi và Gretchen lắc đầu.

“Chưa. Chưa bao giờ.”

“Anh cũng vậy.”

Hai khóe mắt Gretchen nhăn lại một chút với vẻ thích thú. “Em biết mà.”

Falk không hiểu vì sao, nhưng phụ nữ dường như biết hết mọi thứ. Họ nhìn nhau và mỉm cười. Falk tưởng tượng ra hai mẹ con Gretchen và Lachie sống đơn độc ở khu đất Kellerman rộng lớn mà cô đã mua, nhớ lại sự cô lập kì quái của nông trại nhà Hadler. Thậm chí cả Falk, một người thích không gian đơn độc hơn bất cứ ai hết, cũng bắt đầu cảm thấy khao khát có người đồng hành chỉ sau vài giờ ở cái nơi chỉ có đồng ruộng và không một bóng sinh linh.

“Chắc hẳn sống một mình ở nông trại em cảm thấy cô đơn lắm.” Anh nói, đáng lẽ anh nên cố kìm nén, đừng có hỏi. “Xin lỗi em, đó thực sự là một câu hỏi, không phải có ý đong đưa gì đâu nhé.”

Gretchen cười lớn. “Em biết mà. Nhưng mà hỏi câu đó ở đây, anh có thể khiến nhiều người dính thính hơn anh nghĩ đấy.” Thế rồi gương mặt cô chợt âu sầu. “Nhưng mà đúng vậy. Đó thật là một vấn đề cần suy nghĩ. Không hẳn là vì thiếu người sống cùng, mà là cảm giác bị cắt đứt với bên ngoài làm em thấy day dứt. Mạng internet thì phập phù, thậm chí đến sóng điện thoại cũng khi có khi không. Nhưng đó không phải là vì em có hàng tá người chầu chực gọi điện thoại cho đâu.” Cô ngừng lại, hai môi bặm chặt. “Anh biết không, em thậm chí còn không hề hay biết chuyện xảy ra với Luke cho tới tận sáng hôm sau.”

“Thật thế sao?” Falk ngạc nhiên vô cùng.

“Đúng thế đấy. Không một ai nghĩ đến phải gọi cho em cả. Gerry không, Barb không, không ai cả. Mặc cho những gì chúng em đã từng trải qua với nhau, em nghĩ, em…” Cô hơi nhún vai “… Em không phải là ưu tiên số một. Buổi chiều hôm sự việc xảy ra, em đón Lachie từ trường, trở về nhà, ăn tối. Thằng bé lên giường đi ngủ, còn em xem phim. Một buổi tối bình thường và nhàm chán vô cùng, nhưng nó vẫn chỉ giống như buổi tối bình thường trước đấy. Không có gì đặc biệt cả, nhưng em sẵn sàng đánh đổi bất cứ thứ gì để quay lại tối hôm ấy. Cho đến tận sáng hôm sau, trước cổng trường học, khi em đến và tất cả mọi người đang bàn luận về chuyện đó. Cảm giác như tất cả mọi người đều biết và…” Một giọt nước mắt nhỏ lăn dài trên sống mũi cô. “Và không một ai nghĩ đến phải gọi cho em. Em không thể tin nổi. Ý em là em không thể tin nổi những gì mà tại mình đang nghe được. Em lái xe tới nông trại nhà anh ấy, nhưng không thể nào tiến lại gần. Cả con đường bị phong tỏa và cảnh sát ở khắp mọi nơi. Thế là em quay về nhà. Đến lúc này tất nhiên nó đã lên bản tin. Không thể nào lại không biết.”

“Anh rất lấy làm tiếc, Gretchen ạ.” Falk nói, và đặt một tay lên vai cô. “Nếu có thể giúp em nguôi ngoai, em nên biết cũng không ai gọi cho anh hết. Anh biết chuyện khi nhìn thấy mặt cậu ấy trên trang tin.” Falk vẫn đang cảm thấy cơn choáng váng ập đến với anh khi nhìn thấy những nét mặt thân quen ấy đi liền với dòng tít khủng khiếp.

Gretchen gật đầu, và đột nhiên ánh mắt cô tập trung vào thứ gì đó phía sau lưng anh. Biểu cảm trên mặt cô chợt tối sầm lại, và cô vội vã lau nước mắt.

“Chúa ơi, cẩn thận nhé. Đang đến đấy.” Cô nói. “Mandy Vaser. Anh còn nhớ cô ta không? Ngày xưa là Mandy Mantel ấy. Chúa ơi, em không thích phải gặp cô ta bây giờ đâu.”

Falk quay người lại. Cô gái Mandy Mantel với gương mặt sắc sảo, mái tóc vàng như màu của gừng trong trí nhớ của anh, giờ đây đã là một phụ nữ nhỏ nhắn, gọn gàng với mái tóc đỏ cắt ngắn bóng mượt. Trước ngực cô ta bế một đứa trẻ sơ sinh trong một cái địu nhìn khá phức tạp, trông như được làm từ sợi thiên nhiên mà hay được quảng cáo là sản phẩm “hữu cơ”. Khuôn mặt cô ta vẫn sắc sảo như ngày nào khi cô ta bước qua lớp cỏ úa vàng.

“Cô ta kết hôn với Tim Vaser. Anh ta lớn hơn chúng ta một hay hai tuổi ấy.” Gretchen thì thầm khi người phụ nữ kia tiến lại gần. “Cô ta có mấy đứa con đang theo học ở trường. Ngoài ra, cô ta còn bận bịu với công việc của người phát ngôn từ phóng đại diện cho một nhóm các bà mẹ hay lo lắng.”

Mandy dừng lại trước mặt họ. Cô ta nhìn Falk rồi nhìn chiếc bánh kẹp thịt nguội anh đang cầm trong tay, rồi lại nhìn anh lần nữa, đôi môi cô ta cong lên tỏ vẻ không ưa.

“Chào Mandy.” Anh nói. Cô ta thẳng thừng lờ anh đi, lại còn đặt bàn tay tỏ ý bảo vệ lên sau gáy đứa trẻ sơ sinh trong địu, như để che chắn cho nó khỏi lời chào hỏi của anh.

“Gretchen. Xin lỗi đã làm phiền.” Nhưng nghe giọng cô ta thì chẳng có vẻ gì là hối lỗi cả. “Có thể ghé qua bàn của chúng tôi một lát được không? Tôi muốn nói nhỏ với cậu vài câu.” Hai mắt cô ta liếc nhanh sang Falk rồi quay đi. “Mandy.” Gretchen nói, không có vẻ gì là hào hứng. “Cậu còn nhớ Aaron chứ? Ngày xưa học với chúng ta đấy? Bây giờ anh ấy đang làm việc cho Cảnh sát Liên bang.” Cô nhấn mạnh vào câu cuối cùng.

Anh và Mandy đã từng hôn nhau một lần, Falk vẫn còn nhớ. Ở buổi tập nhảy disco dành cho thiếu niên, theo anh nhớ là thế. Cô gái đó đã khiến anh bất ngờ khi đưa sâu cái lưỡi tuổi mười bốn của mình vào miệng anh, khiến anh cảm nhận được rõ ràng mùi của loại nước chanh rẻ tiền khi ánh đèn sáng phản chiếu lên tường của phòng tập gym và âm nhạc bùng nổ khắp trong phòng. Anh tự hỏi không biết cô ta còn nhớ không. Từ cái cách cau mày của cô ta và cách cô ta lảng tránh ánh mắt của anh, anh dám chắc là cô ta còn nhớ.

“Rất vui được gặp lại.” Falk đưa tay ra, không phải là bởi vì anh muốn bắt tay với cô ta, mà bởi vì anh biết chắc làm thế sẽ khiến cô ta cảm thấy khó chịu. Cô ta nhìn anh chằm chằm, cố gắng ra mặt là cô ta đang kháng cự lại cử chỉ đáp lễ thông thường để tỏ ra lịch sự. Cô ta đã thành công và để cho anh cứ giơ tay ra như thế. Anh gần như cảm thấy hơi có chút kính nể cô ta vì hành động đó.

“Gretchen.” Mandy mất kiên nhẫn. “Vài lời thôi, được không?”

Gretchen nhìn thẳng vào mắt cô ta. Cô không có vẻ gì là định đứng lên.

“Cậu cứ nói đi, dù cậu nói gì thì tôi cũng sẽ đáp lại rằng cậu hãy lo chuyện của mình trước đi, và như thế chúng ta lại có thể tụ tập với nhau vào các ngày Chủ nhật như bình thường.”

Mandy cứng đờ người. Cô ta liếc nhìn ra sau lưng, ở đó một nhóm các bà mẹ với kiểu đầu tương tự đang chăm chú quan sát, họ giấu cặp mắt của mình đằng sau những cặp kính râm.

“Được rồi. Tốt thôi. Tôi… chúng tôi… không cảm thấy thoải mái khi Aar… khi bạn của cậu… ở quá gần lũ trẻ.” Cô ta nhìn thẳng vào Falk. “Chúng tôi muốn anh rời khỏi đây.”

“Nghe thấy rồi.” Gretchen nói.

“Vậy là anh ta sẽ đi chứ?”

“Không.” Falk và Gretchen cùng đồng thanh.

Thật ra Falk nghĩ có lẽ đã đến lúc anh phải tới đồn cảnh sát để tìm Raco rồi, nhưng anh không định để cái cô Mandy Mantel xấu tính kia đuổi mình đi. Hai mắt Mandy nhíu lại. Cô ta ghé lại gần hơn.

“Nghe này.” Cô ta nói. “Ngay lúc này đây, tôi và các bà mẹ khác đang yêu cầu một cách lịch sự. Nhưng rất có thể các ông bố sẽ không lịch sự như thế nếu cô cảm thấy thông điệp mà chúng tôi đưa ra cần phải dễ hiểu hơn nữa.”

“Chúa ơi, Mandy.” Gretchen ngắt lời. “Anh ấy là cảnh sát đấy. Cô không nghe thấy lời tôi nói sao?”

“Có, và chúng tôi cũng đã được nghe những gì mà anh ta làm với Ellie Deacon.” Xung quanh khu sân chơi, các ông bố bà mẹ khác đang nghe ngóng câu chuyện. “Nghiêm túc đấy, Gretchen, cô đừng có tuyệt vọng đến mức ăn tạp như vậy, được chứ? Cô định bỏ mặc đứa con mình dứt ruột đẻ ra như thế sao? Giờ cô đã là mẹ rồi đấy. Hãy bắt đầu làm sao cho ra dáng một bà mẹ đi.”

Falk nhớ người đàn ông sau này trở thành chồng của Mandy đã từng viết một bài thơ tặng cho Gretchen và công khai đọc trước mọi người trong một dịp Valentine nọ. Chẳng trách người đàn bà đó giờ đây lại thích thú đến thế khi được một lần trên cơ cô.

“Nếu cô có ý định ở bên cái… con người này, Gretchen ạ.” Mandy tiếp tục. “Có lẽ tôi cần cân nhắc đến việc báo cho cơ quan dịch vụ xã hội đấy. Vì Lachie.”

“Này…” Falk nói, nhưng Gretchen đã lên tiếng trước anh.

“Mandy Vaser.” Cô nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng cứng như thép. “Cô nghĩ cô là người biết tuốt thật sao? Nếu thật vậy thì hãy một lần trong đời làm một việc thông minh đi. Quay người lại và biến đi.”

Người phụ nữ đứng thẳng người lại, miễn cưỡng chịu lép vế.

“Và Mandy này. Hãy cẩn thận đấy. Nếu cô làm bất cứ việc gì khiến con trai tôi mất ngủ dù chỉ một phút hay rơi dù chỉ một giọt nước mắt thì…” Giọng nói lạnh lùng như băng ấy của Gretchen trước đây Falk chưa từng nghe thấy. Cô không nói hết câu mà chỉ để nó lấp lửng như thế.

Hai mắt Mandy trợn tròn.

“Cô đang đe dọa tôi đấy à? Những lời nói ấy thật hung hãn và tôi coi đó là một lời đe dọa. Tôi không thể tin được cô. Sau tất cả những gì đã xảy ra ở thị trấn này.”

“Cô mới là người đang dọa dẫm tôi đấy nhé! Cơ quan dịch vụ xã hội ư? Đồ láo toét.”

“Tôi đang cố gắng giữ cho Kiewarra là một nơi yên bình cho lũ trẻ. Đòi hỏi như thế là quá đáng sao? Mọi chuyện chưa đủ tồi tệ sao? Tôi biết cô không qua lại nhiều với Karen, nhưng chí ít cô cũng nên thể hiện một chút tôn trọng chứ, Gretchen.”

“Vậy là đủ rồi đấy, Mandy.” Falk nghiêm giọng nói. “Vì Chúa, hãy im miệng lại và để cho chúng tôi được yên.”

Mandy chỉ tay về phía Falk.

“Không. Chính anh mới là người phải rời đi.” Cô ta quay gót và hiên ngang bước đi. “Tôi sẽ gọi điện cho chồng tôi.” Những lời nói của cô ta vang khắp sân chơi.

Hai má Gretchen đỏ ửng. Khi cô uống một ngụm nước, Falk nhìn thấy hai tay cô đang run rẩy. Anh đưa tay ra định chạm lên vai cô, nhưng rồi anh dừng lại vì nhận ra mọi người đang nhìn họ, và anh không muốn khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

“Anh xin lỗi.” Anh nói. “Đáng lẽ anh không nên gặp em ở đây.”

“Không phải tại anh đâu.” Cô nói. “Mọi người đều trong tình trạng căng thẳng. Những đợt nóng khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.” Cô hít một hơi thật sâu và nở nụ cười run run với Falk. “Thêm nữa, Mandy lúc nào cũng là con mụ xấu xa như thế đấy.”

Anh gật đầu. “Cũng phải.”

“Và nói cho đúng thì không phải em không thích Karen. Chỉ là chúng em không quá thân thiết. Ở trường có rất nhiều bà mẹ. Anh đâu thể làm bạn với tất cả bọn họ. Rõ ràng là thế.” Cô hất đầu về phía Mandy.

Falk mở miệng định đáp lời thì điện thoại của anh rung. Anh mặc kệ. Gretchen mỉm cười.

“Không sao đâu. Anh nhận điện thoại đi.”

Mặt cau có vẻ xin thứ lỗi, anh mở tin nhắn ra. Anh đứng bật dậy gần như trước khi đọc hết tin nhắn. Bảy chữ từ Raco. Jamie Sullivan nói dối. Đến ngay đi.

« Lùi
Tiến »