Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2470 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 44
đêm trăng tròn 1

❊ ❊ ❊

Những ngàygần đây, Tây Môn Lãnh Liệt thật sự ban rất nhiều ân mưa móc, trong hoàng cung có mười hai phi tần, hắn bắt đầu cùng Như Phi và Nhu Phi, theothân phận cao thấp, mỗi ngày đều để Tiểu Lí Tử đi truyền lệnh. Nhưng vào ban ngày, hắn thường cùng Nguyễn Nhược Khê, giả bộ sủng ái nàng.

Lần này, các phi tần khác thật cao hứng, cuối cùng cũng đợi được đến lúc Vương sủnghạnh mình. Nhưng Nhu Phi và Như Phi lại bắt đầu lo lắng, các nàng biếtVương cố ý làm vậy. Nhưng bây giờ mỗi tháng các nàng chỉ có hai cơ hộiđể hầu hạ Vương, còn có một lần, Vương vừa lên giường đã nói mệt, trựctiếp xoay người bỏ các nàng lại phía sau, các nàng có giận cũng chẳngdám nói gì, nhưng như vậy thì làm sao các nàng có cơ hội mang thai?Không thể mang thai, chẳng nói đến mẫu tử bằng quý, nữa là việc ngồitrên ngôi vị Vương hậu, chẳng qua là với tình hình bây giờ, các nàngchẳng thể làm gì được.

Chỉ chớp mắt nửa tháng thời gian lại trôi qua.

Hôm nay,Nguyễn Nhược Khê cùng Tây Môn Lãnh Liệt dùng xong cơm chiều, hắn vừa rời đi, nàng đã muốn nghỉ ngơi sớm một chút, nhưng Tiểu Lí Tử lại đi tới.

“Nô tài tham kiến nương nương.” Tiểu Lí Tử vừa vào cửa liền hành lễ.

” Tiểu Lí Tử, có việc gì à?” Nguyễn Nhược Khê ngạc nhiên hỏi, không phải hắn ta vừa đi rồi sao?

“Nương nương, xin đi cùng nô tài.” Tiểu Lí Tử nhìn nhìn nàng, không dám thể hiện chút thương hại nào.

“Tiểu Lí Tử ngươi có lầm không, hôm trước không phải Vương vừa đến đây sao?” Nguyễn Nhược Khê kỳ quái hỏi, hôm nay người mà Vương nên sủng hạnh là Như Phi mà.

“Nương nương, hôm nay là đêm trăng tròn.” Tiểu Ngọc đột nhiên giọng nhắc nhở ở một bên nhỏ.

“Đêm trăng tròn thì sao?” Nguyễn Nhược Khê ngây ngốc một hồi, đột nhiên nhớ đến lời Tiểu Ngọc nhắc nhởnàng, vào đêm trăng tròn, thần bảo vệ muốn uống máu, mà chính nàng lạilà huyết nô.

Trước mắtthoáng hiện lên đôi mắt màu hổ phách đỏ rực của con sói kia, thân thểkhông khỏi rùng mình một cái, nói không sợ, đó là nói dối.

“Nương nương đi thôi.” Tiểu lí tử chỉ biết thở dài trong lòng, nhưng đây là số mệnh của nàng, không ai có thể thay đổi được.

“Được rồi.” Nguyễn Nhược Khê khôi phục tinh thần lại, gật gật đầu, một khi đã không tránhđược, vậy nàng chỉ có thể đối mặt, cũng may nó chỉ có uống máu, không ăn thịt người, sinh mệnh của nàng còn có thể giữ được.

Điện Càn Khôn.

Nơi này cóhai mươi thị vệ võ công cao cường đứng canh phòng, mọi người trong cungđều biết, thần bảo vệ sống ở đây, nhưng chưa có ai thấy qua, bởi vìkhông ai được phép tiếp cận khu vực này. Vào đêm trăng tròn mỗi tháng,có thể nghe được tiếng sói tru rất đau đớn truyền ra từ bên trong.

“Hú……………” Tiếng sau cao hơn tiếng trước, tiếng kêu mang theo đau đớn, khiến lòng ngườinhư bị nhéo mạnh, tất cả mọi người đều biết, bảo hộ thần đã thức tỉnh,cần phải uống máu.

Lúc NguyễnNhược Khê đi đến nơi này, chợt nghe thấy tiếng kêu làm cho người ta cảmthấy ghê rợn muốn dựng tóc gáy kia, từng sợi lông trên người đều đựngđứng lên, đi lại gần cửa.

Tiểu Lí Tử dùng sức gõ cửa nói: “Ma ma, nương nương đã đến.”

Két mộttiếng, cửa được mở ra, một nữ nhân trung niên khoảng bốn mươi mấy tuổimặt không chút biến sắc đi ra từ bên trong, giọng nói cũng giống nhưgương mặt đều không thấy được một tia ấm áp: “Nương nương, mời vào.”

“Nương nương, nô tài cũng không thể tiễn người vào trong, xin người tự bảo trọng.” Tiểu Lí Tử hành lễ với Nguyễn Nhược Khê, sau đó lui ra ngoài.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »