Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1498 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 24

“Các anh may mắn vì chúng tôi vẫn còn giữ đoạn băng đấy, thường thì nó bị xóa sau một tháng.”

Scott Whitlam kiểm tra các tệp dữ liệu trong máy tính của mình cho đến khi ông ta nhìn thấy tệp mình đang tìm kiếm. Thầy hiệu trưởng ngả người ra sau để Falk và Raco có thể nhìn rõ màn hình hơn. Họ ở trong văn phòng của ông ta, âm thanh náo nhiệt của trường học trong buổi chiều ngày thứ Hai xuyên qua cánh cửa căn phòng.

“Được rồi, đoạn đăng đó đây. Đây là góc nhìn của chiếc máy quay ở lối cửa chính.” Whitlam nói. Ông ta kích chuột và đoạn băng an ninh bắt đầu chạy trên màn hình. Chiếc máy quay dường như được đặt phía trên những cánh cửa lớn của trường học, chúc xuống phía cầu thang để ghi hình bất cứ ai tiến vào bên trong. “Xin lỗi, chất lượng không được tốt lắm.”

“Không sao. Vẫn còn tốt hơn đoạn băng chúng tôi có được từ nông trại nhà Hadler.” Raco nói.

“Máy quay dù sao cũng chỉ để ghi hình mà thôi.” Falk nói. “Anh còn cái nào khác không?”

Whitlam kích chuột một lần nữa và góc nhìn thay đổi. “Cái còn lại ở bãi đậu xe của nhân viên.” Góc nhìn cũng được ghi lại từ trên cao, đoạn bằng chỉ chiếu một hàng ô tô không rõ nét.

“Vậy là chỉ có hai máy quay an ninh trong trường học?” Raco hỏi.

“Phải, chỉ có hai chiếc thôi.” Whitlam vân vê ngón trỏ và ngón cái của mình, ám chỉ đến tiền bạc. “Chúng tôi có thể mua được nhiều hơn nếu có kinh phí.”

“Karen có xuất hiện trong đoạn băng nào vào ngày cuối đời của cô ấy không?” Falk hỏi, mặc dù Karen không hẳn là người mà họ muốn tìm kiếm. Chính xác là Grant Dow. Nói một cách thẳng thắn hơn, Falk và Raco đã dành hàng giờ đồng hồ để tra hỏi những người bạn của Dow về chứng cứ ngoại phạm của hắn. Họ đã bảo vệ hắn đến cùng. Không nằm ngoài dự đoán của Falk, nhưng điều này vẫn khiến anh cảm thấy khó chịu.

Whitlam phóng to hình ảnh ở bãi đậu xe ra toàn màn hình. “Karen thường lái xe vào đây, nên có thể cô ấy sẽ xuất hiện trước ống kính.”

Ông ta lướt tìm đoạn băng rồi kéo đến khoảng thời gian lúc tan trường. Họ xem đoạn băng không có âm thanh với cảnh học sinh đi theo từng tốp hai đến ba đứa, bàn tán và nô đùa sau khi được nhà trường thả tự do. Một người đàn ông nhỏ thó và hói đầu xuất hiện trong khung hình. Anh ta bước tới chỗ một chiếc xe đang đậu và mở cốp phía sau lên. Anh ta lục lọi một lúc rồi nhấc ra cái túi trông khá cồng kềnh. Sau đó vác lên vai và quay lại hướng mà anh ta bước tới, biến mất trên màn hình máy tính.

“Người trông coi trường học.” Whitlam nói. “Có gì ở trong túi xách đó thế?”

Whitlam lắc đầu. “Tôi biết anh ấy có bộ đồ nghề của riêng mình. Tôi đoán bên trong là bộ dụng cụ đó.”

“Anh ấy làm việc ở đây lâu chưa?” Falk hỏi.

“Tôi nghĩ là khoảng năm năm. Dù sao thì anh ấy có vẻ là một người tốt.”

Falk không trả lời. Họ xem thêm mười phút nữa cho đến khi những học sinh cuối cùng ra về và bãi đậu xe trở lại trạng thái tĩnh lặng. Ngay khi Falk bắt đầu cảm thấy hết hy vọng thì Karen xuất hiện.

Hơi thở của Falk nghẹn lại trong cổ. Người phụ nữ đã chết này, cô ấy ngoài đời thật đẹp. Anh nhìn cô sải bước trong đoạn phim. Mái tóc vàng nhạt bay qua mặt. Chất lượng hình ảnh kém khiến họ không thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt cô. Cô không cao nhưng có dáng vẻ của một vũ công bởi những bước chân dứt khoát qua bãi đậu xe, tay đẩy Charlotte trong chiếc xe tập đi từ phía nhà trẻ.

Cách cô ba bước phía sau, Billy bắt đầu xuất hiện trong khung hình. Falk cảm thấy rùng mình vì cậu bé giống bố y đúc với mái tóc nâu sậm màu và dáng người chắc nịch. Bên cạnh anh, Raco cử động người và hắng giọng. Anh ta là người tận mắt nhìn thấy điều kinh khủng sẽ xảy đến với cậu bé.

Billy lững thững đi phía sau, mải mê nghịch đồ chơi đang giữ chặt trong tay. Karen quay đầu lại và gọi thằng bé, nó vội chạy lại chỗ mẹ. Cô đưa hai đứa trẻ vào trong xe, thắt dây an toàn cho chúng, sau đó đóng cửa. Hành động rất khẩn trương. Cô đang vội sao? Falk không dám chắc.

Trên màn hình, Karen đứng thẳng người và tần ngần một lúc lâu, một tay đặt trên nóc xe, quay lưng lại phía máy quay. Cô cúi đầu xuống một chút rồi đưa tay lên mặt. Ngón tay cử động khẽ khàng. Sau đó lặp lại cử chỉ đó một lần nữa.

“Lạy Chúa, cô ấy đang khóc à?” Falk nói. “Tua lại một chút, nhanh lên.”

Không ai nói gì khi họ xem lại đoạn băng. Đến lần thứ ba, thứ tư. Đầu cúi xuống, hai lần bàn tay khẽ phẩy phẩy.

“Tôi không dám chắc.” Raco nói. “Nhìn giống như cô ấy đang khóc. Nhưng cũng có thể là cô ấy đang day mũi của mình.”

Lần này họ để đoạn băng tiếp tục chạy bình thường. Karen ngẩng đầu lên, có vẻ như hít một hơi thật sâu, sau đó mở cánh cửa ở ghế lái và ngồi vào bên trong. Cô quay xe rồi biến mất khỏi màn hình. Bãi đậu xe lại trở nên trống vắng. Thời gian hiển thị trên đoạn bằng cho thấy cô và cậu con trai của mình chỉ còn chưa đến tám mươi phút nữa để sống.

Họ nhìn chằm chằm vào đoạn băng, bỏ qua một quãng dài mà không có ai đến cũng như không có ai đi. Bảo vệ trường học xuất hiện sau Karen mười phút, rồi không có gì xảy ra suốt bốn mươi phút tiếp theo. Cuối cùng từng giáo viên tiến tới chiếc xe của họ. Whitlam có thể nhận ra từng người mỗi khi họ xuất hiện. Người trông coi trở lại, đặt túi xách của mình vào trong cốp xe và lái đi chỉ sau 4 giờ 30 phút chiều một chút.

Cuối cùng, chỉ còn trơ trọi chiếc xe của Whitlam trong bãi đỗ xe. Họ tiếp tục tua nhanh đoạn băng. Ngay lúc 7 giờ hơn, Whitlam xuất hiện trên màn hình. Ông ta bước đi chậm rãi, đầu cúi thấp và đôi vai rộng chùng xuống. Ở ghế ngồi cạnh Falk, người thầy giáo thở mạnh. Ông ta nghiến chặt hàm răng khi xem đến đoạn này.

“Thật khó để xem cảnh này.” Ông ta nói. “Lúc đó, cảnh sát ở Clyde đã gọi cho tôi và thông báo rằng Billy và Karen đã chết.”

Họ lặng yên theo dõi khi Whitlam từ tốn bước vào trong xe và, sau một vài lần quẹo xe không thành công, ông ta cuối cùng cũng quay được đầu xe và lái đi. Họ để đoạn băng chạy thêm mười phút nữa. Không khung hình nào có sự xuất hiện của Grant Dow.

“Vậy thì tôi tan làm nhé.” Deborah gọi điện từ phòng tiếp tân, túi xách khoác trên vai. Bà ngồi đợi một lúc nhưng chỉ nhận được lời càu nhàu không rõ ý. Falk ngước lên và nở một nụ cười. Thái độ của bà đối với anh đã dễ chịu hơn trong vài ngày qua và anh cảm thấy mối quan hệ giữa họ trở nên tốt đẹp hơn một chút khi bà đưa cho anh một tách cà phê trong lúc làm đồ uống cho những người khác. Anh nghĩ rằng Raco chắc hẳn đã nói gì đó với bà.

Raco và Barnes hầu như không bao giờ phản ứng mỗi khi bà bước ra ngoài với cánh cửa đồn cảnh sát đóng sập sau lưng. Ba người họ mỗi người ngồi ở một góc bàn, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đang chạy những hình ảnh. Họ đã thu thập tất cả các đoạn bằng được ghi lại từ hai chiếc máy quay ở trường học, sau đó trở lại thị trấn.

Raco đã nói với Falk rằng trên trục đường chính của Kiewarra có ba chiếc máy quay an ninh. Một chiếc bên cạnh quán rượu, một chiếc gần văn phòng hội đồng và chiếc còn lại ở trước cửa nhà kho dược phẩm. Họ cũng đã thu thập tất cả đoạn băng từ các máy quay này.

Barnes ngáp lớn và vươn vai, cánh tay to lớn của anh ta vươn về phía trần nhà. Falk đã sẵn sàng để lắng nghe những tiếng cằn nhằn, nhưng Barnes chỉ trở lại với màn hình máy tính mà không phàn nàn bất kỳ điều gì. Barnes không quen biết Luke hay Karen, anh ta đã nói riêng chuyện này với Falk trước đó, nhưng anh ta có tham gia một buổi tuyên truyền về an toàn đường bộ cho lớp của Billy Hadler một vài tuần trước khi thằng bé qua đời. Anh ta vẫn còn giữ tấm thiệp cảm ơn mà lớp học đó gửi tặng bao gồm cả chữ ký bằng bút chì màu của Billy, để trên bàn làm việc của anh ta.

Falk cố kìm nén một cơn ngáp ngủ. Họ đã ở đó suốt bốn giờ đồng hồ. Falk đang tập trung vào những đoạn bằng được lấy từ trường học. Anh đã phát hiện ra đôi điều lý thú. Một học sinh đã bí mật tè bậy vào bánh xe trước của thầy hiệu trưởng. Một giáo viên khi quay xe đã lỡ quệt vào xe của một đồng nghiệp, sau đó vội vã lái đi. Nhưng không hề có dấu hiệu của Grant Dow.

Thay vào đó Falk thấy mình cứ đang xem đi xem lại đoạn băng có sự xuất hiện của Karen. Tuần đó cô đã đến và đi ba lần - mỗi ngày ngoại trừ thứ Ba, là ngày cô được nghỉ làm, và thứ Sáu, là thời điểm cô chết. Hầu như ngày nào lịch trình cũng giống nhau. Vào khoảng 8 giờ 30 phút sáng, xe của cô xuất hiện. Sau đó dẫn từng đứa trẻ ra, tay cầm ba lô, mũ chống nắng rồi biến mất khỏi góc nhìn của máy quay hướng về phía trường học. Hơn 3 giờ 30 phút chiều, các bước như vậy lại lặp lại theo thứ tự đảo ngược.

Falk đang nghiên cứu các cử chỉ của cô. Cách cô cúi người để nói chuyện với Billy, một tay đặt trên vai cậu bé. Anh không thể đoán được nét mặt cô, nhưng anh đoán là cô mỉm cười với con trai mình. Anh quan sát cách cô ẵm Charlotte từ trong xe ra và đặt con bé vào trong chiếc xe đẩy. Karen Hadler luôn là người phụ nữ dịu dàng, tốt bụng cho đến khi cô bị bắn một phát vào ổ bụng. Rất giỏi chăm sóc con cái và các vấn đề tài chính. Falk cảm giác rằng có lẽ bà Barb đã đúng. Anh chắc hẳn sẽ thích người phụ nữ này.

Anh trở nên ám ảnh với việc tua lại đoạn băng từ hôm thứ Năm, cái ngày mà Karen và con trai cô bị sát hại. Anh cứ xem rồi tua lại không ngừng nghỉ, cố gắng phân tích từng khung hình. Có phải bước chân của cô thoáng ngập ngừng khi tiến tới chỗ chiếc xe? Có gì đó ở vùng đất hoang đầy bụi rậm thu hút sự chú ý của cô? Cô đang siết chặt tay con mình hơn bình thường? Anh cảm giác như các sợi lông tơ trên người mình đang dựng lên vì sợ hãi, nhưng anh vẫn tiếp tục xem đi xem lại đoạn băng. Anh rùng mình khi tưởng tượng ra cô vợ tóc vàng của người bạn đã chết khẽ khàng cầm di động và bấm gọi số điện thoại mà cô đã viết nguệch ngoạc trên tờ biên lai. Nhất định anh sẽ tự mình trả lời cuộc gọi nếu điều đó xảy ra. Thực tế không có gì như vậy xảy ra cả. Kịch bản nghiệt ngã cho số phận của họ đã được định sẵn.

Falk đang băn khoăn không biết có nên nghỉ ngơi một chút không thì Barnes làm rơi chiếc bút anh ta đang quay trên tay và bật dậy khỏi ghế.

“Này, hãy xem đoạn này xem.” Barnes kích chuột, tua lại đoạn phim mờ tịt. Anh ta đang xem đoạn băng trích xuất từ máy quay chỗ nhà kho dược phẩm với góc quay chỉ thu được khung cảnh con đường nhỏ yên tĩnh phía sau và cánh cửa dẫn thẳng vào kho chứa hàng của bọn họ.

“Có gì thế? Dow à?” Falk nói. Anh và Raco tập trung trước màn hình máy tính.

“Không hẳn.” Barnes vừa nói vừa cho chạy đoạn băng. Mốc thời gian hiển thị là 4 giờ 40 phút chiều ngày thứ Năm. Chỉ hơn một tiếng trước khi người ta tìm thấy xác của Karen và Billy Hadler.

Vài giây trôi qua, đoạn video trông giống một bức ảnh tĩnh, chỉ chiếu khung cảnh con đường trống vắng. Rồi đột nhiên một chiếc xe ô tô bốn chỗ chạy vụt qua. Chiếc xe chỉ xuất hiện trong vòng chưa đầy một giây.

Barnes tua chậm đoạn băng. Anh ta cho dừng đúng lúc màn hình hiển thị chiếc xe. Hình ảnh bị nhòe và góc nhìn trông thật khó coi, những thế là đủ rồi. Có thể nhìn thấy khuôn mặt người ngồi sau tay lái. Qua tấm kính chắn gió, Jamie Sullivan đang nhìn chằm chằm vào họ.

Ánh sáng của buổi chiều nhạt dần khi Falk và Raco bước ra bãi đỗ xe, nhưng cũng không có gì đáng để bạn tâm. Họ đã cho Barnes tan làm sau một ngày hoàn thành xuất sắc công việc. Falk đứng dưới máy quay an ninh ở chỗ nhà kho dược phẩm và đưa mắt nhìn xung quanh. Con đường nhỏ hẹp và chạy song song với trục đường chính ở Kiewarra. Ở một bên của con đường là đại lý bất động sản, một tiệm cắt tóc, một phòng phẫu thuật và hiệu thuốc. Bên còn lại là những lô đất trống chỉ toàn bụi rậm đã được biến thành các bãi đỗ xe tạm thời. Quang cảnh trông vô cùng hoang vắng.

Falk và Raco đi dọc theo cả đoạn đường. Họ không hề mất nhiều thời gian. Xe cộ đều có thể đi tới hai đầu đường và nó nối liền với con đường hướng về phía đông và phía tây của thị trấn. Trong giờ cao điểm, đây là lối đi tắt hoàn hảo qua thị trấn mà giúp người lái xe không phải mất công đi trên trục đường chính. Nhưng đây là Kiewarra, Falk thầm nghĩ, nên không tồn tại khái niệm giờ cao điểm ở nơi này.

“Vậy hai mươi phút trước khi gia đình Hadler bị sát hại, tại sao anh bạn Jamie Sullivan của chúng ta lại không muốn bị người khác nhìn thấy ở trong thị trấn?” Giọng của Falk vang vọng trước một tòa nhà được xây bằng gạch.

“Tôi đã nghĩ đến một vài lý do. Nhưng không cái nào nghe hợp lý cả.” Raco trả lời.

Falk ngước lên nhìn ống kính máy quay.

“Chí ít bây giờ chúng ta biết được anh ta đã ở đâu.” Falk nói. “Anh ta có thể đi từ đây tới trang trại nhà Hadler theo đúng khoảng thời gian đó không?”

“Có, thời gian rất trùng khớp.”

Falk dựa người vào tường và cúi đầu xuống ngẫm nghĩ. Những viên gạch nóng ran do hấp thụ nhiệt từ ánh mặt trời lúc ban ngày. Anh cảm thấy kiệt sức. Khép mi mắt lại, anh cảm giác như đôi mắt mình có sạn ở bên trong.

“Vậy là chúng ta có Jamie Sullivan, tự khẳng định là bạn thân của Luke, đã nói dối về nơi anh ta có mặt một giờ đồng hồ trước khi bạn anh ta bị bắn chết, sau đó bị phát hiện đang lén lút ở khu vực quanh máy quay an ninh tại chỗ này.” Raco nói. “Và chúng ta có Grant Dow, thừa nhận là không thể chịu nổi Luke, có chứng cớ ngoại phạm rõ đến tận chân răng, trong khi tên anh ta xuất hiện trong tờ giấy viết tay của người phụ nữ đã chết.”

Falk mở mắt và nhìn Raco.

“Đừng quên cả người lái xe trên chiếc xe bán tải chở hàng màu trắng bí ẩn nào đó mà rất có thể đã nhìn thấy Luke Hadler đạp xe từ dòng sông qua đoạn đường cắt ngang hai mươi năm trước.” Anh nói.

“Phải rồi.”

Họ đứng im lặng một lúc lâu, mắt nhìn chằm chằm vào con đường trước mặt như thể câu trả lời được in đậm trên đó.

“Bỏ đi.” Falk nói, anh đẩy người ra khỏi bức tường và đứng thẳng dậy. Đó là cả một sự nỗ lực. “Hãy làm việc một cách có kế hoạch. Trước hết hãy mời Sullivan đến đây một lần nữa và hỏi anh ta đã làm cái quái gì trước máy quay an ninh ở làn đường phía sau. Tôi đã mất kiên nhẫn với việc gã đó cứ chơi trò mèo vờn chuột với chúng ta rồi.”

“Bây giờ ư?” Mắt Raco đỏ ngầu. Anh ta cũng mệt như Falk vậy.

“Ngày mai.”

Khi họ bước qua lối đi tắt nhỏ hẹp để trở lại con đường chính, điện thoại của Raco reo vang. Anh ta dừng lại trên vỉa hè và rút chiếc điện thoại ra.

“Là vợ tôi. Xin lỗi. Tôi phải nghe điện thoại.” Anh ta đặt điện thoại lên tại. “A lô, người đẹp của anh.” Họ dừng lại trước một cửa hàng sữa. Falk hất hàm về phía cửa hàng và ra hiệu làm một ly. Raco khoan khoái gật đầu.

Ở bên trong, cửa hàng mát mẻ và yên tĩnh. Về cơ bản đây chính là cửa hàng sữa mà Ellie đã làm việc khi xưa, hì hục mỗi tối nhét tiền bán sữa và thuốc lá vào ngăn kéo. Sau khi thi thể cô được tìm thấy, họ đã treo những tấm áp phích có gương mặt cô lên trên cửa sổ để quyên góp tiền mua một vòng hoa tang.

Cách bố trí bên trong đã thay đổi nhiều đến nỗi anh dường như không thể nhận ra cửa hàng sữa năm xưa. Nhưng Falk vẫn nhớ việc anh tới đây để nói chuyện với cô phía sau quầy hàng mỗi khi anh tìm được lý do để đến. Mua những thứ mà anh không muốn cũng như không cần.

Những chiếc tủ lạnh cổ lỗ sĩ trong cửa hàng đã được thay thế bằng mấy cái máy làm lạnh mới và Falk hiện giờ đang nấn ná đứng bên cạnh chúng, cảm nhận được sự bực bội đang bốc hơi khỏi làn da của mình. Nhưng tận sâu trong đáy lòng, anh vẫn cảm thấy nóng ran như lửa đốt, giống triệu chứng của một cơn sốt kéo dài. Cuối cùng, anh cũng lấy hai chai nước và một chiếc bánh giăm bông, một chiếc sandwich phô mai và một cái bánh nướng xốp bọc trong hộp nhựa để dành cho bữa tối.

Falk mang đồ ra quầy hàng và khẽ rên rỉ khi nhận ra gương mặt quen thuộc phía sau quầy thanh toán. Đã từ lâu anh không nhìn thấy người chủ cửa hàng này kể từ hồi họ ngồi cùng nhau trong lớp học ngột ngạt năm xưa.

Người đàn ông giờ đây thưa tóc hơn, nhưng nét mặt nặng nề vẫn không có gì thay đổi. Anh ta là một trong những đứa trẻ tối dạ nhưng lại rất dễ nổi nóng, Falk nhớ lại khi xoay sở một cách tuyệt vọng để nhớ ra tên của anh ta. Với một thoáng tội lỗi, anh nhớ rằng anh ta chính là tâm điểm trong các trò đùa của Luke hết lần này đến lần khác và Falk chẳng bao giờ rước bực vào thân bằng cách can thiệp vào câu chuyện giữa họ. Anh bước đến, gượng nở một nụ cười với anh ta và đặt đồ của mình lên quầy thanh toán.

“Dạo này anh thế nào rồi, Ian?” Anh nói, vừa rút ví vừa cố gắng nhớ lại tên đầy đủ của người đàn ông trước mặt. Ian gì đó. Willis.

Willis nhìn chằm chằm vào mấy món đồ như thể anh ta quên mất mình phải làm gì.

“Chỉ có thế này thôi, cảm ơn anh bạn.” Falk nói. Người đàn ông không nói gì, ngẩng đầu lên và nhìn qua vai Falk.

“Người tiếp theo.” Anh ta nói lớn.

Falk nhìn xung quanh, ngoài anh ra không còn ai khác trong cửa hàng. Anh quay mặt lại chỗ quầy thanh toán. Willis vẫn nhìn bất định vào khoảng không trước mắt.

Bỗng nhiên Falk cảm thấy vô cùng khó chịu. Và một cảm giác khác nữa. Xấu hổ, gần như là vậy.

“Được rồi anh bạn. Tôi không gây rắc rối cho anh đâu. Tôi sẽ mua mấy thứ này rồi biến khỏi tầm mắt anh ngay lập tức.” Falk cố nói thêm, và đẩy bữa tối của mình về phía quầy thanh toán. “Và tôi sẽ không nói với ai rằng anh đã bán hàng cho tôi, hứa danh dự đấy.”

Người đàn ông vẫn nhìn ra phía sau lưng anh. “Người tiếp theo.”

“Thật sao?” Falk có thể nghe thấy sự tức giận trong chính giọng nói của mình. “Thị trấn này đang chết dần chết mòn trong khi anh còn từ chối bán hàng ư?”

Chủ cửa hàng đánh mắt sang hướng khác và di chuyển thân hình của anh ta. Falk đang định lấy đồ đi và để lại tiền trên quầy thì Willis cuối cùng cũng chịu mở miệng.

“Tôi nghe nói anh đã trở lại. Mandy Vaser cho rằng anh đã quấy rối mấy đứa trẻ trong công viên.” Anh ta cố tỏ ra ghê tởm, nhưng không thể che giấu niềm hân hoan độc ác trong giọng nói của mình.

“Anh chắc hẳn đang đùa.” Falk nói.

Bạn học cũ của anh lắc đầu, rồi lại bắt đầu nhìn vào khoảng không trước mắt. “Bởi vậy tôi không hứng thú bán hàng cho anh. Chắc chắn không phải hôm nay.”

Falk nhìn anh ta chằm chằm. Falk chợt nhận ra gã đàn ông này có lẽ đã phải đợi hai mươi năm để đạt được cảm giác đứng trên ai đó và nhất định không bỏ lỡ cơ hội này của mình. Anh định mở miệng nói gì đó, rồi lại thôi. Tranh cãi với hắn mới chính là điều tiêu tốn năng lượng.

“Bỏ đi.” Falk bỏ lại đồ trên quầy hàng. “Chúc anh may mắn, Ian. Anh sẽ phải cần khách thôi.” Chuông cửa rung lên khi anh mở cửa bước ra bầu không khí oi bức bên ngoài.

Raco đã nghe xong cuộc điện thoại và quan sát từ đôi tay trống rỗng của Falk tới nét biểu cảm trên khuôn mặt anh.

“Sao vậy?”

“Đổi ý rồi.”

Raco liếc nhìn cửa hàng rồi bước theo sau Falk, dần hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

“Anh muốn tôi nói gì đó với anh ta không”

“Không, quên nó đi. Dù sao cũng cảm ơn anh. Hẹn gặp lại vào ngày mai. Tiếp tục làm việc với Sullivan.”

Falk quay đi, cảm thấy bực bội hơn là muốn thú nhận về vụ mua bán trong cửa hàng sữa. Anh bỗng nhiên muốn rời khỏi thị trấn này ngay lập tức, bất chấp một đêm dài trong căn phòng chật hẹp đang chờ đợi anh phía trước. Raco đảo mắt nhìn cửa hàng đó thêm một lần nữa, thèm thuồng, rồi đưa mắt nhìn Falk.

“Nghe này. Hãy tới nhà tôi ăn tối. Đến lượt tôi.” Raco nói. “Vợ tôi mấy hôm nay luôn bảo tôi hãy mời anh tới.”

“Không, thực sự đấy, tôi ổn mà…”

“Anh bạn, hoặc là bây giờ tôi phải nài nỉ anh, hoặc là sau đó phải nài nỉ cô ấy. Chí ít thì tôi có cơ hội thuyết phục được anh ở hiện tại.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »