Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1502 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 27

Người đàn ông kiên nhẫn chờ đợi bên ngoài đồn khi Falk và Raco tới nơi vào sáng sớm hôm sau. “Bác sĩ Leigh” Raco giới thiệu Falk. “Cảm ơn vì đã đến.”

“Không có gì. Nhưng nếu không phiền, làm ơn hãy nhanh lên nhé. Tôi kín lịch hẹn khám bệnh cả ngày hôm nay rồi. Và sau đó tôi còn phải trực nữa.”

Raco không nói gì, chỉ lịch sự mỉm cười và mở cửa đồn. Falk nhìn theo người bác sĩ, lòng đầy tò mò. Anh chưa từng gặp vị bác sĩ đa khoa của thị trấn, nhưng anh nhận ra cái tên này trong báo cáo của vụ án gia đình Hadler. Nhân viên у tế đầu tiên có mặt tại hiện trường. Người đàn ông khoảng chừng bốn lăm tuổi, toàn bộ mái tóc vẫn còn nguyên vẹn và nước da sáng hồng hào của một người thực hiện đúng những gì vẫn luôn rao giảng cho bệnh nhân của mình.

“Tôi có mang theo các ghi chép về gia đình Hadler đây.” Bác sĩ Leigh đặt một tập tài liệu lên mặt bàn trong phòng thẩm vấn. “Tôi được gọi tới đây vì việc này, phải vậy không? Đã có tiến triển gì chưa?”

Ông bác sĩ ngồi xuống một trong số những chiếc ghế có sẵn và bắt chéo chân, dáng vẻ thoải mái. Sống lưng của ông ta thẳng và dáng ngồi tuyệt đẹp.

“Có một số rồi.” Nụ cười của Raco lần này không lấy gì làm tươi tắn cho lắm. “Bác sĩ Leigh, anh có thể làm ơn nói cho tôi biết anh đã ở đâu vào buổi chiều ngày Hai mươi hai tháng Hai không?”

Jamie Sullivan đứng một mình giữa cánh đồng mà nhìn theo chiếc xe bán tải của Luke Hadler khuất xa dần. Khi chiếc xe không còn trong tầm mắt nữa, anh ta rút điện thoại di động ra và gửi đi một tin nhắn. Anh ta chờ đợi. Trong vòng hai phút, chiếc điện thoại rung lên khi có tin nhắn trả lời. Sullivan khẽ gật đầu và đi tới chỗ chiếc xe ô tô của mình.

Sự ngạc nhiên hiện lên trên gương mặt vị bác sĩ và ông ta nở một nụ cười bối rối.

“Anh biết buổi chiều hôm đó tôi đã ở đâu rồi mà. Tôi đã cùng với anh tại hiện trường vụ án của gia đình Hadler.”

“Vậy còn hai giờ đồng hồ trước đó thì sao?”

Một khoảng lặng.

“Tôi ở phòng khám.”

“Với bệnh nhân sao?”

“Trước đó thì có. Rồi sau đấy tôi nghỉ ngơi tại căn phòng phía trên phòng khám trong khoảng hai giờ đồng hồ.”

“Tại sao?”

“Ý anh là gì? Chuyện tôi nghỉ ngơi giữa các ca làm việc là bình thường mà. Bị gọi đi làm sớm và muộn đều rất mệt mỏi. Bản thân anh cũng hiểu rõ mà, hiển nhiên là thế.”

Raco không phản ứng gì trước nỗ lực tìm tiếng nói chung đó của vị bác sĩ.

“Có ai có thể xác nhận chuyện đó không?”

Sullivan cho xe chạy một quãng đường ngắn đi vào thị trấn. Anh ta không bắt gặp bất cứ ai trên những con đường vùng nông thôn và chỉ gặp vài chiếc xe cộ qua lại khi tới gần trung tâm thị trấn. Anh ta đánh lái sang phải ngay trước khi tới gần con phố chính, cho xe rẽ vào một con đường nhỏ nằm phía sau một dãy các cửa hàng. Anh ta biết mình đang cẩn thận thái quá. Sẽ chẳng có ai thắc mắc gì khi trông thấy xe của anh ta đỗ trong thị trấn. Nhưng cái việc thậm thà thậm thụt này khiến anh ta cứ bồn chồn như kiến cắn, và giờ đây anh ta không thể nào không để tâm cho được. Ở bức tường phía trên đầu, một chiếc máy quay bên ngoài nhà kho dược phẩm nhấp nháy khi anh ta cho xe vụt qua.

Bác sĩ Leigh cúi mình lại gần, và nhíu mày. Những ngón tay của ông ta mân mê mép tập hồ sơ của gia đình Hadler, không biết có nên mở nó ra hay không. “Nghiêm túc mà nói, các anh hỏi điều này làm cái quái gì vậy?”

“Nếu anh có thể trả lời chúng tôi.” Raco nói. “Chỉ có một mình anh trong căn phòng phía trên phòng khám vào buổi chiều hôm đó sao?”

Leigh nhìn Raco rồi nhìn sang Falk rồi lại nhìn Raco. “Tôi có nên gọi cho luật sư không? Cô ấy có cần phải có mặt ở đây không?” Có sự thách thức trong giọng nói của vị bác sĩ.

“Việc đó.” Raco nói. “Có lẽ là một hành động khôn ngoan.”

Bác sĩ Leigh kéo người ra khỏi chiếc bàn, như thể nó làm ông ta bị bỏng.

Sullivan đỗ chiếc xe của mình trong gara lúc nào cũng bỏ trống và mở sẵn cửa đợi anh ta. Anh ta bước ra khỏi xe và kéo cửa cuốn xuống để che khuất chiếc ô tô khỏi tầm mắt của người ngoài, anh ta cau mày nghe tiếng kim loại đâm sầm vào nhau khi cánh cửa đóng lại. Anh ta chờ đợi trong giây lát. Không có gì xảy ra. Con đường không một bóng người.

Sullivan đi tới cánh cửa không số bên cạnh lối vào kho chứa dụng cụ của phòng khám và bấm chuông. Anh ta nhìn trái nhìn phải. Một lát sau cánh cửa mở ra. Bác sĩ Leigh mỉm cười với anh ta. Họ chờ cho tới khi cả hai đã bước vào trong và cánh cửa đã được đóng chặt, và rồi họ hôn nhau.

Leigh nhắm nghiền hai mắt và di ngón tay trỏ dọc theo sống mũi. Dáng ngồi tuyệt đẹp của ông ta lúc này đã gù xuống đôi chút.

“Được rồi. Nghe những gì anh nói là tôi hiểu rồi.” Ông ta trả lời. “Phải. Buổi chiều hôm đó tôi đã không ở trong căn phòng ấy một mình. Tôi đã ở bên Jamie Sullivan.”

Raco húng hắng một tiếng, nửa bực bội, nửa thỏa mãn, và tựa lưng ra sau ghế. Anh ta lắc đầu không dám tin những gì mới được nghe.

“Giờ mới hiểu là quá muộn. Anh có biết chúng tôi đã mất bao nhiêu thời gian - lãng phí thì đúng hơn - theo đuổi câu chuyện của Sullivan không?”

“Tôi biết. Tôi rất biết. Tôi xin lỗi.” Giọng của vị bác sĩ nghe có vẻ chân thành.

“Anh xin lỗi sao? Ba người đã chết đấy, anh bạn. Anh đã có mặt ở đó cùng với tôi. Anh đã nhìn thấy các thi thể. Thấy đứa trẻ tội nghiệp đó. Chỉ sáu tuổi thôi và nó bị bắn chết. Tại sao anh lại có thể để chúng tôi cứ luẩn quẩn trong vô ích như thế được chứ? Ai biết được có thể anh đã gây ra những tổn thất gì?”

Vị bác sĩ hơi lắc lư đôi chút trên chính chiếc ghế đang ngồi như thể ông ta vừa bị một sức mạnh vật lý nào đó đánh vào người.

“Anh nói đúng.” Leigh đáp. Ông ta cắn móng tay và trông như sắp khóc. “Anh không nghĩ là tôi đã muốn nói ra điều gì đó ngay tức khắc sao? Ngay khi tôi phát hiện ra các anh đã tới chỗ Jamie để hỏi chuyện? Tất nhiên, đáng lẽ ra cậu ta nên kể với các anh ngay lúc đó. Đáng lẽ tôi nên kể với các anh ngay. Nhưng chúng tôi đã hoảng loạn, tôi nghĩ vậy. Chúng tôi đã không nói ra ngay, rồi một thời gian qua đi, sau đó tôi - chúng tôi - không biết phải nói thế nào nữa.”

“Ồ, tôi cho rằng vì sự trì hoãn đó mà tối qua Jamie đáng phải nhận cái mặt sưng vù ấy.” Raco nói.

Leigh ngước mắt nhìn lên, ngỡ ngàng.

“Ồ, anh không biết sao?” Raco nói tiếp. “Phải, anh ta tham gia vào một vụ ẩu đả ở quán rượu. Đó là lý do duy nhất khiến anh ta kể cho tôi nghe chuyện gì đang diễn ra. Là đầu anh ta bị đập chứ chẳng phải lương tri của anh ta được thức tỉnh đâu. Đáng lý ra các người đã giúp chúng tôi bớt đi được phần rắc rối này từ nhiều ngày trước. Cả hai người thật đáng hổ thẹn.”

Vị bác sĩ đưa hai tay che mắt và để nguyên như thế suốt một phút dài. Falk đứng dậy lấy cho ông ta một cốc nước, và vị bác sĩ uống cạn trong sự biết ơn. Họ chờ đợi.

“Vậy là lúc đó anh đã nghĩ rằng không thể kể cho chúng tôi nhỉ. Thế thì bây giờ đã đến lúc rồi đấy.” Falk lịch sự nói.

Leigh gật đầu.

“Jamie và tôi đã ở bên nhau được khoảng mười tám tháng. Quan hệ yêu đương. Nhưng chắc chắn rồi – chúng tôi giữ kín chuyện này.” Ông ta nói. “Chuyện bắt đầu từ khi cậu ấy phải đưa bà mình tới chỗ tôi thường xuyên hơn. Sức khỏe của bà ấy ngày một yếu đi và chính cậu ấy cũng đang phải cố gắng rất nhiều. Cậu ấy cần được giúp đỡ và cần ai đó để nói chuyện, và chuyện của chúng tôi bắt đầu từ đây. Ý tôi là, tôi vẫn luôn ngờ ngợ có thể cậu ấy là người đồng tính, nhưng mà ở nơi này…” Leigh nghẹn ngào và lắc đầu. “Dù sao đi nữa, tôi xin lỗi, chuyện đó chẳng liên quan gì cả. Cái ngày gia đình Hadler bị sát hại tôi đã mở cửa phòng khám cho tới bốn giờ rồi sau đó tạm nghỉ. Jamie gửi tin nhắn cho tôi và tôi bảo cậu ấy hãy ghé qua. Cuộc hẹn kiểu như thế cũng tương đối thường xuyên. Cậu ấy đến, chúng tôi nói chuyện một lúc. Uống bia với nhau. Rồi chúng tôi lên giường.”

Sullivan đang ở trong cái phòng tắm nhỏ xíu lau khô người sau khi tắm xong thì tiếng chuông điện thoại cấp cứu trong căn phòng vang lên. Anh ta nghe thấy Leigh nhấc máy. Cuộc nói chuyện mà anh ta nghe không rõ có vẻ ngắn gọn và gấp gáp. Vị bác sĩ quay mặt ra phía cửa phòng tắm, mặt ông ta u ám vì lo lắng.

“Anh phải đi đây. Có một vụ nổ súng.”

“Ôi, chết tiệt, thật thế sao?”

“Phải. Nghe này, Jamie, em nên biết chuyện này, vụ nổ súng đó là ở nhà của Luke Hadler.”

“Anh đang đùa sao? Em vừa mới ở cùng cậu ấy mà. Cậu ấy ổn chứ?”

“Anh không biết chi tiết ra sao. Anh sẽ gọi cho em. Em tự về đi nhé. Yêu em.

“Em cũng yêu anh.” Và vị bác sĩ rời đi.

Những ngón tay của Sullivan run rẩy mặc áo lên người và lái xe trở về nhà. Trước đây anh đã từng chứng kiến một vụ xả súng. Một người bạn của của bố anh. Mùi chua nồng của máu sộc thẳng lên mũi anh và anh cảm thấy nó vẫn còn vương vấn mãi suốt nhiều tháng liền. Kí ức về nó gần như vẫn đủ sức gợi lên cái mùi kinh hoàng ám ảnh đó một lần nữa, và Jamie phải xì mũi để quên đi khi anh về tới nhà, tại đây anh phát hiện ra hai chiếc xe cứu hỏa đang đỗ bên ngoài.

Một người lính cứu hỏa trong bộ trang phục bảo hộ bắt gặp anh khi anh chạy lại phía cửa nhà.

“Ổn rồi, anh bạn ạ, bà của anh không sao hết. Nhưng tôi e tường bếp nhà anh thì không được như thế đâu.”

“Sau khi các anh tìm đến nhà Jamie và hỏi chuyện, cậu ấy đã gọi cho tôi, sợ hãi.” Leigh nói. “Cậu ấy nói rằng cậu ấy rất bối rối và đã nói dối các anh chuyện đã đi đâu.”

Leigh nhìn thẳng vào mắt cả hai người. “Chẳng có lý do gì để biện minh cho hành động đó cả. Tôi biết điều đó và cậu ấy cũng biết. Nhưng tôi đề nghị hai anh, làm ơn đừng phán xét chúng tôi quá cay nghiệt. Khi các anh đã nói dối một chuyện gì đó quá lâu, nó sẽ trở thành bản năng thứ hai.”

“Tôi không phán xét các anh về chuyện các anh là người đồng tính đâu anh bạn, tôi chỉ phán xét các anh vì đã làm lãng phí thời gian của chúng tôi khi mà cả một gia đình bị sát hại như thế.” Raco nói.

Vị bác sĩ gật đầu. “Tôi biết. Nếu tôi có thể quay ngược thời gian và làm theo một cách khác, tôi sẽ làm. Chắc chắn là tôi sẽ làm. Tôi không hề xấu hổ chuyện mình là người đồng tính.” Ông ta nói. “Và Jamie - cậu ấy cũng sắp hiểu được điều đó rồi. Nhưng có rất nhiều người ở Kiewarra sẽ đắn đo khi để bản thân họ hay con cái họ được một gã pê-đê chữa bệnh cho. Hoặc không biết có muốn ngồi cạnh một người như thế ở Fleece không.” Leigh nhìn Falk. “Anh đã tận mắt chứng kiến những gì xảy ra khi anh trở thành tâm điểm ở đó rồi đấy. Đấy là những gì mà chúng tôi muốn tránh.”

Họ cho phép vị bác sĩ ra về. Falk suy nghĩ một chút, rồi chạy ra khỏi đồn, đuổi theo ông ta.

“Này, có việc này trước khi anh đi. Tôi muốn hỏi anh về Mal Deacon. Chứng mất trí nhớ của ông ấy tệ đến mức nào rồi?”

Leigh không nói gì một lúc. “Tôi không thể bàn luận gì với anh về việc đó được.”

“Một phần trong danh sách điều tra thôi mà.”

“Tôi xin lỗi. Tôi rất muốn nói. Nhưng thật sự là không thể. Ông ấy là bệnh nhân của tôi.”

“Tôi đâu có hỏi chi tiết đâu. Nhận xét chung chung thôi là được rồi. Ông ấy có thể nhớ được những gì? Mười phút trước thì được chứ mười năm trước thì không à? Hay là ngược lại?”

Leigh ngập ngừng, liếc nhìn về phía đồn cảnh sát. “Chỉ nói rất chung chung thôi nhé.” Ông ta trả lời. “Các bệnh nhân ngoài bảy mươi tuổi với các triệu chứng tương tự như Mal có xu hướng suy giảm trí nhớ tương đối nhanh. Những kí ức trong quá khứ xa xôi có thể sẽ rõ ràng hơn những chuyện xảy ra gần đây, nhưng thông thường các kí ức lẫn lộn với nhau và trở nên lung tung. Chúng không đáng tin cậy cho lắm, nếu đó là điều anh muốn hỏi. Nói chung là như vậy đấy.”

“Ông ấy có chết vì bệnh đó không? Câu hỏi cuối cùng đấy, tôi xin hứa.”

Biểu cảm trên mặt Leigh có vẻ rất phiền lòng. Ông ta nhìn xung quanh. Con phố gần như không một bóng người. Ông ta hạ thấp giọng. “Không trực tiếp gây ra cái chết. Nhưng nó làm phức tạp rất nhiều thứ về mặt sức khỏe. Vấn đề chăm sóc cá nhân cơ bản, rồi thì dinh dưỡng, tất cả đều sẽ bị suy giảm dần dần. Tôi đoán bệnh nhân ở giai đoạn như ông ấy sẽ còn khoảng chừng một năm nữa, có thể lâu hơn một chút. Mà cũng có thể ngắn hơn. Và việc bệnh nhân ở tuổi đấy rồi mà mỗi ngày vẫn uống vài ly bia như thế thì không có lợi chút nào. Tất nhiên, đây là nói chung thế.”

Ông ta gật đầu một lần như để đặt dấu chấm hết cho cuộc nói chuyện và quay đi. Falk để cho ông ta rời đi.

“Cả hai người đó đều nên bị khởi tố. Ông ta và Sullivan.” Raco nói khi anh quay trở lại đồn.

“Phải. Nên thế.” Nhưng họ đều biết chuyện đó sẽ không xảy ra.

Raco ngả người ra lưng ghế và đưa hai tay lên che mặt. Anh ta thở dài một tiếng rõ to.

“Chúa ơi. Giờ thì tiếp tục thế nào đây?”

Để tự lừa dối bản thân là họ không hề bế tắc trong lối cụt thêm lần nữa, Falk gọi về Melbourne. Một tiếng sau, anh đã có trong tay danh sách tất cả những chiếc xe bán tải màu nhạt được đăng kí ở Kiewarra vào cái năm mà Ellie Deacon qua đời. Con số là 109.

“Cộng thêm bất cứ ai ngoài thị trấn có thể lái xe đi ngang qua.” Raco nói bằng giọng u sầu.

Falk liếc nhìn một lượt danh sách. Có rất nhiều cái tên quen thuộc. Những người hàng xóm cũ. Cha mẹ của những bạn học cũ. Mal Deacon cũng có tên trong đó. Falk nhìn chăm chăm vào cái tên ấy một lúc lâu. Và tất cả những người khác nữa. Có tên của chính Gerry Hadler, cha mẹ của Gretchen, thậm chí cả cha Falk nữa. Có lẽ ngày hôm ấy Gerry đã nhìn thấy cả nửa thị trấn tại cái giao lộ đó. Falk gập tập tài liệu lại, chán nản.

“Tôi ra ngoài chút đây.”

Raco càu nhàu. Falk rất mừng vì anh ta không hỏi anh đi đâu.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang