Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2532 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 57
âm thầm tương trợ

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau lúc lâm triều.” Không có việc gì, liền bãi triều.” Ngồi trên Long ỷ Tây Môn Lãnh Liệt nhìn các đại thần phía dưới phân phó.

” Chúng thần cáo lui.” Các đại thần chắp tay đáp.

” Quốc sư, ngươi theo ta đến ngự thư phòng.” Tây Môn Lãnh Liệt lại phân phó.

” Dạ, thần tuân mệnh.” Phượng Minh trả lời.

Ngự thư phòng.

Tây Môn Lãnh Liệt vừa ngồi lên trên ghế.

” Vương tìm thần là vì việc ngày hôm qua sao?” Khóe miệng Phượng Minh cười cười, lập tức đoán được.

” Đúng, ta hy vọng, ngươi cách xa nàng một chút, nếu không nàng ta sẽ trở thành Vũ Huyền Di thứ hai.” Tây Môn Lãnh Liệt gật đầu, sắc mặt âm trầm.

” Vương, nàng đã nói gì với ngươi?” Phượng Minh im lặng một chút, sao Vương lại có suy nghĩ này?

”Nàng nói, nàng thích ở cùng một chỗ với ngươi, nghiên cứu chuyện thầnbí, chớ quên Vũ Huyền Di lúc trước cũng giống như vậy. Nếu không phảinhư vậy, hôm nay ta cũng sẽ không biến thành hình dáng này.” Tây Môn Lãnh Liệt vừa nhắc tới Vũ Huyền Di, sắc mặt lại trở nên âm trầm hơn.

Phượng Minhtrầm mặc một chút, hắn biết Vương đang lo lắng cái gì, hận cái gì. Chẳng qua, hắn cũng cảm thấy rất kỳ quái, chẳng lẽ người của Vũ gia đối vớimấy chuyện này, so với hắn còn có thiên phú hơn sao? Bằng không sao nàng lại biết có linh hồn?

” Về sau không cần cho nàng cơ hội gặp ngươi.” Tây Môn Lãnh Liệt phân phó.

”Vương, kỳ thật ngươi hiểu lầm, đúng là nàng cùng ta nói chuyện thần bíthôi, so với ta nàng còn có thể hiểu biết nhiều hơn, thật ra ta chỉ làhọc hỏi mà thôi.”Lúc này Phượng Minh mới nói, từ linh hồn này là hắn vừa hiểu được ý nghĩa của nó từ nàng.

” Ngươi nói cái gì?” Tây Môn Lãnh Liệt nhìn hắn, sắc mặt càng thêm âm trầm. Không, hắn không thể để cho bi kịch lại tái diễn thêm một lần nữa.

”Vương, đây là sự thật, nàng nói với thần về linh hồn, từ này cũng là dothần đọc được trên sách, đến nay thần cũng chưa hiểu rõ hết. Nhờ lời nói của nàng mới làm ta có thể giác ngộ ý nghĩa của nó. Mà ta phải đi gặpnàng, bởi vì việc này có thể trợ giúp giải trừ lời nguyền của ngươi,cũng có thể nói đây là mấu chốt của việc giải trừ lời nguyền.” Phượng Minh nói một cách thành thật. Hắn có thể cảm giác được trên người Vương tản ra sát khí lạnh như băng. Hắn cũng không biết vì sao mình lại nóinhư vậy? Có thể đang nói giúp cho Vũ Khuynh Thành, cũng có thể khôngmuốn Vương giết nàng.

” Ngươi xác định?” Sắc mặt Tây Môn Lãnh Liệt dịu đi rất nhiều.

” Ta xác định, ta có một loại cảm giác, muốn giải trừ lời nguyền thì phải gỡ nút thắt từ người, cho nên muốn giải trừ lời nguyền, cũng phải là dongười của Vũ gia, nhưng ta vẫn chưa thể tìm được phương pháp nào.” Phượng Minh rất kiên định đáp, đây là quy luật từ xưa, chỉ là mình còn chưa có tìm được mà thôi.

” Được, một khi đã như vậy, ta đây cho phép ngươi gặp nàng.” Tây Môn Lãnh Liệt lúc này mới gật đầu nói.

” Vương, thần nhất định sẽ cố gắng nhanh chóng tìm ra phương pháp giải trừ lời nguyền này.” Phượng Minh cũng nói. Tuy hắn âm thầm giúp đỡ Vũ Khuynh Thành, nhưng hắn vĩnhviễn sẽ không bao giờ phản bội Vương, đó là lòng trung thành, cũng làtình nghĩa.

Ngày ngày nhanh chóng trôi qua, thoáng cái đã gần đến đêm trăng tròn.

Nguyễn Nhược Khê ngồi ở trước cửa sổ, nhìn ánh trăng kia đã trở nên tròn hơn, ngàymai lại là đêm trăng tròn, nàng biết nàng lại nên đi gặp bảo hộ thần.

Một thángqua, tuy ban ngày Tây Môn Lãnh Liệt vẫn thường đến Tử Uyển, nhưng buổitối lại trở về sủng hạnh nữ nhân khác, mà nàng dường như không hề cùnghắn nói chuyện, nàng sợ nói nhiều, sẽ sai nhiều. Huống chi, nàng khôngmuốn chọc giận hắn, nàng còn muốn lưu lại mạng để về nhà, ít nhất rời đi nơi này cũng được, chính ý nghĩ đó đã làm cho bọn họ có thể bình tĩnh ở chung một chỗ.

Phượng Minhcũng có đến vài lần, bọn họ nói chuyện rất ăn ý, rất vui vẻ, nàng đemnhững điều mình biết nói cho Phượng Minh nghe, nói nửa ngày, mới buồnbực phát hiện ra kỳ thật hắn không biết bằng mình, xem ra đường về nhàcòn dài lắm, lâu lắm, thật xa vời.

Nhưng nàngcũng thật cao hứng, ít nhất có bằng hữu trò chuyện cùng nàng. Quan trọng hơn chính là, một ngày nào đó có cơ hội chạy trốn, nàng hy vọng hắn cóthể giúp đỡ, nàng cứ như vậy bắt đầu tính toán ý nghĩ trong đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »