Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2491 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 28
thị tẩm ở ngự thư phòng

❊ ❊ ❊

Ban đêm.

Tây Môn Lãnh Liệt phê xong quyển tấu chương cuối cùng, lúc này mới buông bút trongtay ra, khoan khoái vươn chân tay giãn gân cốt.

” Vương, người muốn nghỉ ngơi sao?” Tiểu Lí Tử ở một bên hầu hạ vội vàng hỏi.

” Ừ.” Hắn gật đầu.

”Như phi nương nương cùng Nhu phi nương nương đều phái người đến mờivương, không biết vương muốn đi cung người nào nghỉ ngơi, nô tài đithông báo.” Tiểu Lí Tử vội vàng bẩm báo.

Nhanh nhưvậy đã bắt đầu hành động? Trong lòng Tây môn Lãnh Liệt cười lạnh mộtchút, muốn mẫu dựa tử quý, các nàng nghĩ hắn sẽ cho các nàng cơ hội nàyhay sao? Lúc này mới hỏi:

” Tiểu Lí Tử, hôm nay trong cung chẳng lẽ không có động tĩnh gì sao?” Các nàng không ai đi tìm Vũ Khuynh Thành gây phiền toái sao.

” Hồi bẩm vương, không có động tĩnh gì ?” Tiểu Lí Tử kính cẩn lễ phép nói, hắn từ nhỏ hầu hạ Vương lớn lên, đương nhiên hiểu được vương hỏi cái gì?

” Ừ.” Chuyện này xem ra ngoài dự kiến của hắn, hắn phải tăng thêm liều lượng thôi, lúc này mới phân phó nói:

” Ngươi đi mang Vũ Khuynh Thành đến gặp ta, thuận tiện truyền khẩu dụ để Vũ Khuynh Thành thị tẩm vài ngày.”

” Vâng, Vương, nô tài đi tuyên chỉ.” Tiểu Lí Tử vội vàng đi ra ngoài.

Huyết viên.

” Vũ cô nương, vương có chỉ ngươi đi ngự thư phòng.” Tiểu Lí Tử hướng về phía Nguyễn Nhược Khê tuyên chỉ.

” Vậy đi thôi.” Bởi vì có hợp tác, cho nên lần này nàng vui vẻ đồng ý.

” Vũ cô nương mời.” Tiểu Lí Tử cung kính đưa tay làm động tác mời.

” Cô nương.” Tiểu Ngọc ở một bên lo lắng kêu lên, không biết vương kêu cô nương đi làm chuyện gì?

” Tiểu Ngọc, không cần lo lắng, ta không có việc gì.” Nguyễn Nhược Khê cấp cho nàng một nụ cười an tâm, mới xoay người rời đi.

Ngự thư phòng.

” Vương, Vũ cô nương đã đến.” Tiểu Lí Tử ở ngoài cửa bẩm báo.

” Vào đi.” Âm thanh truyền ra ngoài cửa.

” Vũ cô nương mời vào.” Tiểu Lí Tử đẩy cửa ra.

” Cám ơn.” Nguyễn Nhược Khê gật đầu đi vào.

Tiểu Lí Tử rất thức thời đóng cửa phòng, giữ ở ngoài cửa.

Nguyễn Nhược Khê đi vào, trực tiếp ngồi ở trên ghế, thậm chí ngay cả nói cũng không.

” Ngươi không muốn hỏi ta xem tìm ngươi tới làm gì sao?” Tây Môn Lãnh Liệt nhìn nàng chằm chằm, không biết nàng có biết nguyên nhân không.

”Chuyện này cần phải hỏi hay sao? Không phải là muốn ta ở trong này mộtđêm, kích thích một số người, để đạt được mục đích của ngươi sao? Nếungay cả điểm ấy cũng không đoán ra, sao ngươi lại tìm ta hợp tác chứ.” Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn châm biếm nói.

” Vũ Khuynh Thành, ngươi thông minh làm cho người ta cảm thấy sợ, cùng nữnhân như vậy hợp tác, ta không biết là đúng hay không nữa?” Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên xúc động muốn giết nàng.

”Một nữ nhân mà có thể khiến cho ngươi cảm thấy sợ, ngươi sao có thể làvương sao? Sao ngươi có thể thống trị thiên hạ chứ? Không thấy buồn cười sao?” Khóe môi Nguyễn Nhược Khê mang theo châm chọc.

” Đây hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, ta cho tới bây giờ cũng chưa dám bỏ qua sức mạnh của nữ nhân, nhất là ngươi.” Tây Môn Lãnh Liệt nhìn chằm chằm nàng, trong đôi mắt hiện lên hận ý, trong lời nói có thâm ý khác.

Nguyễn Nhược Khê nhăn mặt nhíu mày, nàng không hiểu hắn cùng Vũ Khuynh Thành trướcđây rốt cục là có ân oán gì, mà làm hắn thù hận như vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »