Anh sẽ sống, các bác sĩ đã nói với anh như thế khi anh tỉnh dậy trong khoa bỏng của bệnh viện Clyde. Nhưng từ giờ trở đi sẽ chẳng ai muốn thuê bàn tay của anh để làm mẫu chụp ảnh nữa đâu. Khi được cho nhìn những tổn thương trên người, anh cảm thấy vừa thích thú vừa ghê sợ cơ thể mình. Làn da tái nhợt màu sữa của anh phải nhường chỗ cho những mô thịt đỏ au lấp lánh, rỉ nước và tươi rói. Họ băng kín tay, cánh tay và chân của anh, và anh không nhìn lại chúng thêm lần nào nữa.
Nằm im một chỗ trên giường bệnh, anh được hết người này đến người khác tới thăm. Gerry và Barb đưa Charlotte tới, McMurdo lén mang vào cho anh một chai bia, và Barnes ngồi lì bên cạnh anh suốt nhiều tiếng đồng hồ mà chẳng nói gì mấy. Gretchen không ghé thăm. Falk không trách cô. Mỗi khi được phép đứng dậy, phần lớn thời gian Falk đều đến bên giường của Raco khi anh ta đang ngủ, họ cho anh ta dùng thuốc an thần để chữa trị các vết bỏng rộng trên cơ thể và phía sau lưng.
Anh ta sẽ qua khỏi, các bác sĩ nói thế. Nhưng họ không đùa vui như đã làm với Falk.
Rita Raco đặt một tay lên bụng, tay còn lại nắm bàn tay lành lặn của Falk khi họ cùng ngồi yên lặng bên giường bệnh của chồng cô. Falk nói với cô rằng Raco đã rất dũng cảm. Rita chỉ gật đầu và hỏi bác sĩ thêm lần nữa khi nào thì chồng cô có thể tỉnh lại. Các anh trai của Raco từ các bang khác tới thăm. Trông họ giống như các phiên bản khác nhau của cùng một người. Họ bắt tay với Falk, và kể cả khi họ hống hách ra lệnh cho cậu em trai đang say giấc hãy mau thức dậy, anh có thể dám chắc là trong thâm tâm họ đã vô cùng khiếp sợ.
Cuối cùng Raco cũng mở mắt, và các bác sĩ bắt Falk phải ra ngoài suốt cả một ngày. Chỉ thân nhân được vào thăm. Khi anh được cho vào trở lại, anh nhận ra Raco đang nở nụ cười nhăn nhở tuy yếu ớt nhưng thân thuộc phía sau lớp băng gạc.
“Một cuộc thử lửa thực sự, hả?” Falk cố gắng bật cười. “Có lẽ thế. Anh đã làm rất tốt.”
“Tôi còn phải chăm sóc cho Rita nữa mà. Nhưng nói thật tôi nghe đi.” Raco vẫy tay cho anh tiến sát lại gần. “Anh không cảm thấy có một chút cám dỗ nào với việc đốt Kiewarra thành tro sau tất cả những gì mà nơi này đã làm với anh sao?”
Falk mỉm cười, lần này là thật.
“Tôi không thể làm thế được, anh bạn ạ. Chìa khóa nhà của tôi vẫn đang để trong quán rượu mà.”
Whitlam đã được chuyển tới bệnh viện Alfred ở Melbourne, tại đó ông ta sẽ chịu sự canh giữ của cảnh sát cho một loạt tội danh, bao gồm cả sát hại Luke, Karen và Billy Hadler.
Gương mặt ông ta gần như biến dạng hoàn toàn, Falk nghe người ta kể như vậy. Ngọn lửa đã bén vào tóc ông ta. Ông ta thật may mắn khi vẫn còn sống sót. Cũng chẳng may lắm, Falk thầm nghĩ. Nhà tù sẽ không phải nơi dễ sống với ông ta.
Khi Falk được cho ra viện, anh được gửi về nhà để dưỡng bệnh dưới sự chăm sóc ân cần của gia đình Hadler. Barb cuống quýt cả lên, còn Gerry chẳng thể đi ngang qua anh mà không bắt tay anh. Họ nhất mực bảo Falk phải dành thời gian bên Charlotte nhiều nhất có thể. Họ kể cho Con bé nghe anh đã giúp đỡ cha nó nhiều như thế nào. Lấy lại danh dự cho người cha đã khuất của con bé, người cha thực sự - người đàn ông tốt bụng, người chồng luôn yêu thương vợ con.
Mặc dù con trai của Gerry và Barb đã không còn, nhưng bằng một cách nào đó họ đã nhẹ lòng hơn. Falk để ý thấy họ lại có thể nhìn thẳng vào mắt những người khác. Falk cùng họ đi tới nghĩa trang. Ngôi mộ của Luke giờ đây khó có thể nhìn thấy bởi nó được phủ đầy hoa tươi.
Trong lúc Barb đưa những tấm thiệp và những bó hoa tươi cho Charlotte xem, Gerry đứng cùng với Falk ở bên cạnh.
“Ơn Chúa chuyện này không liên quan gì đến đứa con gái nhà Deacon.” Gerry nói. “Ta muốn cháu biết, ta chưa bao giờ thực sự nghĩ… ý ta là, Luke sẽ không bao giờ…”
“Cháu biết, bác Gerry. Bác đừng lo.”
“Có biết đã có chuyện gì với con bé đó không?”
Falk húng hắng ho một tiếng vô thưởng vô phạt khi Barb tiến lại gần.
Ngay khi Falk cảm thấy khỏe mạnh trở lại, anh đi bộ một mạch tới nhà Gretchen. Cô lại đang bắn thỏ ở đằng sau nhà khi anh tới gần, cô chĩa khẩu súng về phía anh và giữ nguyên nó như thế vài giây, lâu hơn cần thiết.
“Gretchen. Anh xin lỗi.” Falk gọi lớn vang vọng cánh đồng. Anh giơ hai tay lên. “Đó là tất cả những gì anh muốn nói.”
Cô nhìn vào những dải băng quấn trên người anh và hạ khẩu súng xuống. Cô thở dài rồi tiến lại gần hơn.
“Em không tới thăm anh ở bệnh viện.”
“Anh biết.”
“Em muốn tới thăm, nhưng…”
“Không sao đâu. Em ổn chứ?”
Cô nhún vai và đứng đó trong im lặng, lắng nghe tiếng vẹt kêu trên cây. Cô không nhìn vào mắt anh.
“Luke yêu Karen.” Cuối cùng cô lên tiếng. “Anh ấy thực sự yêu cô ấy. Và trước đó, là Ellie.” Khi cô nhìn quanh cánh đồng, đôi mắt cô rơm rớm. “Em nghĩ em chưa bao giờ là sự lựa chọn đầu tiên của anh ấy.”
Falk muốn nói là cô đã nhầm, nhưng anh biết cô thừa thông minh để hiểu điều đó có đúng hay không.
“Còn cái ngày mà Ellie chết thì sao?” Anh nói.
Khuôn mặt Gretchen cau lại.
“Từ đầu em đã biết Luke nói dối vì anh.” Giọng cô bồn chồn khi nước mắt trào ra. “Bởi vì anh ấy ở cùng với em.”
“Anh có nghe thấy không?” Gretchen mở mắt và ngay lập tức nheo lại bởi tia nắng lọt qua những tán cây. Cỏ và đám cây bụi chọc vào lưng cô.
“Nghe thấy cái gì?”
Cô cảm nhận được hơi thở của Luke phủ lên cổ cô khi cậu ta nói. Cậu ta nằm im không nhúc nhích. Tóc cậu ta vẫn còn ướt nhẹp và giọng nói ngái ngủ thì nghèn nghẹn. Gretchen định ngồi dậy nhưng không dậy được vì tấm ngực trần của cậu ta đề nặng lên cô. Quần áo của họ được ném thành một đống lộn xộn dưới gốc cây.
Họ đã cởi sạch quần áo, chỉ còn trơ đồ lót trước khi đầm mình xuống dòng sông mát lạnh. Gretchen cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Luke qua làn nước khi cậu ta hôn cô nồng nhiệt và đè cô tựa sát vào bờ sông. Đồ lót đã được cởi ra và giờ đây đang được phơi khô trên một mỏm đá bằng phẳng.
Dòng nước chảy rì rào và tung bọt trắng xóa khi xô vào những tảng đá dọc phía hạ nguồn. Thế nhưng, Gretchen vẫn nghe thấy tiếng động đó. Tiếng răng rắc khô giòn phát ra ở sâu bên trong những lùm cây. Người cô căng cứng. Lại tiếng động ấy nữa.
“Ôi, chết tiệt.” Cô thì thầm. “Em nghĩ có ai đó đang tới gần.”
Cô đẩy Luke ra mà cậu ta ngồi hẳn dậy, mặt cau có, mắt chớp chớp.
“Nhanh lên.” Gretchen ném chiếc quần bò sang cho cậu ta và vội vã mặc lại áo ngực, cô thậm chí đã cài sai cái móc áo trong lúc vội vã. “Mặc quần áo vào đi.”
Luke há miệng ngáp một cái thật to, cái ngáp chuyển thành một nụ cười ngặt nghẽo trước biểu cảm của cô bạn gái.
“Được rồi mà, anh đang mặc đây.”
Cậu ta kiểm tra lại chiếc quần lót xem đã đúng chiều hay chưa trước khi mặc lên người. Con đường mòn ở cách đó khá xa và được ngăn cách bởi một lớp cây cối rậm rạp, nhưng lúc này đây họ vẫn có thể nghe thấy tiếng bước chân đã rõ ràng hơn.
“Làm ơn đi mà, mặc quần vào nhanh lên.” Gretchen nói. Cô chui cái đầu với mái tóc ướt nhẹp qua chiếc áo. “Chúng ta nên đi thôi. Đó có thể là bất cứ ai. Đó có thể là bố em.”
“Chắc không phải bố em đâu.” Luke nói, nhưng dù thế cậu ta vẫn mặc cái quần dài vào. Cậu ta mặc áo và đi cả giày, rồi họ đứng vai kề vai bên cạnh nhau trong im lặng, mắt liếc nhìn qua lớp cây cối rậm rạp hướng về phía con đường mòn.
Gretchen suýt chút nữa thì bật cười khi một dáng người nhỏ nhắn từ trong hàng cây bước ra.
“Chúa ơi, chỉ là Ellie thôi. Suýt tí nữa thì cậu ấy làm em đột quỵ đấy.” Cô nhận ra là mình vẫn đang thì thầm.
Cô gái đang bước đi rất nhanh, đầu cúi thấp. Khi đi tới chỗ dòng sông, cô dừng lại. Cô nhìn chằm chằm dòng nước đang ào ào chảy suốt một lúc, một tay ép chặt lên miệng, rồi quay đi.
“Cô ấy đến đây có một mình thôi à?” Gretchen nói, nhưng giọng của cô bị tiếng nước chảy át đi. Trong một khoảnh khắc cô đã tưởng mình nghe thấy một tiếng lạo xạo khác, nhưng con đường sau lưng Ellie vẫn trống trơn.
“Quan tâm làm gì.” Luke thì thầm. “Em nói đúng. Chúng ta nên đi thôi.” Cậu ta đặt tay lên vai cô.
“Tại sao? Qua chào cậu ấy một câu đi.”
“Anh không thích. Dạo gần đây cô ấy cứ kì quặc làm sao ấy. Thêm nữa, người anh đang ướt nhẹp rồi.”
Gretchen đưa mắt nhìn xuống. Chiếc áo ngực sũng nước của cô đang hằn lên qua lớp áo ngoài.
“Thế thì sao? Em cũng vậy mà.”
“Thôi đi về đi.”
Gretchen nhìn cậu ta chằm chằm. Dòng nước đã rửa trôi sạch sẽ mùi của cuộc làm tình, nhưng khuôn mặt cậu ta vẫn nói lên tất cả những gì mà cậu ta mới trải qua.
“Lí do chính xác anh không muốn cô ấy trông thấy chúng ta là gì?” Cô hỏi.
“Anh không quan tâm cô ta có nhìn thấy chúng ta hay không, Gretchen ạ.” Nhưng Luke vẫn nói với giọng thì thầm. “Cô ta là một con khốn ngạo mạn. Và hôm nay anh không muốn gặp cô ta.”
Cậu ta quay người và lặng lẽ vượt qua những rặng cây bỏ đi, cách xa dần chỗ của Ellie. Cậu ta không đi con đường mà cô gái ấy đã đi, thay vào đó cậu ta đi theo đường ngược lại, con đường đất nhỏ xíu dẫn về phía trang trại của cha mẹ Gretchen. Gretchen bám ngay theo sau, rồi quay người nhìn về phía Ellie. Cô gái đang đứng bên cạnh một cái cây với hình thù kì lạ, người cúi xuống với một tay đặt lên tảng đá.
“Cậu ấy đang làm gì thế nhỉ?” Gretchen nói, nhưng Luke đã đi xa rồi.
“Khi em nghe người ta nói rằng cô ấy đã nhặt đá bỏ vào trong túi quần, em đã không thể ngủ được suốt ba đêm liền.” Gretchen xì mũi lên một mẩu khăn giấy. “Em đã nhìn thấy cô ấy. Nếu em tới bên cô ấy, có lẽ em đã có thể cản cô ấy lại. Nhưng em không làm thế.” Những lời cô nói ra nghẹn ngào theo dòng nước mắt. “Em đã bỏ đi. Tất nhiên rồi. Vì Luke.”
Gretchen nhanh chóng đuổi kịp cậu bạn trai trên con đường đất.
“Này.” Cô kéo cánh tay cậu ta. “Có chuyện gì thế hả?”
“Không có gì đâu em yêu.” Cậu ta nắm tay cô, nhưng vẫn không chịu dừng bước. “Chỉ là đến giờ anh phải về rồi.”
Gretchen giật tay của cô ra.
“Cô ấy biết anh với em là một đôi, anh biết mà. Ý em nói là Ellie ấy. Chuyện đó đâu có gì bí mật.”
“Ừ, em yêu, tất nhiên là anh biết.”
“Thế tại sao anh không muốn cô ấy nhìn thấy chúng ta? Có vấn đề gì sao nếu để mọi người biết mối quan hệ của chúng ta bây giờ là nghiêm túc?”
“Không có vấn đề gì cả. Bỏ qua chuyện này đi.” Luke nói, nhưng cậu ta dừng lại và quay sang mặt đối mặt với cô. Cậu ta vươn người về phía trước để hôn cô. “Nghe này, không có vấn đề gì cả. Nhưng những gì giữa hai chúng ta đang rất tuyệt vời. Anh chỉ muốn vẫn giữ một điều gì đó thật đặc biệt. Giữa hai chúng ta.”
Cô bước lùi ra xa.
“Ồ, thế sao? Lí do thực sự là gì? Anh đang nghĩ có thế còn có người khác tốt hơn em sao?”
“Gretchen, thôi nào.”
“Đúng thế phải không? Bởi vì nếu thế, Ellie đang ở ngay kia chờ…”
Luke hắng giọng và tiếp tục bước đi.
“Và quanh đây có đây những chàng trai khác mà…”
“Đừng như thế nữa đi.” Giọng của Luke vọng qua vai bay lại. Cô nhìn chăm chăm theo cậu ta. Cô yêu đôi vai ấy.
“Vậy thì là gì?”
Cậu ta không trả lời.
Họ đi ra khỏi con đường đất, tiến vào bãi giữ ngựa trong trang trại của cha mẹ Gretchen và cùng đi vào trong nhà mà không ai nói với ai câu gì. Gretchen biết mẹ và chị gái cô đã ra ngoài. Cô nghe thấy tiếng cha mình đang đóng cái gì đó ở nhà kho phía sau.
Luke lấy chiếc xe đạp mà cậu ta đã để tựa dưới một gốc cây và trèo lên. Cậu ta chìa một tay ra, và sau vài giây cô đón lấy nó.
“Anh muốn giữ một thứ gì đó giữa hai chúng ta.” Cậu ta nói, nhìn thẳng vào mắt cô. “Nhưng chẳng có lý gì lúc nào em cũng cư xử như một cô công chúa như thế.”
Cậu ta ghé người lại gần nhưng cô quay đầu đi, không đón nhận nụ hôn của cậu ta. Cậu ta nhìn cô một lúc rồi nhún vai. Và cô òa khóc khi cậu ta đạp xe bỏ đi.
Gretchen để nước mắt lăn dài trên gương mặt xinh đẹp, cứ như thế mãi cho đến khi cô nhận ra cậu ta sẽ không quay trở lại nữa. Lúc này trong lòng cô dâng tràn nỗi giận dữ, cô chùi sạch nước mắt và chạy vào căn nhà trống. Cô chộp lấy chìa khóa chiếc xe tải của nông trại. Dù chưa vượt qua bài thi lấy bằng lái, nhưng cô đã lái xe đi quanh các cánh đồng từ nhiều năm trước rồi.
Gretchen ngồi lên sau vô-lăng, và cho xe chạy theo hướng Luke đang đi. Tại sao cậu ta có thế đối xử với cô như thế cơ chứ? Cô nhìn thấy chiếc xe đạp của cậu ta đang tiến về phía ngã tư. Cô cho xe chạy chậm lại một chút, giữ khoảng cách, vẫn chưa dám chắc sẽ nói gì khi đuối kịp cậu ta. Phía trước mặt, một chiếc xe lăn bánh qua ngã tư cắt ngang con đường cô đang đi, và cô đạp phanh. Một lát sau, cô vượt qua ngã tư cùng chiếc xe bán tải màu trắng của mình.
Luke Hadler không được phép nói với cô như thế, cô tự nhủ với bản thân. Cô xứng đáng được đối xử tốt hơn. Luke đột nhiên rẽ sang trái, và tim cô như muốn ngừng đập trong giây lát khi cô nghĩ cậu ta đang quay trở lại con đường dẫn về phía dòng sông và Ellie. Nếu cậu ta dám làm thế thì Chúa ơi, cô sẽ giết chết cậu ta. Cô nín thở, đi theo sau cậu ta một quãng. Nhưng cuối cùng Luke đi chậm lại, và đưa chiếc xe đạp của mình vào con đường dẫn đến nhà cậu ta.
Gretchen dừng xe ở cách đó một đoạn, ngồi quan sát từ đường lớn khi cậu ta mở cánh cửa trước và đi vào trong nhà. Cô có thể nhìn thấy bóng của mẹ cậu ta đang phơi quần áo ở phía sau.
Cô quay xe đi, và khóc suốt chặng đường trở về nhà.
“Khi em nghe nói Ellie không về nhà, em đã quay lại chỗ con sông để tự mình kiểm tra. Một phần trong em hi vọng sẽ tìm thấy cô ấy trốn trong một chiếc túi ngủ, tạm tránh xa cha cô ấy. Nhưng không thấy bóng dáng cô ấy đâu cả.” Gretchen cắn đầu móng tay. “Luke và em đã tranh cãi với nhau, không biết có nên nói ra hay không. Nhưng anh biết không, thực ra lúc đấy bọn em chưa thấy lo lắng lắm đâu? Thời gian đó, hầu như cô ấy chỉ lủi thủi một mình suốt, và thành thật mà nói em đã nghĩ rằng cô ấy sẽ xuất hiện khi cảm thấy sẵn sàng.” Cô không nói gì suốt một lúc lâu. “Em chưa từng nghĩ cô ấy lại ở dưới dòng nước đó.”
Cô quay sang nhìn Falk.
“Khi họ nói rằng cô ấy chết đuối, em đã không thể tha thứ cho bản thân. Sẽ ra sao nếu em ở lại và nói chuyện với cô ấy? Em đã nghĩ có gì đó không ổn, thế nhưng em vẫn quay lưng bỏ đi. Em đã rất xấu hổ. Em đã trốn tránh. Em bắt Luke phải hứa không được kể cho ai nghe chúng em đã nhìn thấy cô ấy. Em không muốn bất cứ ai biết chúng em đã khiến cô ấy thất vọng đến mức nào.”
Gretchen lau nước mắt.
“Rồi khi em nghĩ mọi chuyện sẽ chẳng thể nào tồi tệ hơn được nữa, thì mọi người bắt đầu chỉ tay về phía anh. Thậm chí Luke cũng bắt đầu sợ hãi. Nếu họ cho rằng anh có liên quan, họ sẽ nói sao nếu biết chúng em đã có mặt ở đó? Luke đã nghĩ ra kế hoạch này. Anh ấy nói đã ở cùng với anh. Nó sẽ giúp được anh, giúp được chúng ta. Và suốt phần đời còn lại em có thể vờ như mình chưa từng đến đó.
Rằng em đã không đi theo Luke khi mà đáng lẽ em nên tới bên cô ấy.”
Falk đưa cho Gretchen một tờ giấy ăn sạch từ trong túi của anh. Cô đón lấy nó cùng một nụ cười buồn bã.
“Em không có lỗi trong những gì đã xảy ra với Ellie Deacon đâu.” Anh nói.
“Có thể. Nhưng đáng lẽ em có thể làm được nhiều hơn thế.” Cô nhún vai và xì mũi. “Em không biết Luke là người như thế nào nữa. Anh ấy không phải người xấu, nhưng lại khá là tệ đối với em.”
Họ đứng bên nhau một lúc lâu và nhìn ra phía những cánh đồng, cả hai cùng nhìn thấy những thứ đã trở thành dĩ vãng từ lâu. Falk hít vào một hơi.
“Nghe này, Gretchen, dù không phải là việc của anh, nhưng Gerry và Barb, và Charlotte nữa, họ…”
“Luke không phải là cha của Lachie.”
“Nhưng lỡ như…”
“Aaron. Làm ơn. Hãy chấm dứt chuyện này đi.” Đôi mắt xanh biếc của cô nhìn thẳng vào mắt anh, nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
“Được rồi.” Anh gật đầu. Anh đã cố gắng. Vậy là đủ rồi. “Không sao hết, Gretchen ạ. Nhưng họ là người tốt. Và mới đây thôi họ đã phải gánh chịu quá nhiều mất mát. Em cũng vậy. Nếu có cơ hội cứu vớt điều gì đó tích cực từ tất cả những bất hạnh này, em nên nắm lấy nó.”
Cô không nói gì, chỉ nhìn anh chăm chú, và khuôn mặt cô không chút biểu cảm. Cuối cùng anh đưa bàn tay không bị bỏng ra. Cô nhìn bàn tay ấy, rồi trong sự bất ngờ của anh, cô đưa tay ra và kéo anh lại, ôm nhẹ anh một cái. Không phải một cái ôm tán tỉnh, thậm chí cũng chẳng thân thiện, nhưng có lẽ đầy bình yên.
“Gặp lại anh sau hai mươi năm nữa nhé.” Cô nói.
Lần này anh nghĩ có lẽ sẽ đúng là như thế.