Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2541 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 58
cuốn vào vòng xoáy

❊ ❊ ❊

Đây là lần thứ ba đứng ở đại sảnh hoa lệ này, tuy vẫn còn sợ hãi nhưng Nguyễn Nhược Khê đã an tâm hơn rất nhiều.

Vào lúc con sói cao to, tráng kiện như người đi đến trước mặt nàng, nàng cư nhiên còn có thể cười nói chào hỏi nó:

“Chúng ta lại gặp nhau.”

Con sói dừng bước đứng ở tại chỗ, hai tròng mắt màu hổ phách gắt gao giương lên nhìn nàng, chẳng lẽ đầu óc nữ nhân này có vấn đề sao?

” Quên đi, ngươi còn muốn trực tiếp uống máu mà.” Nguyễn Nhược Khê biết nó có thể nghe được, nhưng chỉ mình nàng nói chuyện,tránh sao được chán nản, vậy cũng nên làm sớm một chút đi, dù sao cótrốn cũng không thoát được.

Con sói hình như cũng không muốn cùng nàng kéo dài, trực tiếp bắt lấy cánh tay nàng cắn xuống……..

“A………….” Đột nhiên một trận đau đớn truyền đến, tuy nàng đã có chuẩn bị từ trước, nhưng vẫn không nhịn được phát ra tiếng hét đau đớn.

Con sói mộtchút cũng không để ý, chỉ biết uống máu tươi không ngừng cuồn cuộn chảyra từ cánh tay nàng, cho đến khi nàng hôn mê…….

Tử Viên.

Nguyễn Nhược Khê rời giường hoạt động một chút, Thuốc của Phượng Minh rất công hiệu, vừa mới uống có ba ngày nàng đã cảm thấy sức khỏe khôi phục lại nhưtrước.

” Nương nương, nương nương.” Tiểu Ngọc đột nhiên từ bên ngoài cửa bối rối chạy vào.

” Có chuyện gì vậy Tiểu Ngọc, sao lại lo lắng như vậy?” Nguyễn Nhược Khê ngẩng đầu nhìn nàng hỏi.

”Nương nương, buổi sáng hôm nay Như Phi đột nhiên ngất xỉu, thỉnh thái yđến khám mới biết được Như Phi đã mang thai, hiện tại chuyện này đã lantruyền khắp hoàng cung rồi.” Tiểu Ngọc lúc này mới nói một hơi.

” Chỉ vì việc này thôi sao?” Nguyễn Nhược Khê nhịn không được cười rộ lên, nàng còn tưởng rằng có chuyện gì lớn lắm chứ.

”Nương nương, cái gì kêu chỉ vì việc này thôi sao? Chuyện này còn khôngphải là chuyện lớn ư? Kỳ thật rất nhiều người trong cung điều nghĩ người đầu tiên mang thai là nương nương đó.” Giọng nói của Tiểu ngọc không khỏi có chút mất mát.

” Tiểu Ngọc, ta sẽ không mang thai.” Nguyễn Nhược Khê nhìn nàng ảm đạm cười đáp.

“………..” Tiểu Ngọc không hiểu rõ ngẩng đầu nhìn nàng, chuyện này sao có thể chứ?

” Tiểu Ngọc, ngươi quên rồi sao, thân phận của ta là gì? Ta là Huyết nô.” Nguyễn Nhược Khê nhàn nhạt nói.

” Nương nương, thật xin lỗi.” Lúc này Tiểu Ngọc mới hiểu được, nàng sao lại quên. Đúng vậy, nương nươngkhông có cách nào mang thai được, đối với Vương mà nói, thần bảo hộ sovới đứa nhỏ quan trọng hơn, huống chi còn có nữ nhân khác có thể sinhcon cho Vương, nàng cảm thấy nương nương rất đáng thương, có được sựsủng hạnh của Vương thì sao chứ?

” Tiểu Ngọc, không có việc gì, ta biết ngươi đang nghĩ cho ta.” Nguyễn Nhược Khê mỉm cười, trong lòng thầm nói, nha đầu ngốc, nàng cùng Vươngđâu có phát sinh việc gì đâu, làm thế nào mà mang thai được.

” Nương nương, chúng ta phải chuẩn bị lễ vật mang đến chúc mừng Như Phi.”Tiểu Ngọc lúc này mới lại nhắc nhở.

” Ngươi xem chuẩn bị rồi mang sang đi.” Nguyễn Nhược Khê gật đầu.

” Nương nương, ngươi phải tự mình mang đi thì tốt hơn.” Tiểu Ngọc lại nói tiếp.

Nguyễn Nhược Khê im lặng một chút, sau đó hiểu được liền nói:

“Ta biết rồi, ngày mai chúng ta hãy cùng đi, hôm nay nhất định có rất nhiều người đến.” Như Phi mang thai, chỉ còn cách ngôi vị Vương hậu một bước nữa thôi, mọingười dĩ nhiên phải đến lấy lòng, mà nàng lại không thể dựa vào sự sủngái của Vương, mà tự cho là mình thanh cao, đây là vì Tiểu Ngọc vì cuộcsống về sau của nàng mà suy nghĩ. Tuy nàng không cần đến, nhưng cũngphải cảm ơn tâm ý của Tiểu Ngọc.

” Dạ, nô tì biết, vậy nô tì lui xuống trước.” Tiểu Ngọc gật gật đầu.

” Được, hãy đi đi.” Nguyễn Nhược Khê phân phó, nằm ở trên giường, Như Phi nang thai, không biết về sau lại phát sinh thêm phong ba gì nữa đây, Nhu Phi sẽ cam tâm sao? Đứa con của nàng có thể giữ được không?

Mà nàng ngàn vạn lần không thể ngờ đến, sóng gió lớn hơn nữa đang chờ nàng, mặc kệnàng né tránh như thế nào, cũng đã có người lôi nàng vào trong vòng xoáy đó, có trốn cũng trốn không thoát.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »