Falk lật đật lao vào đồn cảnh sát, thở hổn hển. Vừa cúp điện thoại xong, anh chạy một mạch từ quán rượu tới đây.
“Đó là một màn hỏa mù.”
Raco ngẩng đầu lên nhìn từ bàn làm việc. Hai mắt anh ta đỏ ngầu và vẫn còn vương lại dấu hiệu ngái ngủ trên khóe mắt.
“Hỏa mù chỗ nào cơ?”
“Tất cả, anh bạn ạ. Câu chuyện này chưa bao giờ liên quan đến Luke hết.”
“Hay lắm.” Luke lẩm bẩm khi anh lái xe đến gần hơn, tim anh như nghẹn lại khi bắt đầu nhận ra cái người đang vẫy xe là ai. Đã có một khoảnh khắc, anh tự hỏi liệu mình có thể cứ thế lái xe vượt qua hay không, nhưng ngày hôm ấy là một ngày nắng cháy da cháy thịt. Ngoài trời nhiệt độ có lẽ đã vượt quá ngưỡng bốn mươi độ từ trước đấy, anh nghĩ trong đầu.
Anh lưỡng lự thêm vài giây, rồi đạp phanh và cho chiếc xe bán tải dừng lại. Anh kéo cửa sổ xuống và nghiêng đầu ngó ra ngoài.
Bằng những ngón tay run rẩy, Falk mở tập hồ sơ vụ án gia đình Hadler, vừa cảm thấy phấn khích nhưng cũng tự cảm thấy bực bội với chính mình.
“Chúng ta đã tự buộc mình vào cái vòng luẩn quẩn khi cố gắng tìm ra mối liên hệ với Luke - điều mà Luke đang che giấu là gì, ai muốn anh ấy phải chết? Và chúng ta đã tìm được gì nào? Chẳng gì hết. Nói đúng hơn, là chẳng tìm được gì thực sự chắc chắn. Có rất nhiều những động cơ nhỏ, nhưng vẫn chưa đủ. Và anh đã đúng.”
“Tôi đã đúng sao?”
“Thực sự là tôi đã có cái nhìn phiến diện. Nhưng cả hai chúng ta đều như vậy. Từ đầu chí cuối, cả hai chúng ta đều đã theo đuổi nhầm hướng.”
“Có vẻ lại gặp phải rắc rối gì rồi hả?” Luke ngó đầu ra. Anh hất cằm về phía cái vật đang nằm dưới chân người đó.
“Cảm ơn. Tôi nghĩ vậy. Anh có sẵn dụng cụ trên xe chứ?”
Luke tắt máy và trèo ra khỏi xe. Anh cúi xuống để nhìn gần hơn.
“Có chuyện gì thế?”
Đó là những từ cuối cùng mà Luke Hadler nói trước khi một vật nặng đập mạnh vào sau gáy anh. Tiếng thân người ngã phịch xuống đất nặng nề, và xung quanh, lũ chim đang đậu trên cây dường như cũng kinh hãi đến mức tất cả đều câm nín, tạo ra sự tĩnh lặng đến sững sờ.
Đứng phủ bóng trước thân thể nằm thẳng đờ, vô hồn của Luke Hadler, miệng thở hồng hộc, Scott Whitlam cúi đầu nhìn những gì mà ông ta vừa mới gây ra.
Falk lục lọi trong đống hồ sơ và lấy ra bản pho-to tờ phiếu biên nhận mượn sách của Karen Hadler. Từ Grant?? nổi bật phía trên số điện thoại của Falk. Anh đẩy tờ giấy sang phía Raco và chỉ ngón tay lên nó.
Grant . Ôi, vì Chúa. Đó hoàn toàn không phải là một cái tên.”
Karen đóng sập cửa phòng làm việc của thầy hiệu trưởng phía sau lưng, ngăn tiếng ồn ào thường ngày của một buổi chiều thứ Tư vọng vào trong phòng. Cô đang mặc chiếc váy có in hình quả táo màu đỏ và trắng, và trông cô có vẻ lo lắng. Cô chọn một chỗ ngồi gần nhất với bàn làm việc của Scott Whitlam và ngồi thẳng lưng, hai chân bắt chéo tại mắt cá chân một cách trang nhã.
“Scott.” Cô bắt đầu. “Tôi không biết tới gặp anh để nói chuyện này có đúng hay không. Nhưng có một vấn đề. Và tôi không thể nhắm mắt làm ngơ được.”
Cô đưa người tiến sát lại gần, thận trọng, thậm chí là ngượng ngùng, và đưa ra một tờ giấy. Ở phía trên cùng, tiêu đề của bức thư, hình lo-go của Quỹ Tài trợ Giáo dục Crossley nổi bật trên nền giấy trắng. Karen nhìn lên qua phần tóc mái vàng óng ả, hai mắt cô đang tìm kiếm một thứ. Sự cam đoan.
Đâu đó trong cái bản năng chiến-đấu-hay-bỏ-chạy ở nơi sâu kín nhất trong bộ não của Scott Whitlam, một cánh cửa vốn giấu kín bật mở, và để lộ ra trong con mắt ông ta một ánh nhìn thoáng qua, cho biết ông ta chuẩn bị làm những điều tàn nhẫn đến mức nào để ngăn cản cô.
“Grant…” Falk nói, chỉ tay vào mẩu giấy. “Chính là để chỉ khoản hỗ trợ tài chính, hay là một khoản quyên góp, một khoản tiền trời cho, một món quà về mặt tài chính. Giống như khoản mà Trường Kiewarra đăng kí xin từ Quỹ Tài trợ Giáo dục Crossley hồi năm ngoái. Và thỉnh cầu của họ đã bị từ chối. Chỉ có điều, đoán xem lý do là gì?”
Raco chớp mắt không dám tin. “Anh đang đùa ư?”
“Không hề. Sáng hôm nay tôi đã gọi cho người chủ tịch quỹ, và trường tiểu học Kiewarra đã xin được một khoản tài trợ năm mươi nghìn đô-la cho năm học này.”
Sau này nghĩ lại, chắc hẳn Whitlam có thể chỉ ra chính xác giây phút mà ông ta làm đổ bể hết mọi chuyện. Ông ta cầm tờ giấy lên, nổi bật phía trên là dòng tiêu đề thư chẳng khác nào một lời mách lẻo, và xem xét nó. Đó là một bảng điều tra, được tự động gửi đến những ngôi trường xin thành công khoản hỗ trợ để thu thập phản hồi về quy trình nộp đơn đề nghị.
Đó chưa phải là chứng cứ then chốt nhất, điều đó có nghĩa có thể trong tay cô vẫn còn những giấy tờ khác nữa, ông ta đoán. Những thứ mà cô đang giữ lại. Karen đang cho ông ta cơ hội để giải thích hoặc thú tội. Whitlam có thể nhận ra điều đó từ cái cách mà cô nhìn ông ta, đôi mắt xanh kia đang yêu cầu một lời giải thích thỏa đáng.
Đáng lý ra ông ta nên nói: “Ừ, kì lạ thật đấy, tôi sẽ kiểm tra lại. Có lẽ cuối cùng chúng ta đã gặp may mắn chăng?” Chúa ơi, đáng lý ra ông ta nên nói cảm ơn cô. Đó là việc mà đáng lý ra ông ta nên làm. Thay vào đó, ông ta lại hoảng sợ. Ông ta đã không dành đủ thời gian để đọc bức thư mà thay vào đó vứt bỏ nó ngay lập tức.
Đó không bao giờ là một trò chơi mà ông ta có thể dễ dàng chiến thắng, nhưng ngay chính khoảnh khắc đó, ông ta đã thua. Thua trắng. Thua hoàn toàn.
“Sẽ chẳng có gì đâu.” Whitlam nói. Đặt dấu chấm hết cho số phận của mình bằng những lời như thế. “Nhầm lẫn thôi mà. Mặc kệ đi.”
Nhưng người nhầm lẫn thực sự là ông ta. Ông ta biết chắc điều đó qua cái cách người phụ nữ kia dựng thẳng lưng lên và ném ánh mắt về phía ông ta. Lạnh lùng và xa cách. Nếu khi bước vào cô vẫn chưa dám chắc, thì khi bước ra cô đã biết rất rõ.
Lời chào tạm biệt của Karen Hadler khi cô rời đi cũng khô khốc y như những cánh đồng cậu.
“Scott Whitlam.” Raco nói. “Chết tiệt. Chết tiệt. Có cơ sở không?”
“Có. Có cơ sở đấy. Hắn nghiện cờ bạc, tôi mới phát hiện ra tối qua.” Falk kể cho Raco những gì mà McMurdo đã nói. “Đó chính là điều đã cảnh tỉnh tôi. Một điều gì đó mà McMurdo nói khiến tôi nhận ra từ đầu đến giờ chúng ta đã tìm kiếm sai hướng.”
“Vậy điều mà chúng ta đang nói đến là gì? Đánh cắp tiền tài trợ cho trường học để làm gì? Trả các khoản nợ xấu sao?” Raco nói.
“Có thể là vậy. Whitlam xuất hiện ở đây hồi năm ngoái, từ thành phố chuyển đến. Không có mối liên hệ nào với nơi này. Vẫn ở lại mặc dù rõ ràng là ông ta căm ghét nơi này. Ông ta đã kể cho tôi nghe câu chuyện về một vụ trấn lột để lại hậu quả khủng khiếp hồi ở Melbourne, một người lạ bị đâm. Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu vẫn còn chi tiết gì đó ngoài những thứ mà ông ta đã kể.”
Cả hai người im lặng suốt một lúc lâu. “Chúa ơi, tội nghiệp Karen.” Raco nói.
“Chúng ta đúng là hai thằng ngốc.” Falk nói. “Chúng ta đã vội vàng bỏ qua cô ấy. Cô ấy và Billy. Chúng ta đã nghĩ họ là nạn nhân bị liên lụy. Luke từ đầu đến cuối là người đóng vai trò chính, anh ấy lúc nào cũng thu hút sự chú ý. Kể từ khi chúng tôi còn nhỏ. Anh ấy là một vỏ bọc hoàn hảo. Làm sao những chuyện này lại có thể liên quan đến cô vợ tẻ nhạt của anh ấy được chứ khi mà nó có thể xoay quanh Luke?”
“Chúa ơi.” Raco nhắm mắt, suy nghĩ lại về những chi tiết của vụ án mà họ đã biết. Anh ta lắc đầu khi những mảnh ghép tìm về đúng chỗ. “Grant Dow không hề bám theo đuôi Karen. Cô ấy cũng không hề sợ hãi chồng mình.”
“Nếu có bất cứ chuyện gì, thì có lẽ là Luke lo lắng về những gì mà cô ấy nghĩ mình đã phát hiện ra ở trường.”
“Anh nghĩ cô ấy kể cho chồng mình sao?”
“Tôi nghĩ chắc chắn là thế” Falk nói. “Nếu không thì còn lý do nào khác để cô ấy có số điện thoại của tôi?”
Karen đi thẳng từ căn phòng của Whitlam vào phòng vệ sinh nữ. Cô khóa chặt cửa lại, một mình ở trong buồng vệ sinh và tựa trán lên cửa trước khi để những giọt nước mắt giận dữ tuôn trào. Ngay trước khi cuộc gặp đó diễn ra, cô vẫn còn một tia hi vọng le lói. Cô đã muốn Whitlam nhìn vào bức thư và bật cười. “Tôi hiểu đã có vấn đề gì rồi”, ông ta sẽ nói như thế trước khi giải thích nó theo một cách nào đó thật sự hợp lý.
Cô đã rất muốn ông ta nói điều đó, nhưng ông ta không hề. Karen dùng bàn tay run rẩy lau nước mắt. Giờ phải làm sao đây? Một phần trong cô vẫn chưa dám tin rằng Scott đã đánh cắp khoản tiền đó, mặc dù giờ đây cô biết đúng là như thế. Cô đã biết điều đó từ trước, nếu dám thẳng thắn thừa nhận. Cô đã tự mình kiểm tra lại sổ sách. Những lỗi sai xuất hiện là do ông ta chứ không phải do cô. Những dấu vết để lộ mánh khóe gian dối của ông ta. Khoản tiền ăn cắp của ông ta. Cô đã cố nói ra điều đó. Nhưng cảm giác thật không đúng chút nào.
Karen tin rằng nghi ngờ và chắc chắn là những thứ không giống nhau, nhưng thế giới quan của chồng cô vẫn luôn chỉ có trắng và đen rõ ràng.
“Em yêu, nếu em nghĩ thằng khốn đó đã thó tiền, hãy gọi cho cảnh sát và trình báo đi. Anh sẽ báo cảnh sát nếu em không muốn tự mình làm.” Luke đã nói như thế buổi tối hôm kia.
Karen ngồi trên giường, một cuốn sách vừa mượn từ thuở viện để mở, đặt trên đùi. Cô vẫn chưa đọc được thu lăn. Cô nhìn chồng cởi quần áo và ném thành động trên Ali. Anh trình truồng đứng đó, tấm lưng to rộng oằn theo cơn buồn ngủ. Anh nở nụ cười với cô và cô chợt xúc động trước dáng vẻ đáng yêu của chồng dưới ánh đèn lờ mờ. Họ nói chuyện thì thầm với nhau để tiếng động không vọng sang phòng lũ trẻ.
“Không, Luke ạ.” Cô nói. “Anh đừng can thiệp vào việc này. Làm ơn đi. Em có thể tự giải quyết được, nhưng em muốn chắc chắn đã. Rồi sau đó em sẽ báo cảnh sát.”
Một phần trong cô biết rằng mình đang thận trọng quá mức. Nhưng thầy hiệu trưởng của trường học là một trong những nhân vật quan trọng của thị trấn. Karen có thể tưởng tượng ra các phụ huynh sẽ phản ứng như thế nào. Sự thịnh nộ sẽ chất chồng, và một phần trong cô lo ngại rằng có thể họ sẽ thực sự làm hại ông ta. Cô không thể để lộ ra lời buộc tội với mức độ nghiêm trọng đến thế khi chưa có đủ bằng chứng chắc chắn. Kiewarra bây giờ đã đủ mỏng manh lắm rồi. Chuyện này cần phải được giải quyết sao cho hợp lý. Rồi cô còn phải cân nhắc đến công việc của mình nữa. Cô sẽ bị mất việc trong nháy mắt nếu những gì cô nói ra là sai.
“Em nên nói chuyện với Scott trước đã.” Karen nói khi chồng cô trèo lên nằm bên cạnh và đặt một bàn tay ấm áp lên đùi cô. “Cho ông ta một cơ hội giải thích.
“Nghe giống như cho hắn cơ hội để che giấu thì đúng hơn. Karen, em yêu, hãy để cảnh sát giải quyết đi.”
Cô không nói gì, tỏ ý chống đối. Luke thở dài.
“Được rồi. Nếu em không chịu báo cảnh sát, chí ít hãy nghe tư vấn xem em cần tìm những bằng chứng như thế nào.” Luke lăn người sang bên và lấy chiếc điện thoại di động của mình ra. Anh lướt ngón tay trên màn hình cho tới khi tìm được một số liên lạc và chuyển điện thoại sang cho Karen. “Gọi cho anh chàng này đi. Anh bạn đó của anh là cảnh sát. Anh ấy làm việc liên quan đến tiền bạc cho Cảnh sát liên bang ở Melbourne. Anh ấy là người tốt. Thực sự thông minh. Thêm nữa, anh ấy còn mắc nợ anh một chuyện. Em có thể tin tưởng anh ấy. Anh ấy sẽ giúp em.”
Karen Hadler không nói gì cả. Cô đã bảo với Luke là cô sẽ tự giải quyết, và cô sẽ làm như thế. Nhưng lúc ấy đã muộn lắm rồi và tốt hơn là không nên tranh luận. Cô tìm ra một cây bút trong đống lộn xộn trên chiếc bàn đầu giường và cầm lấy một mẩu giấy ở gần với mình nhất, tờ biên lai thư viện mà cô dùng để đánh dấu trang sách. Hợp lý đấy. Cô lật mặt sau của tờ biên lai và viết lên đó một chữ duy nhất để nhắc nhở mình trước khi chép lại số điện thoại của Aaron Falk. Rồi, bởi vì chồng vẫn đang nhìn, cô cẩn thận kẹp nó vào cuốn sách mà cô đang đọc dở rồi đặt bên cạnh giường.
“Thế là không rơi mất đi đâu được.” Cô nói, rồi tắt đèn và nằm xuống, mặt ngửa lên trần.
“Gọi cho anh ấy đi.” Luke nói khi anh với tay ra ôm vòng lấy người vợ trong đêm tối tĩnh lặng. “Aaron sẽ biết phải làm gì.”