Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1506 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 31

Raco giữ Deacon trong phòng xét hỏi thêm hai mươi phút nữa, chất vấn ông ta về chuyện phá hoại xe ô tô của Falk, nhưng tất cả đều chỉ công cốc. Cuối cùng anh ta để cho Deacon rời đi, trước đó, anh ta nhắc đi nhắc lại thật rõ ràng và dứt khoát lời cảnh cáo dành cho ông ta.

Falk cầm chìa khóa xe ô tô cảnh sát, chờ ở đằng sau đồn cho tới khi Deacon lái xe rời đi. Anh chờ thêm năm phút nữa rồi từ từ lái xe đi theo con đường dẫn tới nông trại của Deacon. Trên đường đi, tấm biển cảnh báo hỏa hoạn cho anh biết tình hình nguy hiểm vẫn đang ở mức cực cao.

Anh cho xe rẽ theo hướng chỉ dẫn của một tấm biển đã bạc màu, đi về phía nông trại mang cái tên đầy tham vọng, Dinh thự Deacon, và đưa xe vào con đường nhỏ rải sỏi, tiếng lạo xạo vang lên dưới bánh xe. Vài con cừu nhem nhuốc ngẩng đầu lên như mong ngóng điều gì đó khi anh cho xe chạy qua.

Ngôi nhà nằm cao trên ngọn đồi và từ đó nhìn được bao quát khung cảnh tuyệt đẹp của vùng nông thôn xung quanh. Ở phía bên phải của Falk, anh có thể nhìn thấy rõ căn nhà của gia đình Hadler, xa xa bên dưới cái thung lũng khá nông. Cây phơi quần áo dạng xoay trông như cái mạng nhện cắm lên một thanh gỗ và vài cái ghế băng đặt trong vườn trông như những món đồ chơi của búp bê. Hai mươi năm trước, anh đã từng rất yêu thích khung cảnh đó, khi mà, trong một lần hiếm hoi, anh tới thăm Ellie ngay tại nơi này. Còn giờ đây, anh không thể chịu đựng nổi khi nhìn thấy nó.

Falk cho xe dừng lại bên ngoài một nhà kho dột nát khi Deacon đang cố tìm cách khóa chiếc xe ô tô của mình lại. Hai bàn tay của gã đàn ông đó run rẩy, và ông ta đánh rơi chùm chìa khóa xuống đất. Falk khoanh tay nhìn ông ta chậm chạp cúi xuống nhặt chúng lên. Con chó của Deacon bám riết sau chân chủ và gầm gừ về phía Falk. Ông ta liếc mắt nhìn lên. Thái độ dữ dằn trên gương mặt ông ta lúc này đã được thay thế bằng một thứ gì đó khác. Trông ông ta mệt mỏi và bối rối.

“Tao vừa mới rời đồn xong mà.” Deacon nói, nhưng cái cách mà ông ta nói có cảm giác như ông ta không chắc chắn với những gì mình nói.

“Phải. Đúng là như thế.”

“Thế thì mày còn muốn gì nữa?” Deacon đứng lên, cố gắng hết mức trong khả năng của ông ta để đứng cho thẳng. “Mày định đánh một lão già khi không có ai xung quanh sao? Thằng hèn nhát này.”

“Tôi sẽ chẳng phí hoài cú đấm khiến tôi tiêu dùng sự nghiệp vào ông đâu.” Falk nói.

“Thế rồi sao?”

Đó là một câu hỏi rất hay. Falk nhìn Deacon. Hơn hai mươi năm, và người đàn ông đó đã xập xệ nhanh hơn mức bình thường. Ngày ấy, ông ta là một ông kẹ, là kẻ phá đám của những cuộc vui, là con quái vật trốn dưới gầm giường. Giờ đây khi đứng trước mặt ông ta, Falk vẫn có thể cảm nhận được nỗi giận dữ dâng trào ở cuống họng, nhưng sự giận dữ đó đã được pha loãng đi cùng với một thứ gì đó khác. Không phải là sự thương hại, chắc chắn không thể là sự thương hại.

Thay vào đó, Falk nhận ra anh cảm thấy mình bị lừa dối. Anh đã để cho con quái vật đó được yên ổn quá lâu mà không chịu xóa sổ nó, và theo thời gian nó đã nhăn nhúm và hao gầy đi, để rồi giờ đây trận chiến giữa anh và nó không còn là một trận chiến công bằng nữa. Falk tiến lên một bước, và trong giây lát, nỗi khiếp sợ hiện lên trong mắt Deacon. Một thoáng hổ thẹn chợt lướt qua ông ta. Falk đứng sững như trời chồng. Anh đang làm gì ở đây thế này?

Anh nhìn thẳng vào mắt Deacon. “Tôi không liên quan một chút nào đến cái chết của con gái ông.”

“Nhảm nhí, tên của mày được ghi trên tờ giấy nhắn đó. Chứng cứ ngoại phạm của mày chỉ là một câu chuyện hoang đường…” Những lời nói được thốt ra một lần nữa đem đến cảm giác giả tạo bởi nó đã được lặp đi lặp lại một cách thuần thục. Falk ngắt lời ông ta.

“Làm sao mà ông biết được? Hả Deacon? Hãy nói tôi nghe đi. Tại sao ông luôn luôn chắc chắn đến thế, rằng Luke và tôi đã không ở cùng nhau vào cái ngày cô ấy qua đời? Bởi vì tôi nói cho ông nghe nhé, từ những gì ông thể hiện, dường như ông biết về ngày hôm ấy nhiều hơn những gì ông nói với mọi người đấy.”

Không thấy có mùi bữa cơm tối bay ra khi Mal Deacon bước vào trong nhà và ông ta cảm thấy trong người bừng bừng tức giận. Trong phòng khách, gã cháu trai của ông ta đang nằm dài trên chiếc ghế sofa cũ màu nâu, hai mắt nhắm nghiền, một vỏ lon bia đặt thăng bằng trên bụng hắn. Tiếng bình luận viên tường thuật trận cricket phát ra oang oang từ chiếc radio. Đội Úc đang đuổi theo đội Nam Phi.

Deacon đá văng đôi giày của Grant khỏi ghế và gã cháu trai hé mở một mắt.

“Vẫn chưa đứa nào pha trà à?” Deacon nói.

“Ellie đã đi học về đâu.”

“Mày không làm nổi việc gì hả, thằng chó chết lười nhác này? Tao đã phải luôn chân luôn tay với đám cừu cái ngoài kia rồi.”

Grant nhún vai. “Việc của Ellie mà.”

Deacon lẩm bẩm, nhưng hắn nói đúng. Sự thực là như thế. Ông ta bật nắp một lon trong cái lốc sáu lon bia bên cạnh Grant và đi ra phía sau nhà.

Căn phòng ngủ của đứa con gái sạch bong kin kít. Nó đứng đó lặng lẽ và gần như tách biệt hoàn toàn khỏi đám hỗn loạn còn lại của ngôi nhà. Deacon đứng ở cửa, ngửa cổ tu một hơi từ lon bia. Hai mắt ông ta đảo quanh căn phòng nhưng ông ta ngập ngừng không muốn bước vào. Đứng im trước ngưỡng cửa dẫn vào căn phòng tinh tươm, ông ta cảm thấy bứt rứt không yên trước những thứ khiếm khuyết, không hoàn chỉnh. Một sợi chỉ bị tuột. Một vết nứt trên bề mặt lát đá. Căn phòng này trông hoàn hảo, nhưng có gì đó không đúng.

Hai mắt ông ta hướng sang chỗ cái cọc giường màu trắng và cau mày. Có một vết lõm nhỏ xíu hình tròn hằn trên cây cọc gỗ và sơn ở chỗ đó đã nứt ra, bong tróc. Phần thảm màu hồng bên dưới cây cọc gỗ in hằn dấu vết của một vòng tròn nhỏ, không cân đối, và lúc này đây, một hoặc nhiều nhất là hai chỗ trên tấm thảm tối màu hơn những chỗ còn lại. Gần như không thể nhận ra được, nhưng đúng là có.

Deacon cảm thấy bụng ông ta chợt lạnh ngắt, như có một quả bi sắt ở bên trong. Ông ta nhìn chăm chăm vào căn phòng tĩnh lặng, cái vết lõm và vết hằn khi chất cồn đẩy cơn giận dữ đi khắp các mạch máu của ông ta. Đáng lẽ con gái ông ta phải có mặt ở đây, nhưng không. Ông ta nắm chặt lon bia trong lòng bàn tay và đợi cho cái lon kim loại mát lạnh đó khiến cho ông ta bình tĩnh trở lại.

Sau này, ông ta kể với cảnh sát rằng đó là giây phút ông ta biết đã có thứ gì đó cực kì không ổn xảy ra.

Falk chăm chú nhìn người cha của Ellie.

“Ông có thể khẳng định mình vô tội trong những gì đã xảy ra với gia đình Hadler.” Falk nói. “Nhưng ông biết gì đó trong những chuyện đã xảy ra với con gái ông.”

“Mày ăn nói cho cẩn thận.” Giọng Deacon nhỏ và căng thẳng, như một cuộn lò xo.

“Đó có phải là lý do vì sao ông luôn muốn đổ vấy cái chết của Ellie lên đầu tôi? Nếu như không tìm được kẻ tình nghi nào, mọi người sẽ bắt đầu tìm kiếm. Ai mà biết được họ sẽ phát hiện ra những gì khi điều tra kĩ hơn về ông. Bỏ mặc không chăm sóc con gái chăng? Hay là lạm dụng?”

Lão già lao về phía Falk với một sức mạnh bất ngờ, đột ngột tấn công anh và quật anh ngã lăn ra đất. Bàn tay nhem nhuốc của Deacon bóp chặt lấy mặt anh. Con chó chạy vòng quanh, sủa dữ dội.

“Tao sẽ moi ruột mày ra đấy.” Giờ đây Deacon đang gào thét vào mặt anh. “Tao còn nghe thấy mày thở ra dù chỉ một từ như thế nữa, tao sẽ moi ruột mày ra như moi ruột một con thú. Tao yêu con bé. Mày nghe thấy chưa? Tao yêu con bé.”

Tim Luke Hadler vẫn đang đập thình thịch. Cậu ta đặt một tay lên chiếc radio khi suýt chút nữa đội Úc bị đội Nam Phi làm cho mất người. Nhưng rồi cầu thủ lại được cho vào và tình huống nguy cấp qua đi, cậu tắt radio.

Cậu ta phun nước dưỡng thể lên khắp cái ngực trần, và mở tung cửa tủ quần áo. Ngay lập tức, cậu ta lấy ra chiếc áo sơ mi màu xám mà cô đã từng rất mê thích. Luke ngắm nghía hình ảnh phản chiếu của mình trong gương và nhe răng cười trong lúc đóng cúc. Cậu ta thích diện mạo của mình bây giờ, nhưng bằng kinh nghiệm, cậu ta biết điều đó chẳng có nghĩa lý quái gì cả. Quá nửa trường hợp, lũ con trai sẽ cần tới một nhà ngoại cảm để biết những gì đang diễn ra trong đầu bọn con gái.

Ngày hôm nay là một ví dụ. Hình ảnh Ellie áp sát đôi môi căng mọng, nóng bỏng của cô lên môi Aaron trong lớp học hiện ra trong đầu cậu ta, và hình ảnh phản chiếu trong gương đang cau có. Đó có phải là lần đầu tiên chuyện ấy xảy ra không? Không biết vì sao nhưng cậu ta dám chắc là không phải. Luke chợt cảm thấy trong người rạo rực một thứ gì đó giống như là sự ghen tuông, và cậu ta phải lắc đầu thật nhanh, thật mạnh. Cậu ta quan tâm làm gì chứ? Cậu ta chả bận tâm cái cóc gì đâu. Nhưng Chúa ơi, đôi khi Ellie Deacon đúng là con oắt xấu xa. Ngó lơ cậu ta và lao đến Aaron. Chuyện đó không khiến cậu ta bận tâm, nhưng Chúa ơi, chỉ có tận mắt nhìn thấy hình ảnh đó mới biết được có chuyện gì đó cực kì không ổn đã xảy ra.

Những ngón tay dài ngoằng của Deacon chọc rất đau vào da thịt trên má Falk và Falk tóm lấy cổ tay ông ta, giật mạnh ra. Anh đẩy Deacon ngã ngửa và đứng dậy, bước lùi lại. Mọi chuyện kết thúc trong thời gian tính bằng giây, nhưng cả hai thở hổn hển, hoóc-môn hưng phấn dâng trào quá mức kiểm soát. Deacon nhìn lên anh chằm chằm, hai khóe miệng ông ta sùi trắng bọt mép.

Anh cúi xuống ông ta, mặc kệ con chó đang nhe răng trắng nhởn. Bóng của anh trùm lên ông già bệnh tật đang nằm trên mặt đất. Sau này có thể anh sẽ cảm thấy chán ghét bản thân vì việc này. Nhưng bây giờ, anh không quan tâm.

Khi về đến nhà, hai cánh tay của Aaron đau nhức bên dưới cái thùng đựng cây nhưng nụ cười thì vẫn còn nguyên trên mặt cậu. Tâm trạng phơi phới của cậu chỉ dịu bớt đi đôi chút khi chợt cảm thấy hơi hối tiếc. Có lẽ cậu nên đuổi theo Ellie ra ngoài phòng học. Đó là việc mà chắc hẳn Luke sẽ làm, cậu nghĩ trong đầu. Tiếp tục cuộc nói chuyện, thuyết phục cô ấy rằng chắc chắn cô ấy sẽ muốn uống lon Coca đó.

Cậu cau mày và thả cái thùng trước hiên nhà. Chắc chắn Ellie đã mỉm cười với Luke khi cô ấy rời khỏi căn phòng. Những ngày này họ gần như chẳng nói chuyện với nhau, ấy thế mà cô ấy vẫn cố gắng nở nụ cười với cậu ta ư?

Aaron đã sẵn sàng đón nhận một nụ cười tự mãn cùng một lời nói cà khịa từ cậu bạn của mình sau khi Ellie rời đi, nhưng Luke hoàn toàn không có phản ứng gì.

“Cẩn thận với con bé ấy đấy” là tất cả những gì mà cậu ta nói.

Aaron đã gợi ý rằng hai người cùng đi ra phố chính, tụ tập với nhau một lúc, nhưng Luke lắc đầu. “Xin lỗi, anh bạn, tớ có chỗ phải đi rồi.”

Ellie cũng nói là cô ấy bận. Bận làm cái gì chứ? Aaron tự hỏi. Nếu là bận làm việc, đáng lẽ cô ấy đã nói thẳng ra rồi, phải vậy không? Cậu cố ép mình không suy nghĩ nhiều về chuyện hai người đó làm gì khi không có cậu.

Thay vào đấy, để có việc gì đó mà làm, cậu lấy bộ cần câu. Cậu sẽ đi ra sông. Phía thượng nguồn, ở đó cá sẽ cắn câu nhiều. Hoặc, đột nhiên cậu nghĩ trong đầu, cậu có thể đi tới chỗ cái cây đá, nhỡ đâu Ellie lại ở đó. Cậu cân nhắc. Nếu muốn gặp cậu, cô ấy đã nói ra. Nhưng cô ấy cũng rất khó đoán. Biết đâu nếu hai người họ có thể dành thêm thời gian riêng tư ở bên nhau, cô ấy sẽ nhận ra? Cậu mới là lựa chọn tốt cho cô ấy. Nếu thậm chí cậu không thể khiến cô ấy nhận ra như thế, tức là có gì đó cực kì không ổn đã xảy ra.

“Ông nghĩ tôi đã giết hại con gái ông ngày hôm đó sao?” Falk nói, nhìn xuống Deacon. “Ông nghĩ tôi đã dìm cô ấy xuống nước cho tới khi cô ấy chết sặc, rồi nói dối tất cả mọi người, nói dối cả cha ruột của mình, suốt bao nhiêu năm đó sao?”

“Tao không biết đã có chuyện gì xảy ra ngày hôm đó.”

“Tôi nghĩ là ông có biết đấy.”

“Tao yêu con bé.”

“Kể từ lúc nào điều đó có thể ngăn một người không làm tổn thương một người khác?” Falk nói.

“Vậy nói cho tôi nghe xem nào. Từ mức độ một cho đến khả năng phải ngồi tù, anh đã gây ra cái chết tiệt gì rồi?”

Raco gào lên ở đầu dây bên kia. Falk nhận ra anh chưa bao giờ thực sự nghe thấy người đàn ông đó nổi giận.

“Không. Nghe này, mọi chuyện ổn mà. Mặc kệ nó đi.” Falk nói. Anh đang ngồi trong chiếc xe ô tô cảnh sát trên con đường cách trang trại nhà Deacon chừng một cây số. Anh đã bỏ lỡ tám cuộc điện thoại từ Raco.

“Không á?” Raco nói. “Anh nghĩ tôi ngu si không biết gì hả anh bạn? Anh đã nhận được một khiếu nại rồi đấy. Anh nghĩ tôi không thể đoán chính xác anh đang ở đâu sao? Rằng tôi chỉ là một thằng quê mùa cù lần không hay biết một cái gì hả?”

“Sao cơ?” Falk nói. “Không, Raco, anh bạn, tất nhiên là không rồi.” Anh đang run lên vì chính anh đang mất kiểm soát. Cảm giác thật khó chịu, như thể anh đang khoác lên người một bộ đồ nặng nề.

“Anh biến mất ngay khi buổi xét hỏi kết thúc - nhân tiện nói để anh hay là tôi biết anh đã nghe trộm - và tôi có thể nghe được trong giọng nói của anh, anh định làm gì đó với Deacon. Bằng xe ô tô của cảnh sát. Thế nên chuyện không ổn một tí nào, đúng không? Chắc chắn một điều tôi vẫn đang là người chịu trách nhiệm chính ở đây, thế nên nếu anh quấy rối một người đã có khiếu nại với anh, thì vì Chúa, chúng ta phải đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng rồi đấy, anh bạn ạ.”

Một khoảng im lặng rất dài. Falk có thể tưởng tượng ra Raco đang đi đi lại lại trong đồn, Deborah và Barnes thì ngỏng tại lên nghe. Falk hít thở vài hơi thật sâu. Tim anh vẫn đang đập nhanh, nhưng nhịp tim đã dần chậm lại về mức bình thường.

“Chúng ta không gặp rắc rối gì đâu.” Falk nói. “Tôi xin lỗi. Tôi đã hơi mất kiểm soát một chút. Nếu có bất cứ hậu quả gì, tôi sẽ giải quyết nó, không để anh phải bận lòng đâu. Hứa đấy.”

Phía đầu dây bên kia im lặng quá lâu khiến chính bản thân Falk cũng không dám chắc liệu Raco có còn đang nghe hay không.

“Nghe này, anh bạn.” Giọng của Raco hạ xuống nhỏ hơn. “Tôi nghĩ có lẽ tất cả những chuyện này đang dần trở nên quá tải đối với anh. Với quá khứ của anh ở nơi này.”

Falk lắc đầu cho dù không có ai ở bên cạnh để nhìn thấy anh. “Không. Tôi đã nói với anh rồi. Đó chỉ là một khoảnh khắc điên rồ mà thôi. Không có tổn hại nào cả.” Mà dù sao cũng chẳng thể gây thêm tổn hại nào nữa.

“Nghe này, anh đã làm tất cả những gì mà mọi người có thể yêu cầu ở anh. Thậm chí là nhiều hơn thế.” Raco nói. “Những gì chúng ta điều tra được lần này nhiều hơn tất cả những lần tôi làm một mình. Tôi hoàn toàn biết rõ điều đó, anh bạn ạ. Nhưng có lẽ đã đến lúc chúng ta dừng công việc này lại được rồi. Hãy thông báo cho sở cảnh sát ở Clyde đi. Tôi tự trách bản thân mình vì điều đó, đáng lẽ tôi nên gọi cho họ từ lâu rồi. Vụ án này đâu phải là trách nhiệm của anh. Chưa bao giờ cả.”

“Raco, anh bạn…”

“Và anh bị ám ảnh bởi Deacon và Dow. Anh bị ám ảnh với việc đổ hết tội lỗi lên đầu họ. Nó giống như anh muốn đổ lên đầu họ những gì xảy đến với gia đình Hadler để bù lại cho những gì đã xảy đến với Ellie…”

“Không phải thế! Tên của Dow xuất hiện trên mảnh giấy viết tay của Karen mà!”

“Tôi biết, nhưng ngoài cái đó ra chẳng còn bằng chứng nào khác cả! Họ có chứng cứ ngoại phạm. Tính đến lúc này, cả hai đều có.” Raco thở dài ở đầu dây bên kia. “Cuộc gọi của Deacon vào thời điểm gia đình Hadler bị bắn có vẻ là đúng sự thật. Barnes đang yêu cầu kiểm tra lưu trữ cuộc gọi, nhưng cô gái làm việc ở hiệu thuốc đã làm chứng cho ông ta. Cô ấy nhớ là có cuộc gọi đó.”

“Chết tiệt.” Falk đưa tay lên vò đầu. “Tại sao lúc trước cô ta không nhắc đến chuyện đó chứ?”

“Chưa có ai hỏi cô ấy cả.” Cả hai cùng im lặng.

“Deacon không làm việc đó.” Raco nói. “Ông ta không sát hại gia đình Hadler. Anh cần phải mở to mắt ra và nhìn cho rõ. Anh đang quá chăm chú vào quá khứ, và điều đó đang che mắt anh đấy.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »