Nhà của gia đình Falk hiện giờ trông nhỏ hơn những gì anh nhớ rất nhiều. Khi so với cả thời thơ ấu và một vài tuần trước đây. Anh đi qua con sông, lượn lờ quanh ngôi nhà. Lần này anh không còn quá lo lắng về việc gặp mặt chủ nhà nữa.
Trong bệnh viện, McMurdo đảo tròn mắt khi nói với Falk rằng rất nhiều người đã thay đổi thái độ của họ. Bắt đầu thẳng thắn phản đối những tờ rơi đó. Hai mươi năm trước là hai mươi năm trước. Chuyện gì đã qua thì đừng lo nghĩ cũng như đừng nhắc lại.
Falk lang thang trên các cánh đồng, đầu óc hoàn toàn tỉnh táo. Hai mươi năm là hai mươi năm, nhưng có những thứ không thể nào gột rửa được. Ellie Deacon. Hơn ai hết cô là nạn nhân thảm thương nhất của thị trấn này. Những bí mật, nỗi sợ hãi và những lời nói dối của nó. Cô đã cần ai đó. Có lẽ là cần anh, nhưng anh đã khiến cô thất vọng. Ellie dễ bị chìm vào quên lãng trong mớ hỗn độn này. Như người ta đã gần như quên đi Karen. Và Billy.
Không phải hôm nay, Falk nghĩ. Ngày hôm nay đành để tưởng nhớ về Ellie, tại nơi mà anh nghĩ rằng cô sẽ thích.
Anh tiến đến chỗ cái cây đá lúc vầng thái dương bắt đầu lặn xuống trên bầu trời. Đã gần đến tháng Tư. Cái nóng của mùa hè khốc liệt đang dần biến mất. Họ nói rằng hạn hán sẽ kết thúc vào mùa đông này. Vì lợi ích của mọi người, anh mong rằng họ nói đúng. Con sông vẫn cạn nước. Mong rằng một ngày nào đó nước sẽ trở lại lấp đầy lòng sông.
Falk ngồi trên tảng đá và rút ra một con dao nhíp mà anh mang theo. Anh tìm cái hốc đá bí mật rồi bắt đầu khắc. Những con chữ nhỏ xíu, E. L. L. Con dao đã cùn nên việc khắc chữ khá chậm, nhưng anh vẫn kiên trì đến cúng. Cuối cùng anh cũng ngồi thẳng dậy và đưa tay vuốt trán. Anh lướt ngón tay qua những con chữ, tự ngưỡng mộ thành quả thủ công của mình. Cái chân bị bỏng của anh cảm giác như đang bị lửa đốt dưới áp lực của việc quỳ gối.
Cơn đau mang theo một dòng suy nghĩ. Anh làu bàu và quay lại thò tay vào hốc đá, cố gắng cảm nhận chiếc bật lửa xưa cũ mà anh đã để lại lần trước. Luyến tiếc quá khứ là một chuyện, nhưng sau vài sự kiện gần đây, anh không muốn người ta bị cám dỗ để tìm kiếm nó nữa.
Falk nhớ anh đã đặt nó vào sâu bên trong, và ban đầu tay anh chỉ toàn chạm vào lá cây và đất bẩn. Anh đưa tay vào sâu hơn, vươn các ngón tay ra. Anh vừa cảm nhận được phần vỏ kim loại của chiếc bật lửa thì ngón cái của anh cọ vào thứ gì đó mềm mại nhưng có hình có dáng. Anh giật mình, làm văng chiếc bật lửa ra xa. Bực bội, anh lại thò tay vào lần nữa và vẫn chạm phải thứ đó. Một vật khá thô nhưng vẫn có độ mềm mại nhất định và kích thước khá lớn. Một món đồ của con người.
Falk nhìn vào bên trong hốc đá. Anh không thấy gì và bắt đầu cảm thấy do dự. Rồi anh nghĩ về Luke, về Whitlam, và Ellie, về tất cả những người đã bị tổn thương bởi những bí mật bị chôn vùi. Quá đủ rồi.
Falk đưa tay vào và mò mẫm cho đến khi anh nắm chắc vật đó. Anh kéo mạnh và món đồ bất ngờ bật ra ngoài. Anh ngã ngửa ra phía sau, ngực đau nhói khi bị món đồ đập vào người. Anh cúi xuống và hít sâu một hơi khi nhìn thấy đồ vật mà mình đang cấm trong tay. Một chiếc ba lô màu tím.
Mạng nhện và bụi bẩn phủ kín chiếc ba lô, nhưng anh ngay lập tức nhận ra nó. Thậm chí nếu không nhanh chóng nhận ra thì anh vẫn biết chủ nhân của chiếc ba lô là ai. Chỉ còn duy nhất một người nữa cũng biết về cái hốc đá này và cô đã mang theo bí mật ấy xuống dòng sông kia mãi mãi.
Falk mở chiếc ba lô ra. Bày các món đồ bên trong trên mặt đất, anh lôi ra được một chiếc quần jean, hai chiếc áo sơ mi, một bộ áo may liền quần, một chiếc mũ, đồ lót, một chiếc túi nhỏ đựng đồ trang điểm. Ngoài ra còn một chiếc ví nhựa dẻo có chứng minh thư của một cô gái ở bên trong, cô gái trông khá giống Ellie Deacon. Chứng minh thư đề tên là Sharna McDonald, mười chín tuổi. Trong ví có rất nhiều tiền, mười đô, hai mươi đô, thậm chí cả tờ năm mươi đô. Được cất giữ, dành dụm.
Ở dưới đáy chiếc ba lô là một đồ vật khác, được bọc lại trong một chiếc áo mưa hai mươi năm trước để bảo vệ món đồ bên trong. Anh lấy nó ra và cầm trên tay một lúc lâu. Cuốn sổ đã nhàu nát và các mép đều bị quăn lại, nhưng chữ viết bên dưới lớp bìa cứng vẫn có thể đọc được dễ dàng. Nhật ký của Ellie Deacon.
Ông ta gọi con bé bằng cái tên của mẹ nó, lần đầu tiên ông ta đánh con bé. Con bé có thể nhận thấy trong đôi mắt u ám của cha mình rằng cái từ đó thốt ra, trơn tuột như mẫu, kèm theo đấy là một cú đấm giáng thẳng vào đôi vai gầy guộc của nó. Ông ta đang say rượu, và con bé mới mười bốn tuổi, với dáng vẻ đang chuyển đối từ một đứa trẻ sang một người phụ nữ. Bức ảnh mẹ nó từ lâu đã không còn xuất hiện trên bệ lò sưởi, nhưng những nét đặc trưng của người phụ nữ đó ngày càng hiện hữu rõ ràng tại nông trại mỗi ngày khi Ellie Deacon lớn lên.
Ông ta đánh con bé một lần, rồi một thời gian lâu sau việc đó lại tái diễn. Rồi lại tiếp tục. Và tiếp tục. Con bé đã thử pha nước vào rượu. Cha nó nhận ra ngay sau khi nhấp ngụm đầu tiên, và con bé không bao giờ dám tái phạm sai lầm đó một lần nào nữa. Ở nhà, nó mặc những cái áo để lộ ra những vết bầm, nhưng gã anh họ Grant chỉ bật ti-vi và bảo con bé đừng cố chọc giận ông già của nó. Việc học hành trên lớp của con bé sa sút. Nếu giáo viên quan tâm để ý, họ sẽ nghiêm khắc phê bình rằng con bé thiếu sự tập trung. Nhưng họ chẳng bao giờ hỏi tại sao.
Ellie vẫn trở nên câm lặng và bắt đầu khám phá nhiều hơn về điều khiến cả bố mẹ con bé đều yêu thích khi kể một chai rượu lên miệng. Những bé gái mà con bé coi là bạn nhìn nó bằng ánh mắt kỳ lạ và thì thầm khi nghĩ rằng con bé không thể nghe thấy. Chúng có đủ vấn đề của riêng mình, về làn da, cân nặng và những chàng trai, và không cần đến sự xuất hiện của Ellie để khiến chúng trông lạc lõng hơn nữa. Sau đó là vài động thái có tính khôn khéo của đám con gái tuổi hoa niên và Ellie nhận thấy mình bị gạt ra rìa.
Cô bé đang ở một mình tại công viên Centenary vào tối thứ Bảy hôm đó với một chai rượu trong túi thì bất thình lình nghe thấy hai điệu cười trầm ấm quen thuộc từ chiếc ghế đằng xa. Aaron và Luke. Ellie Deacon bỗng cảm thấy xao xuyến, như thể cô vừa tìm lại được thứ gì đó mà cô đã quên lãng từ lâu.
Họ đều phải mất một chút thời gian mới làm quen được với sự thay đổi này. Hai chàng trai nhìn cô như thể họ chưa từng nhìn thấy cô trước đây. Nhưng cô thích điều đó. Trong cuộc đời của cô, có hai người rất hợp với cô, và họ làm theo điều cô nói hơn là khuyên cô nên làm gì.
Khi họ còn nhỏ, cô thích sự vui vẻ và bạo dạn của Luke, nhưng hiện giờ cô thấy mình hợp với tính cách trầm tư kín đáo của Aaron hơn. Luke không hề giống người cha và người anh họ của cô, cô biết điều đó, nhưng cô không thể rũ bỏ cảm giác ẩn sâu trong con người cậu bạn đó vẫn có chút gì đó hoàn toàn giống với họ. Cô gần như cảm thấy nhẹ nhõm khi Gretchen xuất hiện và khiến cậu bạn quay về phía mình bằng nét quyến rũ lộng lẫy của cô ấy.
Ban đầu mọi chuyện diễn ra thật suôn sẻ. Dành nhiều thời gian với bạn bè nghĩa là càng ít thời gian phải ở nhà. Cô có một công việc bán thời gian và khó nhọc học được cách giấu tiền trước người cha và người anh họ luôn kẹt tiền của mình.
Cô vui vẻ hơn, nhưng đồng thời cô cũng trở nên vô tâm và tự phụ trước cha mình. Chuyện đó xảy ra không lâu trước khi khuôn mặt cùng với khuôn miệng thông minh nhìn y đúc người mẹ bị ép chặt vào ghế cho đến khi cô nghĩ mình có thể bị bất tỉnh.
Một tháng sau, một chiếc khăn lau trà bẩn thỉu bị buộc vào mũi và miệng cô khi cô cố gắng cào vào tay của cha mình. Khi cuối cùng ông ta cũng chịu thả cô ra, cô điên cuồng hít luồng không khí đầu tiên nồng nặc mùi rượu như trong hơi thở phả ra của cha mình. Đó là ngày Ellie Deacon quyết định dừng uống rượu. Bởi vì đó là ngày cô quyết định sẽ bỏ đi. Không phải ngay lập tức, và không phải từ một tình huống xấu chuyển biến thành một điều tồi tệ hơn. Nhưng sẽ sớm thôi. Do đó, cô cần có một cái đầu tỉnh táo. Trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.
Chất xúc tác thôi thúc cô bỏ đi xuất hiện trong một đêm tối đen như mực, khi cô tỉnh dậy phát hiện toàn bộ trọng lượng cơ thể của cha cô đang đè lên trên người mình và những ngón tay của ông ta đang thọc mạnh khắp mọi nơi. Một cơn đau buốt như dao đâm và giọng nói say xỉn của ông ta líu ríu bên tai gọi tên mẹ cô. Cuối cùng, thật may mắn là cô đã đẩy được cơ thể của ông ta ra, và khi bỏ đi ông ta đã xô cô một cái thật mạnh, làm đầu cô bật ngửa ra sau và đập vào cọc giường. Dưới ánh sáng bình minh hôm sau, cô lướt tay qua vết lõm trên gỗ và chếnh choáng lau chùi vệt máu trên chiếc thảm hồng. Đầu cô đau nhức. Cô cảm thấy cay đắng. Cô không biết mình bị đau ở đâu nhất.
Khi Aaron phát hiện ra cái hốc trong cái cây đá chiều ngày hôm sau, cô cảm giác đó như là tín hiệu từ trên cao gửi xuống. Chạy đi thôi. Đó là một hộc đá bí mật, khuất tầm mắt, và đủ lớn để cất giấu một chiếc ba lô. Hoàn hảo. Tràn đầy hy vọng nhưng vẫn chưa thực sự dứt khoát, cô nhìn sang khuôn mặt của Aaron và lan đầu tiên cô nhận ra mình sẽ nhớ cậu bạn này như thế nào.
Khi họ hôn nhau, cảm giác dễ chịu hơn cô tưởng, cho đến khi bàn tay của cậu bạn đưa lên và chạm vào phần vẫn đau nhức của cô. Cô giật mình lùi lại trong đau đớn. Cô ngước mắt lên và nhìn biểu cảm ngơ ngác tột độ trên khuôn mặt của Aaron, và khoảnh khắc đó cô cảm thấy căm ghét cha mình hơn bao giờ hết.
Cô đã rất muốn giãi bày với Aaron. Không chỉ một lần. Nhưng trong số tất cả cảm xúc dâng trào khắp cơ thể Ellie Deacon, mãnh liệt nhất chính là nỗi sợ hãi.
Cô biết rằng cô không phải người duy nhất khiếp sợ cha mình. Sự trả thù của ông ta đối với bất kỳ nỗi khinh miệt nào, dù có thật hay chỉ là cảm giác, đều nhanh chóng và tàn bạo. Cô đã nhìn thấy cha mình đưa ra những lời đe dọa và sau đó thực hiện chúng. Chồng chất sự ủng hộ, làm nhiễm độc cánh đồng, cán chết chó. Trong một cộng đồng phải vật lộn để tồn tại, mọi người buộc phải lựa chọn không tham gia vào bên yếu thế. Mỗi khi có gì đó xảy ra, Ellie Deacon biết không có ai ở thị trấn Kiewarra này mà cô có thể thực sự tin tưởng để chống lại cha của mình.
Bởi vậy cô đã lên một kế hoạch. Cô lấy toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình và kín đáo chuẩn bị đồ vào một chiếc ba lô. Cô giấu nó bên cạnh dòng sông, tại nơi mà cô biết không ai có thể tìm thấy. Chờ đợi đến lúc cô sẵn sàng. Cô đã đặt phòng tại một nhà trọ vô danh cách đó ba thị trấn. Họ yêu cầu một cái tên cho việc đặt phòng trước và cô tự động nghĩ ngay đến cái tên mang đến cho cô cảm giác an toàn. Falk.
Cô vội vàng viết tên của cậu lên một mảnh giấy kèm theo ngày mà cô đã chọn trước đó và nhét vào túi quần của mình. Như một tấm bùa may mắn. Như một lời nhắc để không lùi bước. Cô phải bỏ đi, nhưng cô chỉ có một cơ may. Nếu cha mình phát hiện ra, ông ta sẽ giết chết mình.
Đó là những chữ cuối cùng cô viết trong cuốn nhật ký.
Không thấy có mùi bữa tối bay ra khi Mal Deacon bước vào nhà và ông ta cảm thấy người bừng bừng tức tối. Ông ta đá văng đôi giày của Grant khỏi ghế và gã cháu trai hé mở một mắt.
“Vẫn chưa đứa nào pha trà à?”
“Ellie đã đi học về đâu.”
Deacon bật nắp một lon trong cái lốc sáu lon bia bên cạnh Grant và đi ra phía sau nhà. Ông ta đứng trước cửa phòng ngủ của con gái và tu một hơi từ cái lon. Đấy không phải là lon bia đầu tiên trong ngày. Có lẽ là lon thứ hai.
Đôi mắt ông ta liếc sang cái cọc giường màu trắng, với một vết lõm trên gỗ và dấu vết trên tấm thảm màu hồng bên dưới, và ông ta cau mày. Ông ta bỗng cảm thấy lạnh toát trong ngực, như có một viên bi sắt ở trong đó. Điều tồi tệ gì đó đã xảy ra ở đây. Ông ta nhìn chằm chằm vào vết lõm và một ký ức kỳ cục nào đó tưởng như sắp tràn về. Ông ta uống một hơi dài cho đến khi miền ký ức đó lặng lẽ chìm vào bóng tối. Thay vào đấy, ông ta để cho chất cồn mang theo những cơn tức giận đầu tiên ngấm vào mạch máu của mình.
Con gái của ông ta lẽ ra phải có mặt ở đây, nhưng chẳng thấy con bé đâu. Con bé lẽ ra phải ở đây, với ông ta. Có thế nó về trễ, một giọng nói lý trí vang lên, nhưng sau đó ông ta nhớ lại cái cách cô bé nhìn mình dạo gần đây. Đó là cái nhìn mà ông ta nhận ra rất rõ. Giống như cái nhìn mà ông ta đã thấy năm năm trước. Cái nhìn đó nói rằng, đủ lắm rồi. Tạm biệt.
Ông ta cảm nhận được một làn sóng tức giận cuộn trào bên trong và ông ta đột ngột mở tung cửa tủ quần áo của con bé. Ba lô của nó đã biến mất khỏi vị trí vốn có. Kệ để quần áo gấp gọn gàng có vài chỗ trống. Deacon hiểu những dấu hiệu này. Con bé lén la lén lút. Giấu giếm những bí mật. Lần trước ông ta không biết gì cả. Sẽ không có lần thứ hai đâu. Ông ta lôi mạnh các ngăn kéo ra khỏi hộc tủ, lật úp các thứ bên trong lên sàn nhà, bia đổ tràn ra tấm thảm khi ông ta điên cuồng tìm kiếm các manh mối. Rồi đột nhiên, ông ta dừng lại. Ông ta biết con bé ở đâu. Vẫn là chỗ mà người mẹ chết tiệt của con bé bỏ đi.
Con ranh con, con ranh con.
Ông ta loạng choạng quay trở lại phòng khách, lôi cổ Grant đứng dậy và dúi chiếc chìa khóa xe tải vào tay gã cháu trai.
“Chúng ta sẽ đi đón Ellie. Mày lái xe.”
Con ranh con, con ranh con.
Họ uống thêm vài lon nữa trên đường đi. Mặt trời đốt cháy mọi thứ thành màu cam khi họ phóng vút qua con đường đầy bụi hướng về phía ngôi nhà của gia đình Falk. Con bé không thể nào bỏ đi. Không phải lần này.
Ông ta đang tự hỏi sẽ làm gì nếu mọi thứ đã quá muộn thì một cái bóng lướt qua và tim ông ta như bật ra khỏi lồng ngực. Một bóng người bất ngờ xuất hiện với chiếc áo sơ mi nhợt nhạt và mái tóc dài quen thuộc, biến mất vào hàng cây phía bên kia phần đất của gia đình Falk.
“Con bé ở đằng kia.” Deacon chỉ tay. “Lái thẳng đến chỗ dòng sông.”
“Cháu chẳng thấy gì cả.” Grant nhíu mày, nhưng gã tấp vào lề. Deacon nhảy ra khỏi xe, để mặc gã cháu trai phía sau và bắt đầu chạy qua cánh đồng, lao mình vào các bóng cây. Đôi mắt ông ta đỏ ngầu khi vấp ngã trên con đường truy đuổi.
Cô gái đang cúi xuống bên cạnh một cái cây có hình dáng kỳ lạ khi ông ta đuổi kịp. Ellie phát hiện ra âm thanh đó quá trễ và ngước mắt nhìn lên, miệng cô há hốc trong sự kinh ngạc và sửng sốt, hét lên khi ông ta túm lấy tóc cô.
Con ranh con, con ranh con.
Con bé sẽ không đi được. Lần này nó sẽ không trốn được đi đấu hết. Nhưng nó đang quằn quại, ông ta lờ mờ nhận thấy, và thật khó để giữ chặt con bé. Vì vậy ông ta giơ tay lên và đánh con bé thật mạnh, xung quanh vùng đầu. Cô lảo đảo và ngã ngửa ra phía sau, đáp xuống mép sông bằng một tiếng rên khe khẽ, tóc và bờ vai chìm dưới làn nước đục ngầu. Mắt cô lại nhìn thẳng vào mắt ông ta theo cái cách đó, vẫn là ánh mắt thân quen mà ông ta từng nhìn thấy, và ông ta ấn mạnh tay xuống dưới cằm cô cho đến khi làn nước đen ngòm phủ kín mặt cô.
Cô đã cố gắng chống cự khi nhận thức được điều gì đang xảy ra. Ông ta nhìn chằm chằm vào chính đôi mắt của mình đang phản chiếu trên mặt nước đen kịt của dòng sông và giữ cô chặt hơn.
Ông ta buộc phải hứa để lại nông trại cho Grant khi họ tìm kiếm những tảng đá quanh bờ sông dưới ánh chiều tà để dìm xác cô bé xuống. Ông ta không có sự lựa chọn nào khác. Đặc biệt là khi gã cháu trai của ông ta tìm thấy một tờ giấy có ghi tên Falk trong túi quần của cô. Họ bàn nhau đó sẽ là một thứ hữu dụng để cất trong phòng ngủ của Ellie. Họ tìm kiếm cho đến khi những ánh sáng cuối cùng vụt tắt trên nền trời, nhưng họ chưa bao giờ tìm thấy chiếc ba lô của cô gái.
Phải rất lâu sau đó, khi ông ta chỉ còn một mình vào cái đêm đầu tiên ấy và nhiều đêm sau đó, Mal Deacon mới tự hỏi liệu ông ta có thực sự muốn giữ con gái mình chặt đến như vậy không.
Nếu cha mình phát hiện ra, ông ta sẽ giết chết mình.
Falk lặng ngồi một lúc lâu sau khi đọc xong những lời của Ellie, mắt nhìn vô định về phía dòng sông khô khốc. Cuối cùng, anh đóng quyển nhật ký lại và nhét nó vào bên trong chiếc ba lô cùng với những món đồ khác. Anh đứng dậy và đeo chiếc ba lô lên vai.
Anh chợt nhận ra mặt trời đã lặn và bóng đêm đã buông xuống quanh mình. Phía trên hàng cây bạch đàn, những ngôi sao tỏa sáng lấp lánh. Anh không còn lo nghĩ gì nữa. Anh đã biết giải pháp. Khi anh đi bộ trở lại Kiewarra, một làn gió mát khẽ thổi qua.
-HẾT-