Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2467 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 37
nữ nhân tronghậu cung 2

❊ ❊ ❊

Bầu trời vừa hừng đông, Tiểu Lí Tử ở bên ngoài hô: “ Vương, đã đến giờ vào triều.”

Cho nên mỗingày Nguyễn Nhược Khê không thể không cùng Tây Môn Lãnh Liệt rời giường, đưa hắn vào triều sớm, nàng hận muốn chết, chờ hắn vừa đi, nàng liềnlập tức leo lên giường tiếp tục ngủ.

Buổi sáng hôm nay, nàng vừa mới leo lên giường, chập chờn đi vào mộng, chợt nghe tiếng Tiểu Ngọc bẩm báo:

” Nương nương, bên ngoài có Phi tần, mỹ nhân muốn gặp người.”

” Sớm như vậy?” Nàng ngồi dậy, các nàng đúng là tinh thần rất tốt.

“Có thể không gặp được không?” Nàng thầm nghĩ muốn ngủ, nghĩ đến cái giường thoải mái đang chờ đợi. Tây Môn Lãnh Liệt đáng chết, mỗi lần đều là hắn ngủ thoải mái trên giường, cònnàng thì nằm ngủ dưới đất.

”Nương nương, tốt nhất người nên gặp, nếu không người ta sẽ nói ngươi ỷđược Vương sủng ái mà không xem ai ra gì, huống chi ở nơi này không nênkhinh địch.” Tiểu Ngọc khổ tâm khẩn cầu.

” Vậy gặp, đi thôi.” Nguyễn Nhược Khê đánh đánh vào mặt mình cho tỉnh, biết Tiểu Ngọc là vì tốt cho nàng, nhưng mà……. Ai…….

Đi đến đại sảnh, liền nhìn thấy ba nữ nhân xinh đẹp đang ngồi đợi.

Thấy nàng đi ra, nhưng đều không có đứng lên, chỉ quan sát, đánh giá nàng.

Trên mặt mình có dính gì sao? Nguyễn Nhược Khê kỳ quái nghĩ.

” Nương nương.” Tiểu Ngọc lấy tay kéo kéo ống tay áo của nàng, mới nhỏ giọng nhắc nhở bên tai của nàng:

“ Hành lễ, các nàng tiến cung sớm hơn so với nương nương, cho dù thân phận giống nhau, nhưng ngươi cũng phải hành lễ.”

Nguyễn Nhược Khê lúc này mới hiểu được, đi tới, nở nụ cười giả tạo nói:

“Muội muội xin thỉnh an các vị tỷ tỷ.”

” Muội muội, đang làm gì vậy? Chúng ta sao dám nhận?” Ba nữ nhân lập tức đứng dậy làm bộ làm tịch muốn nâng nàng dậy.

”Các tỷ tỷ có gì không dám nhận? Đây là việc muội muội nên làm, muội muội mới vào cung trong thời gian ngắn, có cái gì không biết, chỗ nào khôngchu đáo, xin các vị tỷ tỷ rộng lòng bỏ qua cho, chớ có khiển trách muộimuội, muội muội vô cùng cảm kích.” Nguyễn Nhược Khê rất là tônkính đáp, trong lòng lại cười lạnh, rõ ràng trong lòng các nàng khôngcam tâm, đến đây thị uy, bằng không vừa rồi cũng sẽ không ngồi bất động.

” Muội muội nhu thuận thông minh, hèn chi Vương lại thích ngươi như thế.” Các nàng gật đầu nàng ta cũng không phải lên mặt nạt người, tài trí hơn người .

” Tỷ tỷ quá khen.” Nguyễn Nhược Khê nói, thấy mình thật giả tạo, không nghĩ tới mình còn phải lo chào hỏi một đám nữ nhân khẩu thị tâm phi (miệng nói một đằng tâm nghĩmôt nẻo), thật bi ai nha.

” Ai.” Các nàng đột nhiên thở dài, giọng nói mang theo ủy khuất nói:

” Tỷ muội chúng ta thật đáng thương, hiện tại muốn nhìn thấy mặt Vương cũng không được, thật sự là hâm mộ muội muội quá.”

Tới rồi, bắt đầu rồi đây, Nguyễn Nhược Khê thầm nói, cố nén oán giận, nói khôngchừng trong lòng hận mình muốn chết, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười nói:

“Các vị tỷ tỷ không cần nóng vội, muội muội tuy là không biết đạo lý lớn gì, nhưng mà là người một nhà, muội muội hiểu, nhất định sẽ để Vương gặpcác vị tỷ tỷ mà.”

” Muội muội thật sự là người trong sáng, thông minh, trí tuệ, các tỷ tỷ thật sự bội phục.” Ba nữ nhân đều đồng thanh hưởng ứng, mặc kệ lời nàng nói có thật tình haykhông, nhưng nàng đã nói ra những lời này, thật khiến cho lòng ngườithoải mái, không thể không phục.

” Muội muội còn có rất nhiều chuyện không hiểu, hy vọng về sau các tỷ tỷ chỉ giáo nhiều hơn.” Nguyễn Nhược Khê lại khiêm tốn nói, trong lòng lại nói: phục cái gì phục? Cũng không phải là nam nhân của mình, nàng chỉ muốn đem hắn cấp cho các nàng mà thôi, cũng thầm cầu nguyện, đi nhanh đi, cứ mở miệng là tỷ tỷ muộimuội, thật là ghê tởm.

” Muội muội, vậy các tỷ tỷ cũng không quấy rầy ngươi nữa.” Các nàng đứng dậy nói.

” Vậy muội muội cũng không tiễn.” Rốt cục đi rồi.

Chính là bọn họ vừa mới quay người, liền thấy Tây Môn Lãnh Liệt từ bên ngoài đi vào, lập tức cùng nhau thỉnh an.

” Thần thiếp tham kiến vương.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »