Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2536 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 15
bà ta chết hoặc ta chết

❊ ❊ ❊

” Vũ Khuynh Thành, chuyện này ngươi muốn giải thích như thế nào?” Tây Môn Lãnh Liệt tựa vào trên ghế, nhìn thẳng nàng, giọng nói của hắnrất kỳ quái, không còn lãnh khốc như trước đây, giống như đang chờ mongnàng giải thích.

” Giải thích hợp lý nhất, đó làtự vệ, hiểu không? Chó bị dồn tới đường cùng còn có thể cắn càng, cànghuống chi là người, ta sẽ không để cho bất cứ ai tùy ý khi dễ ta.” Nguyễn Nhược Khê nhìn thẳng vào hắn.

” Chẳng phải, ngươi cũng ra tay sao, ngươi đâu có dễ dàng để cho ai khi dễ.” Tiếng nói vừa dứt, Tây Môn Lãnh Liệt nhìn thấy ánh mắt của nàng, đột nhiên trở nên lạnh lùng:

“ Vậy ngươi vào đây muốn làm gì?”

” Rất đơn giản, cho ngươi chínhmình lựa chọn, trong Huyết Viên có ta không có bà ta, có bà ta không cóta, nếu ngươi muốn bà ta sống, như vậy ta chết, nếu ngươi muốn ta sống,vậy phiền toái ngươi làm cho bà ta chết.” Ánh mắt Nguyễn Nhược Khê không hề trốn tránh, kẻ độc ác như vậy nên chết từ sớm rồi.

Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên đứng dậy đitới, đưa tay cầm lấy cằm của nàng, cả người phát ra hàn khí, ánh mắtlạnh như băng nhìn nàng:

” Vũ Khuynh Thành, ngươi không phải đã quên đi thân phận của mình rồi chứ? Dám đến uy hiếp ta?”

” Ta chính là nhớ rõ thân phận của mình cho nên mới dám uy hiếp ngươi.” Nguyễn Nhược Khê nhìn chằm chằm vào hắn.

” Nếu ta không đáp ứng yêu cầu của ngươi thì sao?” Tây Môn Lãnh Liệt nhìn nàng, nàng dám sao, hắn không tin nàng dám chết.

” Ngươi không tin ta dám chết sao? Muốn ta chết cho ngươi xem hay không?” Nguyễn Nhược Khê đột nhiên gạt bỏ tay hắn ra, hung hăng quay đầu đi,nhắm thẳng vào cạnh bàn dùng hết sức trực tiếp đánh tới, bởi vì nàng tin tưởng hắn sẽ ngăn cản mình lại.

Tây Môn Lãnh Liệt quả nhiên hốt hoảng,trên tay dùng nội lực, liền đem thân thể vừa di chuyển của nàng ôm vàotrong lòng ngực của mình, hung hăng ôm lấy nàng, nàng cư nhiên dám chếtthật.

Khoé miệng Nguyễn Nhược Khê nhếch lên một nụ cười khẽ:

” Ta thắng, một khi ta không thể chết được, như vậy bà ta sẽ phải chết.” Giọng nói lại lạnh như băng.

Lí ma ma đang quỳ trên mặt đất bị mộtmàn hoảng sợ, cho đến khi nàng nói ra những lời này mới đột nhiên bừngtỉnh lại, liều mạng khấu đầu:

” Cầu Vương tha mạng, nô tì lầnsau sẽ không dám nữa, cầu tiểu thư tha mạng, nô tì về sau sẽ tận tâm tận sức hầu hạ ngươi, lưu nô tì một cái mạng chó……………..”

” Có một số việc không có lầntiếp theo, bởi vì việc mà ngươi làm tại thời điểm này, đã không có chừalại đường lui cho chính mình, một khi đã biết mạng sống quý giá như vậy, vì sao ngươi lại đối xử tàn nhẫn với một người có ý chí kiên cường sống như thế. Cho nên, đây chính là do ngươi tự tìm lấy, đừng oán tráchngười khác.” Nguyễn Nhược Khê cơ hồ lãnh khốc mà nói, đối bà ta không có một tia đồng tình.

” Vũ Khuynh Thành, ngươi quảnhiên là lạnh lùng, một khi ngươi đã dùng cái chết uy hiếp, ta đây liềnthành toàn cho ngươi, người tới.” Tây Môn Lãnh Liệt hướng về phía ngoài cửa phân phó.

” Vương, cầu xin ngươi, nghĩ lại công sức mà nô tì đã cống hiến mấy chục năm nay, chừa cho nô tì một mạng đi.” Lí ma ma đột nhiên quỳ lạy, dùng sức khấu đầu trên mặt đất, tuy là đang cầu khẩn nhưng ánh mắt lại mang theo tuyệt vọng, bà ta biết sự vô tìnhcủa Vương so với bất kì kẻ nào đều cao hơn rất nhiều.

” Vương.” Hai cái thị vệ đi đến cửa.

” Đem bà ta mang đi xuống.” Tây Môn Lãnh Liệt phân phó.

” Dạ.” Hai thị vệ không nói hai lời, liền cưỡng chế kéo ma ma đi ra ngoài.

” Vũ Khuynh Thành, ngươi không có được kết cục tốt……….” Ngoài cửa truyền đến tiếng kêu la thảm thiết của bà ta.

Nguyễn Nhược Khê chỉ lạnh lùng nhìn bàta biến mất ngoài cửa, nàng không phải không có đồng tình, chính là nàng không cảm thấy bà ta đáng để đồng tình, nói không chừng vì chuyện nàynhiều người trong cung sẽ cảm tạ nàng vì dân trừ hại.

” Vũ Khuynh Thành, tâm của ngươi quả nhiên là lãnh.” Tây Môn Lãnh Liệt giương mắt nhìn gương mặt không chút biểu tình củanàng. Hắn vốn nghĩ rằng nàng sẽ ngăn cản thị vệ, lưu lại cho ma ma mộtcái mạng già, không nghĩ tới nàng cự nhiên chớp mắt một cái cũng khôngcó.

” Tâm ta lạnh lùng là bởi vì bàta không có cho ta thấy chút gì ấm áp, chung quanh bà ta hết thảy đều là lãnh khốc vô tình, cho nên ta phải lãnh, mà lại………” Nguyễn Nhược Khê ngoắc ngoắc ngón tay, ý bảo hắn tới gần sát một chút:

” Đối với kẻ địch nhân từ, chính là tàn nhẫn đối với chính mình, cho nên ngươi ngàn vạn lần không cần nhân từ đối với ta.”

Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên đưa tay bắt lấy cổ tay của nàng, cười lạnh nói:

”Vũ Khuynh Thành, ý của ngươi không phải nói là ta hiện tại nên giết ngươi?”

” Ngươi cảm thấy nên giết ta, tuỳ ý?” Nguyễn Nhược Khê ánh mắt cũng không chớp một cái, bởi vì nàng biết, hắn hỏi như vậy thì khẳng định là sẽ không giết nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »