Mái tóc vàng hoe của Gretchen thấp thoáng trong má hồng tại quán rượu, và Falk chợt cảm thấy biết ơn vì anh đã chiến thắng nội tâm thôi thúc anh hủy bỏ cuộc hẹn với cô.
Rời ngôi nhà cũ của mình đêm hôm trước, anh bước thẳng tới chỗ chiếc xe và đứng tần ngần ở đó một lúc lâu, đắn đo mãi về việc ở lại hay lái xe trở về Melbourne. Sau một đêm thao thức, anh nhốt mình cả ngày trong phòng, nghiên cứu kỹ càng đống tài liệu lấy được từ trang trại nhà Hadler. Dù việc nghiên cứu chẳng đem lại kết quả gì, anh vẫn tiếp tục làm việc một cách cẩn thận, tỉ mỉ ghi chú lại những thứ kỳ lạ đập vào mắt. Cúi đầu chăm chú, cố gắng hoàn thành công việc. Chỉ đi ra ngoài một lúc để ăn uống, anh lờ đi sự hối hả, nhộn nhịp của ngày cuối tuần đang diễn ra trên đường, và sau một thoáng cảm thấy tội lỗi, anh chuyển chiếc máy di động của mình sang chế độ im lặng khi Gerry gọi tới số của anh. Falk sẽ làm những điều mà anh đã hứa. Không đồng nghĩa với việc anh muốn bàn luận về nó.
Bây giờ, ở tầng dưới của quán rượu, lần đầu tiên trong ngày anh không bị làm phiền bởi cảm giác muốn vội vã rời đi. Gretchen nhìn thấy anh đang ngồi ở một cái bàn sát trong góc, mũ che trước mặt. Cô mặc bộ đồ màu đen, nhưng lần này là một chiếc váy. Chiếc váy ngắn với đường viền hớt lên để lộ đôi chân trần mỗi khi cô bước đi. Nó hợp với thân hình cô hơn so với bộ trang phục mà cô từng mặc. Vài người trong đám đông tối thứ Bảy ngoái đầu lại nhìn khi cô bước qua. Falk để ý không còn nhiều ánh mắt quấn lấy cô như thời trung học, nhưng hiển nhiên là vẫn có.
“Trông em thật đẹp.” Anh nói.
Gretchen có vẻ hài lòng và đặt một nụ hôn nhẹ lên má Falk khi anh đứng lên lấy đồ uống. Mùi hương của cô thật dễ chịu. Thứ gì đó thoang thoảng hương hoa.
“Cảm ơn. Anh cũng vậy. Em thích chiếc áo sơ mi này. Trông nó khác xa Kiewarra.” Cô gật đầu trước món đồ uống anh vừa gọi và anh nở một nụ cười tươi rói. Cô nhích gần vào chỗ ngồi trong góc. “Đây là bàn duy nhất còn trống hay anh đang cố trốn tránh vậy?”
“Trốn tránh. Đại loại vậy.” Anh vẫn cười. “Anh trở lại nhà cũ của mình tối hôm qua.”
Cô nhướn mày. “Rồi sao?”
“Nó không còn giống những gì mà anh tưởng tượng.”
“Nó chưa bao giờ giống theo suy nghĩ của anh cả.”
Anh bước tới chỗ quầy bar, để người phục vụ với bộ râu xồm xoàm rót cho anh một cốc bia mà anh thoáng nghi ngờ đó là rượu vang trắng. Khi anh quay trở lại, Gretchen nâng ly của mình lên.
“Chúc mừng. Còn nhớ khi chúng ta không thể kiên nhẫn đợi đến lúc được phục vụ ở đây chứ? Những buổi tối trong công viên đắm chìm trong bất cứ thứ gì mà chúng ta có trong tay.” Cô mở to đôi mắt xanh với vẻ hoài nghi giễu cợt khi diễn tả lại khung cảnh trong quá khứ. “Bây giờ nhìn chúng ta mà xem. Chỉ có thể sống trong cơn mơ mà thôi.”
Falk cười lớn và ánh mắt họ bắt gặp nhau khi cả hai cùng nghĩ lại câu chuyện năm xưa. Falk biết những năm tháng thời niên thiếu gắn liền với hình ảnh đôi chân dài và bờ môi son bóng của Gretchen để lại trong cô nhiều ký ức tuổi trẻ sâu đậm hơn bất kỳ ai khác. Nhưng giờ đây nhìn cô trong chiếc váy đen, anh chợt nghĩ rằng, trước khi Ellie qua đời và trước cả khi mọi thứ thay đổi, có lẽ đó mới là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của cô. Anh mong rằng không phải như vậy. Anh mong rằng cô có nhiều hơn thế. Anh bất giác nhíu mày rồi khoảnh khắc đó lặng lẽ trôi tuột đi.
Gretchen nhoài người về phía trước. “Nghe này, có điều anh nên được biết. Bí mật đã bị lộ ra ngoài rồi. Cả thị trấn này đang xôn xao rằng chính anh là người lan truyền tin đồn về những gì đã xảy ra với gia đình Hadler. Anh và viên trung sĩ.”
“Chưa có gì chính thức cả.” “Và anh nghĩ điều đó quan trọng?”
Falk gật đầu. Anh nhìn xa xăm. “Thái độ chung của mọi người như thế nào?”
“Còn tùy thuộc vào người mà anh hỏi. Vài người cho rằng phải mất một thời gian không nhỏ trước khi chân tướng vụ việc được đưa ra ánh sáng. Những người khác lại cho rằng anh chỉ nên bận tâm về việc của mình mà thôi.” Cô hạ thấp giọng. “Và mọi người đang rất hoang mang về việc sẽ như thế nào nếu có ai đó giết hại bọn họ.”
Falk bỗng nhiên cảm thấy tội lỗi trước hàng loạt cuộc gọi nhỡ từ Gerry Hadler trong máy của anh. Anh quyết tâm việc đầu tiên sẽ làm trong buổi sáng là gọi điện lại cho ông.
“Em nghĩ gì về lời đồn đó?” Falk tò mò hỏi.
“Em nghĩ là anh nên cẩn thận.” Ngón tay cô nghịch ngợm cái ly thủy tinh. “Đừng hiểu nhầm ý em. Em mong rằng Luke đã không làm chuyện đó.”
“Em nghĩ anh ấy thực sự sát hại gia đình mình?”
Cô nhíu mày. Suy nghĩ kỹ trước khi trả lời. “Em không biết. Em đã không tin vào tai mình khi nghe được thông tin đó. Nhưng nếu có kẻ sát nhân khác thì mọi thứ lại càng đáng ngờ hơn. Từ những gì mà chúng ta nghe được, mọi chuyện đã khá là rõ ràng rồi. Em thực sự không có thời gian để nghĩ xem liệu có đúng là Luke phải chịu trách nhiệm trước toàn bộ việc này hay không, anh hiểu chứ?”
“Phần lớn mọi người đều như vậy. Anh cũng vậy.”
Cô cười gượng. “Em chỉ nói điều này với anh mà thôi, nhưng đó gần như là lỗi của Luke, anh ấy là một tên khốn.”
Những cánh đồng bên dưới họ ánh lên tựa tấm thảm bạc dưới ánh trăng, trang trại như một đốm nhỏ thi thoảng nổi bật giữa vùng đất bao la rộng lớn. Bốn người bọn họ ngồi bên mép một mỏm đá lởm chởm, chân buông thõng xuống đu đưa.
Luke là người đầu tiên trèo qua hàng rào và đá tung cái biển cảnh báo “Tránh xa” bằng sức lực của đôi chân. Cậu ta đã cố ý không cạo râu trong vài ngày gần đây, Aaron cảm thấy khó chịu khi nhận ra điều đó, và dưới cằm cậu ta râu mọc ra tua tủa. Mọi thứ càng dễ nhìn thấp hơn dưới ánh trăng khi cậu ta đứng gần mép của mỏm đá và dang rộng hai tay, thích thú tận hưởng khung cảnh trước mắt.
Aaron bỗng cảm thấy nôn nao trong người khi cố tình nhìn xuống bờ vực không có bất kỳ thứ gì bảo vệ, nhưng sau đó cậu cố nâng người qua hàng rào mà không dám liếc nhìn bọn họ. Ellie ở ngay phía sau cậu. Luke tỏ ra đàn ông khi dang tay đỡ lấy Gretchen. Cô không cần, nhưng vẫn nở một nụ cười khi bám vào tay cậu ta. Bây giờ thì bọn họ đang ngồi cười đùa, làm ấm người bằng cách truyền cho nhau chai rượu chỉ còn non một nửa. Chỉ có Ellie lắc đầu khi chai rượu được truyền tới tay cô. Họ lần lượt thách nhau nghiêng người ra phía trước và nhìn xuống dưới vách đá. Toàn là trò nhảm nhí và vớ vẩn. Khiến người ta sợ nhưng thực sự không đáng sợ một chút nào.
Falk nhướng mày lên một chút, nhưng không phủ nhận. “Có sự khác biệt lớn giữa tên khốn và kẻ giết người.” Anh nói. Gretchen gật đầu.
“Và nghe này, em không bảo rằng chính anh ấy là người ra tay. Nhưng liệu anh ấy có khả năng gây ra chuyện này không?” Gretchen liếc quanh căn phòng, như thể hồn ma của Luke đã hiện ra và nghe trộm lời cô vừa nói. “Đó là một câu hỏi hoàn toàn khác.”
Aaron có thể nhìn thấy từ khóe mắt mình Luke vòng tay ôm lấy eo Gretchen. Luke nhoài người tới để thì thầm gì đó mà Gretchen bẽn lẽn nhìn xuống, làn mi của cô phủ cái bóng xanh xanh lên đôi gò má.
Aaron có thể cảm nhận được Ellie ở bên cạnh mình, nhưng không hề cử động. Đây là lần đầu tiên cậu có cơ hội thoải mái nhìn cô kể từ nụ hôn một tuần trước tại gốc cái cây đá, và đến giờ cậu vẫn còn cảm thấy chao đảo. Cô nói cô phải làm việc vào mỗi buổi tối. Cậu đã đến quán sữa đó. Cô vẫy tay với cậu từ phía sau quầy thu ngân, nhưng đó không phải là nơi mà họ có thể nói chuyện.
Trên đường leo lên mỏm đá, cậu do dự, mong rằng sẽ có được vài phút riêng tư với cô, nhưng Luke bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh khiến cậu cảm thấy vô cùng khó chịu. Ellie không thể hiện ra ngoài rằng liệu cô có đang suy nghĩ về chuyện đã xảy ra tại cái cây ngày hôm đó hay không. Khi họ leo đến ngọn đồi, Aaron bắt đầu có cảm giác chính mình mới là người tưởng tượng ra tất cả.
Họ lê bước chậm chạp trên con đường mòn, Aaron loang thoáng nghe thấy Luke đang lớn tiếng kể một câu chuyện nào đó. Bỗng Ellie ngước mắt lên và bắt gặp ánh mắt của cậu qua đầu của Luke. Cô đảo mắt thể hiện sự chịu đựng. Sau đó mỉm cười. Một nụ cười thuần khiết, thấu hiểu, bí mật dành riêng cho cậu.
Chìm đắm trong ký ức ngọt ngào, Aaron đổi chỗ, tìm cách tiến lại gần hơn. Cậu quay người rồi bất chợt dừng lại, cử chỉ bất động. Ở phía trên ngọn đồi, ánh sáng lờ mờ nhưng đủ rõ để Aaron có thể nhìn thấy vài thứ. Trong số đó có đôi mắt từ Ellie, và cái cách mà đôi mắt đó chăm chú nhìn Luke Hadler khi cậu ta thì thầm gì đó vào tai Gretchen.
“Luke đôi khi rất ích kỷ.” Gretchen nói. Cô di di tay vào vật nước ngưng đọng thành hình tròn trên mặt bàn. “Anh ấy luôn đặt bản thân ở vị trí thứ nhất, thứ hai, thứ ba và thậm chí còn chẳng nhận ra. Đúng không? Hay là mỗi mình em cảm thấy thế?” Khuôn mặt cô tỏ vẻ hài lòng khi Falk gật đầu.
“Xin lỗi.” Cô nói. “Em gặp chút vấn đề trong việc phân biệt Luke mà em biết từ miệng mọi người. Và Luke mà em nghĩ là em biết.”
“Anh luôn cho rằng Luke là một người thẳng thắn khi chúng ta còn nhỏ.” Falk nói. “Anh ấy cởi mở, luôn nói điều mình nghĩ. Có thể không phải lúc nào em cũng thích như vậy, nhưng chí ít em biết rằng em sẽ cùng anh ấy đi tới đâu.”
“Giờ thì sao?”
“Anh không biết. Sự táo bạo và liều lĩnh của anh ấy khiến anh phát điên, nhưng sâu thẳm bên trong anh luôn cảm giác anh ấy là một người tốt.”
“Vậy thì, cứ mong là như vậy đi.” Gretchen đảo mắt. “Em ghét phải nghĩ rằng anh ấy không xứng đáng.”
“Ý em là gì?”
“À, không có gì.” Cô có vẻ ngượng nghịu.“Mấy chuyện ngớ ngẩn ấy mà. Ý em là việc ngay từ đầu đã trở thành bạn của anh ấy. Và anh với Ellie. Nó khiến mọi thứ xung quanh em thay đổi rất nhiều. Những đứa trẻ mà em không hề chú ý đến bắt đầu xa lánh em sau cái chết của Ellie. Giống như tên tuổi của em bị dơ bẩn bởi sự kết giao đó. Nhưng chúng chỉ là những vấn đề vớ vẩn thời niên thiếu khi so sánh với những chuyện khác. Chẳng có gì đáng để bận tâm cả.”
Cô hoàn toàn không thể che giấu nỗi tiếc nuối trong giọng điệu của mình. Falk nghĩ mối quan hệ xã hội của cô dường như đã bị thu hẹp lại sau khi cô trở thành một thành viên trong bộ tứ xấu số. Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy khi không có anh và Ellie, nàng Gretchen tóc vàng thực ra lại là một người vô cùng cô độc. Anh chưa từng nghĩ đến điều này trước đây. Anh vươn tay mình ra và chạm vào cánh tay cô.
“Anh xin lỗi vì đã không giữ liên lạc. Không phải vì anh không quan tâm, chỉ là…” Anh ngừng lại. “Anh đã không chịu tìm cách. Lẽ ra anh nên cố gắng nhiều hơn.”
Gretchen cười nhẹ. “Không sao. Em cũng đâu khác gì. Em nghĩ là do độ tuổi và hoóc-môn thôi. Thời đó tất cả chúng ta đều ngu ngốc.”
Luke đứng thẳng dậy và vươn vai hết cỡ. “Chuẩn bị đi tiểu nào.” Cậu ta thông báo. Răng cậu ta trắng sáng trong bóng tối. “Đừng vướng vào rắc rối khi tớ không có mặt ở đây nhé.”
Cậu ta biến mất sau các bụi cây, và ba người còn lại ngồi vai kề vai. Aaron và Gretchen đặt chai rượu ở giữa họ và cậu có thể nghe thấy cô đang ậm ừ thứ gì đó không rõ giai điệu. Ở bên kia, Ellie đang chăm chăm hướng mắt về phía đường chân trời bằng cái nhìn xa xăm.
Sự yên bình bất ngờ bị phá vỡ bởi một tiếng động nặng nề và một tiếng thét lớn. Nó vang lên trong im lặng. Ba người nhìn nhau, mặt tái dại đi và sững sờ, sau đó Aaron đứng dậy và chạy trên đôi chân đã mềm oặt vì rượu về phía phát ra âm thanh. Cậu chạy vượt lên trước các cô gái, và có thể nghe thấy tiếng ai đó kinh hãi thở hổn hển đằng sau. Rồi cậu dừng lại bên mép một bờ vực thẳng đứng. Những bụi cây bị giẫm nát mà nằm rạp trên mảng đất xù xì. Họ có thể nghe thấy tiếng răng rắc của mấy cành cây sát nách đá.
“Luke!” Gretchen xuất hiện bên cạnh cậu và hét vào khoảng không trước mắt. Giọng cô run rẩy, liên tục khóc gọi tên cậu ta. Không có tiếng trả lời. Aaron bò rạp xuống đất rồi trườn ra chỗ vách đá. Cậu ngó xuống, lo sợ trước thứ mình có thể nhìn thấy. Bờ vực này phải cao hơn một trăm mét. Đáy vực sâu hun hút trong bóng tối.
“Luke! Anh bạn! Cậu nghe thấy tớ chứ?” Cậu la lên.
Gretchen khóc nức nở, khuôn mặt cô lem nhem. Ellie bước đến phía sau cô, len qua mấy bụi cây. Đi chậm rãi chứ không chạy. Tiếng thở của Luke nghe như tiếng gầm sống bên tai. Ellie đưa cặp mắt điềm tĩnh nhìn bụi cây bị giẫm nát. Cô quay lại và nhìn ngó quanh bụi cỏ phía sau, ánh mắt nán lại ở mấy cái bóng cây. Từng bước đi tới sát cách đá, cô cúi đầu nhìn xuống vực. Cô nhìn Aaron và khẽ khàng nhún vai.
“Tên khốn này giả vờ đấy.”
Cô quay đi và cạy thứ gì đó nhìn không rõ từ móng tay mình.
“Anh quả thực luôn thắc mắc liệu em và Luke có đến với nhau.” Falk nói. “Anh ấy tự cho mình là trung tâm nhưng lúc nào cũng dành cho em một chỗ ấm áp chân thành.”
Tiếng cười của Gretchen như át đi lời của anh.
“Và trở thành bạn tri kỷ trong cuộc sống hàng ngày của Luke, hai mươi tư giờ trên bảy ngày à? Không, cảm ơn nhé.” Cô thở dài. Giọng cô nhỏ dần. “Em và anh ta đã cố gắng thêm vài năm sau khi anh rời đi. Thời điểm đó cảm giác thật nghiêm túc, nhưng thực ra chỉ là thứ tình cảm trẻ con mà thôi. Từ sâu trong đáy lòng, em vẫn luôn nghĩ cả hai đều cố gắng duy trì bộ tứ bằng một cách nào đó. Dù sao nó vẫn tan rã. Hiển nhiên rồi.”
“Cái kết không có hậu à?”
“À. Không.” Cô ngước lên và mỉm cười. “Không hẳn. Dù sao cũng không tệ lắm. Hai người chỉ trưởng thành hơn mà thôi. Anh ta lấy vợ, còn em có Lachie. Dù sao thì Luke chưa bao giờ là nửa kia hoàn hảo của em cả. Bây giờ em mới biết.” Cô chớp mắt. “Ý em là, ngay cả trước khi tất cả chuyện liên quan đến Karen và Billy xảy ra.”
Sau đó là một thoáng lặng im bối rối giữa hai người.
“Vậy là Luke chưa bao giờ nói về em? Ý em là sau khi anh rời đi ấy.” Giọng cô không giấu nổi sự tò mò.
Falk ngần ngại. “Bọn anh thậm chí còn chẳng bàn luận gì về cái thị trấn Kiewarra này. Đại loại là có nhắc đến thôi. Dĩ nhiên là anh có hỏi thăm em, và anh ta nói là em vẫn ổn, rằng thi thoảng có nhìn thấy em dạo chơi ở bên ngoài. Đại loại như vậy, nhưng…” Anh hạ thấp giọng, tránh làm tổn thương cô. Thực tế, Luke hầu như không nhắc đến Gretchen trừ phi có người khơi gợi trước. Falk cảm thấy ngạc nhiên khi bây giờ mới biết hai người đã tiếp tục hẹn hò thêm nhiều năm sau đó. Luke luôn khiến mối quan hệ của họ có cảm giác như đã nhanh chóng chìm vào lãng quên.
“Em khá ngạc nhiên khi Luke chọn sống ở Kiewarra.” Gretchen nói. “Sau khi anh rời đi, đã có một thời gian anh ấy luôn nói về việc chuyển đến nơi khác. Anh ấy dự định tới Melbourne và học nghề kỹ sư. Làm việc với các dự án lớn.”
“Thật à?” Đây là thông tin mới đối với Falk. Luke chưa bao giờ nhắc đến việc này trước đây. Cũng chưa bao giờ nhờ anh giúp đỡ, về một lời giới thiệu việc làm, hay một nơi để ở trong thành phố. “Tại sao anh ấy lại không đi?”
Gretchen nhún vai.
“Em đoán là do anh ấy gặp Karen. Thật ra rất khó để biết Luke thực sự muốn gì.” Cô ngập ngừng. Đặt lại ly rượu xuống bàn. “Anh biết đấy, em nghĩ rằng nếu Ellie còn sống, Luke nhất định sẽ đến với cô ấy. Cô ấy hợp với gu của anh ấy hơn là em. Thậm chí hợp với anh ấy hơn khi so với cả Karen.”
Falk nhấp một ngụm đồ uống và tự hỏi liệu điều đó có đúng.
Gretchen đang bị kích động. Mặt cô đỏ bừng và mái tóc vàng bết lại do mồ hôi. Aaron nhận ra dường như cô đã bị men rượu làm cho say mèm. Đầu cậu quay cuồng. Cậu tiếp tục trườn ra bên ngoài và ngó xuống dưới vực, hét lớn tên của Luke.
“Cậu có thể quay trở lại từ dưới đó không?” Ellie nói khi cậu gần như trượt chân lần thứ ba. “Nếu cậu vươn ra quá xa, đó mới thực sự là điều đáng lo ngại đấy.”
Aaron mong rằng mình có thể bình tĩnh như cô. Ban đầu trong cậu đã le lói tia hy vọng rằng có lẽ cô nói đúng, Luke có thể đang trêu đùa bọn họ. Nhưng sau khi vài phút trôi qua, cậu dần trở nên mất niềm tin. Luke biết đường ở đây, nhưng rõ ràng những vách đá này không hề chắc chắn. Họ đã được cảnh báo hãy tránh xa nơi này. Không chỉ một lần. Và chất lỏng trong chai rượu mà họ truyền tay nhau giờ đây đang cồn cào trong bụng cậu. Có lẽ Ellie nói đúng, nhưng nếu không phải thì sao? Khuôn mặt của bác Gerry và Barb xuất hiện trong tâm trí cậu, và cậu không thể tiếp tục suy nghĩ điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
“Chúng ta phải… lạy Chúa, Gretchen, im lặng một chút đi… chúng ta phải đi tìm sự giúp đỡ.” Cậu nói. Ellie chỉ nhún vai. Cô bước tới bờ vực và đứng ở ngay sát mép. Cô ngó nghiêng một lúc lâu, sau đó bước trở lại. Cô ngẩng đầu lên một chút.
“Cậu nghe thấy không, Luke?” Cô gọi bằng một giọng rõ ràng, tiếng gọi cộng lại từ các bề mặt đá. “Chúng tớ đầu hàng. Mọi người sợ xanh cả mặt rồi. Cơ hội cuối đó.”
Aaron cảm giác như không có gì dịch chuyển khi cậu nín thở và chờ đợi. Ngọn đồi hoàn toàn im lặng.
“Được rồi.” Ellie nói lớn. Giọng cô nghe buồn bã hơn là tức giận. “Cậu tự lựa chọn nhé. Tớ mong rằng cậu hạnh phúc.”
Lời nói phảng phất sự buộc tội của cô vang vọng xuống phía dưới thung lũng.
Aaron nhìn chằm chằm cô một lúc, nhìn vào đôi mắt bình thản của cô, sau đó tóm lấy tay Gretchen và bắt đầu chạy xuống lối mòn.
“Đôi khi cảm giác như anh là người duy nhất mà Luke trung thành.” Gretchen nói. “Cái cách mà anh ấy đứng về phía anh sau cái chết của Ellie. Anh ấy đã phải tự mình chống chọi với hàng tá nỗi khổ đau sau khi anh bỏ đi. Tất cả mọi người đều gây áp lực lên anh ấy để anh ấy thay đổi câu chuyện và tố cáo anh.” Cô uống cạn ly rượu và nhìn Falk chăm chú qua gọng kính. “Nhưng anh ấy chưa bao giờ làm thế”
Falk hít một hơi thật sâu. Đã đến lúc nói cho cô sự thật. Luke nói dối. Cậu nói dối . “Nghe này, Gretchen, về chuyện đó…”
“Anh thật sự may mắn đấy.” Cô ngắt lời anh. Giọng cô nhỏ hơn. “May mắn vì anh đã có anh ấy ngay từ ban đầu. Với tất cả những lời chỉ trích nhắm vào mình như thế, anh ấy đã có thể dễ dàng nhượng bộ và thay đổi câu chuyện của mình. Không có Luke, em nghĩ cảnh sát ở Clyde sẽ đổ lỗi cho anh, không nghi ngờ gì cả.”
“Ừ. Anh biết. Nhưng nghe này, Gretchen…”
Cô liếc mắt nhìn quanh quán rượu. Vài gương mặt đang quan sát họ vội vã quay đi.
“Nghe này, Luke đã rất cương quyết - cương quyết về chuyện của anh, thực sự đấy - trong hai mươi năm.” Cô nói, khẽ khàng hơn. “Đó ít nhiều là thứ duy nhất giữa anh và toàn bộ vấn đề ở quanh đây. Tóm lại nói ít hiểu nhiều, em tin chắc mình cũng đang nói đi nói lại những điều mà người ta luôn bàn tán.”
Khi họ vòng qua cái góc ở dưới chân đồi, Aaron không thể tin vào mắt mình, nhưng rồi cậu cũng buộc phải tin. Luke đang ngồi vắt vẻo trên một tảng đá, khỏe mạnh bình thường, nụ cười tinh quái nở trên môi, trên tay cầm một điếu thuốc.
“Này.” Cậu ta cười. “Làm gì mà giờ này mới xuống, cậu…”
Aaron nhảy bổ vào cậu ta.
“Lạy Chúa, Gretchen, anh quả thực rất may mắn.” Falk nói, cố giữ giọng thoải mái. Nhưng hàm ý của cô rất rõ ràng. Đừng hỏi, đừng nói. “Tại sao anh lại không may mắn chứ?”
Họ nhìn nhau chằm chằm một lúc lâu. Sau đó Gretchen trở lại chỗ ngồi của mình và mỉm cười với anh. “Tốt. Không có lý do gì cả. Em chỉ muốn chắc chắn rằng anh nhận thức được điều đó. Cẩn thận vẫn hơn.” Cô nhấc ly rượu của mình lên, nhận ra nó đã cạn từ lúc nào, rồi lại đặt nó xuống. Falk uống cạn ly rượu của anh và trở lại quầy bar để lấy thêm hai ly.
“Nếu mọi người đều chắc chắn về anh như vậy.” Anh nói khi quay lại bàn. “Anh ngạc nhiên vì họ đã không tống cổ Luke ra khỏi thị trấn này đấy.”
Gretchen nhận lấy ly rượu, nụ cười trên môi cô nhạt dần.
“Ban đầu, một vài người đã cố gắng làm vậy, anh biết đấy.” Cô nói. “Rất quyết liệt. Nhưng anh biết Luke là người thế nào mà, anh ấy cứ trơ ra. Anh ấy không hề lưỡng lự, cũng không nao núng. Cuối cùng họ đã chấp nhận điều đó. Họ phải chấp nhận thì đúng hơn.”
Cô lại đưa mắt nhìn quanh quán rượu một lần nữa. Lần này đã không còn nhiều gương mặt quan sát họ như lúc trước.
“Nghe này, nếu họ thành thật với bản thân mình thì phần lớn mọi người đều biết rằng Ellie đã tự sát. Đó là một cô gái mười sáu tuổi cần sự trợ giúp mà rõ ràng cô ấy đã không có được, và phải rồi, tất cả chúng ta đều nên cảm thấy tội lỗi. Nhưng thường thì người ta lại không cảm thấy tội lỗi, và sau cùng chỉ còn lại mỗi tên anh trên tờ ghi chú kia. Nó chưa bao giờ là lời giải thích cho chuyện đó cả…” Cô ngừng lại một chút và khẽ nhướng đôi lông mày của mình lên.
Falk nhẹ nhàng lắc đầu. Anh đã không thể giải thích vào thời điểm đó, anh cũng không thể giải thích vào thời điểm này. Anh đã suy nghĩ rất nhiều suốt bao năm qua. Hồi tưởng lại đoạn hội thoại cuối cùng với Ellie, cố gắng giải mã một thông điệp hay một ý nghĩa nào đó. Đối với cô, anh là Aaron, không phải Falk. Vậy điều gì đã xuất hiện trong tâm trí cô khi viết ra cái tên đó? Đôi lúc anh không dám chắc điều gì khiến anh lo lắng hơn: những rắc rối nó gây ra, hay là sự thật rằng anh không bao giờ biết được lý do tại sao.
“Ừm.” Gretchen nói. “Thực sự nó không thành vấn đề. Bằng cách nào đó cô ấy có thể đã nghĩ về anh trong khoảng thời gian cô ấy từ giã cõi đời này, và với những người nhanh chóng đi đến kết luận, thế là đủ rồi. Dù thích hay không, Luke vẫn là một nhân vật có ảnh hưởng lớn, anh ấy có liên quan đến rất nhiều người trong cộng đồng dân cư. Anh ấy trở thành một người đại loại như dẫn đầu thị trấn này, và họ không dám để mất một lượng người đông như vậy. Nhìn chung, em nghĩ mọi người chỉ đơn giản là chọn cách tống khứ câu chuyện đó ra khỏi đầu họ mà thôi.”
Cô nhún vai. “Đó cũng là lý do vì sao mọi người quanh đây đều có thể chịu đựng được mấy gã ất ơ như Dow và Deacon. Đây là Kiewarra. Mọi thứ thật khắc nghiệt. Nhưng mọi người đều kề vai sát cánh bên nhau. Anh bỏ đi, Luke ở lại. Vậy anh là người chịu sự chỉ trích.”
Aaron nhảy bổ vào Luke và cậu ta lùi lại.
“Cẩn thận.” Cậu ta nói khi bị Aaron tóm lấy vai. Họ trượt chân, rồi cả hai ngã ngửa ra phía sau. Họ đáp đất bằng một tiếng uỵch và điếu thuốc của Luke rời khỏi tay cậu ta. Ellie giẫm chân lên và nghiền nát nó.
“Cẩn thận tàn lửa, phải không? Cậu đã dọa họ chết khiếp rồi, vậy nên đừng cố làm tất cả bọn mình phải chết cháy ở đây nhé.”
Aaron đang dùng cả người đè Luke xuống, cảm thấy khó chịu trước giọng điệu của cô. Cậu cũng đã nghe thấy cô nói kiểu đó ở trang trại gia súc.
“Chúa ơi, Ellie, sao cậu cứ cục cằn thế? Cậu không thể coi đó như một trò đùa được à?” Luke định bụng tạo một chút lui oẻ giữa bọn họ, nhưng thất bại. Aaron có thể ngửi thấy mùi rượu từ mồ hôi của cậu ta.
“Không ai dạy cậu à?” Ellie đối lại. “Trò đùa thì phải hài hước nhé.”
“Lạy Chúa, mấy ngày nay cậu bị cái quái gì thế? Cậu không thích uống rượu, cũng không thích cười. Cậu hiếm khi nào đi ra bên ngoài, lúc nào cũng chỉ chăm chăm làm việc ở cái quán sữa ngu ngốc đó. Bây giờ cậu thật nhạt nhẽo, Ellie ạ, có lẽ cậu và Aaron nên đến với nhau đi. Đúng là một cặp trời sinh.”
Nhạt nhẽo. Khi từ đó được thốt ra, Aaron cảm giác như Luke đã cho cậu một nhát chí mạng. Cậu nhìn chằm chằm bạn mình, sững sờ, rồi nắm ngực áo của cậu ta và đẩy ra xa, đến nỗi đầu của Luke đập mạnh xuống đất. Cậu tránh xa khỏi Luke, hơi thở hằm hè, không dám đưa mắt nhìn.
Ellie nhìn Luke nằm sõng soài dưới đất, khuôn mặt cô biểu hiện thứ gì đó còn tồi tệ hơn cả nỗi tức giận. Sự thương hại. Xung quanh, mọi thứ như bất động.
“Đó là những gì cậu nghĩ à?” Cô đứng trước mặt cậu ta. “Cậu nghĩ bạn cậu là những người nhạt nhẽo bởi vì họ trung thành với cậu hả? Bởi vì đôi lúc họ tỏ thái độ với cậu ư? Cậu mới chính là trò đùa ở đây đấy, Luke. Điều mà cậu nghĩ, đó là chẳng làm sao cả nếu đem người khác ra làm trò giải trí để bản thân cần tiêu khiển.”
“Biến đi. Tớ không phải như vậy.”
“Có đấy.” Ellie tiếp tục. “Cậu đã biến chúng tớ thành trò tiêu khiển của cậu. Tớ, Aaron, và cả cô bạn gái của cậu ở đằng kia. Cậu nghĩ việc dọa chết khiếp những người quan tâm đến cậu là điều bình thường? Để mọi người chia rẽ và chống lại nhau, phải không?” Cô lắc đầu. “Và đối với cậu tất cả chỉ là một trò đùa. Đó mới là điều đáng sợ nhất ở cậu.”
Không ai nói gì suốt một lúc lâu. Những câu nói lơ lửng trong không khí tựa màn sương mãi không tan biến khi cả bốn người đều tránh ánh mắt của nhau. Ellie cử động trước, cô quay người, bước đi không thèm nhìn lại phía sau. Luke và Aaron nhìn cô bước đi, rồi cả hai đứng dậy. Aaron vẫn không thể đưa mắt nhìn sang Luke.
“Con điếm.” Cậu nghe thấy tiếng Luke lẩm bẩm sau lưng Ellie. “Này. Đừng có gọi cậu ấy như thế.” Aaron nói, giọng cậu gay gắt.
Phía trước, Ellie không hề biểu lộ rằng cô có nghe thấy họ nói hay không và vẫn tiếp tục bước đi. Luke quay sang, quàng tay qua vai Gretchen, tiếng khóc nức nở của cô đã chuyển thành sự im lặng từ lúc nào.
“Xin lỗi nếu anh làm cho em sợ nhé, em yêu. Em biết là anh chỉ định tạo một chút vui nhộn thôi mà, phải không?” Cậu ta cúi xuống và đặt một nụ hôn lên má cô. Mặt cậu ta bóng nhẫy mồ hôi và đỏ lên vì giận dữ. “Nhưng đủ rồi. Có lẽ trò đùa này hơi quá. Và tớ đã nói vài điều lẽ ra không nên nói. Có lẽ tớ nợ các cậu một lời xin lỗi.” Giọng cậu ta nghe không một chút ăn năn.
“Quả thực cậu nợ bọn họ đấy.” Tiếng Ellie lại vang lên trong bóng tối.
Không ai trong số họ nhắc lại cuộc tranh cãi ấy một lần nữa, nhưng nó cứ bám dính lấy tâm trí của mỗi người. Ellie chỉ nói chuyện với Luke trong trường hợp cần thiết, và luôn nói bằng giọng điệu lịch sự nhưng xa cách. Aaron, xấu hổ trước Ellie và tức giận với Luke, trở nên thu mình hơn. Gretchen tự thấy bản thân đóng vai người ở giữa, và Luke thì vờ như không để ý thấy bất kỳ sự thay đổi nào trong tình bạn của bốn người bọn họ.
Mọi chuyện sẽ phai nhạt dần thôi, Aaron tự nhủ, nhưng thực tế chính cậu cũng không dám chắc. Vết rạn nứt đã xuất hiện, và nó nghiêm trọng hơn cậu tưởng rất nhiều. Cậu chưa bao giờ biết được mình đúng hay sai. Ellie sau đó chỉ còn hai tuần để sống.
Gretchen đưa tay qua mặt bàn sứt sẹo và chạm vào ngón tay Falk. Tiếng ồn trong quán rượu lặng dần. Đó là đôi bàn tay của một phụ nữ tần tảo sớm hôm. Móng tay cô cắt ngắn và sạch sẽ. Đầu ngón tay thô ráp so với làn da tái nhợt của anh.
Ellie đã hiểu sai cô gái này, Falk biết. Gretchen chưa bao giờ là một kẻ đầu óc rỗng tuếch. Cô lạnh lùng, nghiêm nghị và cứng rắn hơn thế nhiều. Cô đã ở lại và chấp nhận sự chỉ trích của mọi người. Cô đã có thể gây dựng cuộc sống trong một cộng đồng tốt hơn, nhất là khi không có anh và bây giờ là không còn cả Luke Hadler. Gretchen thật mạnh mẽ. Cô là một chiến binh. Và bây giờ cô đang mỉm cười với anh.
“Em biết việc anh trở lại đây thật không dễ dàng gì, nhưng em thật sự rất vui được gặp anh.” Cô nói. “Anh luôn là người hiểu chuyện nhất trong bốn người chúng ta khi đó. Em ước gì…”
Cô ngừng lại. Rồi nhún vai. “Em ước gì anh đã có thể lại. Khi ấy mọi chuyện có lẽ sẽ diễn ra theo một chiều hướng khác.”
Hai người lặng lẽ nhìn nhau cho đến khi Falk cảm thấy cổ và ngực mình bỗng nhiên nóng bừng lên. Anh hắng giọng và vẫn đang suy nghĩ xem nên đáp lại như thế nào thì một bóng người bước đến trước mặt anh.