Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2555 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 66
xuất cung

❊ ❊ ❊

Quả nhiên, vào thời điểm giữa trưa ngày hôm sau, Nguyễn Nhược Khê cùng Tiểu Ngọc được phóng thích ra ngoài.” Nương nương, thật tốt quá, chúng ta không cần phải chết.” Đột nhiên biết không bị xử tử nữa, Tiểu Ngọc cao hứng ôm lấy nàng khóc ròng nói.

” Ừ, đi thôi.” Nguyễn Nhược Khê vỗ vỗ vai nàng rồi đi ra ngoài.

Trở lại Tử Uyển, Thu Hồng, Thu Diệp, Tiểu Minh Tử, Tiểu Đức Tử cung nghênh tại cửa, quỳ xuống hành lễ khi nàng đi vào:

” Nô tì, nô tài, cung nghênh nương nương.”

” Không cần đa lễ, đứng lên đi.” Nguyễn Nhược Khê nói.

” Dạ, nương nương.” Bọn họ cùng nhau đứng dậy, giúp đỡ nàng đi vào phòng, mỗi người một miệngđem sự việc phát sinh vào buổi sáng hôm nay lần lượt nói ra hết.

Bây giờNguyễn Nhược Khê mới biết được, Như Phi, Nhu Phi, cùng nhóm đại thầnthực không có uy hiếp, bức bách Tây Môn Lãnh Liệt phải xử tử mình,Phượng Minh lại ở một bên nhắc nhở thân phận của nàng, huyết nô, nếukhông phải như vậy, nàng cũng đừng mong được trở về.

Kỳ thật nàng biết, Nhu Phi là chột dạ, mà Như Phi cùng các đại thần này cũng khôngphải là đồ ngốc, sẽ không hoài nghi, một khi đã không thể truy cứu chorõ ràng, bọn họ phải buông tay thôi.

Vừa trở lại phòng, định nghỉ ngơi một chút, Tây Môn Lãnh Liệt đã tới rồi.

” Nô tì tham kiến vương.” Tiểu Ngọc cúi người hành lễ rồi bước lui ra ngoài.

” Bây giờ còn cần phải diễn trò nữa sao? Màn ân ái thắm thiết?” Nguyễn Nhược Khê lạnh lùng, trào phúng nói.

Tây Môn Lãnh Liệt không để ý đến sự trào phúng của nàng, chỉ lạnh lùng ra lệnh:

“Ngươi chuẩn bị một chút, ngày mai cùng ta xuất cung.”

” Xuất cung?” Nguyễn Nhược Khê ngây ngẩn cả người, sau đó ánh mắt lộ ra vẻ hưng phấn, rốt cục nàng có thể xuất cung.

” Sai? Ngươi không muốn, vậy thôi.” Tây Môn Lãnh Liệt cố ý nói, xoay người muốn rời đi.

” Không, ta đồng ý.” Tâm Nguyễn Nhược Khê quýnh lên giữ chặt cánh tay hắn, sao nàng lại khôngmuốn. Đối với nàng mà nói, đây chính là cơ hội ngàn năm có một, chỉ cầnxuất cung, nàng còn có cơ hội chạy trốn.

” Vậy ngươi chuẩn bị một chút, sáng mai ta bảo Tiểu Lí Tử tới đón ngươi.” Tây Môn Lãnh Liệt phân phó xong, xoay người liền rời đi.

Nguyễn Nhược Khê lấy tay vô vào mặt mình, tim xúc động sắp nhảy ra ngoài, rốt cụcnàng cũng có cơ hội xuất cung, rốt cục nàng cũng có cơ hội rời đi. Nàngkhông có ra lệnh cho Tiểu Ngọc thu thập vài thứ cho mình, mà là chínhmình thu thập vài bộ quần áo tốt, cố ý mang theo một thanh chủy thủ.Nàng nghĩ nếu có khả năng trốn thoát, cái này có thể dùng để phòng thân, cũng có thể đổi lấy tiền.

Sáng sớmngày hôm sau, Tiểu Lí Tử đón nàng lên chiếc xe ngựa chờ sẳn ở trước cửacung. Khi lên xe nàng mới nhìn thấy Tây Môn Lãnh Liệt và Phượng Minhcùng ở đó. Nàng không thấy kinh ngạc cho lắm, gật đầu chào Phượng Minhxong, ngồi vào một bên, trong lòng lại thầm tính toán phải chạy trốn như thế nào.

Điều làm cho nàng buồn bực chính là xe ngựa này cứ chạy không ngừng nghỉ trừ ăn cơm, ngủ nàng cũng ở trên xe ngựa.

” Này, chúng ta sẽ đi đâu? Cũng không được nghỉ ngơi một đêm, ta mệt mỏi quá.” Dọc theo đường đi, nàng không biết đã hỏi qua mấy lần, nhưng chủ yếu chínhlà cứ tiếp tục như vậy, làm thế nào nàng có cơ hội đào tẩu.

” Vậy ngươi có thể nghỉ ngơi.” Tây Môn Lãnh Liệt lạnh lùng đáp.

” Khuynh Thành chịu khó một chút, rất nhanh sẽ đến.” Phượng Minh chỉ mỉm cười nhìn nàng nói.

Liền như vậy, xe ngựa chạy trên đường hết năm ngày, rốt cục ngừng lại, bọn họ xuống xe ngựa nói:

” Đến rồi.”

” Rốt cục cũng đến.” Sắc mặt Nguyễn Nhược Khê thật khó coi, mở miệng nói. Mấy ngày nay, xươngcốt trên người nàng sắp bị nghiền nát. Đến giờ nàng mới nhìn rõ cảnh sắc nơi này, thật đúng là thế ngoại đào nguyên, đẹp quá, rất thích hợp làmnơi an dưỡng.

” Các vị khách nhân, sư phụ xin mời vào.” Ngay lúc này, một đồng tử hơn mười tuổi mặc áo xanh đi đến nói.

” Được, tiểu sư phụ, phiền toái ngươi trước tiên tìm phòng cấp tiểu thư này nghỉ ngơi một chút, được không?” Phượng Minh mỉm cười nói.

” Có thể.” Tiểu đồng tử nói xong, liền phân phó một đồng tử khác dẫn Nguyễn Nhược Khê đi xuống.

Nguyễn Nhược Khê đi đến một đạo phòng, liền nằm nghỉ trên giường, nàng muốn ngủ mộtgiấc cho khoẻ, phục hồi sức lực, sau đó mới nghĩ tới việc phải đào tẩubằng cách nào.

” Khách nhân, sư phụ ta ở bên trong, các ngươi cứ đi vào.” Tiểu đồng tử đứng trước cửa nói.

” Được, cám ơn tiểu sư phó.” Phượng Minh nói tạ ơn, liền cùng Tây Môn Lãnh Liệt đẩy cửa ra, đi vào.

” Các ngươi đến rồi sao.” Giọng nói của một ông lão già nua mạnh khỏe lập tức truyền đến.

” Bái kiến Vô Cơ lão nhân.” Tây Môn Lãnh Liệt cùng Phượng Minh, thái độ cung kính chắp tay nói. Lúc này mới nhìn thấy lão nhân trước mắt một cách rõ ràng, một đầu tóc trắngbạc phơ, mi mắt cùng chòm râu cũng đều bạc trắng, nhưng ánh mắt lại sáng ngời có thần, cả người phát ra một luồng tiên khí.

”Không dám, trên người vị khách nhân này mang theo khí chất uy nghiêmtrời sinh chỉ có ở các bậc chí tôn vương giả, lão phu thật không dámnhận.” Ánh mắt của Thiên Cơ lão nhân lộ ra vẻ tinh quang.

”Thiên Cơ lão nhân quả nhiên là thế ngoại cao nhân, chỉ liếc mắt một cáiliền nhìn ra thân phận của ta. Ta đây không thể giấu diếm. Ta nghĩ thiên cơ lão nhân cũng đã đoán ra lý do mà ta đến đây rồi? Xin ngài chỉ điểmsai lầm, có thể có biện pháp nào phá giải trừ lời nguyền này?” Tây Môn Lãnh Liệt chắp tay nói.

” Oan nghiệt, yêu người mà hận, hận người mà yêu, nếu muốn giải trừ lời nguyền, chỉ có một biện pháp duy nhất?” Vô Cơ lão nhân nhìn hắn nói.

” Biện pháp gì?” Tây Môn Lãnh Liệt và Phượng Minh cùng nhau nhìn hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »