Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1487 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 15

Falk tựa người bên cái cây đá, mắt nhìn chăm chăm xuống dòng sông ám bụi. Nông trại của gia đình Hadler và chiếc xe của anh nằm trên con đường phía bên trái. Phía bên phải, thấp thoáng bóng dáng của một con đường mòn đã bị lãng quên dẫn lối đi xa dần khỏi dòng sống và tiến sâu vào khoảnh đất toàn cây bụi thấp. Con đường đó gần như đã biến mất hoàn toàn sau hơn hai mươi năm, nhưng đối với Falk nó giống như một hình xăm khó xóa nhòa giữa khung cảnh này. Anh đã đi trên con đường đó cả ngàn lần. Anh đứng đó một lúc lâu, tự đấu tranh với chính mình. Cuối cùng anh bước theo hướng bên phải. Đã ngàn lần rồi. Thêm một lần nữa cũng chẳng hại gì đâu.

Chỉ mất vài phút anh đã đi đến tận cùng của con đường mòn, nhưng khi Falk bước ra khỏi đám cây cối, bầu trời đã chuyển sang màu chàm thẫm. Ở phía bên kia cánh đồng, một căn nhà xây kiểu nông trại nhỏ nhắn hiện lên thành màu xám xịt dưới ánh hoàng hôn. Falk đi ngang qua cánh đồng, giống như cái cách anh vẫn luôn làm. Nhịp bước chân chậm dần khi tiến gần hơn tới căn nhà, cuối cùng anh dừng lại khi cách nó chừng hai mươi mét. Anh đứng đó, chăm chăm nhìn vào căn nhà thơ ấu của mình.

Cánh cửa chính chỗ hiên nhà trước đây từng sơn màu vàng giờ mang sắc xanh vô hồn, anh để ý thấy có gì đó giống như sự căm phẫn. Trên cánh cửa có những vết đâm mà xung quanh sơn đã tróc hết cả. Anh có thể nhìn thấy những vệt màu vàng bên dưới, há toác ra như những vết sẹo óng mỡ. Những bậc cầu thang bằng gỗ mà trước đây anh từng ngồi trên đó, chơi đồ chơi hay tẩn mẩn nghịch những tấm thẻ in hình cầu thủ bóng bầu dục, giờ đây đã cong vẹo theo thời gian. Bên dưới, vỏ một lon bia nép mình trong đám cỏ lanh khô cháy.

Anh cố kiềm chế cơn thôi thúc đột nhiên ập tới. Bảo anh hãy nhặt cái vỏ lon lên và đi tìm thùng rác. Bảo anh hãy sơn lại cánh cửa. Bảo anh hãy sửa chữa những bậc cầu thang. Thay vào đó, anh chỉ đứng nguyên tại chỗ. Tất cả các ô cửa sổ đều tối đen như mực, ngoại trừ một ô cửa duy nhất, bừng lên ánh sáng xanh của ti-vi.

Falk cảm thấy nhói lên một nỗi khát khao, khát khao những gì đã từng diễn ra tại căn nhà này. Anh có thể nhìn thấy bóng dáng của cha mình đứng bên chiếc cửa lưới mỗi tối, thân hình cao lớn đứng chắn trước ánh đèn sáng hắt ra từ bên trong căn nhà. Gọi ra bảo anh hãy ngừng chơi và vào nhà thôi. Đến giờ ăn tối rồi, Aaron. Đi tắm đi ngủ thôi. Vào nhà đi thôi, con trai. Đến giờ vào nhà rồi đây. Cha hiếm khi nhắc đến mẹ anh, nhưng khi Aaron còn nhỏ anh thường thích giả vờ như anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của bà trong căn nhà. Anh sờ tay vào tất cả những thứ mà anh biết bà đã từng chạm vào - vòi nước ở trong bếp, đồ đạc trong nhà tắm, những tấm rèm - và tưởng tượng ra bà đang ở đó.

Họ đã từng hạnh phúc trong ngôi nhà ấy, Falk biết điều đó. Anh và cha anh, chí ít là vậy. Giờ đây khi nhìn vào căn nhà, nó giống như một đường thẳng trong cuộc đời anh. Một dấu gạch phân chia giữa quá khứ và tương lai. Một nỗi giận dữ chợt dâng trào, chí ít có một phần là nhằm vào chính bản thân anh. Anh không biết tại sao anh lại tới đây. Anh lùi lại một bước. Nó chỉ là một căn nhà khác cần phải sửa chữa thôi mà. Chẳng còn gì của anh hay của cha trong đó nữa cả.

Anh đang định quay người bỏ đi thì tiếng cánh cửa lưới kẽo kẹt mở. Một phụ nữ bước ra, thân hình to lớn của chị ta chắn trước luồng sáng phát ra từ ti-vi. Mái tóc màu hạt dẻ chải ngược ra sau và buộc lại, cặp hông sồ sề che khuất cả thắt lưng. Khuôn mặt chị ta đỏ lựng, dấu hiệu của một người uống rượu không còn vì mục đích xã giao nữa mà gần như đã bị nghiện rồi. Chị ta châm một điếu thuốc lá và hít một hơi thật sâu, đôi mắt lạnh lẽo, chị ta nhìn Falk chằm chằm trong im lặng.

“Có chuyện gì không, anh bạn?” Chị ta thở ra, đôi mắt nheo lại thành một đường khi làn khói bay lên che khuất gương mặt chị ta.

“Không, tôi…” Anh dừng lại, thầm tự trách mình. Đáng lẽ ra anh phải cố nghĩ ra gì đó. Vài câu giải thích tại sao lại lảng vảng bên ngoài cửa nhà một người lạ khi màn đêm đã buông xuống. Anh quan sát biểu cảm trên gương mặt của người phụ nữ. Chỉ có sự ngờ vực, không có vẻ gì là nhận ra anh cả. Chị ta không biết anh là ai. Thật may quá. Anh ngẫm nghĩ rồi quyết định tạm thời bỏ qua việc nói cho chị ta biết sự thật. Bất cứ lúc nào anh cũng có thể trưng phù hiệu ra. Anh sẽ làm như vậy nếu tình thế bắt buộc. Nhưng Falk cảm thấy xấu hổ khi phải để lộ thân phận cảnh sát của mình.

“Xin lỗi chị.” Anh nói. “Tôi từng quen biết những người sống trong căn nhà này.”

Người phụ nữ không nói gì, tiếp tục rít thêm một hơi thuốc nữa. Chị ta dùng bàn tay không bận cầm thuốc của mình vòng ra phía sau, thận trọng kéo cái đũng chiếc quần đùi đang mặc ra khỏi khe giữa hai mông. Đôi mắt nheo thành một đường của chị ta không một giây nào rời khỏi Falk.

“Tôi và chồng tôi là những người duy nhất ở nơi này. Được năm năm rồi. Và trước đó căn nhà này là của mẹ anh ấy được mười lăm năm hay gì đó.”

“Cũng phải tầm tầm thời gian đó đấy.” Falk nói. “Những người sống ở đây trước bà ấy.”

“Họ chuyển đi rồi.” Chị ta nói, với giọng của một người bị ép buộc phải nói một điều quá hiển nhiên. Chị ta chấm ngón tay trỏ và ngón tay cái lên lưỡi, lấy ra một mẩu nhỏ thuốc lá sợi.

“Tôi biết.”

“Rồi sao?”

Đó là một câu hỏi hay. Falk không biết phải trả lời ra sao. Người phụ nữ quay người lại khi nghe thấy tiếng ồn phát ra từ bên trong căn nhà. Chị ta mở cánh cửa lưới, đủ rộng để có thể ngó đầu vào bên trong.

“Được rồi, anh yêu.” Falk nghe thấy chị ta nói. “Em đang xử lý đây rồi. Ổn cả ấy mà. Không có ai đâu. Quay vào trong đi anh. Không, cứ quay vào trong nhà đi mà, được chứ?” Người phụ nữ đợi một lát rồi quay đầu ra, mặt đỏ lên và cau có. Chị ta lại nhìn Falk và bước xuống khỏi hiên nhà, đi về phía anh. Dừng lại cách anh vài mét.

“Tốt hơn anh nên rời đi ngay bây giờ, nếu anh biết điều gì là tốt cho anh.” Giọng chị ta thì thào nhưng đầy đe dọa. “Anh ấy đã ngà ngà rồi và sẽ chẳng vui vẻ gì nếu phải bước ra ngoài này, đúng không nào? Chúng tôi chả liên quan quái gì đến những chuyện ngày đó. Hiểu rồi chứ? Chưa từng luôn. Cả mẹ của anh ấy nữa. Thế nên bất luận anh đến đây để làm gì, mang theo thẻ nhà báo hay sơn phụt hay cứt chó, hay bất cứ cái gì, hãy cầm theo hết và biến đi, được chứ?”

“Nghe này, tôi rất xin lỗi.” Falk lùi ra sau một bước dài, hai bàn tay giơ lên, tỏ rõ sự vô hại của mình. “Tôi không có ý định quấy rầy làm chị phiền lòng. Cả hai anh chị.”

“Thế à, nhưng mà anh đã làm rồi đấy. Đây là nhà của chúng tôi, đúng chưa? Mua bán đàng hoàng. Và tôi không thích tí nào nếu chúng tôi bị quấy rầy. Đã hai mươi năm rồi. Mấy thằng khốn các người vẫn chưa thấy đủ nhàm chán hay sao?”

“Nghe này, vậy là hiểu rồi. Tôi sẽ đi…”

Chị ta bước thêm một bước về phía trước, giơ tay chỉ thẳng về phía căn nhà, tay còn lại cầm chiếc điện thoại di động và giơ lên.

“Đi luôn và ngay. Nếu không người mà tôi gọi đến sẽ không phải là cảnh sát đâu. Đó sẽ là người ở trong kia và vài người anh em của anh ấy, tất cả bọn họ đều rất sẵn lòng giúp cho anh hiểu. Nghe thấy tôi nói chưa? Biến. Ngay.” Chị ta hít một hơi thật sâu, giọng bây giờ lớn hơn. “Và hãy chia sẻ điều này với bất cứ ai cần biết. Chúng tôi chả liên quan quái gì đến những người đã từng sống ở đây. Chẳng liên quan quái gì đến cái lũ người kì quặc đó cả.”

Những lời chị ta nói dường như đang vang vọng khắp cánh đồng. Falk đứng như trời trồng mất một lúc. Rồi không nói thêm gì cả, anh quay người bước đi.

Anh không quay đầu lại dù chỉ một lần.

« Lùi
Tiến »