Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2542 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 63
nhốt vào địa lao

❊ ❊ ❊

Tới địa lao, Nguyễn Nhược Khê mới phát hiện, trong này so với nàng tưởng tượng còntồi tệ hơn nhiều, chẳng những âm u ẩm ướt, còn tản ra mùi tanh hôi, phạm nhân bên trong đều dơ bẩn đầy người, sắc mặt xanh mét, cuộn mình tronggóc tường, lạnh lùng nhìn nàng.

” Đi vào.” Thị vệ mở một cửa lao trong số đó, đem nàng đẩy vào.

Nguyễn Nhược Khê đứng không vững, ngã sấp trên mặt đất, đầu gối quỳ trên mặt đất,làm nàng rất đau, đứng dậy liền hung hăng trừng mắt hắn:

“Ngươi làm gì?”

” Ta làm gì?” Thị vệ khinh thường liếc mắt nàng:

”Ngươi cho là đến bây giờ ngươi vẫn là sủng phi của Vương sao, ở trongnày rồi, ngươi sẽ không còn sống đi ra ngoài, cho dù vương không giếtngươi, hữu Thừa tướng cùng Như phi cũng sẽ không buông tha ngươi dễ dàng như vậy, ngươi ngoan ngoãn chờ chết đi.”

“Ba” một tiếng, khóa dây xích sắt, thị vệ xoay người rời đi.

Nguyễn Nhược Khê lúc này mới hiểu được, hắn có lẽ chính là người của hữu Thừa tướng, hoặc là bị hữu Thừa tướng mua chuộc, cười lạnh một chút, tới nơi nàyrồi, nàng còn hi vọng người khác đối xử tốt với mình được sao? Huống chi tội danh của mình là sát hại hoàng tử, nàng quả thật không nên hi vọngcó thể còn sống rời đi.

Dựa vàotường ngồi ở trên đống rơm rạ, nàng bình tĩnh cẩn thẩn nghĩ lại xem sailầm ở đâu, ngay từ đầu nàng cùng Tiểu Ngọc ở trong phòng bếp, nửa bướckhông rời, trong lúc đó không có người tới, vậy vì sao trong thuốc lạicó dược?

Từng bước từng bước hồi tưởng, đột nhiên nhớ tới, chỉ có một người duy nhất tiếp xúc với thuốc bổ trong tay mình.

Trong lòngkhiếp sợ nàng không thể hình dung, sao lại như thế? Hắn sao có thể tànnhẫn như vậy, ra tay hủy hoại đứa nhỏ của mình? Cái gì mà chỉ tin tưởngnàng? Cái gì mà đột nhiên thay đổi thái độ? Hóa ra từ đầu đến cuối hắntính kế với mình? Mà nàng còn ngây ngốc không biết bị hắn lợi dụng, thật đáng buồn biết bao nhiêu.

Trong lòngchợt thấy lạnh lẽo, hóa ra còn có loại người vô sỉ như vậy, một luồnghàn khí từ lòng bàn chân truyền lên khiến nàng không khỏi ôm chặt bảnthân, hắn thật đáng sợ, hoàng cung này cũng thật đang sợ.

” Thuộc hạ tham kiến quốc sư.” Cửa đột nhiên truyền đến giọng nói của thị vệ.

” Mở khóa cho ta vào.” Phượng Minh phân phó nói.

” Vâng, quốc sư.” Thị vệ mở địa lao.

Phượng Minh lập tức đi tới, lấy tay nâng Nguyễn Nhược Khê đang cuộn mình nói:

” Khuynh Thành, ngươi làm sao vậy?”

Nàng từ từ ngẩng đầu lên, thấy hắn, dường như gặp lại người thân, thoáng cái bổ nhào vào trong lồng ngực hắn khóc ròng nói:

” Phượng Minh.” Ủy khuất cùng hận thù trong lòng nàng không biết nên nói như thế nào.

” Khóc đi, khóc ra sẽ tốt hơn.” Thân mình Phượng Minh cứng đờ, nhưng không có đẩy nàng ra, ngược lại nhẹ nhàng đưa tay vỗ lưng của nàng.

Khóc đã lâu, Nguyễn Nhược Khê mới ngừng tiếng khóc, từ trong lồng ngực hắn đứng dậy, nhìn thấy hắn bị mình khóc ướt một mảng lớn quần áo, ngượng ngùng nói:

” Thật xin lỗi.”

” Không có việc gì, Khuynh Thành, nói cho ta đã xảy ra chuyện gì? Sao lại là ngươi?” Phượng Minh lúc này mới nhìn nàng hỏi.

” Sao lại là ta?” Nguyễn Nhược Khê thoáng cái nghe ra ý tứ trong lời nói của hắn, giương mắt nhìn hắn hỏi:

” Chẳng lẽ ngươi đã sớm biết đứa nhỏ của nàng không giữ được?” Hay là nói, hắn đã sớm biết Tây Môn Lãnh Liệt sẽ hủy đứa nhỏ?

”Không chỉ ta biết, mà mọi người đều nghĩ như vậy, ngươi nghĩ xem Nhu phi các nàng sẽ để đứa nhỏ người khác bình an ra đời hay sao chứ? Cho dùNhư phi và Nhu phi ai làm hoàng hậu, người còn lại sống cũng không dễdàng, cho nên các nàng đương nhiên muốn trăm phương ngàn kế, không tiếccái giá phải trả giết chết đứa nhỏ đối phương, có thể tưởng tượng Nhưphi sinh non, cũng là chuyện ở trong dự kiến, nhưng ta tuyệt đối khôngnghĩ tới ngươi sẽ bị dính vào.” Phượng Minh thật sự cảm thấy ngoài ý muốn.

” Ngươi vì sao không tin là ta hạ dược chứ?” Nghe được hắn nói như vậy, Nguyễn Nhược Khê hơi hơi có chút an ủi hỏi lại.

” Ta tin tưởng rằng ngươi sẽ không.” Phượng Minh nhìn nàng không có một tia chần chờ liền nói.

” Đó là bởi vì ngươi biết đó là hắn.” Sắc mặt Nguyễn Nhược Khê đột nhiên lạnh lùng, giọng nói cũng không hề thân thiện.

” Hắn? Là ai?” Phượng Minh hơi sửng sốt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »