Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1503 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 28

Nghĩa trang cách thị trấn một đoạn đường ngắn, là mảnh đất lớn nằm dưới bóng một hàng cây bạch đàn cao chót vót. Trên đường lái xe tới đó, Falk đi qua một biển cảnh báo hỏa hoạn, mức độ nguy hiểm đã lên đến mức cực đại. Ở bên ngoài, gió đã nổi lên.

Chôn cất là việc riêng của gia đình nên Falk đã không có mặt khi ba người nhà Hadler được đưa xuống huyệt mộ, nhưng anh có thể tìm thấy chúng một cách dễ dàng. Bia mộ còn rất mới và sáng bóng, trông như thể đồ nội thất vô tình bị bỏ quên xung quanh những đồ vật cũ kỹ vì sương nắng. Ba ngôi mộ nằm chìm nghỉm giữa một đống giấy bóng kính, đồ chơi nhồi bông và những bông hoa héo quắt. Thậm chí từ cách đó vài bước chân, mùi hoa mục rữa hăng nồng cũng có thể được ngửi thấy trong không khí.

Bia mộ của Karen và Billy được chất cao những món đồ tiễn biệt, trong khi bia mộ của Luke lại khá thưa thớt. Falk tự hỏi liệu Gerry và Barb có phải chịu trách nhiệm dọn dẹp mấy ngôi mộ khi những món quà tiễn biệt vượt quá giới hạn và trở thành rác thải hay không. Bà Barb đã có đủ rắc rối ở nông trại rồi, chưa nói gì đến việc phải khom mình ở đây với một cái túi rác trên tay, khốn khổ nhặt ra những bông hoa khô héo và quyết định xem nên giữ cái gì và bỏ cái gì. Không đời nào. Falk cố gắng ghi nhớ kỹ điều này để sau đó kiểm chứng.

Anh ngồi lặng một lúc lâu trên mảnh đất cằn cỗi bên cạnh những ngôi mộ, không mảy may bận tâm đến bụi bẩn đang bám chặt trên ống quần. Anh đưa tay chạm vào dòng chữ được khắc trên tấm bia mộ của Luke, cố gắng rũ bỏ cảm giác đã đày đọa anh kể từ hôm đưa tang. Luke đang nằm trong cái quan tài đó , anh lặp đi lặp lại trong đầu mình. Luke hiện giờ đang nằm dưới đất.

Luke đã ở đâu trong buổi chiều mà Ellie chết đuối? Câu hỏi lại nổi lên như một vết nhơ xóa mãi không mờ. Falk lẽ ra nên thúc ép anh ấy nói sự thật khi vẫn còn cơ hội. Nhưng anh luôn một mực tin rằng lời dối trá của Luke là vì lợi ích của chính mình. Giá như anh biết được điều gì sẽ xảy ra…

Falk tự cắt ngang dòng suy nghĩ. Dư luận đã bàn tán quá nhiều kể từ khi anh trở về Kiewarra. Nếu mình biết được điều gì sẽ xảy ra sau đó, mình đã hành động khác đi rồi. Nhưng mọi chuyện giờ đã quá muộn. Giờ đây anh phải sống chung với những lời đàm tiếu đó.

Falk đứng dậy và quay lưng về phía ba ngôi mộ nhà Hadler. Anh tiến sâu vào khu nghĩa trang cho đến khi tìm thấy hàng mộ anh đang tìm kiếm. Những bia mộ trên khu vực này đã mất đi sự bóng bẩy từ lâu, nhưng rất nhiều trong số đó quen thuộc như những người bạn cũ. Vừa bước anh vừa trìu mến chạm tay vào các tấm bia, sau đó dừng lại trước một tấm bia đã bị phong hóa nặng nề. Ngôi mộ không hề có hoa và đây là lần đầu tiên anh cảm thấy lẽ ra mình nên mang theo vài bông hoa mới. Đó là điều mà một đứa con trai hiếu thảo nên làm. Tặng mẹ mình những bông hoa.

Thay vào đó, anh cúi xuống và lấy giấy lau sạch bụi bẩn đã bám thành một lớp dày trên cái tên được khắc vào tấm bia. Anh lau sạch cả bụi bẩn chỗ ghi lại ngày bà mất. Anh chưa bao giờ quên ngày giỗ của mẹ mình. Theo những gì anh được biết, bà qua đời vào đúng ngày anh được sinh ra. Biến chứng và mất máu, đó là những gì cha anh cục cằn nói khi anh bắt đầu hỏi về mẹ mình, sau đó nhìn anh bằng ánh mắt khiến anh có cảm tưởng mình không đáng được sinh ra.

Hồi nhỏ, anh thường một mình đạp xe ra chỗ mộ mẹ, ban đầu chỉ đứng nghiêm nghị hàng giờ đồng hồ để sám hối. Cuối cùng anh nhận ra dù mình có đứng ở đó hay không thì cũng chẳng ai quan tâm, và mối quan hệ của họ trở thành cái gì đó giống như tình thân một chiều. Anh cố tìm kiếm chút cảm giác thân thuộc, nhưng sau cùng tất cả không thể thoát nổi thứ cảm xúc giả tạo, gượng ép. Anh chỉ đơn giản là không thể nảy sinh tình cảm mẹ con với một người phụ nữ mà anh chưa từng nhìn mặt hay gọi tên. Bởi vậy cảm giác tội lỗi bất chợt nổi lên khi tận sâu trong đáy lòng, anh cảm thấy thân thuộc với bà Barb Hadler hơn cả chính mẹ ruột.

Nhưng anh thích đi thăm mẹ mình bởi vì bà là một người giỏi lắng nghe. Anh bắt đầu mang những đồ ăn nhẹ, sách, bài tập về nhà, thơ thẩn ở bãi cỏ xung quanh bia mộ ấy và tự nói một mình về ngày hôm đó cũng như về cuộc sống của anh mà không sợ có người xen vào giữa câu chuyện.

Falk đột nhiên muốn làm điều này ngay lập tức, đó là nằm duỗi thẳng chân tay trên thảm cỏ trải dài bên ngôi mộ. Bóng cây chẳng thể làm dịu mát cái nóng oi ả của ngày hè. Anh ngước nhìn lên trời và bằng một giọng thì thầm, anh kể cho mẹ về gia đình Hadler và chuyến trở về thăm nhà của mình. Về chuyện gặp lại Gretchen. Về cảm giác nặng trĩu trong lòng khi anh thấy Mandy ở công viên và Ian trong cửa hàng sữa. Về những nỗi sợ của bản thân mà có thể anh sẽ không bao giờ khám phá được về người bạn Luke.

Sau khi trút hết tâm sự trong lòng, anh nhắm mắt và nằm xuống bên cạnh ngôi mộ, cái nóng phải lên từ mặt đất và cái nóng lan tỏa trong không khí ôm ấp lấy khắp cơ thể anh.

Khi Falk tỉnh dậy, mặt trời đã di chuyển xuống cuối đường chân trời. Anh ngáp nhẹ, đứng dậy và vươn vai. Anh không biết mình đã nằm đây trong bao lâu. Anh phẩy bụi trên người và bước thẳng ra phía con đường chính. Được nửa đường, anh dừng lại. Chợt nhớ ra còn một ngôi mộ nữa mà mình cần phải ghé thăm.

Phải mất nhiều thời gian hơn anh mới tìm được ngôi mộ này. Anh chỉ thấy nó đúng một lần tại đám tang, trước khi anh rời Kiewarra mãi mãi. Cuối cùng anh cũng tìm ra ngôi mộ, gần như một cách tình cờ: tấm bia nhỏ nằm ẩn mình giữa những đài tưởng niệm được trang hoàng công phu. Cỏ vàng mọc cao che kín. Một bó hoa héo khô bọc trong tấm giấy bóng kính rách tả tơi nằm ngay ngắn phía dưới tấm bia. Falk rút ra một tờ giấy và đưa tay lau sạch những vết bụi bẩn chỗ cái tên được khắc vào đá. Eleanor Deacon.

“Đừng có chạm vào, tên tạp chủng.”

Bất ngờ một giọng nói vang lên từ phía sau khiến Falk giật mình. Anh quay lại và thấy Mal Deacon đang ngồi dưới bóng một bức tượng thiên thần ở dãy mô phía sau. Ông ta cầm một chai bia trong tay và con chó nâu ục ịch đang ngủ thiêm thiếp dưới chân ông ta. Nó tỉnh dậy và bắt đầu ngáp, để lộ cái lưỡi màu thịt sống khi Deacon kéo mạnh con chó về phía mình. Ông ta đặt chai bia dưới chân bức tượng.

“Bỏ ngay tay của mày ra trước khi tạo cho mày cụt hết ngón.”

“Không cần đầu, ông Deacon, tôi đi đây.” Falk bước đi.

Deacon nheo mắt nhìn anh. “Mày là thằng con trai, phải không?”

“Hả?”

“Mày là con trai của Falk. Không phải là lão già đó.”

Falk nhìn kỹ mặt người đàn ông già nua. Ông ta nghiêm mặt vẻ đầy thù địch và đôi mắt trông tỉnh táo hơn nhiều so với lần trước anh nhìn thấy.

“Phải. Tôi là cậu con trai.” Anh bỗng cảm thấy nhói lên nỗi đau buồn khi nói ra câu ấy. Anh bắt đầu bước đi.

“Phải rồi. Tao mong lần này mày hãy cuốn xéo mãi mãi.” Deacon đi theo phía sau, bước chân ông ta run rẩy. Ông ta kéo chặt sợi dây xích chó khiến nó kêu ăng ẳng.

“Chưa đâu. Cẩn thận con chó của ông.” Falk tiếp tục bước đi. Anh có thể nghe thấy Deacon đang cố gắng bước theo sau. Bước chân không đều và chậm rãi trên mặt đất gồ ghề.

“Đến bây giờ vẫn không chịu để cho con bé yên nghỉ à? Tuy mày là thằng con, nhưng mày cũng giống cha mày thôi. Kinh tởm.”

Falk quay người lại.

Hai giọng nói rõ rệt vang lên từ phía sân trước. Một giọng thì lớn tiếng, một giọng thì bình tĩnh hơn. Cậu bé Aaron mười hai tuổi ném phịch cặp sách của mình lên bàn ăn và chạy tới chỗ cửa sổ. Cha cậu đang đứng khoanh tay trước ngực với cái nhìn ngán ngẩm khi Mal Deacon chỉ tay vào mặt ông.

“Tôi mất sáu con rồi.” Deacon nói. “Hai con cừu cái, bốn con cừu non. Một vài trong số đó trông giống với những con mà anh mới có tuần trước.”

Erik Falk thở dài. “Và tôi nói rằng chúng không có ở đây, anh bạn ạ. Anh có muốn tốn thời gian đi ra đó để kiểm tra không, rất hân hạnh được đón tiếp.”

“Vậy chỉ là sự trùng hợp?”

“Đây là dấu hiệu cho thấy hàng rào nhà anh kém chất lượng thì đúng hơn, tôi đoán là vậy. Nếu tôi muốn cừu nhà anh thì tôi đã hỏi mua rồi. Tôi không có thói quen trộm vặt.”

“Hàng rào nhà tôi vẫn chắc chắn. Giống như tại sao anh lại phải mua cừu của tôi trong khi anh có thể bắt trộm chúng? Đúng không?” Deacon nói, giọng ông ta to hơn. “Cũng không phải lần đầu tiên anh lấy thứ gì đó của tôi mà không xin phép.”

Erik Falk nhìn ông ta một lúc lâu, sau đó chán nản lắc đầu.

“Tôi nghĩ anh rời đi được rồi, Mal.” Ông quay đi nhưng Deacon thô bạo nắm lấy vai ông.

“Cô ta từ Sydney gọi điện về báo rằng cô ta sẽ không trở lại, anh biết mà. Giờ thì anh vui chưa? Nó khiến anh có cảm giác mình là một người đàn ông cao cả phải không? Thuyết phục cô ta bỏ đi như thế?”

“Tôi không thuyết phục người phụ nữ của anh làm bất kỳ điều gì cả.” Erik nói, gạt tay ông ta ra. “Tôi chỉ nói rằng anh thật giỏi trong việc say xỉn và tung ra những cú đấm, anh bạn ạ. Điều duy nhất khiến tôi ngạc nhiên là cô ấy đã chịu đựng việc ở bên cạnh anh trong một thời gian dài đến vậy.”

“Ồ thế hả, đúng là vị cứu tinh của cô ta. Luôn cho cô ta một bờ vai để khóc lóc rồi rót những lời đường mật vào tai. Thuyết phục cô ta rời đi và cố gắng lên giường với cô ta, phải thế không?”

Erik Falk nhướng mày. Ông bật cười, vẻ rất khoái chí.

“Mal, tôi không lên giường với vợ anh, nếu đó là điều làm anh lo lắng.”

“Tào lao.”

“Không, anh bạn, tôi không hề nói dối. Đó là sự thật. Được rồi, cô ấy đã tới đây uống một tách trà và khóc lóc khi phải chịu đựng quá nhiều. Cô ấy cần một khoảng thời gian tránh xa anh. Chuyện chỉ có thế. Cô ấy tốt bụng, đừng hiểu nhầm ý tôi, nhưng cô ấy gần như phát điên vì việc anh suốt ngày say xỉn. Có lẽ nếu anh chăm sóc những thứ xung quanh anh cẩn thận hơn сừu của anh, vợ của anh - thì họ đã không đời nào rời đi.” Erik Falk lắc đầu. “Thành thực mà nói, tôi không có nhiều thời gian dành cho anh hay vợ anh đâu. Tôi chỉ cảm thấy thương tiếc cho cô con gái của anh thôi.”

Cú đấm của Mal Deacon tung ra nhanh như con chó sổng chuồng, giáng thẳng vào phía trên mặt trái của Erik. Ông lão đảo rồi ngã ngửa ra phía sau, đầu đập mạnh xuống đất.

Aaron hét lớn chạy ra ngoài và quỳ xuống bên cạnh cha mình, đôi mắt ông nhìn lên trời với biểu cảm choáng váng. Máu rỉ ra từ một vết cắt trên vùng da đầu. Aaron nghe thấy tiếng Deacon cười, và cậu lao đến chỗ gã đàn ông, đấm thùm thụp vào ngực ông ta. Deacon buộc phải lùi lại mấy bước, nhưng toàn thân vẫn đứng vững trên mặt đất. Deacon vươn tay ra tóm chặt lấy cánh tay của Aaron, rồi kéo cậu đến sát mặt mình.

“Nghe này. Khi ông già mày tỉnh dậy, hãy nói với ông ta rằng cú đấm đó chỉ như một cái vuốt nhẹ khi so với những điều sau này tao sẽ làm nếu tao phát hiện ra lão già đó - hay mày - động vào những thứ thuộc về tao.”

Ông ta xô Aaron ngã xuống đất, sau đó quay đi và bước qua mảnh sân, vừa đi vừa huýt sáo.

“Hắn đã cầu xin tao, mày biết chứ?” Deacon nói. “Ông già của mày. Sau khi mày làm điều đó với Ellie. Đã tới gặp tao. Không phải cố gắng thuyết phục rằng mày không phải người gây ra điều đó. Hắn không nói như vậy. Hắn muốn tao nói với mọi người trong thị trấn hãy bình tĩnh cho đến khi cảnh sát đưa ra kết luận cuối cùng. Như thể tao sẽ giúp đỡ hắn.”

Falk hít sâu, quay người và tiếp tục bước đi.

“Mày biết điều đó đúng không? Những lời ông ta thốt ra lơ lửng phía sau anh. “Mày có biết rằng chính cha mày cũng nghĩ mày đã làm điều đó? Chính cha của mày. Hiển nhiên là mày biết. Đúng là một điều thật không dễ chịu gì khi cha ruột mình lại nghĩ về mình như vậy.”

Falk dừng lại. Anh gần như đã ngoài tầm nghe. Đi tiếp đi, anh tự nhủ. Thay vào đó, anh quay lại nhìn. Deacon bĩu môi.

“Sao?” Deacon nói lớn. “Mày đừng có nói với tao rằng cha mày đã tin câu chuyện nhảm nhí mà mày và thằng con trai nhà Hadler dựng lên nhé. Cha mày có thể là một gã hèn, nhưng hắn không hề ngu ngốc. Mày đã bao giờ nói một lần cho rõ ràng với hắn chưa? Hay mày để hắn nghi ngờ mọi chuyện cho đến lúc chết?”

Falk không trả lời.

“Chắc là vậy rồi.” Deacon cười hềnh hệch.

Không, Falk muốn hét vào mặt ông ta, họ chưa bao giờ nói rõ ràng với nhau cả. Anh nhìn chằm chằm gã đàn ông trước mặt, sau đó cố gắng buộc bản thân quay người và bước đi. Từng bước đi qua những tấm bia mộ đã bị quên lãng từ lâu. Sau lưng, anh vẫn có thể nghe thấy tiếng Mal Deacon cười, đứng chôn chân trên phần mộ của con gái ông ta.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »