Giờ nghỉ giải lao buổi sáng đã trôi qua được ba mươi phút và tất cả mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng. Sân chơi nhìn từ đằng xa trông vắng vẻ và Falk đang cố kìm nén một cái ngáp thì chuông điện thoại của anh reo vang. Raco và Barnes gần như giật mình vì tiếng chuông quá to trong không gian im ắng của chiếc xe.
“Cảnh sát liên bang Falk?” Một giọng nói vang lên khi anh trả lời điện thoại. “Tôi là Peter Dunn đây, giám đốc quỹ tài trợ giáo dục Crossley. Chúng ta đã nói chuyện sáng nay phải không?”
“Đúng rồi.” Falk đáp, và ngồi thẳng dậy. “Có chuyện gì thế?”
“Nghe này, hơi khó khăn một chút, nhưng về vấn đề anh hỏi, là đối với trường Tiểu học Kiewarra phải không?”
“Phải.” Falk ước rằng người đàn ông này có thể nói thẳng vào vấn đề chính.
“Tôi biết anh đã nói đây là một vấn đề cần được giữ kín, nhưng tôi phát hiện ra trợ lý của tôi - cô ấy là người mới - vẫn đang cố gắng làm quen với công việc của mình - có vẻ như cô ấy đã chuyển nó cho một thành viên khác trong nhóm, người này cũng không nắm rõ về tính bảo mật và…”
“Và cái gì?”
“Và có vẻ như cô ấy đã liên lạc với nhà trường hai mươi phút trước để kiểm tra…”
“Chết tiệt.” Falk với tay cài khóa dây an toàn của anh vào, tức giận ra hiệu cho Raco và Barnes làm điều tương tự.
“Phải, tôi biết. Tôi xin…”
“Cô ấy đã nói chuyện với ai?”
“Vì đây là một khoản tiền lớn nên cô ấy đã gọi thẳng đến người đứng đầu. Hiệu trưởng, ông Whitlam.”
Falk tắt điện thoại. “Trường học. Ngay bây giờ.” Raco đạp mạnh chân ga.
Thi thể của Luke rung lên dưới tấm bạt khi Whitlam lái xe dọc theo đoạn đường ngắn tới nông trại nhà Hadler. Whitlam không có tâm trí để nhìn vào gương chiếu hậu, tay nắm chặt ô lăng, mồ hôi tay rỉ ra bên trong lớp găng bằng nhựa dẻo. Đến nông trại, ông ta cho chiếc xe dừng lại và vội vã nhảy ra ngoài trước khi kịp nghĩ xem điều gì sắp xảy đến. Chỉ khi đứng trước lối cửa chính ông ta mới do dự.
Whitlam không hề biết một chút nào về bố trí của ngôi nhà cũng như sân vườn nhà Hadler. Chắc chắn ông ta không thể đi tìm Karen. Trong cơn quẫn trí, ông ta giơ tay ra và bấm chuông cửa. Ông ta phải khiến cô tự mình xuất hiện. Khẩu súng săn cầm chắc trong tay, áp vào đùi.
Karen Hadler mở cửa, chớp mắt khi nhận ra thầy hiệu trưởng và ngạc nhiên. Cô hít vào một hơi, lưỡi uốn lại đằng sau hàm răng để chuẩn bị phát âm cái tên của ông ta thì bị cắt ngang đột ngột khi ông ta giơ khẩu súng lên bằng một động tác nhanh gọn và bóp cò. Ông ta nhắm mắt khi bắn và khi mở mắt ra, cô đang ngã về phía sau, phần bụng chỉ toàn một màu đỏ và thịt tươi. Whitlam nhăn mặt khi khuỷu tay cô đập mạnh xuống nền nhà lát đá với một tiếng khục lớn và đầu khẽ bật nảy lên một cái. Mắt cô chớp chớp một cách kỳ quái và tiếng rên ư ử phát ra từ sâu trong lồng ngực.
Tai Whitlam ù đi mà ông ta không thể nghe thấy gì hết.
“Mẹ?”
Không. Không. Ông ta không thể nghe thấy gì nữa cả.
“Mẹ ơi?”
Chẳng gì hết ngoài tiếng thở hồng hộc của chính mình và tiếng ong ong trong tai ông ta, hoàn toàn không nghe thấy tiếng thằng bé Billy Hadler đang kêu thét lên ở lối hành lang, đồ chơi lủng lẳng trên tay và miệng há hốc kinh hãi.
“Mẹ ơi?”
Whitlam không thể tin vào mắt mình, ông ta không thể tin nổi điều này. Thằng bé đang ở đâu. Thằng bé đang ở đâu. Thế quái nào thằng bé lại xuất hiện tại chỗ này, đúng ra nó đang an toàn ở một nơi khác trong thị trấn, chơi đùa trong sân sau nhà Whitlam chứ? Thay vào đó nó lại ở đây. Và thằng bé đã nhìn thấy, và bây giờ Whitlam phải làm thế nào đó để coi như thằng bé chưa nhìn thấy gì cả, chỉ có một cách mà ông ta có thể nghĩ tới, bây giờ thì cô vui sướng chưa, con điếm tọc mạch, ông ta gào lên trước thi thể Karen lúc Billy quay đi và chạy sâu vào trong nhà, thằng bé quá sợ hãi để có thể khóc, thay vào đó nó chỉ nấc lên những tiếng hổn hển đứt quãng.
Whitlam cảm giác như hồn mình đã lìa khỏi xác. Ông ta đuổi theo và xông vào phòng ngủ, gần như mù quáng khi mở tung cửa tủ quần áo và xé toạc khăn trải giường. Thằng bé đâu rồi? Nó đâu rồi? Ông ta tức giận, điên cuồng trước việc mình đang phải làm. Một tiếng kêu phát ra từ phía giỏ đựng quần áo, và Whitlam không thể nhớ được là đã đẩy nó sang một bên, nhưng chắc hẳn ông ta đã làm vì Billy ở đó. Billy, nép sát vào tường, tay úp vào mặt. Nhưng Whitlam nhớ ông ta đã bóp cò. Đúng vậy. Sau đó ông ta có thể nhớ mọi thứ một cách hoàn hảo.
Một tiếng kêu inh tai lại vang lên trong đầu ông ta, và một lần nữa - ôi lạy Chúa, làm ơn đừng - lại là một âm thanh khác. Trong một thoáng ghê tởm ông ta đã nghĩ rằng tiếng khóc phát ra từ Billy. Rồi ông ta tự hỏi liệu có phải mình đang phát ra âm thanh đó, nhưng khi đặt tay lên miệng, ông ta thấy miệng mình vẫn đang ngậm chặt.
Ông ta tò mò lần theo âm thanh ấy qua lối hành lang. Đứa trẻ ở phòng sơ sinh, nằm trong cũi và đang khóc rống lên. Whitlam đứng ở cửa, nghĩ rằng mình có thể sẽ ói ra mất.
Ông ta chĩa nòng súng vào cằm mình và giữ nguyên như vậy, cảm nhận sức nóng tỏa ra từ phần kim loại cho đến khi cơn hối thúc mạnh mẽ trôi đi. Một cách chậm rãi, ông ta xoay khẩu súng ra hướng khác. Nòng súng rung lên bần bật khi ông ta chĩa vào bộ đồ sơ sinh màu vàng của đứa bé. Ông ta hít một hơi. Những âm thanh hỗn loạn không ngừng vang lên trong đầu ông ta, nhưng giữa đó là tiếng gọi cấp bách của lý trí. Nhìn đi! Ông ta buộc bản thân phải dừng lại. Ông ta chớp mắt. Hãy nhìn vào độ tuổi của con bé. Và lắng nghe xem. Nó đang khóc. Đang khóc, chứ không phải phát ra tiếng nói. Không có từ nào cả. Nó chưa biết nói, nó không thể kể ra.
Điều khiến ông ta sợ hãi chính là trong giây phút đó, ông ta vẫn cô cùng cương quyết bóp cò.
“Bang.” Ông ta thì thào trong miệng. Ông ta nghe thấy cả tiếng cười man rợ khi nhìn xung quanh không có một ai.
Whitlam quay người đi và bỏ chạy. Chạy qua xác Karen và chạy ra chiếc xe bán tải chở hàng của Luke rồi lái xe, gào lên một tiếng thật to khi chạy xe ra con đường đất. Ông ta không gặp ai trên đường và cứ thế lái cho đến khi cơn bồn chồn đè nặng trong lòng khiến ông ta không thể lái được nữa. Ông ta rẽ vào con đường phụ ngay trước mặt. Một lối đi xơ xác dẫn đến khoảng rừng thưa nhỏ.
Whitlam trèo ra ngoài, lôi chiếc xe đạp của mình ra từ trong khoang chở hàng, răng ông ta va vào nhau lập cập. Với đôi tay run rẩy, ông ta ném tấm bạt trở lại, che đi bốn vệt ngang trên lớp sơn mà những bánh xe đã cào xước trong suốt quãng đường đi.
Whitlam xốc lại tinh thần và cúi xuống nhìn thi thể của Luke. Không có sự dịch chuyển. Ông ta ngó vào khuôn mặt của Luke, gần đến nỗi ông ta có thể nhìn thấy vết cắt do dao cạo râu trên mặt người đàn ông này. Ông ta không thấy luồng khí nào phả ra. Luke đã ngừng thở.
Whitlam đeo vào đôi găng tay mới và mặc lên người một chiếc áo đi mưa, sau đó kéo cái xác ra mép khay chở hàng. Ông ta kéo mạnh và gặp một chút khó khăn trong việc dựng cái xác lên tư thế ngồi. Khẩu súng săn được đặt giữa hai chân Luke, đầu ngón tay ấn vào chỗ bóp cò, nòng súng đặt dưới hàm răng của anh ta.
Whitlam cứ sợ cái xác sẽ trượt và đổ sập xuống, và có một suy nghĩ kỳ quái là lẽ ra trước đây ông ta nên tập luyện làm thế này vài lần. Sau đó ông ta nhắm mắt và bóp cò. Khuôn mặt của Luke biến dạng và cơ thể anh ta đổ ập ra phía sau. Công việc đã xong Whitlam nhét đôi găng tay, chiếc áo choàng đi mưa và tấm bạt vào một cái túi ni-lông để đem đi đốt. Rồi hít thở ba hơi thật sâu, ông ta đạp xe trở về trên con đường hiu quạnh.
Ngay sau khi ông ta bỏ đi, ruồi nhặng bắt đầu bu thành hình tròn xung quanh cái xác.