Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 11
ðoạn tử tuyệt tôn

❊ ❊ ❊

Lần này Nguyễn Nhược Khê cũng không thèm lấy tay che lại, biết có ngăn cản, có che cũng vô ích. Vì nếu hắn không phải là tên biến thái, nhìn gương mặt tuấn tú muốn phạm tội kia, nóikhông chừng nàng sẽ chủ động bổ nhào tới, hiện tại chính chỉ là khinhthường nhìn hắn nói:” Muốn làm gì thì nhanh một chút, một nam nhân dùng phương pháp này để làm nhục nữ nhân, hắn nhất định cũng là người đê tiện.”

” Ðê tiện hay không ta không cần biết. Nếu có thể làm cho ngươi đau đớn, khổ sở, thì dù việc làm có đêtiện đến thế nào ta cũng sẽ làm. Ngươi không phải vẫn còn nhớ rõ consói kia sao? Có muốn nếm thử chút mùi vị của việc bị nó làm nhục không?” Tây Môn Lãnh Liệt giống tên biến thái cười lạnh lùng

” Ngươi không phải là người.” Nguyễn Nhược Khê tức giận trừng mắt nhìn hắn, chưa tìm được từ nào để mắng chửi hắn.

” Đây cũng là do Vũ gia cácngười ban cho, hiện tại chẳng phải cũng nên cho ngươi nếm thử chút tý vị không phải là người này chứ.” Tây Môn Lãnh Liệt lập tức đem nàng áp chặt vào mép tường, áp sát vào người nàng.

” Một khi ngươi đã muốn làm nhục ta, vậy thì phải làm sao cho xứng đáng một chút chứ.” Nguyễn Nhýợc Khê đột nhiên nói

” Ngươi có ý tứ gì?” Tây Môn Lãnh Liệt nhíu mày một chút.

” Như thế này được không?” Nguyễn Nhược Khê lấy tay nhẹ nhàng đẩy hắn ra một chút, chừa lại khoảng cách giữa hai người, ngồi xổm xuống, tay chầm chậm đưa lên, chạm vàothắt lưng của hắn, nàng muốn cho hắn đoạn tử tuyệt tôn.

Tây Môn Lãnh Liệt chỉ gắt gao giương mắt nhìn nàng, vẫn không ra tay ngăn cản.

Tay nàng nhẹ nhàng cởi quần áo của hắn, khoé miệng mang theo ý cười, đầu chậm rãi tiến đến gần sát hơn nữa…

Sau đó, đột nhiên há miệng hung hãng cắn xuống…

“ Rắc…rắc…” Một âm thanh vang lên.

” A………..” Nguyễn NhượcKhê nhịn không được đau đớn thét ra tiếng, hai mắt nhắm lại, cắn chặtmôi, trên cánh tay truyền đến từng đợt, từng đợt đau đớn, mồ hôi trênđầu nàng túa ra càng ngày càng nhiều.

” Vũ Khuynh Thành, đây chính là ngươi tự tìm lấy.” Tây Môn Lãnh Liệt cười lạnh nhìn nàng, nàng nghĩ trong lòng nàng suy tính cái gì hắn không biết sao.

” Vậy ngươi cứ giết ta đi.” Nguyễn Nhược Khê mở to mắt, nàng biết chính mình đang gặp ác quỷ, phảinói so với ác quỷ thì nam nhân trước mặt này càng đáng sợ hơn.

“ Rắc … rắc…” lại thêm một tiếng vang nữa.

” Ngươi biết là ta sẽ không giết ngươi mà.”

” A………….” Nguyễn NhượcKhê lại đau đớn thét lên thật to, trên mặt hoàn toàn trắng bệch, mồ hôitúa ra từ trên mặt nàng,chảy xuống hai má nàng trong ánh sáng của dạminh châu chiếu xuống lóe ra hào quang.

Tây Môn Lãng Liệt lại không có một tiathương tiếc, toàn thân đều tỏa ra vẻ lãnh khốc, đưa tay nắm lấy nàng,sau đó ném tới một bên giường, đưa tay nắm lấy hai chân nàng.

Nguyễn Nhược Khê không có sức lực phảnkháng, vừa mới bị hắn vặn muốn gãy cánh tay, lại bị hắn ném trở về trêngiường, nàng đã đau đến không còn một chút sức lực, chỉ biết hung hãngtrừng mắt nhìn hắn, đột nhiên lại bị bức hoạ phía sau hắn hấp dẫn.

Trong tranh là một nữ nhân ngồi ngayngắn ở nơi nào đó, có vẻ ung dung lộng lẫy, trên đầu cài hai chuỗi trang sức bằng vàng, càng thêm chứng minh thân phận cao quý của nàng, trênngười mặc bộ lễ phục màu đỏ kiêu sa càng tăng thêm khí chất cao quý củanàng. Mũi cao thon thẳng tắp, đôi môi anh đào nhỏ nhắn, đáng yêu, haitròng mắt trong veo như nước mùa thu, đáy mắt mang theo ưu thương làmcho người ta nhịn không được muốn yêu thương, che chở.

Nàng chỉ có thể dùng một chữ để hình dung “ đẹp”, cảm giác mềm mại yếu đuối, đau thương này làm người ta thương tiếc.

Tây Môn Lãnh Liệt đang muốn động thântiến vào, nhìn thấy ánh mắt nàng chăm chú nhìn về phía sau, không khỏiquay đầu lại nhìn, đập vào trong mắt hắn là bức hoạ của Mẫu Hậu, thânthể lập tức trở nên cứng đờ.

Lập tức đứng dậy, rời khỏi nàng. Ðángchết, hắn như thể nào có thể làm thế này, ánh mắt của Mẫu Hậu đang chãmchãm nhìn hắn, sao lại có thể muốn nàng, làm ô nhiễm ánh mắt của người.

Đưa tay nhặt lấy quần áo dưới đất lên mặc vào, quát:

“ Cút ra ngoài.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »