“Làm thế nào Whitlam đến được trang trại nhà Hadler?” Barnes hỏi, vươn người ra đằng trước qua khe hở giữa hai chiếc ghế phía trên. “Chúng ta đã căng mắt xem kĩ đoạn phim thu được từ máy quay an ninh của trường học và tôi nghĩ cả buổi chiều hôm đó xe của hắn không hề di chuyển ra khỏi bãi đỗ xe của trường mà.”
Falk tìm những bức ảnh chụp thi thể của Luke nằm ngổn ngang trên thùng của chiếc xe bán tải. Anh lấy ra bức ảnh chụp cận cảnh bốn vệt kẻ ngang bên trong thùng xe. Anh chuyển nó sang cho Barnes, cùng với chiếc điện thoại của mình, trong đó có những bức ảnh mà anh tự chụp thùng xe của mình đêm hôm trước. Trên tấm thảm lót của thùng xe chỉ có hai đường sọc dài.
Barnes nhìn và so sánh giữa hai bức ảnh.
“Các dấu vết này giống hệt nhau.” Anh ta nói.
“Chúng từ cái gì mà ra vậy?”
“Hai vết trên thùng xe của tôi là mới.” Falk nói. “Chúng là vết bánh xe. Thằng khốn ấy đã dùng xe đạp để tới đó.”
Whitlam không nói cho bất cứ ai trong căn phòng biết là ông ta sắp rời đi. Ông ta bí mật lẻn ra qua lối cửa thoát hiểm mà không ai hay biết, chiếc áo khoác vẫn choàng trên ghế, và máy tính dẫn để mở - những dấu hiệu mang ý nghĩa rằng “tôi vẫn ở đây, sẽ quay lại trong tích tắc.”
Ông ta thoăn thoắt lẻn ra chỗ nhà kho, tránh né những góc quay của hai chiếc máy quay an ninh. Cảm ơn Chúa vì không có tiền tài trợ, ông ta nghĩ trong đầu, rồi suýt chút nữa bật cười trước sự châm biếm đó. Trong vòng vài phút, Whitlam đã mở được hộp chứa đạn và bỏ túi một nắm đầy. Trường học có một khẩu súng duy nhất để ngăn những con thỏ, khẩu súng đã được ông ta bỏ vào trong cái túi thể thao và khoác trên vai. Ông ta sẽ chỉ sử dụng nó nếu đó là phương án cuối cùng. Luke Hadler sẽ mang theo súng, Whitlam thầm cầu khấn trong đầu. Anh ta đang đi bắn thỏ với Sullivan. Nhưng còn đạn thì sao? Ông ta không biết chắc.
Whitlam đi bộ tới chỗ để xe đạp. Sáng sớm hôm ấy ông ta lái xe tới và đỗ lại ở một con phố yên tĩnh gần trường học. Ở đấy ông ta lấy xe đạp từ trong thùng xe xuống và đạp nốt quãng đường ngắn còn lại. Ông ta khóa xe lại tại một chỗ mà ông ta biết sẽ rất nhanh chóng được nhiều xe khác vây quanh. Giấu ngay tại nơi dễ nhìn thấy nhất. Rồi ông ta đi bộ trở lại chỗ ô tô và đưa nó vào bãi đỗ của trường học, chọn một vị trí đẹp nằm trong góc quay của camera.
Bây giờ, ông ta mở khóa chiếc xe đạp đang chờ sẵn và một lát sau đạp chiếc xe ấy dọc theo những con đường vùng nông thôn khô cằn tiến về phía trang trại nhà Hadler. Quãng đường đó không quá xa và ông ta không tốn quá nhiều thời gian. Ông ta dừng lại khi ở cách nông trại chừng một kilomet và chọn một vị trí cây cỏ mọc um tùm ở ven đường. Ông ta lách vào giữa đám cây bụi và chờ đợi, ông ta bồn chồn thầm cầu nguyện là đã tính toán thời gian chính xác.
Sau hai mươi lăm phút, người nhễ nhại mồ hôi, mà ông ta tin rằng mình đã bỏ lỡ cơ hội. Không một chiếc xe nào đi ngang qua. Tám phút nữa trôi qua, rồi sang phút thứ chín. Thế rồi ngay khi Whitlam nhìn sang phía họng súng, tự hỏi có đúng là không còn cách nào khác nữa hay không, thì ông ta nghe thấy.
Tiếng động cơ chiếc xe bán tải rầm rầm từ xa vọng lại. Whitlam ghé mắt nhìn ra. Đó chính là thứ mà ông ta cần. Ông ta có cảm giác chòng chành như muốn ngất đi khi thầm gửi lời cảm ơn đến kẻ phù hộ cho ông ta. Ông ta bước ra khỏi đám cây bụi ven đường, để chiếc xe đạp nằm một đống dưới chân. Ông ta đứng bên cạnh nó và giơ cả hai tay ra, vẫy lấy vẫy để, tỏ vẻ khốn cùng, như một kẻ sắp chết đuối.
Trong vài giây, tình hình có vẻ không ổn khi chiếc xe bán tải dường như không có ý định dừng lại. Nhưng rồi sau đó, khi càng tiến đến gần chiếc xe càng chạy chậm hơn, và dừng lại ngay tại vị trí mà ông ta đang đứng. Cửa sổ bên phía ghế lái được kéo xuống.
“Có vẻ lại gặp phải rắc rối gì rồi hả?” Luke Hadler ngó đầu ra ngoài.
Khuỷu tay Whitlam co giật đau đớn khi ông ta vung bọc đá đập vào sau gáy của Luke. Nó đập vào phần phía trên cổ của Luke cùng tiếng rắc khô khốc và Luke đổ sụp, mặt đập xuống nền đất, sau đó là cả cái thân hình nặng nề của anh ta.
Whitlam đeo đôi găng tay cao su mà ông ta đã thó được từ phòng thí nghiệm của trường học và mở khoang chở đồ phía sau của chiếc xe. Với tốc độ của một vận động viên, ông ta xốc hai tay xuống dưới nách của Luke và lật đật kéo mạnh anh ta lên phía sau xe.
Ông ta lắng nghe. Hơi thở của Luke ngắn và gấp gáp. Whitlam cầm bọc đá lên và thụt xuống thêm hai lần nữa. Xương sọ như muốn nát vụn. Máu bắt đầu chảy ra. Whitlam không quan tâm. Ông ta che hờ thi thể của Luke bằng tấm bạt tìm được trên thùng xe và ném chiếc xe đạp của ông ta lên trên. Hai bánh xe dính đầy bụi đất tựa vào bên trong sườn xe.
Khẩu súng của Luke nằm trên ghế lái phụ. Whitlam cảm thấy choáng váng dù trong lòng nhẹ nhõm, và ông ta tựa trán lên ô lăng suốt một phút dài để chờ cho cảm giác đó trôi qua. Trong khẩu súng không có đạn. Tốt thôi, Whitlam lấy ra từ trong túi số đạn Remington của trường học mà ông ta đã thó được và lắp vào khẩu súng của Luke.
Không còn đường lùi nữa rồi.