Qua những ô cửa sổ kính tối đen, Falk có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình méo mó và đang chuyển động. Giọng nói của Gretchen vẳng lại từ phía hành lang. Đột nhiên anh cảm thấy giọng nói ấy nghe mới khác lạ làm sao. Anh chộp lấy cuốn album ảnh còn lại và lật xem. Những bức ảnh chụp một mình Gretchen, chụp Gretchen với mẹ, trong một buổi tối ra ngoài đi chơi khi ở Sydney cùng với chị gái của cô.
Không có ảnh của Luke. Cho đến khi - anh đã suýt chút nữa bỏ qua nó. Anh lật lại một trang ảnh. Đó lại là một bức ảnh chụp chất lượng kém khác, chẳng xứng đáng được xuất hiện trong bất cứ cuốn album nào. Được chụp một sự kiện nào đó của thị trấn. Gretchen đứng phía sau của hoạt động đang diễn ra. Đứng bên cạnh cô là Karen Hadler. Và đứng bên cạnh Karen là Luke.
Qua đầu vợ, Luke Hadler đang nhìn thẳng vào Gretchen. Cô cũng đang nhìn lại với nụ cười mê hoặc, hơi thoáng lên chút quỷ quyệt, tương tự như nụ cười cô vừa dành cho Falk. Anh lật tiếp đến bức ảnh chụp Luke với cậu con trai của Gretchen. Cậu con trai, với mái tóc đen, đôi mắt nâu và cái mũi nhọn, chẳng có một điểm nào giống với người mẹ cả.
Falk giật mình khi Gretchen lên tiếng từ phía sau anh.
“Không có chuyện hết.” Cô nói. Falk quay người lại. Cô mỉm cười, đặt điện thoại xuống và nhấc ly rượu lên. “Chỉ là Lachie cần nghe tiếng em một…”
Nụ cười của cô tắt lịm khi nhìn thấy biểu cảm trên mặt anh và cuốn album ảnh để mở trong tay anh. Cô nhìn thẳng vào anh, biểu cảm trên mặt giống như một lớp mặt nạ.
“Gerry và Barb Hadler có biết không? Falk nghe thấy sự sắc lạnh trong giọng nói của mình và anh không thích điều đó. “Karen có biết không?”
Cô nổi cáu, ngay lập tức đề phòng. “Chẳng có gì để biết cả.”
“Gretchen…”
“Em đã nói với anh rồi. Cha của Lachie không phải là người đây. Luke là bạn cũ. Thế nên anh ấy qua thăm. Thi thoảng dành vài tiếng chơi với Lachie. Vậy thì sao? Có gì không được à? Giúp thằng bé có hình mẫu của một người đàn ông. Thế thì đã làm sao?” Gretchen lắp bắp. Cô dừng lại. Cô hít một hơi sâu. Nhìn thẳng vào Falk. “Luke không phải là cha của nó.”
Falk không nói gì.
“Anh ấy không phải.” Cô cáu kỉnh.
“Người ta viết như thế nào trên giấy khai sinh của Lachie?”
“Để trống. Mà chuyện đó chẳng liên quan quái gì đến anh.”
“Em có bức ảnh nào của cha Lachie không? Một bức ảnh có thể cho anh xem?”
Cô im lặng trước câu hỏi đó.
“Em có không?” Anh hỏi.
“Em chẳng phải cho anh xem cái gì hết.”
“Chắc hẳn quãng thời gian đó không hề dễ dàng với em. Khi Luke quen Karen.” Falk không nhận ra giọng nói của chính mình nữa. Nghe xa cách và lạnh lùng.
“Vì Chúa, làm ơn đi, Aaron, anh ấy không phải là cha của Lachie mà.” Mặt và cổ Gretchen đỏ ửng. Cô uống một hớp rượu. Giọng của cô có gì đó như nài xin. “Bọn em đã không ngủ với nhau… Chúa ơi, từ rất nhiều năm trước rồi.”
“Đã có chuyện gì? Luke không muốn ổn định ngay với em mà đứng núi này trông núi nọ. Rồi cậu ta gặp Karen và…”
“Ừ, và sao nữa?” Cô ngắt lời. Rượu sóng sánh lên thành ly. Cô chớp chớp mắt để nén lại giọt lệ, tất cả sự dịu dàng lúc trước ở cô đã biến mất. “Được rồi, đúng đấy, em đã phát điên lên khi anh ấy chọn cô ta. Điều đó khiến em đau đớn. Luke làm em đau đớn. Nhưng cuộc đời là thế mà, không phải sao? Tình yêu là thế mà.”
Cô dừng lại. Răng cửa cắn vào đầu lưỡi.
“Anh đã tự hỏi tại sao em lại không thích Karen.” Falk nói. “Nhưng điều đó cũng dễ hiểu và hợp lý thôi, phải vậy không?”
“Thế thì sao? Em đâu cần phải trở thành bạn thân của cô ta…”
“Cô ấy có được tất cả những gì mà em muốn. Luke, sự an toàn, tiền bạc, chí ít là tất cả những gì mà anh ta có thể mang lại. Còn em thì đang ở đây, chỉ có một mình. Cha của đứa trẻ đã sống tiếp cuộc đời của riêng mình. Đã rời khỏi thị trấn, theo lời em nói. Hay sự thật là anh ta còn đang bận làm cha, làm chồng của ai đó khác?”
Gretchen quay sang nổi cáu với anh, nước mắt giàn giụa. “Tại sao anh có thể hỏi em điều đó chứ? Có phải em đã ngoại tình với Luke khi anh ấy đã có gia đình? Có phải anh ấy là cha của con em?”
Falk nhìn cô chằm chằm. Cô lúc nào cũng xinh đẹp. Gần giống như một thiên thần. Rồi sau đó, anh nhớ lại vết máu trong phòng ngủ của Billy Hadler. Anh nhớ lại Gretchen giường súng và hạ gục lũ thỏ.
“Anh hỏi bởi vì anh cần phải hỏi.”
“Chúa ơi, có vấn đề gì với anh vậy?” Khuôn mặt cô nghiêm nghị. Hàm răng Cô lem màu của rượu. “Anh đang ghen tuông sao? Là bởi vì em đã từng chọn Luke và anh ấy chọn em sao? Có lẽ đó là một phần lý do vì sao anh có mặt ở đây, phải vậy không? Nghĩ rằng có lẽ cuối cùng anh đã có thể vượt qua Luke một lần, khi mà anh ấy đã không còn tồn tại trên đời này nữa.”
“Đừng có ngớ ngẩn như thế.” Anh nói.
“Em ngớ ngẩn sao? Chúa ơi, nhìn anh mà xem.” Cô nói, giọng lúc này đã to hơn. “Ngày còn bé, lúc nào anh cũng bám theo đuổi anh ấy như một con chó cưng. Và bây giờ, thậm chí là bây giờ, anh vẫn tiếp tục lảng vảng ở cái thị trấn mà anh căm ghét chỉ bởi vì anh ấy. Thật là thảm hại. Anh ấy đã đặt bùa mê thuốc lá gì lên anh thế không? Cứ như kiểu anh bị ám ảnh vậy.”
Falk gần như có thể cảm nhận được ánh mắt của người bạn quá cố đang dõi theo họ từ trong cuốn album.
“Chúa ơi, Gretchen, anh đang ở đây bởi vì đã có ba người bị sát hại. Đã được chưa? Thế nên, vì con trai em, anh hi vọng việc em nói dối về mối quan hệ với Luke là điều tồi tệ nhất mà em gây ra cho gia đình đó.”
Cô lao nhanh qua anh, khiến cho ly rượu của anh rơi khỏi mặt bàn. Rượu loang ra, thấm vào tấm thảm trông như vết máu. Cô mở tung cánh cửa trước và một cơn gió nóng thổi ào cuốn theo cả lá cây.
“Biển ra khỏi đây.” Hai mắt cô tối sầm. Khuôn mặt đỏ bừng lên tức giận. Đứng trên bậc cửa, cô hít một hơi ngắn như thể định nói thêm gì đó nữa nhưng rồi lại thôi. Khuôn miệng cô nở một nụ cười mỉm lạnh lùng.
“Aaron. Chờ đã. Trước khi anh định làm bất cứ điều gì thiếu suy nghĩ - em có điều này muốn nói với anh.” Giọng cô gần như đang thì thầm.
“Em biết.”
“Biết gì cơ?”
Cô dịch gần vào anh để đôi môi cô gần như ghé sát vào tại anh. Anh có thể ngửi thấy mùi rượu trong hơi thở của cô.
“Em biết chứng cứ ngoại phạm của anh vào hôm Ellie Deacon chết chỉ là vớ vẩn. Bởi vì em biết Luke ở đâu. Và chắc chắn là không phải ở bên cạnh anh.”
“Chờ đã, Gretchen…” Cô đẩy anh ra.
“Có vẻ như tất cả chúng ta đều có bí mật của riêng mình đấy, Aaron ạ.”
Cánh cửa đóng sầm lại.