Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1507 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 32

Falk cảm thấy áp lực trên vai anh cuối cùng cũng nhẹ bớt khi Gretchen bắt đầu rót ly rượu vang thứ ba. Gánh nặng đè nén trong ngực anh lâu đến nỗi anh gần như quên mất sự tồn tại của nó, cuối cùng cũng trở nên dễ chịu. Anh có thể cảm thấy các bó cơ trên cổ mình đang dần được thả lỏng. Anh nhấp đầy miệng một ngụm rượu và tận hưởng cảm giác đầu mình chuyển từ trạng thái nặng trĩu sang trạng thái mơ màng.

Phòng bếp hiện giờ tối om, phần còn lại của bữa tối trên bàn đã được dọn sạch sẽ. Món thịt cừu non hầm. Của chính cô, cô nói vậy. Món ăn của riêng cô, chứ không phải theo công thức nấu ăn. Hai người cùng nhau rửa bát, đôi tay cô ngập trong bọt xà phòng, còn tay anh mân mê chiếc khăn lau bát đĩa. Họ làm việc nhịp nhàng, tự ý thức được trách nhiệm của mỗi người trong công việc nội trợ.

Cuối cùng họ di chuyển tới phòng khách, anh ngồi phịch một cách thỏa mãn lên chiếc trường kỷ cũ kỹ, ly rượu cầm trong tay. Anh nhìn cô đi lại uyển chuyển trong phòng, từ tốn bật đèn bàn, tạo ra sắc vàng ấm cúng. Cô nhận một nút công tắc và cả căn phòng tràn ngập tiếng nhạc jazz du dương. Âm thanh êm dịu và anh không tài nào nhận biết được tên bài hát. Tấm rèm cửa màu hạt dẻ được kéo mở, khẽ đung đưa trong gió. Bên ngoài, mọi thứ thật tĩnh lặng.

Trước đó, Gretchen đã đón anh từ quán rượu. “Chuyện gì xảy ra với xe của anh vậy?” Cô hỏi.

Anh kể cho cô nghe việc chiếc xe bị phá hủy ra sao. Cô khăng khăng muốn nhìn tận mắt và họ đã đi bộ tới bãi đậu xe, tại đây cô thận trọng nhấc tấm phông bạt lên. Bên ngoài chiếc xe đã được phun nước sạch sẽ, tuy nhiên bên trong vẫn bị phá hủy nặng nề. Cô tỏ vẻ thông cảm, ý nhị bật cười khi xoa vai anh. Cô khiến mọi thứ có cảm giác không tồi tệ đến vậy.

Khi họ lái xe theo con đường quay trở về nhà, Gretchen nói rằng Lachie sẽ ngủ qua đêm với người trông trẻ. Không giải thích gì thêm. Dưới ánh trăng, tóc cô ánh lên sắc vàng nhợt nhạt.

Bây giờ thì cô đang cùng anh thư giãn trên chiếc trường kỷ. Mỗi người một đầu ghế. Khoảng cách mà anh có thể dễ dàng loại bỏ. Nhưng anh luôn thấy việc này thật khó khăn. Cố gắng để ý những tín hiệu từ phía cô. Một cách chính xác. Sự hấp tấp có thể gây mếch lòng, quá chậm trễ cũng vậy. Cô mỉm cười. Có lẽ tối nay sẽ không quá khó khăn nữa, anh nghĩ.

“Vậy là anh vẫn phải xoay xở để cưỡng lại tiếng gọi từ Melbourne.” Cô nói, nhấp một ngụm chất lỏng, màu rượu đồng nhất với màu môi cô.

“Có một số ngày trôi qua dễ thở hơn các ngày khác.” Falk nói. Anh mỉm cười với cô. Anh có thể cảm thấy ngực mình nóng ran, phần bụng. Và dưới nữa.

“Mọi việc sắp xong chưa?”

“Thực sự thì rất khó nói.” Anh trả lời một cách mơ hồ. Anh không muốn nói về vụ án lúc này. Cô gật đầu và cả hai người khoan khoái chìm vào sự tĩnh lặng. Những nốt nhạc jazz đắm chìm trong hơi nóng lan tỏa khắp căn phòng.

“Này” Cô nói. “Em có thứ này muốn cho anh xem.”

Cô xoay người, với tay ra giá sách phía sau chiếc ghế. Một chút cử động cũng đủ để thu hẹp khoảng cách giữa hai người, và thoáng lộ ra một phần da thịt mướt mát của cô. Gretchen quay lại, trên tay cầm hai cuốn album ảnh có bìa dày. Cô mở trang đầu tiên của cuốn thứ nhất, rồi gấp nó lại và để sang một bên. Cô mở cuốn còn lại ra. Dịch gần hơn về phía Falk.

Khoảng cách giữa hai người đã được thu hẹp. Anh thậm chí còn chưa uống xong ly rượu của mình.

“Em mới tìm thấy cách đây vài ngày” Cô nói.

Anh liếc nhìn bức ảnh. Anh có thể cảm nhận làn da mềm mại ở cánh tay cô đang chạm vào tay anh. Cảm giác này gợi nhắc anh về lần đầu tiên anh gặp lại cô. Bên ngoài đám tang. Không. Anh không muốn nghĩ về điều đó lúc này. Không muốn nghĩ về gia đình nhà Hadler. Không muốn nghĩ về Luke.

Falk nhìn cô lật mở cuốn album. Mỗi trang có khoảng ba đến bốn bức ảnh, được phủ một lớp nhựa mỏng và trong. Những bức đầu tiên đều là ảnh Gretchen hồi nhỏ, những hình ảnh sáng sủa với các màu đỏ và vàng - màu sắc đặc trưng trong phòng thí nghiệm của một nhà hóa học. Cô lật qua.

“Đâu rồi nhỉ… À, đây. Nhìn này.” Cô nói, đưa về phía anh và chỉ vào đó. Falk nghiêng người lại gần. Là anh. Và cô. Bức ảnh mà anh chưa từng nhìn thấy trước đây. Ba mươi năm trước, anh mặc một chiếc quần soóc xám, còn cô mặc một chiếc váy rộng thùng thình. Hai người đứng cạnh nhau giữa một đám học sinh mặc đồng phục. Những đứa trẻ khác đều đang cười, ngoại trừ hai người nheo mắt nghi ngờ nhìn ống kính. Cô gái tóc vàng thời thơ ấu - cô như được thắp sáng bằng vàng, còn anh thì trắng. Tạo dáng với vé gượng gạo, cưỡng ép theo chỉ đạo của người phía sau ống kính, Falk đoán, dựa theo biểu cảm chống đối của anh.

“Ngày đầu tiên đi học, em nghĩ vậy.” Gretchen liếc nhìn các bức ảnh và cô nhướng một bên mày lên. “Có vẻ em và anh ngay từ đầu đã là bạn rồi.”

Anh bật cười và nghiêng người gần hơn một chút khi cô lướt ngón tay qua bức ảnh trong quá khứ. Cô ngước nhìn anh, ở hiện tại, đôi môi đỏ mọng nở một nụ cười để lộ hàm răng trắng bóng bên trong, sau đó hai người cuốn lấy nhau, môi chạm môi. Cánh tay anh vòng qua lưng cô, kéo cô lại gần hơn và môi cô nóng bỏng trên môi anh, mũi anh tì nhẹ trên má cô, bàn tay còn lại của anh đan vào mái tóc cô. Anh có thể cảm nhận được bộ ngực mềm mại của cô chạm vào ngực mình và cảm giác như có luồng điện chạy dọc cơ thể khi chiếc chân váy bò đè lên đùi anh.

Hai người môi rời môi, một nụ cười ngượng ngùng, hơi thở sâu và nhanh. Mắt cô xanh thẳm dưới ánh đèn mờ, sau đó cô tiến lại gần hơn, chủ động hôn anh, mùi thơm của dầu gội đầu và hương vị của rượu vang đỏ hòa quyện trong từng nhịp thở.

Anh không nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo. Chỉ khi cô ngừng chuyển động anh mới nhận ra sự tồn tại của những thứ khác ngoài hai người. Anh cố gắng là tiếng chuông ấy đi, nhưng cô đặt một ngón tay lên môi anh. Anh hôn ngón tay cô.

“Suyt.” Cô cười khúc khích. “Của anh hay là…? Không, của em. Xin lỗi.”

“Kệ nó đi.” Anh nói, nhưng cô đã đứng dậy khỏi ghế, cách xa anh.

“Không thể, em xin lỗi, có thể là người trông trẻ gọi.” Cô mỉm cười, một nụ cười mê hoặc khiến cơ thể anh nóng ran. Anh vẫn còn nguyên cảm giác lúc cô áp chặt vào người mình. Cô nhìn vào màn hình di động. “Đúng rồi, em sẽ trở lại ngay. Anh cứ tự nhiên nhé.”

Cô nháy mắt. Một cái gật đầu vừa châm biếm vừa nghịch ngợm về điều vừa xảy ra giữa hai người. Anh bất giác mỉm cười ngay sau khi cô rời khỏi phòng. “Chào Andrea, mọi việc ổn chứ?” Anh nghe cô nói trên điện thoại.

Anh phùng má, xoa xoa đôi mắt bằng các đốt ngón tay. Sau đó lắc nhẹ đầu, uống một ngụm rượu, ngồi ngay ngắn lại trên ghế. Anh đã tỉnh táo hơn một chút, nhưng cố gắng để không làm tuột mất cảm giác đê mê lúc này, chờ đợi cô quay trở lại.

Gretchen thì thào ở một căn phòng khác. Anh ngả đầu ra sau, lắng nghe những âm thanh không rõ ràng. Anh có thể nghe thấy ngữ điệu lên xuống như có nhịp phách. Phải rồi, dòng suy nghĩ tự nhiên xuất hiện trong đầu anh. Có lẽ anh gần như có thể quen với điều này. Không phải ở Kiewarra, mà là một nơi khác. Một nơi có không gian mở, có mưa và có những thảm cỏ tốt tươi. Anh biết cách đối phó với những không gian rộng mở. Melbourne và cuộc sống thực của anh dường như cách xa cả triệu dặm. Thành phố có vẻ đã ngấm vào da thịt anh, nhưng lần đầu tiên anh tự hỏi điều thực sự ẩn giấu sâu trong tim anh là gì.

Anh ngọ nguậy trên chiếc trường kỷ, tay chạm và cái bìa man mát của cuốn album. Ở căn phòng khác, Gretchen vẫn đang thì thào nói chuyện. Giọng cô không có vẻ gấp gáp, cô đang kiên nhẫn giải thích điều gì đó. Falk đặt cuốn album lên đùi, thận trọng mở nó ra, cố gắng chớp mắt cưỡng lại sự nặng trĩu do men rượu mang lại.

Anh đang tìm kiếm bức ảnh hai người họ chụp chung, nhưng nhanh chóng nhận ra đã cầm nhầm cuốn album còn lại. Trang đầu tiên không phải những tấm ảnh thời thơ ấu, Gretchen trong bức ảnh này đã tầm mười chín hay hai mươi. Anh định đóng cuốn album vào nhưng nghĩ thế nào lại thôi. Anh thích thú ngắm nghía bức ảnh. Quả thực chưa bao giờ anh được nhìn thấy cô ở độ tuổi này. Anh chỉ biết cô lúc trẻ hơn, và lúc này, đã lớn tuổi hơn. Giữa đó, không hề. Gretchen vẫn giữ cái nhìn nghi hoặc trước ống kính, nhưng cảm giác miễn cưỡng chụp ảnh đã biến mất. Chiếc váy ngắn hơn và biểu cảm cũng đỡ rụt rè hơn.

Anh lật sang trang tiếp theo và cảm thấy điếng người khi đối mặt với bức ảnh của Gretchen và Luke, khoảnh khắc giữa hai người được giữ nguyên vẹn dưới nước ảnh bóng loáng. Cả hai khi đó mới bước sang tuổi hai mươi, thân mật và tươi rói, đầu tựa sát, nụ cười bắt cặp với nhau. Trước đó cô đã nói gì nhỉ?

Em và anh ấy hẹn hò trong một hay hai năm. Không có gì nghiêm túc. Bọn em đã chia tay, đó là điều hiển nhiên.

Một chuỗi bức ảnh tương tự trải dài hai trong album. Những buổi hẹn hò, kỳ nghỉ bên bãi biển, bữa tiệc Giáng sinh. Rồi bất ngờ, hai người quyết định kết thúc mối quan hệ của họ. Đó là khi khuôn mặt của Luke chuyển từ dáng vẻ của một chàng thanh niên đôi mươi đến một người đàn ông gần ngưỡng ba mươi. Độ tuổi mà Luke gặp Karen, khi ấy anh ta biến mất trong cuốn album của Gretchen. Điều này không có gì lạ lẫm, Falk tự nhủ. Ổn thôi, điều này có thể hiểu được.

Anh đang lật nhanh những trang còn lại thì nghe thấy giọng nói nghèn nghẹn của Gretchen vọng lại từ căn phòng bên kia. Đang định gấp cuốn album lại thì đôi tay anh chợt bất động.

Ở trang gần cuối, dưới lớp bảo vệ bằng nhựa dẻo màu vàng là một bức ảnh của Luke Hadler. Đầu anh ta đang cúi xuống, không nhìn vào ống kính, trên môi nở một nụ cười mãn nguyện. Dường như anh ta đang ở trong bệnh viện, ngồi ghé bên mép một chiếc giường bệnh. Trên tay, anh ta đang bế một đứa trẻ sơ sinh.

Khuôn mặt nhỏ xíu đỏ hỏn, tóc đen nhánh và cổ tay mũm mĩm thò ra bên ngoài tấm chăn xanh trong cánh tay của anh ta. Luke nâng niu đứa bé. Như một người cha.

Billy, Falk ngay lập tức nghĩ đến. Anh đã thấy hàng ngàn bức ảnh tương tự ở nhà của gia đình Hadler. Cái tên hiện ra giống như một nốt nhạc chơi sai khiến người nghe giật mình. Falk ghé sát vào bức ảnh, xoa xoa đôi mắt, hiện giờ đã hoàn toàn tỉnh táo. Chất lượng bức ảnh không quá tốt, được chụp trong một căn phòng tối với ánh đèn flash sáng chói. Nhưng tiêu điểm vô cùng sắc nét. Falk đặt cuốn album dưới ánh đèn bàn, ánh sáng khiến bức ảnh trông rõ ràng hơn. Nép trong tấm chăn xanh, bao quanh cổ tay mập mạp của đứa bé là một chiếc vòng nhựa màu trắng. Tên của đứa bé được viết rõ ràng bằng chữ in hoa.

LACHLAN SCHONER.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »