Falk ngồi trên giường với một đống giấy bày la liệt trước mặt. Dưới lầu, quán rượu khá yên tĩnh. Những người khách quen cuối cùng đã rời đi vài tiếng trước. Falk nhìn chằm chằm những ghi chú của mình về vụ án. Anh bắt đầu nối những tình tiết có liên quan đến nhau cho đến khi thu được một mớ rắc rối lộn xộn và bế tắc. Anh lấy một tờ giấy mới thử làm lại lần nữa. Kết quả vẫn như vậy. Anh rút điện thoại ra và bấm số.
“Tôi nghĩ Ellie Deacon bị cha của cô ấy lạm dụng.” Anh nói khi Raco trả lời điện thoại.
“Gì cơ? Đợi một chút.” Giọng anh ta nghe như đang ngái ngủ. Đường dây bị bịt lại và Falk có thể nhận thấy cuộc trò chuyện bị chặn tiếng ở đầu dây bên kia. Rita, Falk đoán. Anh nhìn đồng hồ của mình. Hiện giờ đã muộn hơn anh tưởng.
Một phút trôi qua cho đến khi giọng Raco lại vang lên đầu dây bên kia. “Anh còn đó chứ?”
“Xin lỗi, tôi không để ý giờ.”
“Không sao, cái gì liên quan đến Ellie cơ?”
“Chỉ là một vài điều tôi đã nói với Gretchen trước đó. Về việc Ellie không thấy hạnh phúc. Không chỉ có vậy, khổ sở thì đúng hơn. Tôi chắc rằng Mal Deacon đã lạm dụng cô ấy.”
“Thể xác? Tình dục?”
“Tôi không biết. Có lẽ cả hai.”
“Phải rồi.” Raco nói. Hai người im lặng.
“Deacon không hề có chứng cứ ngoại phạm trong buổi chiều mà gia đình Hadler bị giết.”
Raco thở dài sườn sượt. “Anh bạn, ông ta đang ở ngưỡng bảy mươi kèm theo vài hội chứng về tâm thần. Ông ta có thể khốn nạn, nhưng ông ta là một lão già chân đi không vững nữa rồi.”
“Thì sao? Ông ta vẫn có thể cầm được một khẩu súng săn.”
“Tôi nghĩ ý kiến của anh về Deacon bị ảnh hưởng bởi việc anh ghét cay ghét đắng ông ta vì những gì đã xảy đến với anh trong suốt hai mươi năm qua.” Raco ngắt lời.
Falk chỉ im lặng.
“Xin lỗi.” Raco nói. Anh ta ngáp dài. “Tôi rất mệt. Nói chuyện vào ngày mai nhé.” Anh ta dừng lại một chút. “Rita có gửi lời chào.”
“Gửi lời chào của tôi đến cô ấy. Và xin lỗi. Ngu ngon.” Đường dây ngắt kết nối.
Cảm giác như Falk vừa chợp mắt được vài phút thì hồi chuông từ chiếc điện thoại cố định réo rắt vang lên. Anh mở hé một mắt. Còn chưa đến bây giờ. Anh nằm với cánh tay vắt ngang qua mặt, cố gắng dậy để nghe máy. Anh nhìn vào những tờ ghi chú cho đến khi cơn buồn ngủ khó chịu một lần nữa kéo đến, và bây giờ đầu anh đang đau như búa bổ. Không thể chịu nổi tiếng ồn, anh đành dồn hết năng lượng để với tay ra và nhấc ống điện thoại lên nghe.
“Lạy Chúa, cuối cùng cũng chịu nghe máy.” McMurdo nói. “Tôi đánh thức anh à?”
“Phải.”
“Sao cũng được, anh bạn, điều đó không thành vấn đề. Nghe này, anh cần phải xuống đây ngay lập tức.”
“Tôi còn chưa thay đồ…”
“Tin tôi đi.” McMurdo nói. “Tôi sẽ gặp anh ở sân sau. Tôi sẽ giúp đỡ anh hết khả năng của mình.”
Xe của anh ngập trong một đống phân. Các vết rạch chi chít và chất bẩn che phủ lớp sơn, tràn xuống cả bánh xe và dưới cái cần gạt nước của kính chắn gió. Đống hỗn tạp đó đã khô đi dưới ánh nắng ban ngày và két lại theo dòng chữ được rạch trên chiếc xe của Falk. LỘT DA MÀY, ba từ ánh lên màu phân thay vì màu bạc.
Falk chạy tới. Anh phải kéo áo lên bịt mũi khi tiến gần lại chỗ chiếc xe. Mùi thối gần như ngập ngụa trong miệng anh. Ruồi nhặng bay tới tấp và anh ghê tởm phẩy chúng đi khi chúng đậu lên mặt và tóc anh.
Trong xe còn tồi tệ hơn. Ai đó đã cắm một cái ống hay cái vòi gì đó qua cái khe nhỏ chỗ cửa sổ bên ghế lái mà Falk cố tình mở hé ra để nhiệt thoát ra ngoài vào ban đêm. Nước cống bắn tung tóe khắp vô lăng và radio, tụ thành một vũng nước bẩn trên ghế và dưới chỗ để chân. Các xe khác trong bãi đậu xe không hề có dấu hiệu bị đụng chạm. McMurdo đứng né sang một bên, cánh tay đưa lên bịt miệng và mũi. Anh ta lắc đầu.
“Thật kinh khủng, anh bạn. Tôi rất tiếc. Tôi đang bưng mấy cái chai lọ rỗng ra bên ngoài thì thấy cảnh tượng này. Chắc chúng đã làm việc đó vào ban đêm.” McMurdo ngừng lại một chút. “Chí ít thì đó là phân động vật. Gần như là vậy. Tôi nghĩ thế.”
Vẫn đang kéo áo lên che mũi, Falk im lặng đi vòng quanh chiếc xe. Chiếc xe tội nghiệp của anh. Bị cào nát, bây giờ thì bị hủy hoại. Trong lòng anh trào dâng cảm giác phẫn nộ. Anh nhìn qua ô cửa kính đầy những vết rạch chằng chịt, nín thở. Cố gắng không đứng quá gần. Qua lớp chất bẩn, anh có thể nhìn thấy thứ gì đó bên trong xe. Anh lùi lại, không đủ tự tin để cất tiếng nói.
Trải đầy trên ghế là các tờ rơi phủ đầy phân và mùi hôi thối, yêu cầu sự thật về cái chết của Ellie Deacon.
Bầu không khí tại đồn cảnh sát thật ảm đạm.
“Tôi sẽ khiến Dow và cậu của hắn phải trả giá vì hành vi này, anh bạn ạ.” Raco vừa nói với Falk vừa nhấc điện thoại lên. “Anh biết chiếc xe trị giá bao nhiêu chứ? Có thể được đền bù một khoản.”
Falk đang ngồi tại bàn làm việc, đôi mắt trống rỗng nhìn vào tập hồ sơ nhà Hadler, khẽ nhún vai tỏ vẻ không quan tâm. Ở phía đối diện, Raco vội tắt điện thoại và đưa tay lên bóp trán.
“Có vẻ như cậu cháu nhà Deacon đang muốn đánh phủ đầu.” Raco nói với sang phía Falk. “Lão đang khiếu nại. Chống lại anh.”
“Thật à?” Falk khoanh tay và nhìn ra ngoài cửa sổ đồn cảnh sát. “Và xe của tôi vẫn đang ngập trong phân.”
“Lão nói anh đã quấy rối lão. Làm xáo trộn mộ của con gái lão, đại loại thể. Lão sẽ đến gặp một luật sư.”
“Phải rồi.” Falk chẳng thèm đưa mắt nhìn xung quanh. “Tôi có cần thiết phải hỏi anh…?”
“Tôi không làm vậy, nhưng không có nhân chứng. Vậy chỉ có lời của ông ta chống lại tôi mà thôi. Và tôi có quyền bày tỏ quan điểm của mình, nên…” Falk nhún vai.
“Anh không bị phiền toái bởi việc này chứ? Nghiêm trọng đấy, anh bạn. Tôi sẽ thụ lý vụ này, nhưng thẩm quyền giải quyết thuộc về một người độc lập khác. Công việc của anh sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ.”
Falk bâng quơ nhìn ra chỗ khác.
“Dĩ nhiên là nó gây phiền toái cho tôi. Nhưng toàn bộ là do Deacon, không phải sao?” Giọng Falk nhỏ đến nỗi Raco phải nghiêng người ra phía trước để nghe anh nói. “Để lại phía sau vệt dài những khổ đau và hủy hoại. Ông ta đã từng đánh đập vợ mình, có thể cũng làm điều tương tự với con gái. Ông ta có ảnh hưởng lớn tới toàn bộ thị trấn và đã lợi dụng điều đó để đuổi tôi và cha tôi ra khỏi đây. Cháu của ông ta đã làm điều gì đó với Karen Hadler mà chỉ có Chúa mới biết, khiến cô ấy phải viết tên hắn lên giấy một vài ngày trước khi cô ấy chết. Hai cậu cháu nhà đó thật ghê tởm. Và không một ai dám đứng lên nói sự thật về họ.”
“Anh định giải quyết thế nào?”
“Tôi không biết nên đề xuất cái gì. Tôi chỉ nói rằng Deacon đáng bị treo cổ cả nghìn lần. Xử phạt ông ta vì tội phá hoại vẫn còn quá nhân đạo. Tội lỗi của ông ta lớn hơn thế rất nhiều. Gia đình Hadler, con gái của ông ta. Đại loại như vậy. Tôi biết rất rõ.”
Trước đồn cảnh sát, họ nghe thấy tiếng cửa đóng sập. Deacon và luật sư của ông ta đã tới.
“Anh bạn, nghe này” Raco nói. “Anh không biết gì cả. Nếu anh bị bắt gặp nói những điều như vậy ở bên ngoài đồn thì tội danh quấy rối sẽ dính chặt lấy anh đấy, bởi vậy hãy cẩn thận cái miệng của mình. Không hề có bằng chứng cho thấy Deacon là kẻ tình nghi sát hại nhà Hadler, dù anh có muốn điều đó là sự thật như thế nào đi chăng nữa.”
“Hỏi ông ta.”
“Cái nhìn phiến diện thật sự nguy hiểm đấy.”
“Chỉ cần hỏi ông ta mà thôi.”
Nữ luật sư trông khá trẻ và có một sự nhiệt tình sâu sắc đối với quyền lợi của thân chủ mình. Raco kiên nhẫn lắng nghe cô ta nói khi anh ta dẫn họ vào phòng xét hỏi. Falk nhìn theo họ, sau đó ngả người ra ghế, thấy nản lòng. Deborah bước tới từ sau bàn tiếp tân và đưa cho anh một chai nước lạnh.
“Bị kẹt ở đây trong khi Mal Deacon ở trong đó không phải là một ý tưởng hay.”
“Đúng vậy.” Falk thở dài. “Chỉ là thủ tục. Có tác dụng cho đến khi nó chấm dứt.”
“Anh biết mình cần phải làm gì rồi chứ? Trong lúc chờ đợi, đừng để bản thân trở nên vô dụng.” Bà hất mặt ra phía hành lang. “Nhà kho cần dọn dẹp một chút đấy.”
Falk nhìn bà. “Tôi không nghĩ…”
Deborah nhìn anh qua cặp kính dày. “Đi theo tôi.” Bà mở khóa cửa và dẫn anh vào bên trong. Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi họ, các kệ đựng giấy và tài liệu văn phòng để ngổn ngang. Bà đưa một ngón tay lên môi rồi chạm lên tai. Qua lỗ thông hơi phía trên các kệ, Falk có thể nghe thấy những giọng nói. Tiếng không được rõ ràng, nhưng vẫn có thể nghe được.
“Nhằm mục đích ghi âm, tôi là Trung sĩ Raco, có mặt cùng đồng nghiệp của tôi là Cảnh sát Barnes. Xin hãy nói tên của mình để ghi lại vào hồ sơ.”
“Cecilia Targus.” Giọng nữ luật sư nghe hoạt bát và quả quyết qua lỗ thông hơi. .
“Malcolm Deacon.” Trong kho chứa tài liệu, Falk nhìn chằm chằm vào Deborah.
“Cái lỗ thông hơi này cần được sửa chữa.” Anh thì thào, và bà nháy mắt ra hiệu với anh.
“Tôi biết. Nhưng không phải hôm nay.”
Bà kéo cánh cửa phía sau lại và Falk ngồi lên một cái thùng rỗng để lắng nghe.
Luật sư của Deacon bắt đầu cất tiếng nói. “Thân chủ của tôi…” Rồi cô ta dừng lại.
Falk có thể tưởng tượng Raco đang giơ tay lên để yêu cầu cô ta im lặng.
“Cô đã đưa cho chúng tôi một bản sao khiếu nại viết tay liên quan tới viên Cảnh sát Liên bang Falk, cảm ơn.” Giọng anh ta nghe rõ ràng qua lỗ thông hơi. “Như cô đã biết, về cơ bản anh ấy đang nghỉ phép và không phải là thành viên tại lực lượng cảnh sát này, vì vậy đơn khiếu nại sẽ được chuyển trực tiếp tới đơn vị quản lý của anh ấy.”
“Thân chủ tôi muốn đảm bảo rằng ông ấy sẽ được yên ổn và…”
“Tôi e rằng tôi không thể đưa ra bất kỳ đảm bảo nào về vấn đề này.”
“Tại sao?”
“Bởi vì thân chủ của cô là hàng xóm gần nhất với ngôi nhà có ba người đã bị bắn chết tại đó, và hiện giờ ông ấy vẫn chưa có chứng cứ ngoại phạm.” Raco nói. “Ông ấy cũng đang là tình nghi trong một vụ phá hoại tài sản ô tô vào đêm qua. Chúng ta sẽ bàn về vấn đề đó sau.”
Căn phòng rơi vào trạng thái tĩnh lặng.
“Về cái chết của ba thành viên nhà Hadler, ông Deacon đây không có gì để nói thêm…” Lần này vị luật sư bị ngắt lời bởi chính Deacon.
“Tôi không liên quan đếch gì tới vụ bắn súng đó cả, và anh có thể ghi như vậy vào biên bản của mình.” Ông ta nói to.
Giọng của luật sư Cecilia Targus vang lên. “Thưa ông Deacon, tôi khuyên ông…”
“Ôi thôi nào, cô im miệng đi được không hả, bé yêu?” Giọng Deacon lộ rõ sự khinh bỉ. “Cô chẳng biết được tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Mấy gã này muốn gắn tội danh đó cho tôi bất cứ khi nào có cơ hội, và tôi không cần cô khuyên tôi phải làm gì.”
“Nhưng cháu của ông đã yêu cầu tôi khuyên…”
“Sao thế? Cặp vú đó khiến cô vừa ngu vừa điếc rồi à?”
Lại một khoảng lặng kéo dài. Falk, đang ngồi một mình trong nhà kho, cũng phải bật cười. Chỉ có định kiến lỗi thời về phụ nữ mới khiến cho kẻ thiếu hiểu biết đó từ chối những lời khuyên tốt. Như vậy, Deacon không thể phủ nhận rằng ông ta chưa được cảnh báo trước.
“Có lẽ ông nên kể cho chúng tôi một lần nữa về ngày hôm đó, Mal. Làm ơn.” Giọng Raco nghe bình tĩnh nhưng chắc nịch. Viên trung sĩ này có cả một tiền đồ xán lạn trước mắt, Falk nghĩ - nếu như vụ này không giết chết nhiệt huyết của anh ta trước khi nó kịp nhen nhóm.
“Không có gì để nói hết. Tôi đi vòng qua bên hông nhà để sửa hàng rào và nhìn thấy chiếc xe bán tải của Luke Hadler xuất hiện trên đường vào ga-ra nhà hắn.”
Chưa bao giờ Falk nghe giọng Deacon cảnh giác như thế này, mặc dù những lời nói được thốt ra ồ à như kiểu đang cố nhớ lại một câu chuyện thay vì trơn tru như đã được định sẵn.
“Gia đình Hadler cứ đi và về liên tục, bởi vậy tôi không để ý đến họ.” Deacon tiếp tục. “Sau đó tôi nghe thấy một tiếng súng phát ra từ phía nông trại nhà họ. Tôi đi vào trong nhà. Một lúc sau tôi nghe thấy tiếng súng thứ hai.”
“Ông có hành động gì không?”
“Hành động gì? Đó là một cái nông trại. Mỗi ngày đều có thứ gì đó bị bắn. Làm sao tôi biết được đó là cô vợ và con trai của cô ta chứ?”
Falk có thể hình dung Deacon đang nhún vai.
“Dù sao thì, như tôi đã nói, tôi không hề để ý đến họ, không phải sao? Bởi vì lúc đó tôi đang nói chuyện điện thoại.”
Lần này là một sự im lặng bất ngờ. “Gì cơ?”
Falk nghe thấy sự bối rối của chính mình vang vọng trong giọng nói của Raco. Trước đây Deacon không hề đề cập đến cuộc điện thoại này. Falk biết rất rõ. Anh đã đọc đi đọc lại bản ghi lời khai đó không biết bao nhiêu lần.
“Sao?” Deacon hỏi ngược lại, có vẻ như chưa nhận thức được tình thế.
“Ông đã nghe điện thoại? Trong lúc vụ nổ súng diễn ra?”
“Phải.” Deacon nói. “Tôi đã nói với anh rồi.” Nhưng giọng ông ta có một chút thay đổi. Không chắc chắn như trước.
“Không, không hề.” Raco nói. “Ông khai rằng ông đi vào trong nhà và tại thời điểm đó ông nghe thấy phát súng thứ hai.”
“Đúng vậy, tôi vào trong nhà bởi vì chuông điện thoại reo.” Deacon nói với một thoáng ngập ngừng. Giọng ông ta chậm rãi hơn, và vấp váp khi thốt ra những từ cuối. Một phụ nữ trẻ ở cửa hàng dược phẩm đã gọi tới để thông báo rằng đơn thuốc của tôi đã xong.”
“Vậy là ông nói chuyện điện thoại với một phụ nữ ở cửa hàng dược phẩm tại thời điểm nghe thấy tiếng súng thứ hai?” Raco hỏi lại, vẻ ngờ vực thấy rõ.
“Đúng vậy.” Deacon trả lời, giọng nói vô cùng lưỡng lự. “Chắc vậy. Tôi nghĩ là vậy. Bởi vì cô ấy đã hỏi tiếng nổ đó là gì và tôi đáp rằng không có gì cả, chỉ là vài việc trong nông trại mà thôi.”
“Ông đã nghe điện thoại di động?”
“Không. Điện thoại bàn. Tín hiệu di động rất kém khi trong đó.”
Một khoảng lặng tiếp tục kéo dài.
“Tại sao ông không nói với chúng tôi điều này sớm hơn?” Raco hỏi lại.
Họ im lặng một lúc lâu. Lần này khi lên tiếng, giọng Deacon nghe như của một đứa trẻ.
“Tôi cũng không biết tại sao.”
Falk biết. Chứng mất trí nhớ. Ở trong kho chứa tài liệu, anh từ trán mình vào bức tường lạnh lẽo. Nhưng nội tâm bên trong đang gào thét điên cuồng. Qua lỗ thông gió, anh nghe thấy một tiếng ho nhẹ. Vị luật sư cất tiếng nói, giọng cô ta nghe thong thả.
“Tôi nghĩ rằng chúng ta nên kết thúc ở đây.”