Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2449 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 23
lập ai làm hậu

❊ ❊ ❊

Điện Kim Loan.

Hôm nay triều đình đặc biệt náo nhiệt, vì chủ đề hôm nay là bàn bạc lập vương hậu.

“Vương, nữ nhi của hữu thừa tướng Như phi nương nương đoan trang hiền thục, cầm kỳ thi họa không gì không biết, tài mạo song toàn, là lựa chọn tốt nhất cho vị trí vương hậu.” Một vị quan không lớn không nhỏ từ bên phải bước ra bẩm báo.

“Vương, nữ nhi của tả thừa tướng Nhu phi nương nương tài đức vẹn toàn, ôn nhu nhã nhặn trầm tĩnh, là lựa tốt nhất cho vị trí vương hậu.” Một viên quan như cùng câp bậc với người ban nãy đi ra từ bên trái bẩm báo nói.

Người sángsuốt liếc một cái đã nhìn ra, đây là hai phe phái đang âm thầm tranhđấu, muốn để vương lập người ở phe của mình làm hậu, vốn chỉ là một buổi triều bình thường, nhưng vì chuyện vương tuyển hậu, mà sóng gió lại nổi lên.

”Chúng thần ủng hộ Như phi nương nương, xin vương lập Như phi nương nương làm vương hậu.” Một loạt quan viên quỳ xuống.

“Chúng thần ủng hộ Nhu phi nương nương, xin vương lập Nhu phi nương nương làm vương hậu.” Mặt khác một loạt quan viên cũng lập tức quỳ xuống.

“Như phi nương nương xứng làm vương hậu.”

“Nhu phi nương nương xứng làm vương hậu.”

Mọi ngườibên dưới bắt đầu tranh luận, duy chỉ có có ba người đứng không nhúcnhích, đó là quốc sư Phượng Minh, và thừa tướng hai bên.

Tây Môn Lãnh Liệt lười biếng ngồi trên ghế rồng, nhìn hai nhóm người phía dưới tranh cãi đến mặt đỏ tía tai, dường như chủ đề bàn bạc của họ chẳng có quanhệ gì đến hắn.

“Chúng ta không cần tranh luận nữa, chờ vương định đoạt.” Đúng là tranh luận chẳng có kết quả gì, cuối cùng không biết ai đã hô mộttiếng, trên triều đình lập tức yên tĩnh trở lại, đều chờ đợi của quyếtđịnh vương đang ngồi kia.

Con mắt sắc bén của Tây Môn Lãnh Liệt quét xuống phía phía dưới, giọng nói mang theo uy nghiêm: “Sao không tranh cãi nữa? Ầm ĩ nửa ngày có kết quả chưa?”

“Chúng thần bất tài, xin vương thứ tội.” Tất cả viên qua đều kinh lập tức sợ quỳ xuống.

“Lại bất tài.” Con mắt lạnh lẽo của Tây Môn Lãnh Liệt vừa nhìn hướng này, mặt lại không đổi sắc nhìn thừa tướng hai bên nói: “Không biết hai vị thừa tướng cho rằng ai thích hợp làm vương hậu hơn?”

“Bẩm báo vương, nữ nhi của hữu thừa tướng Như phi nương nương thích hợp làm vương hậu hơn.” Tả thừa tướng bước ra chắp tay nói.

“Không, bẩm báo vương, nữ nhi của tả thừa tướng Nhu phi nương nương thích hợp làm vương hậu hơn.” Hữu thừa tướng cũng nhân nhượng bước ra nói.

“À, không ngờ hai vị thừa tướng lại nhường nhau như thế, thế này là làm ta khó xử đúng không? Cuối cùng nên lập ai làm vương hậu, ai cũng nói đúng, Như phi và Nhu phi đều thích hợp, chỉ tiếc, vương hậu chỉ có thể là một người.” Con mắt sáng của Tây Môn Lãnh Liệt híp lại, quả nhiên gừng càng già càngcay, nhún nhường lẫn nhau, giao lại khó khăn cho mình, đúng là quá thâmđộc.

“Xin vương làm chủ, chúng thần không có ý khác.” Thừa tướng hai bên cùng nói.

Không có ýkhác? Tây Môn Lãnh Liệt cười lạnh, nếu không có ý khác thì diễn màn này trên triều cho hắn xem làm gì, nếu như hắn không làm chút gì đó, thậtlà có lỗi với bọn họ.

Con mắt sáng dừng lại trên người Phượng Minh nói: “Quốc sư, ngươi cảm thấy nên lập ai làm hoàng hậu?”

(*) tả thừa tướng – hữu thừa tướng là thừa tướng bên tay trái và bên tay phải.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »