Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1490 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 17

Grant Dow đặt mạnh cốc bia đã uống cạn một nửa lên chiếc bàn nơi họ đang ngồi. Hắn vẫn mặc nguyên chiếc quần soóc và cái áo phông có in hình quảng cáo loại bia Bali từ hôm trước. Falk bực bội càu nhàu trong miệng.

“Tôi tưởng anh bị cấm đến đây rồi cơ mà.” Anh nói, cố giữ giọng tự nhiên nhất có thể.

“Thông thường mà nói mấy cái đó ở chỗ này, đối với tao chỉ như lời đề nghị thôi ấy mà.”

Falk đưa ánh mắt nhìn qua Dow sang phía người quản lý quán bar đang đứng theo dõi cuộc nói chuyện với ánh mắt nhẫn nhục. Falk nhướng mày, nhưng anh chàng kia chỉ nhún vai. Anh làm gì khác được sao? Ở bên kia bàn, Gretchen nhìn vào mắt Falk. Cô hơi lắc đầu nhẹ. Khi cất tiếng, giọng của cô rất nhỏ.

“Anh muốn gì nào, Grant?”

“Tôi sẽ nói cho cô nghe cô cần gì, Gretchen ạ. Cô cần phải cẩn thận hơn khi lựa chọn một kẻ nào đó làm bạn trai.” Falk chợt nhận ra Dow có vài nét ngạo mạn của Mal Deacon, nhưng trong khi tính cách xấu xa của người cậu có sự lạnh lùng của loài động vật máu lạnh, thì Dow chắc chắn là một kẻ hết sức nóng nảy.

Nhìn ở khoảng cách gần, khuôn mặt hắn đỏ phừng khi máu dồn lên, các mạch máu căng phồng, hiện lên chằng chịt. “Những đứa con gái dây dưa với thằng này kết cục thường chỉ có đường chết thôi.”

Sau lưng hắn, đám đồng bọn đang hùa theo cười khẩy, phản ứng của chúng xảy ra muộn hơn một chút. Falk không dám chắc đó có phải những kẻ đã đi cùng Dow tối hôm trước hay không. Mặt mũi chúng đứa nào cũng hao hao giống nhau. Anh chàng quản lý quầy bar đã dừng phục vụ khi mải theo dõi cuộc nói chuyện.

“Cảm ơn Grant. Nhưng tôi đã đủ lớn rồi. Tôi có thể tự mình đưa ra quyết định.” Gretchen nói. “Nếu anh đã nói xong những gì cần nói, sao anh không tiếp tục tận hưởng buổi tối của mình đi và để chúng tôi tận hưởng phần của mình?”

Nụ cười ngặt nghẽo của Dow để lộ ra bộ răng xỉn màu bẩn thỉu. Hơi thở ngập ngụa mùi bia của hắn phả vào Falk.

“Anh đoán là cô sẽ như thế, Gretchen ạ.” Hắn nói và nháy mắt với cô. “Tối hôm nay trông cô đặc biệt xinh đẹp đấy, anh phải nói thật là thế. Bình thường bọn anh có mấy khi nhìn thấy cô ăn mặc đẹp đẽ như thế đâu.” Hắn nhìn Falk. “Bộ váy đó chắc hẳn là dành cho mày rồi, thằng khốn ạ. Hi vọng mày biết mà trân trọng.”

Hai má Gretchen đỏ ửng lên và cô lảng tránh ánh mắt của Falk. Falk đứng dậy và tiến một bước lại gần Dow. Anh đánh liều đoán rằng Dow chắc chắn không muốn vướng vào rắc rối đến mức bị tạm giam, và vì thế hắn sẽ kìm nén được thôi thúc tung cú đấm vào mặt anh. Anh hi vọng là mình nghĩ đúng. Falk biết mình giỏi một số kĩ năng, nhưng đánh nhau trong quán bar không nằm trong số kĩ năng ấy.

“Anh muốn gì đây, Grant?” Falk bình tĩnh hỏi.

“Thật ra mà nói ấy.” Dow trả lời. “Tao nghĩ ngày hôm qua chúng ta đã có một khởi đầu không được tốt cho lắm. Thế nên hôm nay tao tới để cho mày cơ hội sửa sai.”

“Sửa cái gì?”

“Mày biết mà.”

Họ nhìn vào mắt nhau. Grant Dow vẫn luôn lớn tuổi hơn, to cao hơn và khỏe hơn. Lúc nào hắn cũng như sắp nổi trận lôi đình, hắn khiến mọi người nhốn nháo chạy dạt hết sang phía khác mỗi khi hắn tới gần. Giờ đây khi hắn đã già hơn, ục ịch hơn và thấp thoáng dấu hiệu sắp sửa mắc chứng bệnh kinh niên nào đó, sự dữ dằn dường như rỉ ra qua từng lỗ chân lông của hắn.

“Chỉ có thể thôi à?” Falk nói.

“Không, tất nhiên là không phải chỉ có thế. Hãy nghe lời khuyên của tao. Hãy nghe lời khuyên của ông cậu tao. Bởi vì vào thời điểm này, đó là lời khuyên đáng giá. Hãy biến khỏi đây.” Giọng nói của Dow nhỏ lại. “Mấy cái chuyện vớ vẩn của nhà Hadler không đáng để đổi lấy những rắc rối mà mày sẽ gặp phải đâu, hãy nhớ những lời tao nói.”

Dow hơi ngoái đầu lại, liếc nhìn đám đồng bọn phía sau lưng. Bên ngoài ô cửa sổ của quán rượu chỉ có bóng đêm. Falk biết bên ngoài con phố chính kia, thị trấn này không hề trống vắng. Tại nơi đây, phù hiệu cảnh sát chẳng mang nhiều giá trị . Có thể đúng là như thế, nhưng chúng vẫn có giá trị gì đó.

“Tôi sẽ rời đi chừng nào chúng tôi làm sáng tỏ được một số điểm về cái chết của gia đình Hadler.” Falk nói. “Còn trước đấy thì không.”

“Đồ chết tiệt! Chuyện đó liên quan gì đến mày?”

“Chuyện cả một gia đình bị bắn chết trong cái thị trấn nhỏ bé này à? Tôi dám nói rằng nó có gì đó liên quan đến tất cả mọi người. Và có vẻ như anh phản ứng hơi quá về việc này thì phải, vậy nên có lẽ chúng ta nên bắt đầu với anh trước nhỉ. Lấy lời khai chính thức nhé. Anh muốn gì nào?”

Falk đưa tay vào trong túi quần và lấy ra một cuốn sổ nhỏ cùng một cây bút chì. Anh viết lên đầu trang Biên bản thẩm vấn vụ án gia đình Hadler . Ngay bên dưới tiêu đề anh viết tên của Dow bằng chữ in hoa, đủ to để hắn có thể nhìn thấy.

“Được rồi, bình tĩnh đã nào, thằng khốn này.” Hắn vội làu bàu, đúng như Falk đã dự đoán. Nhìn thấy cái tên bị ghi lên giấy trông có gì đó rất giống “được lưu vào hồ sơ chính thức”.

“Xác nhận lại địa chỉ cái nhỉ?”

“Tao sẽ không cung cấp địa chỉ cho mày đâu.”

“Không sao hết.” Falk không bỏ lỡ dù chỉ một nhịp. “May mắn thay, tôi đã biết rồi.” Anh viết lại chi tiết về căn nhà nông trại của Deacon. Anh nhìn qua Dow, về phía đám người đi theo hắn. Bọn chúng đã lùi xa khỏi cuộc nói chuyện của hai người. “Tôi sẽ ghi lại tên những người bạn của anh nữa. Nếu họ có hứng thú muốn tham gia đến thế, được chứ?”

Grant quay đầu lại nhìn. Đám đồng bọn của hắn không còn giữ cái vẻ mặt ngây ngô nữa và đang nhìn hắn chằm chằm.

“Mày đang định buộc tội vào cổ tao đấy à?” Down nói. “Đang cố tìm vật thế thân cho mình sao?”

“Grant.” Falk nói, cố kiềm chế cơn thôi thúc để không đảo tròn mắt. “Anh là người tìm đến chỗ chúng tôi trước cơ mà.”

Dow nhìn anh từ trên xuống dưới, mặt hắn tối sầm lại. Bàn tay bên phải của hắn siết chặt lại. Có vẻ như hắn đang cân nhắc xem có đáng để làm thế hay không. Hắn liếc nhìn ra phía sau. Người quản lý quán bar vẫn đang quan sát họ, hai tay anh ta để lên mặt bàn. Anh ta nhìn thẳng vào Dow bằng vẻ mặt nghiêm nghị và hất cằm về phía cửa. Tối hôm nay bọn họ sẽ không được phục vụ thêm một món nào nữa.

Dow thả nắm tay ra và thong thả bước đi. Dường như hắn chẳng phải gắng sức một chút nào khi làm thế.

“Mày vẫn dối trá và khốn nạn như ngày nào.” Hắn nói với Falk. “Tốt thôi. Mày cần phải như thế. Rồi sẽ có ngày tao ăn thua đủ với mày ở đây.”

Bằng một cái hất đầu mạnh, hắn ra hiệu cho đám đông bọn theo hắn ra khỏi quán rượu. Âm thanh ồn ào bên trong quán dần dần trở lại mức độ bình thường, sau một hồi im ắng trong suốt cuộc nói chuyện vừa qua.

Falk ngồi xuống, lưng tựa ra sau. Gretchen đang nhìn anh, miệng hơi mở ra. Anh nhoẻn miệng cười tươi, nhưng khi nhét cuốn sổ trở lại túi quần, anh để tay bên trong cho đến khi cảm thấy chắc chắn nó đã hết run.

Gretchen lắc đầu không dám tin chuyện vừa xảy ra là thật. “Chúa ơi. Chào mừng anh đã quay lại. Làm tốt lắm.” Cô nháy mắt với anh. “Em đã nói anh là người duy nhất có thể làm được gì đó mà.” Cô đứng dậy và đi lấy thêm rượu.

Một lát sau, khi quán chuẩn bị đóng cửa, Falk tiễn cô ra xe. Con phố tĩnh mịch. Dưới ánh đèn đường, mái tóc của Gretchen tỏa sáng như vầng hào quang. Họ đứng đó, cách nhau chừng nửa mét, nhìn vào mắt nhau, từng cử chỉ của họ lúng túng và ngập ngừng, mãi cho đến khi cô phá lên cười và đặt cả hai tay lên vai anh. Cô tựa sát vào và hôn lên má anh, nụ hôn kề sát khóe môi. Anh luôn hai cánh tay ôm lấy cô, và họ cứ ôm nhau như thế suốt một lúc, hơi ấm trao nhau giữa bầu không khí của buổi đêm mà nhiệt độ chẳng giảm được bao nhiêu.

Cuối cùng, với một tiếng thở dài khe khẽ, cô tách mình ra khỏi anh, đi vào xe và mỉm cười, vẫy tay, rồi lái xe đi. Falk đứng một mình dưới bầu trời đầy sao và suy nghĩ, nghĩ đến tất cả mọi thứ, nghĩ về Grant Dow. Gã đã nói vô số điều vớ vẩn, chắc chắn là như thế. Nhưng hắn đã nói một điều mà Falk ghi nhớ, và lúc này đây anh lôi nó ra để ngẫm nghĩ, anh nghĩ mãi về nó như thể đó là một phát hiện mới.

Bộ váy đó chắc hẳn là dành cho mày rồi, thằng khốn ạ.

Anh mỉm cười suốt chặng đường quay trở lại quán rượu.

Falk vừa đặt một chân lên cầu thang dẫn về căn phòng ngủ của anh thì người quản lý quầy bar gọi lớn.

“Vào đây một phút đã anh bạn. Nếu anh không ngại.”

Falk thở dài, tay vẫn đặt lên tay vịn cầu thang. Anh nhìn lên trên tầng với vẻ đầy khao khát. Bức ảnh chân dung của Nữ hoàng được đóng khung cẩu thả treo trên chiếu nghỉ đang nhìn anh, không một chút đồng cảm. Anh quay người lại và chậm chạp lê bước đến chỗ quán bar. Bên trong quán lúc này không còn ai. Có mùi axit chanh của dung dịch tẩy rửa khi anh chàng quản lý lau chùi bề mặt quầy phục vụ với một tấm khăn.

“Uống gì nhé?”

“Tôi tưởng anh dọn quán rồi chứ.” Falk kéo ra một chiếc ghế và ngồi xuống.

“Dọn rồi mà. Cái này là ly mời.” Anh chàng quản lý đặt một ly bia trước mặt Falk và rót cho mình một ly. “Hãy coi đây là ly bia cảm ơn.”

“Cảm ơn vì cái gì?”

“Tôi đã từng chứng kiến Grant Dow gây hấn với rất nhiều người, và thông thường khó tránh được việc phải là người đi lau dọn máu me của ai đó. Nhưng mà bởi vì tối nay không giống như thế, nên tôi có thể thư giãn và thưởng thức một ly bia lạnh với anh.” Anh ta đưa tay ra. “David McMurdo.”

“Cụng ly nào.” Falk uống một ngụm bia, bất ngờ vì uống xuôi đến thế. Tuần vừa qua anh đã uống nhiều bia rượu hơn anh uống suốt cả một tháng. “Xin lỗi vì tất cả những gì đã xảy ra. Tôi biết tôi đã nói sẽ không gây thêm rắc rối gì.”

“Anh bạn của tôi, nếu tất cả rắc rối quanh đây có thể được giải quyết như thế, tôi sẽ hạnh phúc biết bao.” McMurdo vừa nói vừa vuốt râu. “Đáng buồn là cái chỗ như thế này, đâu thể tránh được phiền hà với đám người đầu trộm đuôi cướp đó.”

“Anh ở thị trấn này lâu chưa?”

“Sắp tròn mười năm rồi đấy. Nhưng rất nhiều người vẫn cảm thấy tôi như người mới đến ấy. Nếu không được sinh ra và lớn lên ở đây, thì mãi mãi chỉ là dân ngụ cư, có vẻ Kiewarra là thế.”

“Sinh ra và lớn lên ở đây cũng đâu phải là một tấm giấy thông hành đâu.” Falk nói với nụ cười cay đắng. “Bỏ qua đi. Làm thế nào cuối cùng anh lại dừng chân tại đây?”

McMurdo im lặng. Đẩy lưỡi đi một vòng khắp hàm răng. “Lí do gì khiến anh rời bỏ Kiewarra?”

“Cơ hội việc làm.” Falk nói cộc lốc.

“Vậy à. Tôi nghĩ câu trả lời của tôi cũng tương tự và chúng ta chỉ nói đến đây thôi nhé.” McMurdo khoát tay quanh quán bar không có bóng người với một cái nháy mắt. “Có vẻ điều đó rất tốt cho anh. Anh bạn Luke của anh có lẽ đã dùng vài chiêu từ anh để đối phó với gã Dow đó, thành thật mà nói là thế. Nhưng tất nhiên, lúc này thì muộn quá rồi.”

“Bọn họ gây sự với nhau sao?”

“Như cơm bữa luôn.” McMurdo nói. “Hồi trước tôi đã từng muốn trụy tim mỗi khi một người có mặt ở đây và rồi người kia bước vào. Bọn họ giống như… tôi không biết nữa, một cặp nam châm. Một cặp sinh đôi dính liền thân. Một đôi người yêu cũ thích ghen tuông. Một cái gì đó. Không ai trong hai người họ chịu để cho người còn lại được yên.”

“Họ gây sự với nhau về chuyện gì?”

McMurdo đảo mắt. “Thiếu gì chuyện để gây sự. Anh biết mà. Thời tiết này, trận đấu cricket, màu tất mà họ đi trên chân. Lúc nào cũng có thể cà khịa nhau được. Bất kì lý do gì.”

“Chúng ta đang nói cà khịa ở mức độ nào nhỉ? Đấm nhau à?”

“Thi thoảng.” McMurdo nói. “Cũng có đôi lần dữ dội lắm, nhưng gần đây thì không thế nữa. Mấy năm trước thì ẩu đả nhiều hơn, chửi bới nhau om sòm. Bọn họ ghét nhau như kẻ thù vậy. Nhưng tôi nghĩ cả hai người đó có vẻ như rất thích thú chuyện đấy. Cãi cọ nhau. Xả hết bực tức trong đầu.”

“Tôi không thể hiểu được.”

“Tôi cũng thế. Tôi thà tự uống một trận cho no say còn hơn. Nhưng với một số gã, có thể làm thế hiệu quả hơn chăng?” Anh ta tiếp tục chùi mặt bàn như thể anh ta biết thanh tra y tế đang theo dõi. “Công bằng mà nói thì Dow cũng không dễ dàng gì khi phải chăm sóc cho ông cậu của hắn.”

Falk nhớ lại Mal Deacon đã nhầm anh với cha mình. “Anh có biết ông ấy bị làm sao không?”

“Dạo gần đây ông ta hơi điên loạn một chút. Có thể là do uống rượu mà cũng có thể là do dùng thuốc gì đó, tôi cũng không dám chắc. Nhưng có vẻ thứ đó giúp ông ta yên ắng và bớt gây chuyện hơn, bất luận đó là gì. Thi thoảng, ông ta thơ thẩn đi vào quán và ngồi đó uống rượu, hoặc cũng có khi ông ta dắt chó lang thang khắp thị trấn, quát tháo mọi người, nhưng cũng chỉ thế thôi.”

“Có vẻ Grant Dow không phải kiểu người chu đáo ân cần. Hắn chăm sóc cậu mình toàn thời gian chứ?”

McMurdo nhăn nhở cười. “Chúa ơi, không đâu. Hắn là một gã lao động phổ thông. Làm vài ba việc linh tinh, khi thì sửa ống nước, lúc xây nhà xây cửa gì đó. Miễn sao có đủ tiền uống bia. Nhưng mà cũng thật lạ lùng khi hắn nhận được cái lời hứa từ trên trời rơi xuống đó, phải chứ? Deacon để lại nông trại cho hắn, đấy là nghe mọi người bảo thế. Cái nông trại đó cũng khá là đáng giá khi mà mấy tập đoàn đầu tư của châu Á lúc nào cũng đánh hơi tìm kiếm đất đai quanh đây. Đợt hạn hán đâu có kéo dài mãi. Rõ ràng là thế.”

Falk nhấp một ngụm bia. Thú vị đấy. Mảnh đất của gia đình Hadler tựa lưng vào trang trại của Deacon. Anh không biết giá cả thị trường như thế nào nhưng hai mảnh đất sát kề nhau lúc nào cũng có giá trị hơn nếu gặp đúng người cần mua. Tất nhiên là nếu mảnh đất của gia đình Hadler được đem ra bán. Khi mà Luke còn sống và là người ra quyết định thì đó sẽ là một kịch bản khó có khả năng xảy ra hơn là bây giờ. Falk ghi nhớ và tạm gác suy nghĩ đó sang một bên, để sau này cân nhắc kĩ càng hơn.

“Vậy có đúng như lời đồn, anh đang điều tra cái chết của gia đình Hadler không?” McMurdo nói.

“Đó là tự làm thôi, không chính thức.” Falk nói, lần thứ hai trong buổi tối hôm ấy.

“Hiểu mà.” McMurdo nói cùng một nụ cười thấu hiểu. “Dù sao đó có lẽ là cách tốt nhất để giải quyết bất kì chuyện gì xảy ra ở nơi này.”

“Nói vậy, có phải đã có chuyện gì mà tôi nên biết không?”

“Ý của anh là có phải Luke đã có một trận cãi cọ lớn vào buổi tối trước khi anh ta chết không ấy à? Grant Dow có tuyên bố trước cả quán rượu rằng hắn sẽ máu lạnh đến mức bắn hạ cả gia đình đó không ấy à?”

“Nếu có thì sẽ giúp ích rất nhiều.”

“Rất xin lỗi phải làm anh thất vọng, anh bạn ạ.” McMurdo nhe nhở cười, để lộ ra hàm răng vàng khè.

“Jamie Sullivan nói rằng anh ta đã ở đây với Luke vào đêm trước khi họ bị sát hại.” Falk nói. “Lên kế hoạch bắn thỏ.”

“Xem chừng anh ta nói thật đấy.”

“Dow cũng có mặt ở đây chứ?”

“Có chứ, tất nhiên rồi. Gần như tối nào hắn cũng tới đây, đó là lý do vì sao hắn ghét bị cấm cửa. Tôi thì chẳng thấy vui tí nào. Hắn có đến thì cũng chỉ gây phiền toái. Muốn cấm cản hắn quá khó đối với tôi, và hắn biết điều đó. Bất cứ khi nào tôi định thử, hắn và cái đám bạn vô lại của hắn sẽ ngồi lì trước cửa quán với hàng đống bia. Không buôn bán được gì cũng đủ rắc rối với tôi rồi, anh biết chứ? Nói chung là thế.” McMurdo lắc đầu. “Để trả lời cho câu hỏi của anh, Grant Dow đã có mặt ở đây vào buổi tối cuối cùng của Luke. Và hãy nhớ là gần như tất cả những người khác cũng ở đây. Trên tivi hôm đó có một trận cricket cho nên quán chật kín người.”

“Anh có nhìn thấy hắn và Luke nói chuyện với nhau không? Có tương tác gì với nhau không? Có ai trong số hai người gây hấn với người còn lại không?”

“Tôi không nhớ là có. Nhưng tôi cũng nói rồi đấy, tối hôm ấy rất đông khách. Tôi bận cuống cuồng cả lên.”

McMurdo suy nghĩ một lát khi anh ta uống nốt ngụm bia cuối cùng và nén cơn ợ hơi lại. “Nhưng ai mà nói trước được gì với hai con người đó. Anh không thể dự đoán sẽ có chuyện gì xảy ra giữa hai người bọn họ. Tôi biết Luke là bạn thân của anh và Dow là một thằng khốn khiếp, nhưng hai người bọn họ có nhiều điểm khá giống nhau. Cả hai đều ngang ngược, cục súc, lúc nào cũng coi mình là trung tâm. Như hai mặt của cùng một đồng xu ấy, anh hiểu chứ?”

Falk gật đầu. Anh hiểu. McMurdo dọn hai ly bia đã uống cạn, và Falk cho rằng đó là dấu hiệu để anh có thể rời đi. Anh trèo xuống khỏi ghế và chào tạm biệt, để mặc người quản lý quán bar tắt hết đèn trong quán, rồi anh đi lên cầu thang, bước vào vùng bóng tối. Khi Falk đang lảo đảo lê bước lên tầng trên, chiếc điện thoại của anh bừng sáng báo có tin nhắn thoại gửi đến. Anh chờ cho tới khi đã khóa chặt cửa phòng và nằm trên giường rồi mới lẩy bẩy ấn nút nghe. Anh nhắm mắt lại khi một giọng nói thân thuộc phát ra từ chiếc máy cầm tay.

“Aaron, nghe điện thoại của ta đi, được chứ?” Những lời nói của Gerry Hadler ập vào tai anh. “Nghe này, ta đã suy nghĩ rất nhiều về cái ngày mà Ellie qua đời.” Một đoạn nghỉ dài. “Ngày mai hãy ghé qua trang trại nếu có thể. Có vài điều cháu nên biết.”

Falk mở cả hai mắt.

« Lùi
Tiến »